Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chuyện Quê Hương: Luật Pháp Theo 2 Tốc Độ, 2 Thước Đo

15/10/200900:00:00(Xem: 3687)

Chuyện Quê Hương: Luật Pháp Theo 2 Tốc Độ, 2 Thước Đo

Bùi Tín 
Những ngày 6, 8 và 9/10 vừa qua, toà án Hà nội và Hải phòng đã xử và tuyên án 9 nhà dân chủ trong nước, tất cả là 39 năm tù giam và 35 năm quản thúc.
Các anh phạm tội gì "
Yêu nước cao độ, thương dân hết mức; xót xa vì Tổ quốc mất đất, mất biển, mất đảo; phẫn uất vì chính quyền khuất phục bọn bành trướng, căng biểu ngữ:" tham nhũng là hút máu dân; lạm phát tăng giá là giết dân; mất đất, biển là có tội với Tổ tiên; đảng cộng sản hãy thực thi đa nguyên đa đảng !"  là phạm tội (!) , là xâm phạm an ninh (!), là vu cáo bôi xấu chế độ, để bị tù và quản thúc từ 10 năm đến 4 năm ư "
Thế thì gần hết cả xã hội này phải vào tù hết !
Luật pháp nào, nền tư pháp nào cho phép xử án kỳ quái đến vậy !
Ở thời kỳ đổi mới, hội nhập quốc tế rồi sao lại có thể có những phiên tòa ngang trái đến vậy "  Rồi còn chuyện xử "công khai" mà dân không được vào dự ! Sao mà tệ thế ! Chỉ toàn công an giả làm "dân ". Một toà án giữa thủ đô mà ...làm trò hề !
Trong khi ấy họ xét xử bọn tham quan ô lại vốn là quan chức cộng sản ra sao "
- Ông Huỳnh Ngọc Sỹ ăn hối lộ gần một triệu đôla (bằng gần 20 tỷ đồng VN), chỉ bị tù có 3 năm. Trong khi theo Luật chống tham nhũng hiện hành, ăn hối lộ 1 tỷ đồng có thể bị kết án chung thân hay tử hình. Do vậy ông Sỹ có thể bị mất đầu đến 20 lần. Nhưng không, ông Sỹ chỉ bị 3 năm tù; rồi sẽ được giảm án, ân xá ..., như đi nghỉ mát ít tháng để về nhà tiêu xài thả cửa suốt đời, truyền cho con, cho cháu 3 đời không hết của. So với tội tày đình, cái án dành cho ông Sỹ chỉ như... phủi bụi !
- Ông Đào Duy Quát cũng thế. Tội rất nặng. Làm chủ tịch cuộc thi về Biển Đảo, lại tuyên truyền công khai, chính thức cho chủ quyền của bành trướng của Bắc kinh trên đảo ta, đất ta, ngay trên mạng của đảng cộng sản Việt nam, thì cũng được "phủi bụi" nhẹ nhàng : "khiển trách" (!). Đó là chưa kể sự láu cá, đê tiện của một phó tiến sỹ, đổ vấy lỗi cho người đánh máy vô danh  "bỏ quên" 2 chữ "ngang ngược"!
Trong khi trước đây những người yêu nước chân chính, đấu tranh cho tự do, cho dân chủ của nhân dân cũng bị tù đày với những mức cực kỳ hung bạo : 15 năm, 10 năm, 6, 5 năm... như linh mục Nguyễn Văn Lý, các bạn Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, blogger Điếu Cày  ... Họ là những công dân ưu tú, tinh hoa của dân tộc, vốn quý hiếm của Tổ quốc dấn thân cho Đại Nghĩa.
Rõ ràng bên khinh, bên trọng ! bất công ! phi lý ! đúng là ngang ngược !
Ở các nước dân chủ, luật pháp nghiêm, "mọi công dân đều bình đẳng, ngang bằng nhau trước pháp luật" là một trong những nguyên tắc cơ bản, một nền tảng bất di bất dịch của chế độ. Phiên tòa nào có biểu hiện : "2 tốc độ" - justice à deux vitesses, "2 thước đo" - "à deux mesures", thiên vị, không công bằng, không bình đẳng là lập tức bị công luận, báo chí phanh phui, phê phán, lên án quyết liệt ngay. Vì nay bất công với người này, mai sẽ có thể bất công với ta, với anh, với chị, với bất cứ ai.


