Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Việt Nam: Chống Đạo Để Cứu Đảng

31/07/200900:00:00(Xem: 4545)

Việt Nam: Chống Đạo Để Cứu Đảng

Phạm Trần
Hoa Thịnh Đốn - Vấn đế đảng Cộng sản  Việt Nam coi người theo đạo Thiên Chúa Giáo không ủng hộ đường lối của họ là kẻ thù không đội trời chung đã có trong lịch sử kể từ khi Đức Cha Lê Hữu Từ, Cố vấn của Hồ Chí Minh phải quay lại chống chủ trương phản dân tộc của họ Hồ.
Nhưng cốt lõi của chính sách thù nghịch đạo Thiên Chúa của đảng CSVN  đã phát xuất từ quan điểm sai lầm cho rằng những người Việt Nam theo đạo Thiên Chúa, được du nhập từ các Cố đạo Tây phương, đã “làm tay sai” hoặc “tiếp tay” cho Thực dân Pháp xâm lăng Việt Nam để  đặt ách đô hộ lên đầu lên cổ nhân dân Việt Nam mà đảng CSVN, do Hồ Chí Minh cầm đầu, đã đánh bại trong trận Điện Biên Phủ  ngày 7 tháng 5/1954.
Chủ trương trả thù người theo đạo, thông thường gọi là Công Giáo, được Hồ Chí Minh thực hiện ngay sau khi tiến về Hà Nội  làm chủ miền Bắc, do Hiệp định Genève quy định chia đôi nước Việt Nam từ Vỹ Tuyến 17 vào  tháng 7/1954.
Lý do đơn giản vì  hơn 1 triệu người, đa số theo đạo  Công giáo ở miền Bắc,  đã nghe theo tiếng gọi của hai vị Giám mục nổi tiếng lúc bấy giờ là Lê Hữu Từ, Địa phận Phát Diệm và Phạm Ngọc Chi, Địa phận Bùi Chu di cư vào miền Nam để lánh nạn Cộng sản.
Các hành động trả thù  đã được phát động rộng khắp miền Bắc để chống lại Giáo hội Công giáo nằm  trong chiến dịch  kiểm soát chặt chẽ Giáo hội, bắt đầu từ việc trục xuất Đại diện Tòa thánh La Mã tại Hà Nội và tịch thu tài sản của giáo hội. Sau đó đến lượt các Chủng viện bị đóng cửa, các Tu viện bị giải tán và  các hoạt động của  các Tu sỹ bị chặt đứt khiến họ  phải hòan tục để tồn tại hoặc phải đi lao động hay đi nghĩa vụ quân sự.
Sau 20 năm thống trị miền Bắc, Hồ Chí Minh và đảng CSVN đã biến Giáo hội Công giáo miền Bắc thành “cái xác chết” không hồn. Nhiều xứ đạo bị giải tán, số tu sỹ bị cạn kiệt và nhiều linh mục già qua đời hay không còn sức phục vụ không được thay thế khiến cho Giáo hội thu hẹp dần đến chỗ tiêu tụy, héo khô sau bức màn sắt.
Tuy nhiên, với lòng tin sắt đá, những người theo đạo Công giáo ở miền Bắc vẫn tồn tại nhưng bị cô lập và bị kỳ thị trong tất cả mọi lĩnh vực, kể cả giáo dục và việc làm.
Sau khi chiếm được miền Nam năm 1975, đảng CSVN toan áp dụng chích sách thù nghịch người theo đạo Thiên Chúa giáo trong Nam nhưng thất bại. Chủ trương đè nén Giáo hội Công giáo bất thành, dù đã đóng cửa được các tu viện, bắt tu sỹ hòan tục, bỏ tù hay tìm mọi cách ngăn cản các tín đồ đến nơi thờ phượng.
