Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

30/11/200800:00:00(Xem: 2117)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Tạ Ơn (Thanksgiving)

Tạ ơn Chúa ban cho con quá lớn
Từng ngày Ngài ban chẳng ngớt ơn sâu
Từng năm Ngài ban cho vô số kể
Một đời ơn chồng chất vượt nguyệt cầu.

Ơn Chúa ban cho mãi chẳng hề thiếu
Còn gì hơn"... Cảm động quá Ngài ơi!
Tuổi già nua, không thể nào nhớ trọn
Kính dâng lên Cảm Tạ Chúa ba ngôi.

Chúa còn ban ơn cả con lẫn cháu
Đều lớn khôn, có lề lối học hành
Tốt nghiệp ra trường thông hanh nghề nghiệp
Đều có việc làm đúng dịp, đúng ngành.

Sáng ra vườn, tựa bức tranh rực rỡ
Dao quanh ngắm hoa nở, giọt sương rơi
Đêm trông lên trời hằng hà tinh tú...
Tâm hồn con thanh thản, thấy yêu đời.

Yêu đời, nhờ Chúa ban cho ơn phước
Bao hiểm nguy gian khó đều qua đi
Thẳng ngay gan lỳ được Ngài nâng đỡ
Ôi! Tình thương của Ngài quá chi ly!

Lễ Tạ Ơn, mừng vui nhìn lui thấy:
Biết bao lợi danh lớn chẳng ra gì
Danh lợi to, nhưng mang đầy tủi hổ""
Như địa ngụa đau khổ... chẳng ra chi"

Nhân sinh nhật chúng con mừng thấu rõ:
Quãng đường đời có Chúa dẫn lối đi
Thua thiệt nhỏ, được thêm lâu đài lớn
Sống trong Ngài vui thỏa, chẳng ngại gì.

Đinh Bình - Tháng 11-2008

*

Chiều Chiều Ray Rứt

Gửi Thải Trì

Chó chồm lên đòi ẵm
Đuôi quẫy mắt cười vui
Chiều tháng mười mau tối
Về tới nhà tối thui…

Chó mừng vui quấn quýt
Ta cởi giày thật nhanh
Con trong phòng im kín
Buồn thắm lòng lạnh tanh…

Em Sài Gòn vẫn nghĩ
Đất người ta được vui
Trong bước đời lữ thứ
Dễ gì có nụ cười!

Ơi nợ tình, nợ nước
Ta vẫn còn nặng vai
Bây giờ nợ cơm áo
Ray rứt đếm tháng ngày

Ta nhìn con tươi mát
Ấm áp tuổi học hành
Chút vui đời còn sót
Cảnh lọc lừa vây quanh…

Ơi từng chiều lặp lại.
Khúc nhạc cũ buồn tênh
Nợ trần ai oan trái
Biết bao giờ ta quên…

Trong gương nhìn thấy lạ
Cõi tạm của cuộc đời…

Thy Lan Thảo

*

Hoa Vẫn Nở

Hoa hướng dương vẫn nở,
Vàng rực buổi bình minh,
Gió đùa về nhung nhớ,
Khi đời ta lênh đênh.

Ai có qua phố cũ,
Hãy thăm hộ người xưa,
Đời quá nhiều thay đổi.
Người ơi! Người quên chưa"

Trăng tàn. Đêm khuya vắng,
Chợt thương mình lẻ loi,
Bờ môi nghe mặn đắng,
Lòng đầy ắp ngậm ngùi.

Ngày mai hoa vẫn nở,
Mình và ta xa xôi,
Lắng nghe trong nhịp thở,
Hồn Thu buồn chơi vơi!

Hoàng Yến

*

Nét Đẹp Miền Quê

Dân Sóc Trăng gồm Việt Miên Tiều
Chung sống hài hoà
Nước phèn lờ lợ
Ruộng lúa bạt ngàn

Con trai đen đen
Con gái làm duyên
Thấy muốn thương liền

Hát Dù Kê (1) Việt Miên coi chung
Cúng đình Hoa Việt cùng cúng
Cải lương người nào cũng thích
Nói năng rổn rảng um sùm

Bún nước lèo mặn mà ngon bổ
Ai không thích cá kèo kho chồn" (2)
Giò chéo quẩy, (3) bánh tiêu ăn cả
Cà phê đen, nâu cũng làm luôn

Dân Sóc Trăng có đủ thứ
Lai tùm lum kết bạn tùm lum
Khách đến nhà không nhậu thấy buồn
Ăn ít ít là không thành thật

Nhớ ngày xưa đẹp quá
Việt Miên Tiều vui vẻ
"Xứng xái" (4) bỏ qua hết
"Bòn ơi tâu na"" (5) Đi chơi

Cung Đỉnh

(1) Dù Kê là một loại ca nhạc kịch do nghệ sĩ gốc Miên diễn- giống như cải lương pha hát bội Việt. (2) Cá kèo kho chồn: món ăn ngon đặc biệt vùng Sóc Trăng-Bạc Liêu: nấu nước mắm mằn mặn, sôi ùn ụt bỏ hành lá vô, xong đổ cá kèo sống -chỉ rửa sơ cho bớt nhớt- lấy nắp đậy lại, khoảng 3 đến 5 phút thì chín, ăn rất ngon. (3) Giò chéo quẩy (Ỳ cối quẩy): bánh bột chiên dính hai miếng (“thịt” vợ chồng Tần Cối do tội giết Nhạc Phi nên phải bị “nấu dầu"). (4) Xính xái hay xứng xái: bỏ qua đi (Tiếng Tiều) (5) Bòn ơi tâu na: anh ơi đi đâu" (Tiếng Miên).

