Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

19/07/200500:00:00(Xem: 5155)
Vết Đậm Lòng Ta

Chầm chậm chiều mây rẽ dáng xa
Nắng xiên mái nhẹ, mát hiên nhà
ở trong im vắng hình như gió
Thoảng khúc reo - lời nhạc thiết tha...
Mắt khuất tầm ngăn óng lụa trời
Chút tình thoảng nhẹ ý xa xôi
Em à! Nắng của Sài gòn vẫn
Sáng bước đường em - vết khắc đời.
Từ buổi mây che trải ý buồn
Tháng Tư ảm đạm chút mưa sương
Mắt em phủ nhẹ rèm mi ướt
Áo trận ta về gió bụi vương...
Rồi đắng lòng chia mắt biệt ly
Em cười gương tiễn bước người đi
ở trong đôi mắt màu nâu đó
Ta biết lòng em nghĩ ngợi gì
Quay giữa lòng xoay gió loạn cuồng
Bước tù ngập ngụa gió mưa tuôn
Lòng ta chắc hẳn em không biết
Trăn trở từng đêm giấc đoạn trường.
Bão vẫn hầm hừ chữ rẽ phân
Ta về lối cũ đón ân cần
Nhưng trong đôi mắt ngày xưa đó
Đậm nét nâu buồn - tủi nhục thân.
Ta ở đây, chiều yên thật yên
Những gì ta nghĩ của tư riêng
Không tròn như ước dài năm tháng
Lắng đáy lòng ta lắm muộn phiền.

Thy Lan Thảo

*

Lời Trối Trăn Trên Biển

Hôm nay ngày giỗ cha
Con bỏ học một mình đi ra biển
Nghe sóng vỗ ngỡ như kèn đưa tiễn
Mây ngang trời về dệt mảnh khăn tang
Con cố tìm đâu đây
Một giọt máu chưa loang
Một chút thịt xương
Cá chim chưa rỉa hết
Đêm hôm ấy có một vầng trăng khuyết
Làm mờ đi bao ước vọng thiên thần
Giờ phút cuối cùng
Không để lại một lời trăn
Không cả một người thân vuốt mắt
Trời tháng Chạp mưa phùn gió bấc
Thiếu quan tài cha lạnh lắm hay không
Ai mặc dùm cha chiếc áo mùa đông
Trước khi ném thây cha vào biển cả
Đời của cha
Một cuộc đời vất vả
Như nhánh sông buồn
Chở vạn nỗi sầu đau.
Giờ phút cuối cùng
Không thấy mặt nhau
Không được gặp đứa con yêu lần cuối
Con từ đó tháng ngày qua lầm lũi
Con ngựa hoang đã lạc lối quay về
Bước chân mòn trên vạn nẻo sơn khê
Đã nếm đủ bao nhiêu mùi tủi nhục
Có những nỗi buồn
Không thể nào nói được
Có những niềm đau
Không thể viết nên lời
Chuyện đời con là khúc nhạc chơi vơi
Buồn ray rứt
Khóc cho chiều vĩnh biệt
Cha chết ngày nào
Con thật sự không hề hay biết
Nên đã bao lần ra đứng ngóng bên sông
Đỏ như máu
Chảy một giòng oan nghiệt
Con viết mãi một giọng buồn thương tiếc
Khóc quê hương đau nhức chảy thành thơ.

Trần Trung Đạo

*

Đêm Rừng

Chiều xuống, sương dâng qua hốc núi
Cây gội màu tang trắng nhập nhòe
Rào giăng trơ lạnh chôn ngày tháng
Bãi sắn gặm mòn những ước mơ

Nghiêng nghiêng mái lá đứng trên đồi
Tiếng hổ nhớ rừng vọng xa xôi
Chó hoang xục mỏ tru từng đợt
Kẻng gác âm binh réo giục hồi

Lán dài chổng chểnh sạp cây đan
Chui cuộn mền tro sắp hai hàng
Đốm lửa giữa nhà hun chập tối
Trở mình cây uốn tiếng khô khan

Góc nhỏ, che tàn kéo nỏ lào
Sùng sục nước sôi đốm lửa chao
Đâu đây ngái ngủ trườn bụng xót
Gió qua kẽ vách từng chặp gào

Ngày mai ra cửa đọt má chờ
Cây dại, lá rừng đã thành thơ
Quê hương hai tiếng! Ôi tha thiết
Núi đó sông đây, sao ngẩn ngơ

Mẹ nhé! Rồi con sẽ trở về
Con mẹ còn có mảnh trời quê
Đêm rừng da diết nghe lòng nhớ
Ráng đợi mẹ nghe... dẫu não nề...