Thành công duy nhất mà đảng CSVN đã thực hiện được để chống Giáo hội Cộng giáo trong Nam là tịch thu các tài sản và cơ sở của Giáo hội với hy vọng triệt tiêu các nguồn tài chính, một trong những nhu cầu để tồn tại. Tuy nhiên, đảng CSVN vẫn không khống chế được tư tưởng bất thân thiện với người Cộng sản của hai Tổng Giám mục nổi tiếng là Nguyễn Văn Bình của Giáo phận Saìgon và Nguyễn Kim Điền của Giáo phận Huế.
Các tin của Giáo hội Công giáo cho hay Đức Tổng Giám mục  Nguyễn Kim Điền bị “bức tử” năm 1988 vì lập trường chống lại chích sách đàn áp Tôn giáo của đảng CSVN. Riêng Đức Tổng Giám mục Nguyễn Văn Bình, trước khi qua đời năm 1995, đã nói với Báo Sàigòn Giải phóng của đảng bộ Cộng sản tại Sàigòn rằng sau khi đã “sống chung” với người Cộng sản, ngài  “vẫn sợ người Cộng sản”.
Nhân chứng điển hình nhất cho chính sách đàn áp các nhà lãnh đạo Công giáo Việt Nam là Cố Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, nạn nhân của 13 năm tù Cộng sản, trong đó có 9 năm bị cùm  giam trong ngục tối. Ngài được tha tù năm 1988 và được phép cho đi Roma năm 1991, nhưng  CSVN không cho trở về Việt Nam. Lý do thầm kín ngài bị bắt vì đảng CSVN không cho phép Ngài làm Phụ tá cho Đức Tổng Giám mục Nguyễn Văn Bình ở Sàigòn và vì Đức Cha Thuận là cháu ruột của Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, kẻ thù không đội trời chung với Hồ Chí Minh và đảng CSVN.
Người tù nổi tiếng khác của Giáo hội Công giáo Việt Nam hiện đang bị giam là Linh mục Thaddeus  Nguyễn Văn Lý của Giáo phận Huế. Lm Lý đã có các hoạt động chống chính sách đàn áp tôn giáo và vi phạm nhân quyền của CSVN từ thập niên 1970.  Cho đến nay, ông đã ngồi tù khỏang 15 năm cách nhau trong các lần bị bắt.
Lm Lý cũng là người tù nổi tiếng khắp thế giới với bức hình ông bị một Công an mặc thường phục bịt miệng trước phiên tòa xử ngày 30-3-2007, khi ông hô to: ”Đả đảo Cợng sản”.
Đảng CSVN đã rất bối rối nhưng không ngăn chặn được vì chính họ đã cho phép trực tiếp truyền hình phiên tòa nên tấm hình phản tuyên truyền này đã được truyền đi khắp thế giới.
Nhưng Linh mục Lý bị bắt nhiều lần không phải vì ông  đã  lên tiếng chống chính sách đàn áp tôn giáo mà còn tích cực trong công tác đòi nhà nước thực thi các quyền tự do và dân chủ của công dân đã được quy định trong các Hiến pháp từ 1946 đến 1992. Ông còn là một trong những Tu sỹ đã đi tiên phong trong việc đòi lại các tài sản cho Địa phận Huế của ông nói riêng và cho Giáo hội Công giáo nói chung.
Tiêu biểu cho chiến dịch người Công giáo đứng lên đòi lại tài sản và các cơ sở bị nhà nước tịch thu bất hợp pháp đã diễn ra trong một thời gian dài tại Xứ Thái Hà, Hà Nội nơi có Tòa nhà của Tòa Khâm sứ Vatican bị nhà nước thời Hồ Chí Minh thu dụng sau 1954.
Trong vụ này, Chính quyền thành phố Hà Nội đã bịa ra đủ các chứng cứ để chiếm đoạt tài sản làm của riêng nhưng không thành nên đàng phải biến khu đất khang trang của Giáo hội Công giáo thành công viên của thành phố từ năm 2008.
