Hôm nay,  

Nguyễn Tấn Dũng Đến Mỹ

15/09/200700:00:00(Xem: 11192)

Để vận động 192 quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc bỏ phiếu bầu Cộng sản Việt Nam trở thành 1 trong 10 thành viên không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Cộng sản Việt Nam sẽ lên đường đến Nữu Ước từ ngày 22 đến 26 tháng 9 năm 2007. Theo sự sắp xếp thì Nguyễn Tấn Dũng sẽ đọc một bài diễn văn trước Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc vào ngày 25 tháng 9, để 'ca bài ca con cá' về mình hầu xin phiếu ủng hộ. Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc gồm có 15 Ủy viên với 5 thành viên thường trực là Hoa Kỳ, Nga, Trung Cộng, Anh và Pháp. 10 thành viên không thường trực có nhiệm kỳ 2 năm, cứ mỗi năm bầu lại một nửa. Năm 2007 có 5 thành viên ra đi gồm có Ghana, Congo, Peru, Qatar và Slovakia. Hiện nay có khoảng 70 quốc gia tranh nhau 5 ghế không thường trực này. Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ được bầu vào ghế này trong khi những quốc gia có từ 30 triệu dân trở lên, đặc biệt là những quốc gia trong khu vực Đông Nam Á đều đã được bầu làm thành viên ở các nhiệm kỳ trước.

Nhiều năm trước đây, sau khi gia nhập tổ chức APEC và ASEAN, Cộng sản Việt Nam đã cố vận động để được bầu vào làm thành viên không thường trực trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, nhưng thất bại. Năm ngoái, sau khi tổ chức xong Hội nghị APEC 14 và chính thức tham gia WTO, Cộng sản Việt Nam cũng đã dồn sức vận động với hy vọng là năm 2007 sẽ giữ được ghế không thường trực này. Về căn bản, ghế không thường trực trong Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc không mang lại một tư thế gì mới cho Cộng sản Việt Nam vì mọi quyết định đều nằm trong tay 5 thành viên thường trực là Hoa Kỳ, Trung Quốc, Anh, Pháp và Nga; nhưng sẽ giúp cho Hà Nội dễ tiếp cận với các tổ chức, các tập đoàn quốc tế để vận động buôn bán làm ăn hoặc xin viện trợ. Cộng sản Việt Nam cũng muốn điều đó với chính sách đẩy mạnh mở cửa giao thương hiện nay. Tuy nhiên, nếu Cộng sản Việt Nam đã nghĩ được như vậy thì những quốc gia khác cũng đang tìm mọi cách cạnh tranh, nên vì thế mà cuộc tuyển chọn 5 quốc gia vào ghế không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc lần này sẽ khá vất vả.

Cho nên chuyến đi Mỹ lần này của Nguyễn Tấn Dũng sẽ không chỉ đầu tư vào sự việc nói trên mà ông Dũng cùng ban tham mưu của ông ta đang nhắm vào một kế hoạch khác. Đó là tìm cách gặp gỡ một số người trong Cộng đồng người Việt tỵ nạn để nói chuyện... phải quấy. Nhiều người cho đây là 'sáng kiến' đối thoại với Cộng đồng người Việt tỵ nạn của Nguyễn Tấn Dũng qua trung gian của một số Việt kiều đang bỏ tiền đầu tư tại Việt Nam. Khác với Nguyễn Minh Triết tổ chức cuộc gặp gỡ xã giao với vài trăm người Việt thân chế độ trong chuyến viếng thăm Hoa Kỳ vào tháng 6 vừa rồi, Nguyễn Tấn Dũng muốn gặp riêng và giới hạn ở một số nhân sự gọi là.. có 'thế giá' trong Cộng đồng. Theo tin hành lang thì việc chuẩn bị này do văn phòng Thủ tướng xúc tiến từ đầu tháng 7 năm nay qua sự hợp tác của một số 'Việt kiều' gốc tỵ nạn nhưng đang làm ăn lớn ở Việt Nam. Tuy nhiên, những chuẩn bị này không tiến triển vì những nhân vật gọi là 'thế giá' mà phía Hà Nội muốn gặp thì bị họ từ chối hoặc tỏ thái độ e dè, trong khi những thành phần 'chạy hiệu' trong Cộng đồng thì lại bị phía Nguyễn Tấn Dũng từ chối không muốn gặp.

