EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Vũ Trụ, Loài Người Đến Từ Đâu?

01/11/200800:00:00(Xem: 8781)
Vũ Trụ, Loài Người đến từ đâu"
Thanh Tịnh Liên, Thích Nữ Chân Thiền
Kính Dâng lên Thiền Sư Duy Lực với tất cả tấm lòng quí trọng, mến thương và xin tri ân, tán dương Ngài bằng cách có thể lập lại những gì thiết thực, hữu ích nhất! Qua nhiều tài liệu Phật Pháp quí báu, trực tiếp cũng như gián tiếp mà Ngài đã Khai Thị thật là tuyệt vời, rất thực tế, rõ ràng, minh bạch, hiếm có ở trên đời!
Các Nhà Khoa Học, Vật Lý Học, Hóa Học, Toán Học, Vật Lý Hạch Tâm (Nuclear Physicist), Vật Lý Hạch Nhân (Quantum Physicist) v..v.. Đang qui tụ ở Âu Châu để thực hiện một cuộc thí nghiệm rất lớn gọi là "Big Bang", cố công tìm hiểu xem Vũ Trụ, Loài Người từ đâu đến"
Trải qua bao năm tháng cho đến nay các nhà khoa học vẫn với kết quả là sự bế tắc, không thành công! Và còn không thành công mãi mãi…nếu không chịu đi sâu vào vấn đề Tâm Linh để mà Kiến Tính thì sẽ biết ngay và xong ngay cái công việc Trọng Đại ấy!
Nguyên nhân của sự không thành công là vì các vị này cứ lấy vật chất mà phân tích, truy tìm mãi, tức lấy vật Tương Đối làm công cụ và lấy Bộ Óc giới hạn để nghiên cứu thì chẳng khác gì đầu lại mọc thêm đầu! (Đúng y như Thiền Sư Duy Lực đã dạy). Một con người chỉ có một cái đầu với một khối óc thôi mà đã quá mệt mỏi vì Bộ Óc hay suy nghĩ mông lung không bao giờ ngừng nghỉ nên đã tạo biết bao phiền não, nay lại còn mọc thêm nhiều cái đầu nữa thì người ấy làm sao chịu nổi! Bởi quá nhiều căng thẳng, rồi không chừng sẽ bị bệnh thần kinh cũng nên! Vẫn theo Thiền Sư Duy Lực trong cuốn "Vũ Trụ Quan Thế Kỷ 21" thì các nhà khoa học "chỉ lợi dụng những năng lượng phát ra từ vật chất nên vĩnh viễn bị thời gian, không gian hạn chế "!
Thật vậy, dù tài giỏi đến đâu mà cứ dùng Bộ Óc để tìm hiểu thì chẳng bao giờ đạt được mục đích! Vì bộ óc chỉ là Tâm Thức Tương Đối nên kết quả cũng chỉ là Tương Đối chứ không thể là Tuyệt Đối được! Vì Tuyệt Đối không qua bộ óc.
Khoa học hiện nay càng ngày càng tiến, đã chế được: Máy Bay, Hỏa Tiễn, Bom Nguyên Tử, Quang Tử, Điện Tử, Solar, Tia Laser, Computer, Internet v..v.. Toàn là lợi dụng những Từ Lực, Công Năng ẩn mật của muôn vật, gọi nôm na là những làn sóng phát ra không ngưng nghỉ của chúng để mà chế biến cái này, cái kia; Nhưng cho dù có biến chế các vật chất thành toàn năng lượng (Energy) Vô Hình, tức biến vật chất thành Hư Không thì Hư Không còn là vật chất, còn có Hình Tướng! Nên vẫn trong hữu hạn (Giới hạn), Tương Đối! Vì vậy mà không thể ra ngoài qui tắc Tương Đối chung của Vũ Trụ là:
- Vật nào có thể tích, trọng lượng càng lớn sẽ phát ra năng lượng, từ lực càng nhỏ và tốc độ càng chậm
- Vật nào có thể tích, trọng lượng càng nhỏ sẽ phát ra từ lực, từ trường, năng lượng càng mạnh và tốc độ càng nhanh!
- Trừ khi vật nào không có vật chất, tức phi vật chất đúng nghĩa, phi thể tích đúng nghĩa, phi trọng lượng đúng nghĩa thì năng lượng, sức mạnh của nó tự siêu việt và Tốc Độ của nó cũng vô cùng tận…Không còn trong Tương Đối nữa!
Do lẽ đó mà các Khoa Học Gia kể từ người đầu tiên là Newton dùng sự vận động của vật chất có Thể Tích lớn nên tốc độ chậm và chỉ giới hạn dưới tốc độ của ngựa và gió cố định.