VỤ TAM TÒA
Nay lại xẩy ra vụ Nhà thờ Tam Tòa của Giáo phận Vinh.
Theo Vũ Anh của Báo Điện tử đảng CSVN ngày 29-7 (2009) thì đầu đuôi vụ việc  như thế này: “Nhà thờ Tam Tòa (Đồng Hới – Quảng Bình) được Giáo hội Công giáo xây dựng năm 1886 nhằm phục vụ nhu cầu sinh hoạt tôn giáo trên địa bàn Đồng Hới. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, thị xã Đồng Hới bị máy bay đế quốc Mỹ hủy hoại gần như hoàn toàn, chỉ còn lại Cây đa Chùa Ông, Tháp nước Đồng Hới và Tháp chuông Nhà thờ Tam Tòa. Nhà thờ Tam Tòa bị trận bom năm 1965 đánh sập, phần còn lại chỉ là Tháp chuông với chi chít vết đạn bom Mỹ. Thể theo nguyện vọng của đông đảo nhân dân lương và giáo, ngày 26/02/1997, UBND tỉnh Quảng Bình đã có Quyết định số 143/QĐ-UB công nhận Tháp chuông nhà thờ Tam Tòa là di tích lịch sử văn hóa, chứng tích tội ác chiến tranh, cần được bảo vệ nghiêm ngặt. Quyết định được đông đảo nhân dân đồng tình ủng hộ, phù hợp với quy định của Luật di sản văn hóa và Luật đất đai hiện hành.


Để bảo vệ chứng tích chiến tranh, đồng thời tạo điều kiện cho giáo dân sinh hoạt tôn giáo đúng quy định của pháp luật, ngăn ngừa các hành vi vi phạm, ngày 23/10/2008, đại diện UBND tỉnh Quảng Bình và đại diện Tòa Giám mục Xã Đoài đã thống nhất cùng ký ''Bản ghi nhớ'” trong đó nêu rõ: “UBND tỉnh Quảng Bình và Tòa Giám mục thống nhất: Khuôn viên của Nhà thờ Tam Tòa cũ hiện là chứng tích tội ác chiến tranh. Hai bên cùng thống nhất sẽ giữ nguyên và tôn tạo nhằm bảo vệ cũng như phục vụ cho việc nghiên cứu, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ “. Như vậy khuôn viên Chứng tích tội ác chiến tranh, Tháp chuông Tam Tòa đã được xếp hạng di tích chiến tranh, chính quyền địa phương và Giáo hội có trách nhiệm tu bổ, bảo quản di tích, không đặt ra vấn đề xây dựng lại Nhà thờ Tam Tòa trên nền đất cũ.”
Theo Vũ Anh  thì : “ Vào lúc 04 giờ ngày 20/7/2009, với sự chuẩn bị có kế hoạch từ trước, khoảng hơn 200 giáo dân, chủ yếu là giáo dân các huyện khác trong tỉnh Quảng Bình, một số ít giáo dân các tỉnh Nam Định, Thanh Hóa đang làm ăn, sinh sống trên địa bàn tỉnh Quảng Bình và một số ít giáo dân sinh sống tại thành phố Đồng Hới không xin phép chính quyền, đã đưa khung thép, mái tôn được gia công chuẩn bị trước cùng với cuốc, xẻng, dao, xi măng, gạch, máy phát điện, xoong nồi, bát đĩa, nước uống tổ chức dựng nhà trái phép tại khu Chứng tích tội ác chiến tranh Tháp chuông Tam Tòa; đến 05 giờ đã dựng xong ngôi nhà 4 vì kèo bằng sắt, mái lợp tôn, móng cột bê tông, đồng thời chuẩn bị làm lễ khánh thành. Sau khi được nhân dân phát hiện vụ việc vi phạm và báo cho chính quyền địa phương sở tại là UBND phường Đồng Mỹ, UBND thành phố Đồng Hới, các cơ quan chức năng của thành phố Đồng Hới đã trực tiếp đến hiện trường tuyên truyền, vận động, giải thích, yêu cầu số giáo dân này dừng ngay việc dựng nhà trái phép, chấp hành nghiêm chỉnh nội dung Biên bản ghi nhớ giữa UBND tỉnh Quảng Bình với Tòa Giám mục Xã Đoài. Hành vi coi thường pháp luật của một bộ phận giáo dân nêu trên đã bị đông đảo nhân dân trên địa bàn hết sức bất bình, phản đối và đã tháo dỡ nhà xây dựng trái phép nói trên ngay sáng ngày 20/7/2009. Trong quá trình tháo dỡ, một số đối tượng quá khích đã có hành vi ngăn cản gây rối, dùng gạch đá, gậy gộc để tấn công nhân dân và lực lượng bảo vệ trật tự làm hai người bị thương. Chính quyền thành phố Đồng Hới đã chỉ đạo các đoàn thể quần chúng và lực lượng chức năng thành phố kiên trì vận động thuyết phục, đã giải tán được số người quá khích, ổn định được tình hình.
