Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nói Tiều Nói Quảng

19/03/201000:00:00(Xem: 6448)

Nói Tiều Nói Quảng

Phạm Trần
Đại hội đảng địa phương và đơn vị  của đảng Cộng sản Việt Nam sẽ bắt đầu từ tháng 5/2010 để chọn đại biểu dự  Đại hội đảng XI tòan quốc vào tháng 1/2011, nhưng xem ra mọi chuyện đã định sẵn và  mọi việc sẽ vẫn giữ nguyên như cũ.
Như vậy tương lai đất nước và dân tộc sẽ ra sao trước hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc đang ngày một hiện ra là trách nhiệm riêng của đảng Cộng sản Việt Nam trước lịch sử.
Bởi vì, căn cứ vào những lời tuyên bố và bài viết của Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư đảng; Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Quốc hội và hai cựu Tổng Bí thư đảng đã từng đóng vai then chốt trong quyết định duy trì Chủ nghĩa Cộng sản là Đỗ Mười (khóa VII) và Lê Khả Phiêu (khóa VIII)  thì Việt Nam, sau Đại hội đảng XI vẫn còn là một nước chậm tiến và tụt hậu.
Những con người giáo điều, chậm tiến, bảo thủ này và những người ủng hộ họ cho đến thập niên thứ hai cùa Thế kỷ 21 vẫn còn cận thị để kiên định lấy Chủ nghịa Mác-Lênin và Tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh làm nền tảng xây dựng đất nước để qúa độ lên xã hội chủ nghĩa, mặc dù chính họ cũng không  biết cái thiên đàng “xã hội chủ nghĩa” lý tửơng ấy như thế nào !
Nhưng theo mô hình họ vạch ra thì đảng CSVN sẽ tiếp tục  độc tài, đảng trị; vẫn độc quyền yêu nước  để  được bảo vệ quyền lợi và  chia đều; vẫn phủ quyết đa  nguyên đa đảng; vẫn thi hành dân chủ có phép và tự do ngôn luận một chiều.
Hãy đọc Đỗ Mười, cựu Tổng Bí thư đảng viết trong Tạp chí Tuyên giáo, cơ quan tuyên truyền chính thức của Ban Tuyên giáo Trung ương ngày 1/2/2010 : “Hơn lúc nào hết, lúc này chủ nghĩa Mác - Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh phải là nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động để nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của Đảng ta......Thực tiễn cho thấy, không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì không có công cuộc đổi mới, không có sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam thì không có được công cuộc đổi mới theo định hướng đúng đắn. Càng đổi mới, càng đổi mới sâu rộng thì càng cần tăng cường vai trò, chức năng lãnh đạo của Đảng như Hiến pháp đã quy định. Không thể đổi mới thành công nếu không có sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng.”
Đỗ Mười là người có tiếng nói mạnh nhất trong việc sọan thảo “Cương lĩnh  xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội” (gọi tắt là Cương lĩnh năm 1991) ra đời tháng 6-1991, trong bối cảnh tan rã giây chuyền của các chế độ Cộng sản ở  Nga và các nước trong khối Liên bang Xô viết.
Nhưng Cương lĩnh này do Nguyễn Đức Bình, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương và Nguyễn Phú Trọng, lúc đó là Trưởng ban Tư tường-Văn hóa Trung ương (nay đồi là Ban Tuyên giáo Trung ương) điều hợp sọan thảo đã được Đại hội đảng kỳ  VII đồng ý  nhằm mục tiêu giữ cho đảng khỏi tan trước tình trạng hoang mang, dao động mãnh liệt của 3 triệu đảng viên.