Đến Einstein là Vị Khoa Học Gia đã biến vật chất thành toàn Energy như đã nói ở trên lại cũng dùng sự vận động của vật chất nhưng đặc biệt hơn là vật chất có Thể Tích rất nhỏ, gần bằng như vật chất và tốc độ của Ánh Sáng, nên năng lượng và Tốc Độ được Khả Biến (chuyển biến), không bị cố định! Mặc dù ông đã biến được vật chất thành cái Thể Vô Hình nhưng vẫn còn một chút vật chất, là còn nằm trong Tương Đối, để có sự giới hạn tương ứng với cái vật chất của nó! Thì cũng là chưa vào được Tuyệt Đối!
Sau Einstein, cho tới các nhà khoa học hiện nay, sự thí nghiệm và cách nghiên cứu cũng không mấy khác, vì vẫn lấy vật chất mà phân tích, truy tìm để rồi cứ luẩn quẩn, loanh quanh! Và cuối cùng, lại đi vào "Không Ngơ", là cái không có gì cả!
Sở dĩ các Vị Khoa Học Gia cứ quanh quẩn mãi trong Tương Đối là vì họ chỉ biết dùng:
¢ Bộ óc Tương Đối là Tâm Thức phân biệt để suy tư, nghiên cứu!
¢ Dùng vật chất Tương Đối làm công cụ để phân tích thì cho dù có phân tích  đến tận cùng của cái vật chất đó, thì kết quả cũng lại Tương Đối là lẽ đương nhiên!
Vô tình mà rất phù hợp là các vị này đã dùng: "Duy Vật Luận" cũng là Thiền Quán của Tiểu Thừa và Trung Thừa, là chỉ dùng Tiền Ngũ Thức và Ý Thức, là Thức số Sáu mà Quán Hiện Tượng của các Vật, tức "Quán" các vật ấy một cách thật tỉ mỉ, đến độ vi tế nhất, để rồi vô tình rơi vào "Vô Ký Không" là cái Tương Đối của: Có/Không, Không/Có mà không hề hay biết gì cả!
Chỉ khi nào các ngài biết dùng Ý Thức là Thức số Sáu đi vào Thức số Bảy, thẳng vào Thức số Tám để phá cho được cái Chấp Không "Vô Thủy Vô Minh" thì mới vào được Tuyệt Đối là sẽ hiểu rõ Vũ Trụ, Loài Người từ đâu ra" Và lúc ấy cũng sẽ thấu hiểu ý nghĩa những lời dạy của Đức Phật qua các mạch Kinh Điển! Tức lời Khai Thị của Ngài cách đây gần 3000 năm:
"Không có chỗ, không có nơi! Nên không thể Đến"
 Và:  "Không có nơi, không có chỗ như thế, nên cũng không thể Đi."
 Vì:
Không có chỗ, không có nơi, tức là không có Không Gian,
khi không có Không Gian thì đương nhiên là không có Thời Gian,
mà đã Không có Không Gian, không có Thời Gian thì cũng không có
Diện Tích (rộng/hẹp), Trọng Lượng (Nặng/Nhẹ),
Cường Độ(Cao/Thấp), Vận Tốc (Nhanh/Chậm)...
Bởi không có nơi, không có chỗ nên không thể Đến Đi (Bất Khứ, Bất Lai) như thế, nên mới gọi là: "Như Lai", là sự hiện hữu ngay đây, Là Đây, Là Vậy, Là Như Thế đó!
Tiếng Mỹ: What is, is it"        Just This Is!
What is, it is"
Lời nói và ý nghĩa ấy của Đức Phật thật là siêu việt! Vượt ngoài Ngôn Ngữ, Danh Từ, cùng sự Thông Minh, Lý Luận của Bộ Óc Thế Gian! Nên rất khó hiểu, khó học, khó bàn, khó nghĩ! Tuy nhiên nếu không chịu suy tư, không chịu học hỏi để hiểu mà lại đầu hàng ngay, thì muôn đời muôn kiếp chúng ta cứ mãi mãi bị ở trong thế giới Vô Minh Tương Đối này! Tức là ở trong Luân Hồi Sinh Tử! Do vậy mà, bất cứ là ai, dù gàn dở, bướng bỉnh, cố chấp, tài giỏi và ngạo mạn tới đâu thì cũng có một lúc nào đó, Đời Kiếp nào đó sẽ bớt gàn, bớt bướng, bớt ngoan cố, bớt ngạo mạn để hạ cái Bản Ngã cao như núi Tu Di, cũng là tội lỗi bằng núi Tu Di ấy xuống mà suy tư, mà học hỏi từ Thân Tâm đến Thế Giới Vũ Trụ! Từ Vũ Trụ Thế Giới đến Thân Tâm! Để hiểu về mình, là hiểu về người; Để nhận ra mình, là nhận ra người, cũng là nhận ra toàn thể Vũ Trụ Thế Giới, mà vượt ra ngoài Thân, Tâm, Vũ Trụ, Thế Giới này! Nhưng tuyệt vời thay, nó lại cũng không rời Thân Tâm, Vũ Trụ Thế Giới đang hiện hữu ngay đây! Có như vậy mới dứt được mọi khổ đau, cạn được nước mắt, sạch được mọi phiền não và đoạn được Luân Hồi Sinh Tử!