Chiều ngày 21/7/2009, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Đồng Hới đã ra Quyết định khởi tố vụ án hình sự “Gây rối trật tự công cộng tại khu vực di tích, chứng tích chiến tranh Tam Tòa” và cùng ngày đã khởi tố, bắt khẩn cấp 7 bị can về tội danh “Gây rối trật tự công cộng” theo điều 245 – Bộ luật Hình sự. Việc bắt giữ 7 bị can nói trên theo đúng trình tự pháp luật. Bước đầu các bị can đã khai báo thành khẩn hành vi vi phạm pháp luật của bản thân và những người có liên quan, đồng thời xin được Nhà nước, pháp luật xem xét khoan hồng. Việc xây dựng nhà trái phép của một bộ phận giáo dân bị kích động và hành vi gây rối trật tự công cộng, tấn công người thi hành công vụ xảy ra vừa qua là vi phạm nghiêm trọng pháp luật, vi phạm Luật Đất đai, Luật Di sản văn hóa của Việt Nam.”
TÒA  GIÁM MỤC PHẢN BÁC
Tuy nhiên, theo  Linh mục Antôn Phạm Đình Phùng, Chánh Văn phòng Văn phòng Thư ký Tòa Giám mục Giáo phận Vinh thì : “Giáo dân Tam Tòa không vi phạm pháp luật khi dựng lán che trên nền nhà thờ Tam Tòa. Cho đến nay khuôn viên, tháp chuông nhà thờ Tam Tòa thuộc chủ quyền giáo xứ Tam Tòa, giáo phận Vinh. Giáo dân không tới gây rối trật tự công cộng, chỉ dựng lán che (dài 9 mét, rộng 6 mét, lợp tôn), không xây dựng nhà kiên cố nên không phải báo cáo, xin phép.”
