Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Dương Ngọc Sum: Bàn Tay Họa Sĩ Có Thần!

15/01/201000:00:00(Xem: 7228)

Dương Ngọc Sum: Bàn Tay Họa Sĩ Có Thần!

Họa sĩ Dương Ngọc Sum.


Letamanh
Người Họa Sĩ có bộ ria cắt ngắn, chải chuốt, nụ cười tươi và giọng Huế; dáng dấp nhỏ con, thanh lịch – Đó là chàng Dương Ngọc Sum! Sinh Viên Trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Huế; cựu Sĩ Quan QLVNCH Khóa 5 /68,  Cựu Tù Chính Trị với gần 8 năm ở Thanh Hóa và  Bình Điền, Định cư Hoa Kỳ diện HO từ 1994 với Vợ cùng năm con .
Ai đã từng quen biết Dương Ngọc Sum đều công nhận rằng chàng Họa Sĩ nầy rất lịch thiệp, ăn nói nhỏ nhẹ, lúc nào cũng tươi cười làm cho tất cả mọi người đều vui lây với tính hiếu khách của anh! Nhìn chung cuộc sống của một nghệ sĩ nơi đất khách quê người, chỉ là những cuộc triễn lảm tranh có tính cách tạo dáng cống hiến thị hiếu cho nguời! Đại đa số những nghệ nhân của đất nước ta, tốt nghiệp tại các Đại Học hay các Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật - cuộc đời họ - là những đam mê và phục vụ. Người Họa Sĩ hay điêu khắc đều giành hết cuộc đời vào nỗi đam mê màu sắc hay những hình tượng khác người. Họ có óc tưởng tượng phong phú, hoa tay vẽ những nét tuyệt vời mà người thường không thể làm được! Tuy nhiên về tiến thân thì rất ư là vất vã. Họ sống rất thanh bạcb, hy sinh tất cả cho nghệ thuật và chính cái đam mê của mình!
Tôi quen với rất nhiều Họa Sĩ đang sống ở hải ngoại như HS Hồ Thành Đức  và Bé Ký,  HS Nguyễn Đình Thuần, HS Nguyên Khai, HS Rừng HS Vivi, Nguyễn văn Bãy, Lâm Triết, Lương Trường Thọ, Lê Thuý Vinh, Lê Thu Huệ… Họ đều là những nghệ nhân có bề thế về nghề nghiệp và nổi tiếng khắp nơi. Họ có tranh được trang trọng treo tại các bảo tàng viện hay các phòng triễn lảm nổi tiếng trên toàn thế giới… Nhưng họ vẫn sống cuộc đời đạm bạc và có thể nói là nghèo so với các bạn cùng thời của họ cũng ra trường từ các đại học, nhưng khác ngành. Có thể nói, trong các lãnh vực có tính nghệ sĩ như : Nhạc Sĩ, Họa Sĩ, Văn Sĩ, thi sĩ… nói riêng người Việt ta - đều rất “thanh bần” và sống rất “ngông” theo kiểu “đời nghệ sĩ”!
Một người viết văn, sau khi in ra thành sách, có thể họ tổ chức một buổi ra mắt sách. Bạn bè quen biết đến ủng hộ và tham dự. Giá mỗi tập sách không vượt quá khả năng, nên ai cũng vui vẽ “ủng hộ” và cầm một vài tập về tặng bạn bè. Vì thế anh chàng nhà văn còn có cơ vượt được những khó khăn về tài chánh, về in ấn… Nhưng một Họa Sĩ hay một nhà tạc tượng, điêu khắc gia… thì lại khác! Một bức tranh, tốn bao công sức và năng khiếu củng đam mê; phải trang trí bằng một khung ngoài với giá hàng mấy trăm Đôla mới coi được. Nếu muốn tổ chức một cuộc triễn lảm, người hoạ sĩ phải chuẫn bị một số tiền về khung, về dụng cụ, mua màu, cọ quẹt…! Ta tưởng tượng ra họ sẽ mất bao nhiêu tiền để mướn phòng triển lảm, mua khung, đăng báo… Khi cắt băng, khai mạc phòng tranh, khách và thân hữu, bạn bè… đến tham dự, cụng ly rượu chúc mừng, nói nói cười cười, chụp hình lưu niệm, chụp hình những bức tranh đẹp đem về … Nhưng mấy ai dám bỏ tiền hàng ngàn đô ra mua tranh! Khi cuộc triễn lảm chấm dứt, họ lũi thũi thu dọn nguyên số tranh ấy đem về cho vào kho kỷ niệm. Mấy ai có dịp bán được tranh là hạnh phúc. Người Họa sĩ nào cũng “nghèo” là thế!