Nhưng sau 19 năm thi hành, Cương lĩnh 1991 đã chứng minh chính nó là rào cản Việt Nam tiến ra biển lớn; là hòn đá tảng khổng lồ chận đường Việt Nam phát triển để hòa nhập với thế giới ; làm tê liệt  trí tuệ người dân không mở mang được vì  đảng không cho dân có tự do và dân chủ. Vì vậy đã có nhiều cán bộ, đảng viên cấp lãnh đạo và trí thức trong nước đã khuyên đảng, nếu muốn  đưa đất nước tiến lên ngang tầm với thời đại thì phải xét lại quyết định tiếp tục duy trì chủ nghĩa lỗi thời Cộng sản; từ bỏ lãnh đạo độc quyền theo Điều 4 Hiến Pháp; can đảm chấp nhận đa nguyên đa đảng, bầu cử và ứng cự tự do; phải đổi mới thật sự, phải có một nhà nước pháp quyền biết tôn trọng luật pháp trong mọi lĩnh vực và có khả năng đòan kết dân tộc.
Tiếc rằng, sau vài lần họp, Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa X  vẫn không sao thóat ra khỏi tư duy xơ cứng, giáo điều nên việc  bổ xung, sửa đổi Cương lĩnh 1991 vẫn dậm chận một chỗ, bởi vì đảng không muốn từ bỏ chủ nghĩa Cộng sản và quyền cai trị một mình !
Bây giờ, trước thềm Đại hội đảng XI,  quan điểm “dằn mặt” những ai đòi thay đổi đã thóat ra từ những con người thủ cựu và giáo điều hàng đầu trong đảng.
Đỗ Mười viết tiếp: “Mặc cho các thế lực thù địch ra sức xuyên tạc rằng Đảng Cộng sản Việt Nam "độc tài toàn trị", Đảng ta càng vươn lên làm tốt nhiệm vụ lãnh đạo toàn diện, không trừ lĩnh vực nào, từ chính trị đến kinh tế, văn hóa, xã hội, quân sự, từ đối nội đến đối ngoại, từ nhà nước cho đến các đoàn thể nhân dân. Đảng phải lãnh đạo việc xây dựng và tổ chức thực hiện các chiến lược kế hoạch kinh tế - xã hội, xây dựng và tổ chức thực hiện công tác cán bộ... Đảng lãnh đạo tất cả, không trừ mặt nào. Đối với lực lượng vũ trang, Đảng ta có trách nhiệm lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt.”
Để đề phòng có nội loạn, Đỗ Mười hù họa: “Nền dân chủ của ta là nền dân chủ của đa số, đường lối của Đảng và mọi chính sách, pháp luật của Nhà nước đều  phải phản ánh ý chí, nguyện vọng của đa số nhân dân. Những ai chống lại pháp luật của Nhà nước Việt Nam thì đều bị nền dân chủ của ta trừng trị để bảo đảm thực sự đó là nền dân chủ của đa số..... Các thế lực thù địch cùng những kẻ xấu thường rêu rao rằng nguồn gốc mất dân chủ do có đảng cộng sản áp đặt lãnh đạo. Đó là lối nói ngược đời, đổi trắng thay đen. Phải vạch trần những lời vu cáo, xuyên tạc đó. Phải thẳng thắn chỉ ra rằng không có đảng cộng sản lãnh đạo thì không có nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, không có đảng cộng sản lãnh đạo thì không có nhà nước của dân, do dân, vì dân.”
Người kế vị Đỗ Mười là Lê Khả Phiêu cũng viết trên Báo Quân đội Nhân dân ngày  Thứ Tư, 03/02/2010: “.. Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh là kim chỉ nam, là sáng tạo, chứ không phải là giáo điều, không phải là mọi thứ đã bày sẵn. 80 năm qua chỉ ra rằng: Khi nào Đảng ta nắm vững tinh thần cốt lõi của chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, biết vận dụng sáng tạo vào thực tiễn thì thu được thắng lợi to lớn. Khi nào giáo điều rập khuôn máy móc bê nguyên si mô hình cách mạng hoặc mô hình kinh tế từ nước ngoài thì vấp phải sai lầm và khó khăn.”