“Ủy ban nhân dân Tỉnmh nói rằng quần chúng nhân dân và giáo dân đánh đập nhau là không đúng sự thật. Chúng tôi có đủ bằng chứng khẳng định rằng công an Qủang Bình đã đánh đập, bằt giữ giáo dân trái pháp luật. Công an Quảng Bình đã chiếm đoạt trái phép Thánh Giá và các tài sản của giáo hội cũng như của giáo dân.” (Trích Thư trả lời Chính quyền Tỉnh Qủang Bình ngày 24/7/2009)
Như thế thì ai nói láo " Các Linh mục Công giáo và Địa phận Vinh, đại diện cho 500 ngàn giáo dân hay Đảng CSVN, thay mặt cho trên 3 triệu đảng viên "
Nhưng tại sao một ngôi Thánh đường do người Pháp xây dựng từ năm 1886 lại bị máy bay Mỹ oanh tạc đến 48 lần, theo lời biện giải của Chính quyền "
Hãy nghe các Đại diện Nhóm Linh mục Nguyễn Kim Điền cho biết quan điểm của họ trong Thư ngày 26/7 (2009) : “ Theo lịch sử, sở dĩ nhà thờ bị ném bom là vì quân đội Cộng sản thời đó đã bố trí các đơn vị phòng không chung quanh và cả bên trong nhà thờ, y như tại nhiều nhà thờ khác thuộc Giáo phận Vinh và trên cả miền Bắc trước năm 1973, theo chính sách tiêu diệt tôn giáo tinh vi của CS. Ngoài ra, đang khi chứng tích chiến tranh không hề thiếu ở bất cứ chỗ nào trên đất nước Việt Nam, thì việc biến một biểu tượng của Công giáo, đạo tình thương và tha thứ, thành biểu tượng ghen ghét hận thù, là một hành vi xúc phạm tôn giáo cách trầm trọng. Nếu gọi tháp chuông Tam Tòa là chứng tích tội ác, thì đó là chứng tích tội ác của CS quyết mượn tay Mỹ tàn phá cơ sở Công giáo năm 1968 và chứng tích tội ác của CS hôm 20-07 mới rồi. Tội ác đánh đập, nhục mạ các giáo hữu; tội ác dùng lương dân tấn công giáo dân nhằm chia rẽ, kích động hận thù tôn giáo trong lòng dân tộc; tội ác phá hoại, tịch thu tài sản, đánh đập dân lành không theo bất cứ trình tự pháp luật đúng đắn nào, không có bất cứ một văn bản, mệnh lệnh nào; tội ác dùng hệ thống pháp đình và hệ thống báo đài nhằm bôi nhọ, xuyên tạc sự thật, đổ lên đầu dân lành vô tội những tội trạng mà họ không hề có nhằm giấu đi sự man rợ của mình; tội ác ngang nhiên chiếm nơi thờ tự của Giáo dân, nhằm tước đoạt quyền tự do tôn giáo được Pháp luật bảo vệ và nhằm cướp lấy tài sản của Giáo hội.  ( Linh mục Têphanô Chân Tín, Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn (đang nghỉ hưu),  Linh mục Phêrô Nguyễn Hữu Giải, Tổng Giáo phận Huế (đang bị sách nhiễu), Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý, Tổng Giáo phận Huế (đang bị cầm tù)’  Linh mục Phêrô Phan Văn Lợi, Giáo phận Bắc Ninh (đang bị quản thúc).
Như vậy có phải những người cầm đầu ngành công an và chính quyền tỉnh Qủang Bình đã muốn chống những người theo đạo Công giáo để cứu đảng hay muốn mượn tay đảng để chống người theo đạo đòi lại tản sản  của Giáo hội "
Phạm Trần
(07/09)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Như vậy rõ ràng đã có những xung đột về quan niệm sáng tác của các Văn nghệ sỹ yêu chuộng tự do chống lại chủ trương kiểm soát, viết theo chỉ thị, hát theo viết sẵn của Tuyên giáo và của Tổng cực Chính trị quân đội. Hai lối đi này sẽ không bao giờ gặp nhau, dù đảng có quanh co, lèo lái thế nào cũng khó mà giữ chân được các Văn nghệ sỹ cấp tiến không bỏ đảng chạy lấy người.
Cũng vào ngày này, bà Angela Merkel sẽ từ giả chính trường, sau 16 năm làm Thủ tướng và 31 năm làm dân biểu. Nhưng một vấn đề là bà sẽ để lại những gì cho nước Đức? Liệu Đức sẽ có một khởi đầu mới đầy hứa hẹn hay lại trở thành kẻ ốm yếu của châu Âu trong 4 năm kế tiếp? Hầu hết các quan sát viên quốc tế đều có những các bình luận khác nhau mà sau đây là bản dịch những ý kiến tiêu biểu.