Lê Cẩm Thanh - Tampa FL

*

Nói Với Nhau

Em giống người sắp chết đuối,
Mà anh là phao cứu sinh,
Ôi! Tình yêu quá mầu nhiệm,
Đổi thay đời em và anh.

Làm sao em nói cho hết,
Cả lòng biết ơn chân thành,
Anh đã cho em hạnh phúc,
Giữa cuộc đời rất mong manh.

Anh bảo: Có gì chắc chắn"
Lòng người thường chóng đổi thay,
Hôm nay ru êm mật ngọt,
Mai đầy những lời đắng cay.

Em rằng: Sao bi quan thế"
Sống như cam kết ban đầu,
Đến ngày lưng còng tóc bạc,
Mình còn mãi mãi thương nhau.
Không sao đâu!
Hoàng Yến

*

Tương Tư Sóng

Tương tư sóng dậy trắng không gian
Nơi có ta nhưng chẳng có nàng
Nơi đất trời thành sông biển chết
Với dư âm tiếng gọi sang ngang.
Tương tư sóng dậy trắng giòng thư
Nghiêng ý hờn ghen bạn hóa thù
Sóng chử xô bờ quên bến nhớ
Tương tư sóng tiếp sóng tương tư.
Ta cố đuổi xua từng ánh mắt
Thì bờ mi ướt hiện nguyên hình
Khi vũng quên chôn từng kỷ vật,
Thì khung trời nhớ sáng lung linh.
Ta cúi mặt đi... trốn nụ cười
Ngờ đâu môi mọng nở hoa tươi
Và bàn tay ngọc nâng tà áo
Che giấu cuộc tình đã vỡ đôi.
Tương tư sóng gọi cố nhân về
Vùi giập đời ta xuống cõi mê...
Xin gió an bình ru tuổi hạc
Ru hồn ngủ giữa sóng tình quê.

Lưu Thái Dzo

*

Đời Như Sương Khói Chiều Hôm

Em xưa

Ngang qua lối cũ đường trưa
Giàn bông giấy tím ngày xưa, đâu rồi"
Ta thằng Từ Thức mồ côi
Em giờ chẳng biết nổi trôi phương nào"
Hai mình giờ tóc bạc màu
Nhớ hồi cái buổi quan nhau, lãng òm.

Lòng thành

Bạn bè như lá mùa thu
Chân trời góc biển mịt mù dặm xa
Mái đầu tóc điểm sương pha
Mai này gặp lại, bạn già nhìn không"
Đời như sương khói mênh mông
Thôi thì còn mỗi tấm lòng cho nhau
Ngồi bên cỏ mộ ngàn lau...

Công viên

Ngồi đây ghế đá công viên
Nhìn người qua lại, bạn hiền ta đâu"
Chợ xưa đã bỏ từ lâu
Còn chăng chỉ một nỗi sầu riêng mang
Lạy đầu thắp cụ nén nhang...

Phố biển

Phố, nhà giờ cất quá đông
Mình mua có được ở không" Hay nhờ
Tới hồi tai điếc mắt mờ
Bạn bè, con cháu nó lờ! Chết cha
Nhà đâu mà ở dưỡng già"

Tửu lầu

Bây giờ mà nhậu khỏi chê
Tiếp viên trẻ đẹp, nhìn mê mẩn hồn
Tiểu đường, sạn thận, máu dồn
Có ngày rồi cũng đem chôn, anh già
Vì ôm, vì uống khà khà...

