Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Sáu Mươi Năm Sau

04/08/200500:00:00(Xem: 5138)
Tháng 8, thế giới có ngày lễ lớn: kỷ niệm đúng 60 năm kết thúc Thế chiến II. Sau khi Phát xít Ý và Quốc xã Đức tan rã tháng 5, Nhật Bản đầu hàng đồng minh tháng 8-1945. Năm nay khác mọi năm, hình ảnh những ngày chót Thế chiến II được nhắc nhở đến nhiều từ cuối tháng 7. Tại sao vậy" Hãy điểm qua một vài nét lịch sử. Ngày 6-8-45, Mỹ ném quả bom nguyên tử thứ nhất xuống Hiroshima, đến ngày 9-8, thành phố Nagasaki lãnh quả bom nguyên tử thứ hai và chỉ 5 ngày sau, Nhật Bản xin đầu hàng. Một số tạp chí và TV Mỹ đã in nhiều hình ảnh về sự tàn phá của bom nguyên tử và những di hại của nó, khiến tôi có cảm tưởng năm nay người ta muốn gợi nhớ đến “bom” mhiều hơn “chiến”.

Xét cuộc diện thế giới năm 2005, nếu người ta thấy cần nhớ đến bom, đó cũng không phải là điều đáng ngạc nhiên vì bom hạt nhân đã được xếp hàng đầu trên danh sách các vũ khí hủy diệt hàng loạt (WMD). Hai quả bom khiến quân phiệt Nhật sụp đổ là hai vụ đánh bằng nguyên tử đầu tiên trên thế giới sau khi Mỹ phát minh được loại vũ khí kinh hoàng này. Hai quả bom Mỹ ném xuống Nhật Bản được gọi là bom A, chế tạo theo kỹ thuật phân tán (fission) hạt nhân nguyên tử. Nó đã gây chết chóc và tàn phá khủng khiếp. Quả bom Hiroshima làm 68,000 người chết ngay tức khắc và trong mấy năm kế tiếp khoảng 70,000 chết theo vì phóng xạ. Quả bom Hiroshima làm 38,000 người chết ngay tại chỗ và sau đó khoảng 35,000 người chết thêm. Những di tích và hình ảnh để lại trong Viện Bảo tàng khiến người ta thấy rợn người về loại vũ khí này. Sử dụng hai quả bom đó để kết thúc một cuộc đại chiến thế giới kéo dài 6 năm là đúng hay sai" Ngày nay đa số 2/3 người Mỹ coi hành động đó là đúng, một nửa dân Nhật coi là không đúng. Nhưng cũng không nên quên năm 1941 Nhật Bản đã bất ngờ tấn công Pearl Harbor, gây thiệt hại lớn lao cho Mỹ.

Hòa bình thế giới được tái lập tháng 9 năm 1945. Nhưng sự kết thúc Thế chiến II buồn thay cũng đánh dấu thời điểm thứ vũ khí tàn khốc nhất từ thời khai thiên lập địa đã xuất hiện. Và từ đó con người còn tiến xa hơn nữa. Bom A có sức nổ mạnh bằng 21 kí-lô-tôn; đến năm 1952 Mỹ thí nghiệm thành công quả bom khinh khí đầu tiên theo kỹ thuật kết hợp (fusion) hạt nhân, gọi là bom H. Bom này có sức mạnh gấp cả ngàn lần bom A. Cả hai loại bom A và H nay được gọi chung là bom hạt nhân. Liên Xô đã nổ được bom A vào năm 1949 nhờ gián điệp đánh cắp được bí mật nguyên tử Mỹ. Đến cuối năm 1955 Liên Xô cũng chế tạo được bom H. Hai siêu cường đi vào chiến tranh lạnh với lưỡi gươm hạt nhân treo lủng lẳng trên đầu nhân loại. Nhưng chiến tranh hạt nhân vẫn không xẩy ra mặc dù đôi bên có lúc đã gay go tiến sát đến bên bờ vực thẳm. Năm 1991, Liên Xô sụp đổ, chiến tranh lạnh kết thúc, song bom hạt nhân không biến mất. Đã vậy nó còn lây lan qua một số nước khác.