Hiện tại chúng ta đang ở Thế Giới Tương Đối thì cũng nên học và hiểu về lý lẽ Tương Đối, rồi từ Tương Đối ấy mới tiến vào Tuyệt Đối được, bằng cách, xin nhắc lại là lấy độc trị độc, dùng ngay Tâm Thức Tương Đối, tức Tâm Thức phân biệt số Sáu với câu Công Án, hay Thoại Đầu làm công cụ, làm Công Phu để tiến vào tận sào huyệt Tương Đối là Mạt Na (Thức số Bảy) rồi A Lại Gia (Thức Số Tám), cũng là chỗ "Vô Thủy Vô Minh" để mà giải quyết, tức quét cho sạch, phá vỡ toàn bộ mầm mống, gốc rễ của Vô Minh, là nguyên nhân chính đã tạo dựng nên Nhân Quả, Nghiệp Báo và vòng Luân Hồi, hết Sinh lại Tử ấy!
Vậy muốn đạt mục đích Tối Thượng cũng là muốn biết Vũ Trụ Loài Người đến từ đâu" Xin mời cùng suy tư, cùng học để hiểu về Tương Đối lẫn Tuyệt Đối, tức  học về chính Thân Tâm mình cũng như muôn cảnh vật đang hiện hữu quanh chúng ta!
Có phải chăng là Toàn Bộ Vũ Trụ Vạn Vật đều không thể ra ngoài được bốn thứ sau đây:
1./ Thực Thể có Hình Tướng
2./ Hư Thể không có Hình Tướng
3./ Loài Hữu Tình (Động Vật có bộ óc và hệ thống thần kinh)
4./ Loài Vô Tình (Thực Vật và các Vật thuộc Vô Tình)
Trước hết, nói về Thực Thể:
1./  Thực Thể bao gồm Muôn Loài Sinh Vật như: Động Vật (Hữu Tình); Thực Vật (Vô  Tình) cùng muôn vật có Hình Tướng dù lớn đến đâu, hay nhỏ tới cỡ nào đều nằm trong Định Luật Tương Đối, cùng đều tùy theo vào trọng lượng nặng nhẹ, thể tích to/nhỏ, chiếm một khoảng không gian tương ứng của chúng, để mà có sự tồn tại tương đối trong khoảng thời gian cũng y vậy! Và tất cả đều chung một qui tắc như trên đã nói:
- Thể tích vật chất nào càng lớn thì lực trường, từ trường càng nhỏ và tốc độ càng chậm.
- Trái lại, Thể tích vật chất nào càng nhỏ thì lực trường, từ trường càng mạnh và tốc độ càng nhanh!
Tất cả các Nguyên Tử hợp thành mọi vật thể ở trong Vũ Trụ! Khi nguyên tử đem phân ra thành những phân tử nhỏ như hạt bụi, rồi từ hạt bụi lại phân ra mãi thì vật chất của nó sẽ nhỏ bằng vật chất của ánh sáng! Là Quang Tử, tức vật nhỏ nhất so với mọi vật trong Vũ Trụ, nên tốc độ của nó, tức tốc độ của ánh sáng cao nhất là 300,000 cây số trong một giây. Điện tử cũng có vật chất rất nhỏ! Nhưng so với Quang Tử thì vật chất của Điện Tử to hơn nhiều, nên tốc độ của nó là 150,000 cây số một giây! Chỉ bằng phân nửa tốc độ của Quang Tử mà thôi!
Đại khái cũng nghĩa ấy với các loài động vật, nhưng đặc biệt Loài Người chúng ta dưới dạng thức khác, hình thức khác, Vì có: Tâm Thần, tức Tâm Thức nên:
Tình cảm càng nhiều, càng giầu thì lý trí càng ít
Tình cảm càng yếu thì lý trí càng mạnh
Nếu không tình cảm thì Toàn là Lý Trí
Khi tình cảm khô sạch thì Toàn Tâm Thức biến thành Toàn Tâm Trí!