Kiều nương

Em giờ đâu phải như xưa
Nóc Bằng Hoà Lạc đêm mưa ngồi chờ
Khách hàng gọi chạy có cờ
Mobile nhắn nhẹ chỉ chờ chút thôi
Phấn son bẹo má, kề môi
Cản ngăn tốt nhất, bà thôi cho dìa
Có ngày thằng chả lặt lìa...

Vĩnh Hòa Hiệp

*

Chính Bệnh Của Tổng Thống Nam Dương

Trong bản tin “Trần Đức Lương là kẻ đòi Indo hủy bỏ gấp Tượng Đài Tÿ Nạn VN” có đoạn: "...Nhật báo Jakata Post, ấn bản ngày 20.6.05 loan tin rằng chính chủ tịch nước CSVN (Trần Đức Lương) đã đòi hỏi như thế” và “lịnh phá tượng đài thực hiện theo lệnh của tổng thống Susilo"(SGT số 417 ngày 23.6.05). Thấy tổng thống Susilo của Nam Dương cúi đầu làm theo sự đòi hỏi của Trần Đức Lương nên Cô Gia tôi viết bài này.

Xét về tổng thống nước Nam Dương,
Tánh nết ông ta chắc bất thường.
Lắm lúc thì xìu xìu ển ển,
Nhiều khi lại dở dở ương ương.
Kêu sao làm vậy, không đường lối,
Xúi cứ nghe theo, chẳng lập trường.
Do đó khi thằng Lương xuống lịnh,
Y liền tuân lịnh của thằng Lương.

Cô Gia

*

Vẹm Cũng Biết... “Xin bo”

Kính họa vận bài thơ “Xin típ xin bo” mục “Thơ Cù Nèo” SGT số 418 của bác Nam Man.

Tập đoàn Việt Cộng quả đang lo:
Nước tới trôn nên giở đủ trò...
Xuất ngoại van xin không đẹp đẽ,
Công du cầu cạnh chẳng hay ho!
Mang thân hành khất đâu còn kén,
Chịu tiếng cái bang hết đắn đo!
Bè lũ gian tham không biết nhục,
Đành hầu hạ Mỹ để “xin bo”.

Thái Châu

*

Bệnh Tham Nhũng ở Việt Nam

Tham nhũng đã thành quốc nạn rồi,
Dân đen chỉ có khổ mà thôi.
Bọn quan mở miệng... chờ ăn bẩn,
Lũ cán há mồm... đợi đớp mồi.
“Dòng máu tham ô” truyền khắp đảng,
“Siêu vi ăn cắp” quậy trong người.
Bệnh này phải có ngay phương thuốc:
“Dân chủ đa nguyên” giúp phục hồi.

Trường Xuân Lão

*

Thực Tế Đau Lòng

Riêng cho các cháu tôi tại Mỹ và Úc

Mình mong đám trẻ về nguồn
Càng mong càng thấy thua buồn làm sao
Vì nơi cắt rún chôn nhau
Nhìn quanh chẳng thấy chỗ nào Việt Nam
Chỗ nào cũng của “Chú Sam"(*)
Trời ơi! Chúng biết Việt Nam là gì"
Bữa ăn chỉ thích bánh mì
Nói năng toàn tiếng “Giắc kỳ, ô - kê"(**)
Tiếng mình chúng chẳng thấy mê
Thì làm sao bảo chúng về Việt Nam"!

Phương Hoài Sơn

(*) Tiếng lóng chỉ người Mỹ, người Tây...(**) Yaki, OK

*

Vẫn Là Thì Cũng Vẫn Là

Cây đa bến cũ đò xưa
Đã nghe, đã hiểu quá thừa độc chiêu
Nào câu chín nhớ con diều
Mười thương khế ngọt biết nhiều năm qua
Chung quanh những gốc cây đa
Dập dìu chân bước đảng bà đảng ông
Gần xa bến cũ hàng thông
Chòi canh góc gác, cháu ông đảng bà
Đò xưa mát mái lại qua
Bây giờ nón cối cháu bà đảng ông
Bến sông nước chẳng còn trong
Trở nên bến đục bởi ông đảng bà
Đánh lừa dân hốt đô la
Túi tham không đáy con bà đảng ông
Những cây khế ngọt chín thòng