*

Cánh Nhạn Sầu Đông

Thuở xưa mơ ước làm thi sĩ
Trau chuốt vần thơ gửi gió trăng
Gió nhẹ mang thơ đi khắp chốn
Nguyệt soi thơ tỏa tận cung hằng
Những điệu ru tình vang nhẹ nhẹ
Yêu thương dàn trải vận mang mang
Hoa nở mùa xuân chưa đủ thắm
Sen khoe nắng hạ sắc mơ màng
Rụng lá thu vàng luân vũ khúc
Sầu đông mây trắng vẫn lang thang
Người ở phương nào trông cánh nhạn
Ta về cố lý ngắm trăng tan
Thơ đẫm màu trăng thơm kỷ niệm
Hương gây mùi nhớ buổi thu tàn
Vắng bóng người về thơ lạc vận
Trăm con sóng vỗ nhịp trường giang
Thơ đợi người về, xuân chẳng đợi
Rong chơi ngày tháng…lạc mây ngàn…

NPNA

*

Sông Ngã Năm

Dòng sông chia cắt làm năm ngả
Tôi biết ngả nào đến vơi em
Nên phải cần trăm thu để đợi
Em cất bước rồi tôi mất em.
 
Hãy đừng trách móc một dòng sông
Vô tình nên nỗi thành hờ hững
Để khách qua đò mỏi mắt trông
Đêm buông sóng nhấp, vì sao rụng.
 
Ai nở chia sông nhiều ngã rẽ
Làm lòng chứa chất nỗi phân vân
Lữ khách lạc đường tơ bối rối
Tâm tư này biết gởi về đâu.
 
Tình đã chia ly, xa thật xa
Lối xưa giờ cũng nhiều phôi pha
Hai đường song hành không điểm tựa
Chỉ mong hạnh ngộ một lần thôi.

Đỗ Thị Minh Giang

*

Trái Tim Màu Cánh Phượng

Cánh phượng nở ra cháy một góc trời
Màu sắc Hạ rọi về ngày quá khứ
Màu sắc Hạ làm thời gian nhức nhối
Đỏ mặt đường, những cánh phượng chói chang
 
Chúng ta đi và nhìn lên trời xanh
Ồ! Sắc phượng xen vào trong sắc lá
Cứ choáng ngợp giữa vùng trời ráng đỏ
Hoa lá ngả nghiêng cười, nắng gió lung linh
 
Đã một thời quên nhìn xuống bước chân
Và sau lưng nữa... Ôi! Thời gian không tiếng gọi
Để bây giờ giật mình nhìn lại
Nhớ những cánh hoa gợi sắc ở con đường
 
Anh cứ như màu hoa đỏ nồng nàn
Cái màu đỏ trầm ngâm mà dữ dội
Cái màu đỏ âm thầm trong quá khứ
Lại nở xoè rực rỡ, hai mươi năm...
 
Hai mươi năm, mùa Hạ hai mươi lần
Cánh phượng dáng trái tim bình thường đến
Sau hai mươi năm, và thời gian lên tiếng
Nhắc về con đường có sắc đỏ của riêng anh
 
Đã hai mươi năm anh về lại quê hương
Mùi đất ấm dịu dàng như tay mẹ
Giấc ngủ sớm của cuộc đời son trẻ
Màu trái tim nở đỏ mãi góc trời
 
Chẳng bao giờ hết màu đỏ của cuộc đời
Sắc phượng thắm vào trời rồi xoè nở
Em nhặt cánh hoa ép vào ngực áo
Hẹn với cuộc đời và hẹn với riêng anh...

Phan Phúc Bình

*

Hạ Vương

Chiều rơi bóng ngả bóng ai chờ
Nhặt cánh phượng hồng nhớ tuổi thơ
Mực tím còn vương trong nét bút
Ngỡ ngàng trang giấy thoảng hương mơ
 
Thế rồi áo trắng cũng thôi bay
Khoảng vắng trường xưa xác phượng gầy
Khàn giọng ve kêu chiều nắng Hạ
Lối mòn cỏ dại vướng chân ai...
 
Nhật ký giờ đây khép lại rồi
Phiên buồn kỷ niệm chỉ mình thôi
Rong rêu ngăn lối phương trời nhớ
Lặng lẽ dòng đời vẫn cứ trôi
 
Để giờ đôi ngả chẳng còn nhau
Dõi mắt trông theo mấy nhịp sầu
Tản mạn lời thơ về chốn cũ
Hỏi vầng trăng khuyết lạc nơi đâu.

Thanh Yến

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.