2./ Các Động Vật thuộc loài Hữu Tình đều có Bộ Óc, nhất là loài người với khối óc lúc nào cũng tác ý này, tác ý nọ và điều động, duy trì sự sống của toàn Thân, cùng toàn bộ của hệ thống thần kinh khắp Thân Thể, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong, nên rất vi tế! Dễ bị đau đớn khi vật gì va chạm vào Thân, và cũng rất nhậy bén, siêu xúc cảm về phần Tâm Thần! Cái ấy gọi là Tâm Lực chứ không gọi là Từ Lực, Từ Trường được! Loài Người rất phức tạp cũng vì có Bộ Óc đó! Tuy nhiên nếu chịu tiến tới cái Siêu Việt của con người, tức là chịu Tu Hành đến khi Kiến Tính thì sẽ rõ biết ngay Loài Người cùng Vũ Trụ Vạn Vật là gì và đến từ đâu!
3./ Các Thực Vật và Vạn Vật thuộc loài Vô Tình thì giản dị hơn, tuy có Lực Trường tương ứng với chúng nhưng cố định (Bất Biến).
Bởi vậy, nếu có một vật nào không còn vật chất nữa (Tức hoàn toàn phi vật chất) thì năng lực, lực trường sẽ mạnh vô địch, và tốc độ sẽ không còn giới hạn, vì nó nhanh đến độ như đứng một chỗ! Nên không còn gọi là Tốc Độ được nữa! Thì tự động nó trở về cái không có Tự Thể, tức cái Hư Thể, là Bản Thể Trống Rỗng Tính Không mà lại có Tính Giác cùng khắp Hư Không! Chẳng có Tự Thể tức là Hư Thể Vô Tướng! Nó Siêu Việt Lực Trường Sức Mạnh, Siêu Tốc Độ, và vượt ngoài Bộ Óc Thế Gian, tức vượt Tâm Thức Nhị Biên Tương Đối: Lớn / Nhỏ; Nhanh / Chậm; Mạnh / Yếu…
Tóm lại về Toàn Bộ Thực Thể có hình tướng đều bị giới hạn trong khoảng không gian tương ứng với Thể Tích, Trọng Lượng của chúng, và khi đã ở trong khoảng không gian cố định như thế thì tự động chúng phải bị chi phối bởi thời gian hạn định để mà có sự tồn tại tương ứng, dù không muốn cũng không được! Nhưng đấy chỉ toàn là sự suy luận chấp thật của Tâm Thức Nhị Biên Tương Đối! Càng phân tích, càng truy tìm thì càng phức tạp rối bời để càng đi lạc và càng xa Đạo Pháp!

Đạo Pháp tuy khó hiểu nhưng rất giản dị không cần phải đập, phải phá, phải truy tìm, phân tích lôi thôi để phát minh này, phát minh kia, nào là kiếm nguồn năng lượng phát ra từ vật chất, nào là siêu hơn sẽ đi tìm nguồn năng lực phát ra từ cái phi vật chất tức Năng Lượng phát ra từ cái Vô Tướng để mà kiếm ra Vũ Trụ Loài Người từ đâu đến" Nhưng lại không biết cái Phi Vật Chất Vô Tướng ấy ở đâu! Kết cục cứ luẩn quẩn mãi trong Hư Không Tương Đối Có/Không, Không/Có! Tức lọt vào Vô Ký Không mà không biết là:
- Thế Giới do Thân mà có (Thân tạo muôn vật dụng cho
Thế Gian)
- Thân do Tâm mà có (Từ cái Vô Tướng (Thức Số Tám) mà có     Hình Tướng Thân)
- Tâm do Mê Hoặc mà có (Tâm Mê Chấp Vạn Vật là có thật)
Chỉ khi nào chúng ta biết Tu theo đúng Chiùnh Pháp đến Kiến Tính (Kiến Tính mới khởi Tu) để rũ sạch phiền não, mê mờ, bỏ đến tận cùng mọi Thói Hư, Tật xấu mà thể hiện:
- Tâm sạch thì Thân sạch
- Thân sạch thì Thế Giới sạch
Lúc ấy sẽ thấy rất rõ cái Hư Thể, Tính Không, cũng là cái Bản Thể trống rỗng nhưng có Linh Giác cùng khắp Hư Không mà Hư Không thì chưa hề rời Vũ Trụ Vạn Vật này bao giờ cả!