Đốt rừng xớt hết dâng ông dâng bà
Diều xanh thả lượn lại qua
Ai làm gẫy cánh" Đảng bà đảng ông"
Dân nghèo tay trắng túi không
Những ai béo bở" Đảng ông đảng bà.
Ai quyền áp bức dân ta"
Cũng là con cháu đảng bà đảng ông
Ai đang chễnh chệ ngai rồng"
Cũng quân bán nước đảng ông đảng bà.
Ai người nối nghiệp đảng ma"
Cũng là con cháu đảng bà đảng ông.
Vẫn là bám lấy cành cong
Đảng bà ôm lấy lưng ông vẫn là....

Hoàng Hôn

*

Về nghe em

(Thân tặng người em mang tên "Nét đẹp phương Đông", kẻ xa Nhà quá lâu, nên không có dịp nhìn quê hương máu lửa trước 1975)

Đã mấy mươi năm trên đất khách
Em biết gì chăng chốn quê hương
Dẫu bao xương máu nuôi em lớn
Vun đắp đời em, giấc mộng trường

Từ ấy, em đi và đi mãi
Bóng dáng hồn quê quá nhạt nhòa
Em đâu chứng kiến đời dâu bể
Dưới bóng đạn bom, máu lệ hòa

Em có thấy chăng cảnh đợi chờ
Người về xa vắng, bóng lưa thưa
Tình ai hiu quạnh bên song cửa
Ân ái, giao hòa như giấc mơ

Em có chìm trong những khổ đau"
Tình người lưu lạc cố tìm nhau
Tìm trong vô vọng, trong hoang lạnh
Tìm dấu chân chim, tóc úa màu

Em có nghe chăng tiếng quặn lòng"
Tự do, dân chủ có còn không"
Gông cùm, bạo lực, bao rên xiết
Đất nước nổi trôi, vốn nặng lòng

Em hãy về đi, hãy về đi
Về nghe tỉnh mộng, giấc cuồng si
Về đi tranh đấu cùng dân tộc
Vướng vất hư danh có nghĩa gì

Phạm thanh Phương

*

Hồ Trường Một Khúc

Đâu nét tài hoa của một thời
Bây giờ thân phận của Anh, tôi
Đứa ngoài rào thép đời quần quật
Đứa ở bên song lặng ngắm trời

Ngày ấy chúng mình đi vào đời
Khúc hát quân hành giã cuộc chơi
Thư sinh vương gót giày sờn nát
Hồn tựa hồ trường gió bụi phơi

Anh bỏ lên rừng giã biệt chưa
Quán tranh còn đọng tiếng hát đưa
Có ai... một thuở chia nhau ngắm
Và giọt café buồn nhỏ nhặt thưa

Anh có giận ai hay trách mình
Có hờn thân phận tủi nhục vinh
Gươm đàn tay vỗ không rời phách
Hay vận nước chìm phải lặng thinh

Chí nhỏ thua người thương Từ Hải
Ra chi... mấy đứa mượn giáo cùn
Chữ nghĩa thấy đời mình còn đó
Đâu khác lòng Kiều dễ đã phai

Ngoài kia cây lá vẫn xanh tươi
Suối thác non cao réo ngập lời
Giũ bụi chiến trường còn vướng lấm
Ngâm câu... chinh chiến kỷ nhân hồi.