Khác Đỗ Mười, Phiêu nhìn nhận: “Những tồn tại trong Đảng ta hiện nay tuy đã có đấu tranh song đạt kết quả thấp, những biểu hiện tiêu cực như tham nhũng, quan liêu, cá nhân chủ nghĩa vẫn kéo dài, niềm tin trong Đảng, trong dân đang bị ảnh hưởng, uy tín của một số đảng viên cộng sản bị giảm sút. Những nguyên tắc cơ bản của Đảng về tập trung dân chủ, tự phê bình và phê bình chấp hành chưa thật nghiêm và còn hình thức. Quan hệ giữa Đảng, giữa Nhà nước với dân có những biểu hiện chưa thực hết lòng vì dân phục vụ. Chưa thực bảo vệ tính chất dân chủ, bảo vệ và giải quyết nguyện vọng chính đáng của dân, khiến lòng dân không yên. Trong khi đó thì ta vẫn chủ quan chưa thấy sâu sắc sự giảm sút lòng tin của không ít người dân đối với Đảng, với Nhà nước, với những cán bộ đảng viên thiếu gương mẫu về đạo đức, thiếu tầm cao về trí tuệ.”
Tuy vậy, Phiêu vẫn lạc quan tếu : “Trong một thời kì lịch sử dài các chế độ chính trị khác nhau vẫn song song tồn tại. Chủ nghĩa tư bản tuy còn tiềm năng, nhưng chứa chất những mâu thuẫn gay gắt không thể tự nó giải quyết nổi, đã và đang từng bước suy yếu. Chủ nghĩa xã hội đang được từng bước củng cố và phát triển.
Tương lai thuộc về chủ nghĩa xã hội.”
Nông Đức Mạnh, người thay Lê Khả Phiêu thì nói trong diễn văn kỷ niệm 80 năm ngày thành lậo đảng (3/2/1930 – 3/2/2010) : “ Tiến lên chủ nghĩa xã hội là con đường phát triển tất yếu của cách mạng Việt Nam đã được đề ra từ Cương lĩnh đầu tiên của Đảng. Đó là sự lựa chọn đúng đắn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, của Đảng và nhân dân ta - Sự lựa chọn của chính lịch sử…”
 “... Đảng Cộng sản Việt Nam kiên định và vận dụng, phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh, giữ vững mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, nâng cao bản lĩnh chính trị và năng lực lãnh đạo, thường xuyên tổng kết thực tiễn, bổ sung, phát triển lý luận, giải quyết đúng đắn những vấn đề do cuộc sống đặt ra. Thực hiện nghiêm túc nguyên tắc tập trung dân chủ và các nguyên tắc khác trong tổ chức và hoạt động của Đảng.”
Đến phiên Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội là người có nhiều khả năng lên thay Nông Đức Mạnh cũng xum xoe trên Tạp chí Cộng sản, cơ quan lý thuyết của Trung ương đảng ngày 16/2/2010: “Phải bảo đảm và giữ vững sự lãnh đạo của Đảng; chăm lo xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức trên nền tảng tư tưởng là chủ nghĩa Mác- Lê-nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, trên cơ sở nguyên tắc tổ chức là tập trung dân chủ và gắn bó chặt chẽ với nhân dân, coi đây là nhiệm vụ then chốt, có ý nghĩa sống còn của Đảng, nhân tố hàng đầu quyết định sự thành công của cách mạng. Phải phòng và chống nguy cơ sai lầm về đường lối, bệnh quan liêuvà sự thoái hóa biến chất của cán bộ, đảng viên.”
Ngay cả trong lĩnh vực văn hóa, Cương lĩnh 1991, theo lời Nguyễn Phú Trọng cũng chủ trương “xa hội chủ nghĩa hoá”: “Tiến hành cách mạng xã hội chủ nghĩa trên lĩnh vực tư tưởng và văn hóa làm cho thế giới quan Mác - Lê-nin và tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh giữ vị trí chỉ đạo trong đời sống tinh thần xã hội. Kế thừa và phát huy những truyền thống văn hóa tốt đẹp của tất cả các dân tộc trong nước, tiếp thu những tinh hoa văn hóa nhân loại, xây dựng một xã hội dân chủ, văn minh vì lợi ích chân chính và phẩm giá con người, với trình độ tri thức, đạo đức, thể lực và thẩm mỹ ngày càng cao. Chống tư tưởng, văn hóa phản tiến bộ, trái với những truyền thống tốt đẹp của dân tộc và những giá trị cao quý của loài người, trái với phương hướng đi lên chủ nghĩa xã hội.”