  4./ Hư Thể: Vì là Hư Thể không có Tự Thể (Hình Tướng) như vậy, nên mới dung chứa được toàn thể Vũ Trụ, Vạn Vật! Đã gọi là dung chứa mà sao lại nói là không có không gian, thời gian" Thật là vô lý! Nhưng trong Kinh lại dạy rằng:
" Nó cùng khắp Không Gian, Thời Gian và luôn hiện hữu thường hằng, mà lại Vô Thủy Vô Sinh! Nó Tuyệt Đối vô vật chất, vô hình, vô lượng mà lại không rời vật chất của lượng, với hình tướng Thế Gian và còn đầy đủ tác dụng Siêu Việt Thời Gian lẫn Không Gian nữa!" Thật là Tuyệt Diệu, chúng ta nên tham khảo Kinh Bát Nhã để thấu hiểu cái thâm sâu Vi Diệu của Kinh, là đừng hiểu một chiều và cũng là để:
* Thấy được: "Hoa Tạng Thế Giới" tức "Thế Giới Của Bát Nhã" ở        ngay trước mắt.
"Thực Thể chính là Hư Thể
Hư Thể chính là Thực Thể"
* Thấy được: Mỗi mỗi hiện tượng đang trọn vẹn nhiệm vụ của nó, đồng đều cùng phát ra những làn sóng muôn mầu, đó chính là Năng Lực Vi Diệu Vô Hình không ngần mé cũng là Hào Quang Muôn Sắc! Bình Đẳng như nhau nhưng vì chúng ta không biết nên gán gọi nó là: Từ Lực, Lực Trường, Năng Lượng, để giới hạn chúng trong Thế Giới Nhị Biên Tương Đối!
Có biết đâu tất cả đều do:
- Từ cái vốn Vô Vi, phát minh ra toàn bộ Hữu Tướng
Vậy: Vô Tướng là Cha Mẹ của Hữu Tướng
 Thì:  Hữu Tướng Vô Tướng phải là Một (Bát Nhã Tâm Kinh)
Cho nên: Tính không thể rời Tướng, Tướng không thể rời Tính (Kinh Lăng Nghiêm)
Và: Sắc chính là Không (Sắc Thân và toàn Vũ Trụ Vạn Vật),
Không chính là Sắc (Không là Chân Không Vi Diệu) (Bát Nhã Tâm        Kinh)
Vì Vậy: 
Tâm không thể rời Thân,
Thân không thể rời Tâm (Kinh Lăng Nghiêm)
Tức là cái vốn Vô Tướng Vi Diệu vừa ẩn mật là Tâm lại vừa nhiệm mầu hóa hiện muôn Hình Tướng là Thân và Vạn Vật để hữu dụng cho Thế Gian!
 Đã gọi là Hiện Hóa thì dĩ nhiên không tồn tại! Nhưng người đời không hiểu nên đã chấp thật và gán cho chúng là có thật sự: "Sinh, Trụ, Dị, Hoại!" Vì vậy mà phải bị "Sinh, Trụ, Dị, Hoại" chi phối!
Chúng ta thường chấp thật rằng:
- Khi Hóa Hiện thì gọi là Sinh
- Khi Biến đi thì gọi là Tử.
Thật ra Cha Mẹ của chúng là Vô Tướng, thì toàn thể chúng cũng phải là Vô Tướng! Mà đã Vô Tướng thì làm sao mà Chết được! Cho nên khi chúng Biến Đi là để hiện hóa ngay một hình tướng khác, chứ không phải Biến Đi là hết, là Chết! Cái Bản Thể của chúng là Chân Không vẫn thường hằng có mặt, không hề Biến mất, cũng không hề Chết bao giờ! Chỉ vì trong cái Chân Không ấy có cái Tính Vi Diệu, nên nó thường thiên biến vạn hóa ... Vì vậy mới gọi nó là "Chân Không Diệu Hữu" không rời Thế Gian Pháp! Nếu nó rời hẳn Thế Gian, thì không thể gọi là "Chân Không Diệu Hữu" bởi:
- Chân Không tức là "Tính Không"
- Diệu Hữu tức là "Sự Vi Diệu" nên Hóa Hiện Vạn Pháp
Cũng vì Bản Thể của Chân Không là Pháp Giới Tính, và vì nó có "Tính" như thế nên mới luôn luôn trùng trùng Duyên Khởi, Hiện/Biến, Biến/Hiện chẳng ngừng ... (Kinh Hoa Nghiêm). Nhưng cho dù cái Tính đó có Biến Hiện ra sao, muôn hình vạn trạng sai biệt đến thế nào chăng nữa thì cũng mặc, đừng có sợ hãi! Chúng ta chỉ cần nhớ rằng nguồn gốc của chúng là cái "Vô Tướng Thuần Nhất", nó luôn có sự Vi Diệu Nhiệm Mầu! Mọi hiện tượng của chúng là Toàn Vũ Trụ đều từ cái "Chân Không Diệu Hữu" hiện hóa ra nên không thể Chết được!