Qua điều này cho thấy là Nguyễn Tấn Dũng muốn thi hành Nghị Quyết 36 tại hải ngoại nhưng chính y đã thấy những khó khăn trong sự chọn lựa đối tượng để chiêu dụ. Từ nhiều năm qua, cán bộ Việt cộng đã tung rất nhiều lưới để chiêu dụ những tay chạy hiệu trong Cộng đồng dưới hình thức 'chủ báo', 'chủ đài', 'chủ công ty đầu tư'... để tung những tin tức gây phân hóa trong cộng đồng theo kiểu 'đâm bị thóc thọc bị gạo'. Thậm chí chúng còn sai khiến một vài người viết bài lăng nhăng như "Việt Nam Không Cần Đa Đảng" hay hô hoán một cách tầm phào rằng "Gửi tiền về giúp dân oan khiếu kiện là vi phạm luật pháp Hoa Kỳ"... Những luận điệu của các tên chạy hiệu cho Việt cộng khó thuyết phục được ai nhưng lại tạo ra sự vẫn đục trong cộng đồng, khiến cho một số nguòi thiếu bản lãnh đâm ra hoang mang và trở nên thụ động trước phong trào đấu tranh tại quốc nội. Đây là đòn thâm độc của Việt cộng. Vì thế mà cái gọi là cuộc 'đối thoại' với cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại do Nguyễn Tấn Dũng và ban tham mưu của ông ta đang chuẩn bị hoàn toàn nằm trong xu hướng phá hoại tiềm lực đấu tranh của người Việt tỵ nạn hơn là tạo sự thông cảm để cùng hướng về tương lai như họ rêu rao.

Để thực hiện cuộc đối thoại nghiêm chỉnh và tốt đẹp, có lẽ ông Nguyễn Tấn Dũng và giới lãnh đạo Hà Nội nên khởi đầu những cuộc đối thoại với các nạn nhân của họ. Đó là họ hãy đối thoại và trả lời sòng phẳng những oan trái đã gây ra cho các gia đình nạn nhân trong các bi kịch: Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai Phẩm, các gia đình dân oan khiếu kiện, các nhà đối kháng và các vị lãnh đạo tôn giáo. Bởi vì ông Dũng mà có đối thoại với những người Việt đang sống ở xứ sở tự do cũng không giải quyết được gì vì những nạn nhân của chế độ ở trong nước mới đang là ngòi nổ. Cộng đồng người Việt tại hải ngoại tuy là một lực lượng quan trọng vì có tiềm lực về kinh tế, tài chánh, vận động quốc tế và chất xám; nhưng tiềm lực tạo xoay chuyển tình hình Việt Nam vẫn là nằm trong tay đại khối quấn chúng tại quốc nội. Ngày nào mà Cộng sản Việt Nam tiếp tục đàn áp các tiếng nói dân chủ tại Việt Nam; trong khi tìm kiếm những cơ hội 'đối thoại' với cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại thì chỉ là hình ảnh 'thả mồi bắt bóng mà thôi'.