Nhưng “qúa độ” mãi mà chưa tới đích thì người dân cũng phải mỏi chân chứ "
Nguyễn Phú Trọng trả lời : “Cương lĩnh cũng xác định, quá độ lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta là quá trình lâu dài, trải qua nhiều chặng đường. Mục tiêu tổng quát phải đạt tới khi kết thúc thời kỳ quá độ là xây dựng xong về cơ bản những cơ sở kinh tế của chủ nghĩa xã hội, với kiến trúc thượng tầng về chính trị và tư tưởng, văn hóa phù hợp, làm cho nước ta trở thành một nước xã hội chủ nghĩa phồn vinh.... Tìm tòi bước đi, hình thức và biện pháp thích hợp xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội. Điều quan trọng nhất là phải cải biến căn bản tình trạng kinh tế - xã hội kém phát triển, chiến thắng những lực lượng cản trở việc thực hiện mục tiêu đó, trước hết là các thế lực thù địch chống độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.”
Người Cộng sản Việt Nam có tập qúan nếu chưa biềt làm,hay vẽ ra mà  làm hỏng thì lại chối quanh, đổ tội cho tình thế hay cấp dưới  giờng hệt  như “thời đại qúa độ”, tuy  đã mất 19 năm rồi mà vẫn bảo là hãy còn trong giai đọan tìm tòi, vừa làm vừa nghiên cứu !
Thực tế là có rất nhiều kế họach phát triển kinh tế đã lãng phí hàng ngàn tỷ đồng đóng thuế của dân mà vẫn thua lỗ hay chưa đạt tiêu chuẩn, như đã xẩy ra trong các chương trình miá đường, bến cảng, bắt cá xa bờ, xi măng, lò vôi  v.v…
Cũng đã có nhiều công ty nhà nước hay liên doanh thua lỗ liên tục, nợ nần chồng chất mà vẫn chưa muốn khai phá sản vì sợ khi tan hàng rã đám thì mất miếng cơm nên cứ bám víu lầy nhau lấy tiền nhà nước mà sống ! Lại cũng có nhiều công ty không chịu bán cổ phần cho dân mà chỉ muốn bán cho nhau, cho bạn bè, dòng họ để được tiếp tục ăn trên ngồi trốc !
Đó là lý do tại sao đảng CSVN cứ mãi “qúa độ” mà đất nước vẫn chưa nhích lên được một bước "
Dó đó khi người CSVN nói là, sau 24 năm Đổi Mới, họ vẫn còn đang trong giai đọan “dò dường” hay chưa đi đến cửa Thiên Đàng của Chủ nghĩa Xã hội vì lối làm kinh tế “theo định huớng xã hội” của Việt Nam hãy còn quá mới, hay chưa có tiền lệ thì nên hiểu đó là lối biện minh của những kẻ “nói Tiều nói Quảng” để che đi  lạc hậu và chậm tiến của mình. -/-
Phạm Trần
(03/010)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
Một số người cho rằng việc điều tra hình sự tổ chức Trump Organization là một vụ án chính trị hay để trả thù thì có thể biết thêm rằng, thủ tục tố tụng hay Đại Bồi Thẩm Đoàn theo hiến định nói riêng là nhằm để bảo vệ cho người dân được đối xử công bằng, không bị tấn công vì mục đích riêng tư hay chính trị. Vì trong quá trình điều tra và xem xét hồ sơ do các công tố viên cung cấp, Đại BTĐ cũng có thể đưa ra quyết định là không đủ bằng chứng thuyết phục để truy tố.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.