Vì:
¢ Đã là Chân Không thì Không Chậm Không Nhanh
¢ Đã là Chân Không thì Không Nặng Không Nhẹ
¢ Đã là Chân Không thì Không Sinh Không Tử
¢ Đã là Chân Không thì Không Phải Không Trái
¢ Đã là Chân Không thì Không Đẹp Không Xấu
¢ Đã là Chân Không thì Không Hơn Không Kém
¢ Đã là Chân Không thì Không Giầu Không Nghèo
Bằng con mắt Bát Nhã, người đã Ngộ sẽ thấy rất rõ:
¢ Ngay ở cái Hữu Tướng đã chính là Vô Tướng
¢ Và ngay ở cái Vô Tướng đã chính là Hữu Tướng rồi!
Chứ không cần phải chờ cho cái Hữu Tướng này diệt đi rồi mới thấy và bảo nó là Vô Tướng! Thì cái Vô Tướng đó chỉ là cái "Vô Tướng của Đoạn Diệt"! Tức cái Chấp Thật là Có hay Thật là Không của Thế Gian!
Chúng ta không thể xác định và bắt nó ở trong tình trạng theo tác ý của mình, nghĩa là bắt nó phải xác định một cách rõ rệt là Thật hay là Giả! Nếu cứ tưởng tượng mà bắt nó theo cái tác ý của Tâm Thức Phân Biệt thì muôn đời muôn kiếp chính mình chôn vùi mình trong Mê Mờ Đối Đãi: Phải/Trái, Thật/Giả, Có/Không mà thôi! Chứ muôn cảnh, muôn vật nào có ảnh hưởng dính dáng gì đến cái mê muội tác ý đó của chúng ta!
Do lẽ ấy các Khoa Học Gia có tiến bộ tới đâu mà vẫn dùng Bộ Óc giới hạn , tức dùng hệ thống thần kinh của Lục Căn và nhờ vào năng lượng của Lục Căn để tìm hiểu hiện tượng của Vũ Trụ, thì chỉ là luẩn quẩn trong Tâm Thức Nhị Biên! Vì không gì khác là cứ lấy vật chất Tương Đối làm công cụ, lấy Bộ Óc Nhị Biên để phân tích... (Tức chỉ dùng mãi cái Duy Vật Luận thôi) thì càng tìm, lại càng lạc! Để rồi đi đến kết luận là chẳng có được cái gì ngoài con số Zero! (Là cái tưởng tượng Nhị Biên của Bộ Óc!); Còn cái nguyên thủy vừa Diệu vừa Minh, tức cái nhiệm mầu: Sắc là Không, Không là Sắc chính là Cha Mẹ Đẻ thì bỏ quên mất! Để chỉ biết chạy theo một chiều là vật chất mà nghiên cứu, hầu mong có lời giải đáp chính xác thì chẳng khác nào nấu cát mà đòi thành cơm!
Nếu: "Đã từ cái vốn Vô Vi phát minh toàn bộ hữu tướng, thì toàn bộ hữu tướng này chính là cái Vô Tướng Tuyệt Diệu rồi! Đâu còn cần tìm tòi chi nữa, mà chỉ cần nhớ rằng: Muôn sự ở đời chỉ là sự Vi Diệu Biến Hiện của Chân Không Diệu Hữu mà thôi, nên:
 "Vô Tướng không bao giờ rời Hữu Tướng
Hữu Tướng không bao giờ rời Vô Tướng"
 Và cũng nên hiểu rõ là:
 "Có Hiện thì phải có Biến"
Vậy khi Hữu Tướng hoại là để trở về ngay cái Vô Tướng, vẫn chính là nó! Chỉ là đổi thay mà hóa hiện ngay một Hữu Tướng khác để hữu dụng cho đời! Vậy có ai Chết đâu! Và các Khoa Học Gia còn cần đi tìm cái gì để tốn kém tiền bạc và công sức vô ích mãi!...