Lê Cẩm Thanh - Tampa FL

*

Đường Ta Đi

Những tên Nằm Vùng bám sâu vào đáy quần chúng
Giả dạng người tỵ nạn mấy chục năm qua
Đã bị lột mặt nạ bao phen, thỏ lặn, ác tà
Chúng Quỉ Quyệt, Thâm Độc, đeo mặt nạ khác
Người mình cũng khá Thờ Ơ, Phó Thác!!!
Việc Nước Non cho một số người
Nợ nhà xe thì quen hẹn trả thôi
Nợ Non Sông thì cứ khất dần, khổ nỗi! (*)
Những ai còn Nặng Nợ Núi Sông rất trần thân!!!
Hứng chịu biết bao mũi dùi tấn công, khắc nghiệt!
Bọn nằm vùng đội lốp, phe ta tưởng thiệt
Thưà cơ hội giở thói gian tà
Đâm sau lưng nhiều nhát lút cán!!!!!!
Đường Đấu Tranh, thiên nan vạn nan, ai oán!!!
Nhiều lúc rất Cô Đơn!!!
Đạo Làm Người, Bổn Phận Công Dân lúc quốc biến không sờn
Sống cho xứng một kiếp người tỏ rạng
Dù muôn vàn chướng ngại buả vây
Tâm Thành, Chí Vững sẽ có ngày
Gặp Được nhiều người cùng Tần Số
Bắt Được làn Sóng cuả nhau, Mừng Rỡ!!!
Kết thành một nhóm Quyết Liệt Đấu Tranh
Chấp nhận gian nan, nguy hiểm vây quanh
Noi gương các bậc tiền nhân Dũng Liệt
Sống cho xứng danh hậu duệ trang Anh Hùng, Hào Kiệt
Cuả Non Sông Gấm Vóc nước Việt Nam Bất Diệt!!!

Kiều Phong (Toronto)

(*) Trích Tạp Chí Dân Quyền

*

Dụng Ngòi Bút Cho Quê Hương

(Hoài Nam kính tặng Qúy Văn Thi sĩ chống Côïng)

Ta ép bút cho mực đen hóa lửa
Đốt cháy tan lũ ác Đảng ma vương
Ta chuốt bút cho ngòi thành đao, rựa
Chặt thẳng vào bọn nối giáo bất lương

Thuở lên bốn, cha cầm tay uốn nắn
Nét đầu tiên, con tập viết: “Quê hương”
Lúc đến lớp, thầy dạy khuôn lễ phép
Cách rèn thân, trò phải nhớ: “Ngũ thường”

Nay khôn lớn lòng thấm tràn ân đức
Của cha ông, của thầy tổ truyền cho
Thủ ngòi bút rạng danh dòng bất khuất
Cứu giống nòi là phải giết Cộng nô

Bọn bán nước, nếu tha là có tội
Lũ diệt Tông, phải chém để báo ân
Dân tộc Việt đắng cay bao nông nổi
Biển, đất Nam mất mát đã mấy phần

Ta cầm bút vững như ta cầm súng
Nhả vào đầu loài phản quốc, liên thanh
Trước uy vũ, lòng ta không nao núng
Giữ lời thề luôn vị quốc vong thân

Hoài Nam

*

Thương Nữ

Bất tri nên ả đi về
Lả-lơi ong bướm, tiệc khề-khà say
Hậu đình vong quốc một tay
Khúc yêu ả hát, múa may cùng người
Làm thơ xướng họa vang trời
Cho bồ, cho kép ăn chơi đủ nghề
Hải ngoại ai ả cũng chê
Thầy đưa, chồng đón. Đã mê, ai phiền"
Bất tri nên ả tung tiền
Bao tay hảo ngọt luân phiên theo hầu
Q.M.

*

Truy Nã Quá Khứ

Ta truy nã quá khứ gần xa
Để thấy vuốt nanh tốp sói già
Cào rỉa óc tim văn hóa Việt
Dọn dâng phương Bắc một mâm quà
Ta truy nã quá khứ đời ta
Để nhớ ngục tù tỉa lóc da
Xẻ thịt chia mười ba(*) tiểu táo(**)
Thực đơn lệ máu khó phai nhòa.
Ta truy nã quá khứ màu xanh
Chắp cánh bay theo những mảnh tình
Những trận cười thâu đêm suốt sáng
Nên hoàng hôn nuối tiếc bình minh.
Ta truy nã quá khứ đời em
Mong rõ ngọn ngành những bạc đen
Sao ẩn số tình chưa giải đáp
Để duyên nợ cuối đổi thay tên"
Ta truy nã quá khứ đau thương
Trên Đất Mẹ tan nát, dị thường
Nanh vuốt tanh hôi còn sắc nhọn
Ngoạm vào cổ họng khát Thiên Đường.