Nền tư pháp độc đảng : 1 kilôgam, có thể thành 1 tạ, có thể thành 1 gam , tùy !!!
Sự bất bình đẳng phi lý ở Việt nam còn ở chỗ khi điều tra và khởi tố các vụ quan chức cộng sản tham nhũng thì nhẩn nha, ỳ ạch, kéo dài lê thê, bất chấp qui định của luật. Vụ PM18 lê thê đến 4 năm, vụ Huỳnh Ngọc Sỹ kéo dài 2 năm do thôi thúc của phía Nhật bản mới đem ra xét, còn định đánh tráo sang tội khác, nhẹ tênh...
Đối với các anh chị em dân chủ, với cô Công Nhân, cô Phạm Thanh Nghiêm chân yếu tay mềm thì họ huy động cả đội quân công an, xông vào bắt khẩn cấp, "vì an ninh quốc gia" (!). Rõ dơ ! rõ hèn!
Giá như đối với những kẻ phạm tội tham nhũng lớn họ cũng hăng hái, khẩn trương như thế, coi thật sự là giặc nội xâm như họ rêu rao, để khẩn trương điều tra, xét xử, không để ngâm tôm, lững lờ vô thời hạn, còn lật án, trị tội ngược các nhà báo có tâm huyết.
Hiến pháp Việt nam hiện hành ghi rõ : mọi công dân Việt nam đều bình đẳng trước pháp luật. Nhưng khi cầm cân nảy mực, các quan toà, hội đồng xử án ở Việt nam đã thiên vị, ăn gian vì theo lệnh, chỉ thị của đảng, vì Viện kiểm sát và Toà án tối cao chỉ là công cụ nằm trọn trong tay bộ chính trị độc quyền thao túng.
Một nét son trong 3 phiên xét xử 9 nhà dân chủ vừa qua là không một ai nhận tội (!), không một ai tỏ ra ăn năn (!), cũng không một ai xin khoan hồng (!) như nhà cầm quyền hy vọng hão. Các anh đều ngẩng cao đầu, công nhận đàng hoàng việc mình làm là đúng.
Ngay sau khi các phiên toà trên kết thúc, Tổ chức Nhân quyền quốc tế HRW tặng thưởng gỉải Hellman Hammett cho 6 nhà dân chủ Việt nam đang bị giam giữ ở trong nước, lên án chế độ đàn áp, bóp ngẹt nhân quyền của chế độ đảng trị.
Sau các phiên toà phi lý trơ trẽn trên, nhà thơ Văn Quảng xúc động làm ngay bài thơ "Giờ Sấm Sét" , có câu :
Các anh ! Thiêng liêng Việt sử ,
Khép thân tù  là mở cửa tương lai !
Từ hầm giam, hịch cứu nước tung bay ...
Thày giáo Vũ Hùng khẳng định trước toà tự mình chế tạo biểu ngữ lớn, với nội dung tự mình nghĩ ra, nêu cao khí phách một nhà sư phạm gương mẫu, dạy cho quan toà và bộ chính trị một bài học sinh động về yêu nước mình và thương dân mình.
Vì nhà cầm quyền mà không yêu nước, người xử án mà cầm cân nghiêng lệch, đều là hư hỏng, "mất dậy", vô giáo dục, phải được dạy dỗ cho nên người yêu nước, lương thiện, ngay thẳng, - không nên bỏ sót ai.
Có lẽ vì bệnh "lười học", tự mãn, lại bắt đầu biết sợ công luận, chính quyền độc đảng lần lữa, e ngại chưa dám đưa ra xử công khai các nhà dân chủ Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim ...
Bùi Tín            
Paris 14-10-2009
(Tác giả Bùi Tín còn có trang blog ở đàì VOA: http://www.voanews.com/Vietnamese.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.