Rất giản dị, xin nhấn mạnh và nhắc lại một lần nữa, hãy quay về với chính Thân Tâm mình là bằng cách lấy độc trị độc tức tự chọn một câu Công Án thích hợp làm công cụ, làm Công Phu mới có thể đi vào được cái Vô Tướng là Thức Số Tám, tức chỗ Vô Thủy Vô Minh, cũng là toàn thể Thân Tâm mình mà khám phá, mà truy lùng, mà phá vỡ cái "Chấp Không" của Vô Thủy Vô Minh ấy để nhận ra Mình Là Ai" Thì tự động sẽ biết rõ Vũ Trụ Vạn Vật từ đâu đến" Cái giây phút nhận ra mình ấy, gọi là "Giác Ngộ"
Vậy muốn chính mình Giác Ngộ để Thật Chứng thì phải Thiền! Thiền sao cho đúng phương pháp thì mới có kết quả! Thiền Trực Chỉ thì không đi loanh quanh và không dài dòng thêu dệt! Còn nếu cứ đi loanh quanh và cứ thêu dệt mãi, là vẫn còn trong Tâm Ý, và Ý Thức tức không bao giờ vào được Thế Giới của Chân Không Tuyệt Đối, chính là Cha Mẹ Ruột của Vũ Trụ Vạn Vật. Cái này nó vượt ra ngoài Bộ Óc luôn luôn bận bịu suy nghĩ, đắn đo của chúng ta.
Nó Siêu Việt:
-   Hữu Hạn / Vô Hạn
-   Hữu Tướng / Vô Tướng
-   Bất Biến / Khả Biến
-   Diện Tích Rộng/Hẹp
-   Thể Tích Lớn / Nhỏ
-      Trọng Lượng Nặng / Nhẹ
-   Thời Gian / Không Gian
-   Tương Đối / Tuyệt Đối
Nó cũng tự bặt mọi Danh Từ, Lời Nói, bặt mọi tranh luận cãi bàn. Dĩ nhiên nó Bình Đẳng không có đẳng cấp! Khi cần dùng thì liễu liễu vô ngại, còn khi không dùng thì thường hằng vẫn đấy! Chứ không hề rời Vũ Trụ Vạn Vật Thế Gian bao giờ!
Đúng là :
-  Phật Pháp không rời Thế Gian Pháp
-  Tính không rời Tướng
-  Tâm không rời Thân
-  Lý không rời Sự
-  Thực Hành không rời Lý Thuyết
-  Lời nói đi đôi với việc làm
-  Vật chất không rời Phi Vật Chất
-  Sức Sống, Năng Lượng như nhau, ẩn mật Vi Diệu  đồng đều! Và cùng vượt:
- Mạnh hay Yếu
- Hơn hay Kém
- Nhanh hay Chậm
- Nhiều hay Ít
 Mỗi mỗi Phi Tướng, Hữu Tướng, Sắc/Không, Không/Sắc đều đang phục vụ trọn vẹn cho đời với toàn năng lực vi diệu của chúng, đều có giá trị Bình Đẳng bằng nhau nên các Khoa Học Gia không cần phải tốn công sức, tiền tài một cách vô lý mãi để đi tìm Vũ Trụ Loài Người từ đâu đến nữa! Mà chỉ cần đem tài năng trong Khoa Học đóng góp cho xã hội, quốc gia và đời sống của Nhân Loại được thoải mái, hạnh phúc trong việc xử dụng những phương tiện máy móc là những nhu cầu cho sự tiện nghi hơn mà thôi! Chứ không nên dùng Khoa Học để lạm dụng năng lượng của muôn hiện tượng trong Vũ Trụ mà đi vào việc bất thiện, bon chen, tranh đua hơn kém, gây nên chiến tranh và chết chóc để rồi tạo Nhân Quả và Nghiệp Báo!
Kết luận: Khi đã Giác Ngộ thật sự thì Toàn Thức của Toàn Thân tự chuyển thành Toàn Trí, nên chúng ta không thể vứt bỏ cái Thân và Thế Giới hiện hữu này đi đâu được! Vì Toàn Thân thành Trí Tuệ Bát Nhã từ Bộ Óc cho đến Lục Phủ, Ngũ Tạng, Xương, Da, Lông, Móng, Máu Mủ, Nước Bọt, Nước Tiểu, Phân, v..v.. Do đó mà trong Kinh nói: "Thân Người quí biết bao!" phải có nó với đầy đủ Sáu Căn trọn vẹn thì mới có thể Tu Hành để nhận ra cái Chân Lý Giải Thoát Sinh Tử là thế đó! Cũng là nhận ra Vũ Trụ Loài Người đến từ đâu! Đúng y như lời của Đức Phật đã dạy trong Kinh Điển cách đây gần 3000 năm:
 "Không có chỗ, không có nơi! Nên không thể Đến"
 Viø:  "Không có nơi, không có chỗ như thế, nên cũng không thể Đi "
Chú Giải về Thức và Trí:
- Tiền Ngũ Thức : Nhãn Thức, Nhĩ Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức và Thân Thức (thuộc về Thân).