Mô hình phát triển của Trung Quốc có thể được tóm tắt như sau: (1) hạn chế tiêu thụ trong nước để (2) gom góp tiết kiệm trong dân chúng nhằm (3) hỗ trợ cho đầu tư. Nếu so sánh cho dễ hiểu thì mô hình này cũng giống kiểu nhà nghèo bớt tiêu xài (hạn chế tiêu thụ) để dành tiền (tăng tiết kiệm) đầu tư cho tương lai (giáo dục con cái, mở cửa hàng buôn bán).
“Mẹ nó bán ruộng, bán vườn để chung tiền cho nó đi, cứ mong nó mang đôla về chuộc đất, xây nhà như những người có thân nhân Việt kiều. Bây giờ nó chết, chưa kịp nhìn thấy tờ đôla xanh. Trước khi chết nó tựa vai em lầm bầm 'Mẹ ơi! Con không muốn làm Việt kiều. Con muốn về nhà. Con muốn cơ cực ở nhà với mẹ suốt đời.' Giọng nó như đứa trẻ con ba tuổi.” (Tâm Thanh. “Người Rơm”. Thế Kỷ 21, Jul. 2010). Đối với nhiều người dân Việt thì muốn sống như một ngư dân nghèo nơi vùng biển quê hương (như ông Dang) hay mong “muốn cơ cực ở nhà gần mẹ suốt đời” (như cô Tuyết) e đều chỉ là thứ ước mộng rất xa vời trong chế độ hiện hành.
Vụ «khủng hoảng thế kỷ» xảy ra đột ngột và gay gắt qua vụ tàu lặn Pháp-Úc tưởng chừng như khó mà hàn gắn lại được tình đồng minh kỳ cụu xưa nay nhưng rồi cũng thấy nhiều dấu hiệu tích cực để tin chắc trời sẽ lại sáng.
Nguyễn Khải, Nguyễn Mộng Giác, Võ Phiến đều đã đi vào cõi vĩnh hằng. Lớp người Việt kế tiếp, đám thường dân Bốn Thôi cỡ như thì sống cũng không khác xưa là mấy. Tuy không còn phải “né viên đạn của bên này, tránh viên đạn của bên kia, đỡ ngọn roi của bên nọ” như trong thời chiến nhưng cuộc sống của họ (xem ra) cũng không được an lành hay yên ổn gì cho cho lắm
Như vậy là bao trùm mọi lĩnh vực quốc phòng, an ninh xã hội có nhiệm vụ bảo vệ đảng và chế độ bằng mọi giá. Nhưng tại sao, giữa lúc tệ nạn tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, suy thoái đạo đức, lối sống và tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong nội bộ vẫn còn ngổng ngang thì lại xẩy ra chuyện cán bộ nội chính lừng khừng trong nhiệm vụ?
Nhật báo Washington Post của Mỹ ghi nhận là: “Tổng thống Pháp Macron vốn dĩ đã rất tức giận khi được tham vấn tối thiểu trước khi Mỹ rút khỏi Afghanistan. Điều đó bây giờ đã tăng lên. Chính quyền Biden nên xem xét sự không hài lòng của Pháp một cách nghiêm túc. Hoa Kỳ cần các đối tác xuyên Đại Tây Dương vì đang ngày càng tập trung chính sách đối ngoại vào cuộc cạnh tranh cường quốc với Trung Quốc. Và trong số này, Pháp được cho là có khả năng quân sự cao nhất.
Sau khi tấm ảnh người đàn ông đi xe máy chở người chết cuốn chiếu, chạy qua đường phố của tỉnh Sơn La (vào hôm 12 tháng 9 năm 2016 ) được lưu truyền trên mạng, Thời Báo – Canada đã kêu gọi độc giả góp tay ủng hộ gia đình của nạn nhân. Số tiền nhận được là 1,800.00 Gia Kim, và đã được những thân hữu của toà soạn – ở VN – mang đến tận tay gia đình của người xấu số, ở Sơn La.
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.