Lưu Thái Dzo

(*) Tác giả ở tù 13 năm (**) Tiểu táo: khẩu phần của cán bộ CS cao cấp

*

Hỏi Ông Susilo

Kính họa vận bài “Bạo ngược và ngu đần phối hợp” của Cô Gia đại gia ở mục “Thơ Thẩn Mà Chơi” trên SGT số 419 viết về việc tổng thống Susilo của Nam Dương nghe theo lời xúi của CSVN mà phá Tượng Đài Tưởng Niệm thuyền nhân tử nạn trên đường vượt biên.

Đã biết thằng Lương nó bất nhân,
Sao ông cũng “vấy máu ăn phần”"
Em cho thái độ vầy là dại,
Tớ mắng hành vi đó quá đần.
Nịnh hót, nâng bi điều chẳng đáng,
A dua, bợ đít chuyện không cần.
May va chẳng xúi ông ăn kít,
Nếu xúi thì ông có ngại ngần"

*

Gà Mái Đá Gà Cồ

Kính họa vận bài “Phan Văn Khải họp báo” của Trường Xuân Lão đại gia trong mục “Thơ thẩn mà chơi” ở SGT số 419 nói về việc Phan Văn Khải họp báo bị bà Trần Diệu Chân hỏi ”... tại sao Việt Nam bị Hoa Kỳ cho vào danh sách những nước cần quan tâm đặc biệt"” khiến y nổi giận nên ra lịnh: “Đuổi tụi nó ra”.

Nghe thằng Khải “gáy” giọng gà tồ,
Láu cá y chang kiểu “bác Hồ”.
Cả hội trường đâm ra chán nản,
Nên phiên họp chợt hóa lô xô.
Người đòi vả miệng tên gian ác,
Kẻ quyết hài tên gã tội đồ.
Họp báo mần chi vầy hả Khải,
Để cho “gà mái đá gà cồ”.

*

Phan Văn Khải Du Côn

Kính họa vận bài “Cấm” của đại gia Tam Thang 3 ở mục “Thơ thẩn mà chơi” trong SGT số 419 viết về việc Phan Văn Khải họp báo chuyến Mỹ du của y vào hạ tuần tháng 6 năm 2005.

Bữa đó trông ông phải tội mà,
Coi như ngọng họng nói đâu ra.
Vô tình ló cả điều nham nhở,
Bất ý gây thêm sự xót xa.
Thú nhận sao đây cùng bọn họ"
Phân trần thế ấy với phe ta!
Chi bằng trổ máu du côn vậy,
ở Mỹ, coi như giống ở nhà.

*

Dạy Phan Văn Khải

Đọc bản tin “Thủ tướng Canada lên lớp Phan Văn Khải về nhân quyền (DV số 702), được biết ngày 27.6.05 Phan Văn Khải, thủ tướng đầu tiên của CSVN đến Canada đã bị thủ tướng Paul Martin lên lớp về bài học nhân quyền. Đọc tin trên mà đứa Nam Man viết bài này.

Đây là lần gặp Khải đầu tiên,
Bác đã... “kê ngay tủ đứng liền”.
Dằn mặt chuyện y toan bắt địa,
Đánh hơi điều nó muốn xin tiền.
Nghe y lẻo mép mà đâm đóa,
Thấy nó già mồm phát nổi điên.
Phải dạy y vài bài học chớ,
Như về dân chủ hoặc nhân quyền...

*

“Thế (Em) Hành Đạo”

Nhân đêm biểu tình chống văn công Cộng sản nghe chuyện... mà viết lông bông chơi.

Tên nào đập kiếng, tưới phân vầy,
Dám phá xe bà mới sắm đây.
Gặp nó... em cho vô khám gấp,
Tìm y... tớ bắt bỏ tù ngay.
Rồi... bao nhậu nhoẹt năm ba bữa,
Lại... đãi say sưa một ít ngày.
Sau đó thay bà em thả nhé,
Và, cho nó một cái “mề đay”!"

Nam Man

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.