Dương Ngọc Sum cũng nằm trong cái dáng dấp bất cần đời đó! Anh rất thật và rất vui với cuộc đời nghệ sĩ cầm cọ màu. Hạnh phúc cho anh là người hiền phụ theo anh suốt đời, lúc nào cũng tán trợ và nâng đở anh trong từng bức tranh, từng sáng tác. Có đôi khi ý kiến và tư tưởng của chị đã là những kích thích đam mê; cho nên những tác phẩm họa của Dương Ngọc Sum đều có dáng dấp của niềm hạnh phúc. Mà đúng vậy, anh đang có một tác phẩm sống trời ban là bà xã của anh và năm bức tranh tuyệt tác của hai vợ chồng . Năm bức tranh ấy đang được treo trong các trường Trung Học và Đại Học tại Hoa Kỳ. Biết đâu trong tương lai năm sáng tác nầy- những đứa con của anh chị - Sẽ là những bông hoa làm đẹp quê hương!                                                                                                           
Ta thử “duyệt” qua mấy bức tranh có thể gọi là “tiêu biểu” và là “nét” riêng của Dương Ngọc Sum! Những bức họa của anh ngắm đi ngắm lại thật có hồn. Nhưng hình như nó vẫn phảng phất đâu đó     màu sắc buồn thân phận. Mà nghĩ cho cùng, thân phận một người Sĩ Quan QLVNCH, bổng nhiên bị mất hết và chui vào tù những tám năm trời, thì màu sắc tranh họa làm sao không dính lem vết hằn tủi nhục"
Dương Ngọc Sum đã có nhiều cuộc triễn lảm trước 1975 tại các phòng triễn lảm trong nuớc. Sau khi định cư ở Hoa Kỳ, anh đã cọng tác với nhiều họa sĩ khác tại quận Cam và các nơi, triễn lảm tranh rất nhiều lần và được khách bốn phương tán thưởng. Gần đây nhất là hai cuộc triển lãm tại phòng sinh hoạt Nhật Báo Việt Báo ngày 22,23 tháng 12 năm 2009 và tại Hội Trường nhật báo Việt Herald hai ngày 28, 29 tháng 12 năm 2009. Dương Ngọc Sum và 36 Họa Sĩ, nghệ nhân tạc tượng đã thu hút số lượng khách đông đúc không ngờ. Lần đầu tiên tại Little Sai Gon , một cuộc triển lãm tranh được khách quan đến thưởng ngoạn chen chân, vui và đầm ấm như thế!
Riêng Họa Sĩ Dương Ngọc Sum, tranh dán giấy của anh là xuất thần. Nét họa rất riêng biệt, với bàn tay tài hoa của anh Sum, màu sắc cất cao tiếng hát và linh hoạt thần tình !  Để thực hiện một bức tranh dán giấy, anh phải sưu tập không biết bao nhiêu loại giấy màu trong các tạp chí. Từ đó anh ngồi chọn màu thích hợp cho toàn cảnh bức tranh. Điều khó nhất là chọn màu giấy sao cho hoà nhập vào trong bức tranh như thật và sống động. Đây là một đặc điểm về tài năng và đam mê. Ngoài ra, những bức tranh vẽ màu bằng sơn dầu của anh cũng rất có nét riêng biệt về màu cũng như về cách trình bày.
Hãy nhìn và tưởng tượng ra những gì đang được Dương  Ngọc Sum gởi gấm tâm hồn mình vào màu sắc. Hãy cùng anh ấp ũ những nét trang trọng về quê hương bằng màu, đan dệt thế giới kỳ ảo qua bàn tay tài hoa. Tình yêu quê hương trong tranh Dương Ngọc Sum bàng bạc và rất Huế.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.