Hãy tính sơ xem ngày nay những nước nào có bom hạt nhân và có bao nhiêu quả. Theo tạp chí Time, Nga và Mỹ vẫn là hai nước có kho vũ khí hạt nhân lớn nhất thế giới. Mỹ có khoảng 10,315 đầu đạn, Nga có 7,200 đầu đạn được bố trí, 8,800 đã được cho vào kho, chờ ngày tháo gỡ. Ngoài ra còn 7 nước có loại vũ khí này: Trung Quốc ước lượng có 410 quả, Pháp 350, Anh 200, Israel từ 100 đến 170, Ấn Độ từ 75 đến 110, Pakistan từ 50 đến 110, Bắc Hàn từ 5 đến 15 với một dấu hỏi (") lớn. Chỉ có điều lạ, ngày nay nhiều nước có bom nguyên tử, thế giới lại không bị ám ảnh nhiều về viễn tượng Thế chiến III với vũ khí hạt nhân như thời chiến tranh lạnh. Có lẽ các nhà lãnh đạo quốc gia đã nhận thấy một sự thật ghê rợn: nhấn nút cho nổ chiến tranh nguyên tử cũng là cách nhấn nút tự sát. Năm 1945, Mỹ là nước duy nhất trên thế giới có bom hạt nhân, vì thế đã đem ra dùng dễ dàng. Ngày nay nhiều nước cũng có loại bom này, nên việc sử dụng cần phải đắn đo cho kỹ.

Trong Thế chiến II, các nước đồng minh do Mỹ lãnh đạo đã tấn công đánh gục Đức, Ý, Nhật được gọi là ba nước Trục, cả ba đều là những chế độ độc tài. Nhưng sự thật Thế chiến II bùng nổ không phải vì nạn độc tài mà vì ba nước đó đã đem quân đi xâm lược nước khác. Sáu mươi năm đã trôi qua, ngày nay Thế chiến II chỉ còn là một trang bi đát nhất trong lịch sử nhân loại. Đó là một lịch sử chết vì cuộc chiến đã kết thúc mà không để lại một hậu quả nào trực tiếp phương hại đến cuộc diện thế giới. Đức, Ý, Nhật đã trở thành ba nước tự do dân chủ, độc tài bị tận diệt và có nền kinh tế phát triển vào hàng đầu trên thế giới. Chính sách hậu chiến của Mỹ thời đó thật giỏi. Mỹ bỏ hẳn hận thù cũ, thành thực kết thân và giúp đỡ kinh tế ba nước chiến bại, ngày nay đã trở thành những nước liên minh vững chắc về mọi mặt. Người Nhật có thể còn giữ những kỷ niệm đau khổ vì bom nguyên tử, nhưng đa số dân Nhật ngày nay có cảm tình với dân Mỹ nhiều hơn bất cứ nước nào khác ở Á đông.

Nhìn lại sự kết thúc Thế chiến II, chúng tôi chạnh lòng nghĩ đến chiến tranh Việt Nam cũng vừa được kỷ niệm 30 năm chẵn. Nếu Thế chiến II là lịch sử chết, chiến tranh Việt Nam lại là lịch sử sống bởi vì nó đã và đang tạo ra những di hại sống, những vấn đề tồn tại đến ngày nay và còn kéo dài chưa biết đến ngày nào mới dứt. Kẻ thắng là những người Cộng sản Việt Nam, nhưng thử hỏi sau khi toàn thắng chiếm được miền Nam Việt Nam, họ đã có chính sách như thế nào để đến nỗi hơn 1 triệu người phải bỏ nước ra đi tị nạn. Mỹ không phải là kẻ chiến bại vì nước Mỹ còn đó và đến nay vẫn là đệ nhất siêu cường thế giới. Nhưng cũng cần phải ghi nhận đúng sự thật là Mỹ đã thất bại trong chính sách chống Cộng ở Việt Nam. Mỹ đã đánh gục ba nước Trục, đã diệt trừ tận gốc nạn độc tài ở Đức, Ý, Nhật. Nhưng Mỹ đánh Cộng sản Việt Nam, một chế độ độc tài còn khắt khe hơn ba nước Trục, Cộng sản vẫn còn đó và sống phây phây. Cuộc chiến nào cũng có những kinh nghiệm quý giá. Nhưng đánh một cuộc chiến mà thắng không ra thắng, bại không ra bại, rút cuộc vẫn để lại những di sản thật đáng ngại. Bài học đó không nên quên và càng không thể nào quên trong cuộc chiến chống khủng bố ngày nay.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.