Để kết luận, việc Hà Nội đang ráo riết vận động để được chọn là một trong 10 thành viên không thường trực của Hội đồng bảo an Liên Hiệp Quốc từ năm thành viên không thường trục sẽ phải thay đổi trong năm 2007, cho thấy là họ muốn có một vị trí trong cộng đồng quốc tế. Tuy giá trị của một thành viên không thường trực không có nhiều; nhưng giúp cho Nguyễn Tấn Dũng có lý cớ trấn an nội bộ đảng trong việc mở rộng các quan hệ bên ngoài hầu bành trướng phe nhóm miền Nam muốn cải cách nhanh, so với nhóm Hà Nội cố thủ trong lô cốt Mác Xít thân Tàu. Vì thế việc trở thành thành viên không thường trực trong Hội đồng bảo an Liên Hiệp quốc hoàn toàn không do nhu cầu quốc gia mà do nhu cầu phe nhóm quyền lực trong nội bộ đảng. Từ yếu tố này, việc Nguyễn Tấn Dũng có đi tìm sự đối thoại với cộng đồng người Việt tỵ nạn tại hải ngoại cũng chỉ là để giúp giải quyết các bế tắc của Hà Nội chứ không nhằm tạo một bước ngoặc tốt đẹp cho tương lai Việt Nam.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Làm thế nào để ngăn chặn Trung Quốc tiến hành một cuộc xâm lược quân sự toàn diện nhằm chiếm Đài Loan bằng vũ lực? Sau đây là một số suy nghĩ cá nhân về vấn đề quan trọng này, tôi trình bày với tư cách là một học giả về Trung Quốc và không phải là đại diện chính thức của chính phủ Úc...
Tôi không thân thiết, và cũng chả quen biết chi nhiều với Trương Văn Dũng (TVD). Thản hoặc, mới có chút chuyện cần – cần phải trao đổi đôi ba câu ngăn ngắn – thế thôi. Tuy thế, tôi hoàn toàn không ngạc nhiên khi nghe ông bị “túm”, và bị kết án tù. Dù rất ngại làm mất lòng thiên hạ (và cũng rất sợ gạch đá tán loạn, từ khắp bốn phương) nhưng tôi vẫn phải khách quan mà nhìn nhận rằng ông Tô Lâm chưa hề bắt “lộn” một nhân vật bất đồng chính kiến nào (ráo trọi) nhất là trường hợp của TVD!
Khi bài này đến với độc giả thì Tổng Bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng đã vắng mặt gần một tháng mà không có lời giải thích nào của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lần gần nhất công chúng Việt Nam nhìn thấy ông Trọng là khi ông tiếp Tổng thống Putin thăm Hà Nội ngày 20/06/2024. Sau đó ông đã vắng mặt tại các buổi họp quan trọng...
Không ai biết chắc khi nào một đế chế sẽ sụp đổ. Chẳng ai có thể xác định chính xác thời điểm Đế chế La Mã, Bồ Đào Nha, Ottoman hay Anh kết thúc. Trong bài thơ "Waiting for the Barbarians", nhà thơ Hy lạp Constantine P. Cavafy nhiều lần khẳng định rằng những kẻ man rợ sẽ đến hôm nay. Người ta chờ đợi, như thể đây là chuyện thường nhật như việc một công ty sẽ phá sản, hay một buổi lễ ra trường vậy. Nhưng một đế chế thì sao? Liệu vào thời của mình, nhà thơ Hy Lạp Cavafy có thuộc về một đế chế nào đáng để gọi là đế chế không?
Tôi hoàn toàn (và tuyệt đối) không có năng khiếu hay tham vọng gì ráo trong lãnh vực thơ văn/thi phú. Suốt đời chỉ ước mong sao có sách báo để đọc, để thưởng thức những lời hay ý đẹp của giới văn nhân thi sỹ, là vui thích lắm rồi. Sở thích, cùng niềm vui, tuy giản dị thế thôi nhưng đôi lúc tôi vẫn bị lôi thôi vì những câu cú (vô cùng) tối nghĩa:
Tệ nạn “dưới đẩy lên, trên đùn xuống” và “vô trách nhiệm” không mới trong cán bộ, đảng viên CSVN, nhưng số người “sáng vác ô đi tối vác về” vẫn khơi khơi trong hệ thống cầm quyền mới là điều lạ. Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng từng nói:“Ai không làm thì đứng sang một bên cho người khác làm”, nhưng không ai muốn về vườn vì chứng bệnh nan y “tham quyền cố vị” đã có trong máu thịt Đảng...
Đảng CSVN đang bối rối về câu hỏi: Tại sao phải kiên định Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh để xây dựng đất nước? Lý do đơn giản, vì đảng sợ “dân chủ”, nhát “tự do” và lo phải đối phó với tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” trong nội bộ đảng, đe dọa sự sống còn của chế độ...
BBC ái ngại loan tin: “Hôm 8/6, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) đã phát một video (‘Thông tin xuyên tạc ẩn tu của ông Thích Minh Tuệ’) có độ dài 3 phút 40 giây … Sau khi phóng sự được đăng tải trên các trang báo, cũng như các trang mạng xã hội, có không ít người nghi ngờ về độ chân thực của video”.
Hội nghị thượng đỉnh về hoà bình cho Ukraine tại Bürgenstock, Thụy Sĩ vào ngày 15 và 16 tháng 6 năm 2024 được coi là một thành công khiêm nhường cho Ukraine. 80 nước đã lên tiếng ủng hộ mạnh mẽ cho chính nghĩa đấu tranh của Ukraine, nhưng tiếp tục phát huy thành quả này sẽ là không chắc chắn.
Cảnh người Mỹ tranh cãi và dọa dẫm kiện tụng liên quan đến “Thập giới” lại làm tôi nghĩ đến “Thập cửu giới” – tức “Mười chín điều đảng viên không được làm” trên đất Việt. Trên phương diện sử học thì “Thập giới”, hay “Mười điều răn”, chính là bộ luật hình sự đầu tiên của nhân loại. Theo Cựu ước thì bộ luật này được Thượng Đế ban cho Nhà tiên tri Moses trên đỉnh núi Sinai để thiết lập trật tự cho cộng đồng Do Thái. Cũng trên phương diện sử học thì Cựu ước chính là một “đại tự sự” – một “câu chuyện lớn” tương tự câu chuyện về Bốn ngàn năm văn hiến hay con Rồng cháu Tiên của chúng ta v.v.. – với ý hướng tạo một bản sắc chung để kết hợp các bộ lạc Do Thái lại với nhau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.