- Thức số 6 : Ý Thức là Thức Nhị Biên luôn luôn phân biệt Trần Cảnh.
- Thức số 7 : Mạt Na Thức, chính là Bản Ngã (Ego, tiềm ẩn bên trong).
- Thức số 8 :  A Lại Gia Thức, được ví như  một cái Kho, nó ghi nhận và chứa mọi Hạt Giống Thiện Ác của Thân, Khẩu, Ý để tạo thành một dòng Nghiệp Lực Bất Biến. Nó liên tục từng Sát Na với các Nghiệp để định đoạt, an bài cho chúng ta đi vào Lục Đạo.
- Khi Giác Ngộ thì Bát thức chuyển thành Tứ Trí
1./ Tiền Ngũ Thức chuyển thành "Thành Sở Tác Trí"
2./ Thức Số 6 chuyển thành "Vô Phân Biệt Trí"
hay "Diệu Quan Sát Trí"
3./ Thức Số 7 (Mạt Na) chuyển thành "Bình Đẳng Tính Trí"
4./ Thức Số 8 (A Lại Gia) chuyển thành "Đại Viên Cảnh Trí"     
Chú Ý:
Mọi danh từ:  Vô Hạn/ Hữu Hạn, Tương Đối/Tuyệt Đối, Đến/Đi, Thực      Thể/Hư Thể, Hữu Tướng/Vô Tướng, Mạnh/Yếu, Hơn/Kém,      Nhanh/Chậm, Nhiều/ít, Sống/Chết, Ra/Vào, Đập vỡ,

Ý kiến bạn đọc
18/11/201506:50:33
Khách
Cái này Lão Tử phân tích về Đạo trời có trong kinh Lão Tử rồi ạ. Lão Tử cho rằng, vạn vật vốn có tự tánh hoàn nguyên, gọi là ĐẠO. Đạo chính là TÂM, nên con người không biết sống thuận đạo, nên tự hoại mình.
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Herschel Walker vừa chấm dứt hi vọng tái tranh cử tổng thống của Trump. Herschel Walker loạng choạng, lầm bầm, lóng ngóng cuối cùng đã thất bại trong cuộc đua vào Thượng viện Georgia. Nhưng trong khi Walker có thể sẽ rời khỏi chính trường và chìm vào tình trạng mờ mịt, người đàn ông đã lôi kéo ông Walker vào cuộc đua và áp đặt một ứng cử viên rõ ràng không đủ tiêu chuẩn vào Đảng Cộng Hòa Georgia, hiện đang gặp khó khăn trong việc giải quyết thiệt hại...
Theo Phật Học Từ Điển của Thiện Phúc, “Chánh Niệm (Sammasati/Phạn, Samyaksmrti/ Sankrit, Right mindfulness /Anh Ngữ ) là , ”Nhớ đúng, nghĩ đúng là giai đoạn thứ bảy trong Bát Thánh Đạo. Nhìn vào hay quán vào thân tâm để luôn tỉnh thức.
Người dân Nam Bộ thường phê bình kẻ nói một đường làm một nẻo là “xạo ke”. Sau ngày 30/04/1975, đảng Cộng sản thu đất nước về một mối, nhưng không làm như đã hứa khiến dân Nam Bộ lại phải gọi Nhà nước Xã hội Chủ nghĩa là “xạo hết chỗ nói”...
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Coi như là hết thuốc! Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài...
Đến hôm nay thứ sáu 2 tháng 12 giải túc cầu thế giới năm 2022 đã đi được nửa đoạn đường. Cũng như bất kỳ một cuộc tranh đua thể thao nào phải có kẻ thắng người thua. Kẻ thắng thì vui mừng hớn hở vì đã đem lại vinh quang cho xứ sở và dân tộc mình. Kẻ thua thì viện lý do nầy hay lý do khác vì mình đã bị xử ép để tránh sự chỉ trích của những người hâm mộ. Nhưng đó là những sự kiện thường tình lúc nào cũng xẩy ra.
Bài này sẽ phân tích về một số ý chỉ trong hai hội đầu trong Cư Trần Lạc Đạo Phú của Vua Trần Nhân Tông (1258-1308), người sáng lập dòng Thiền Trúc Lâm. Bài phú này có 10 phần, chữ xưa gọi là 10 hội, chỉ ra đường lối của Thiền Trúc Lâm.
Một người nghĩ rằng, người kia làm chuyện lầm lỗi, vì muốn chống đối, người này làm chuyện có lỗi để gây tiếng vang, phản đối lại sự lầm lỗi của người kia. Vậy thì ai có lỗi? Và lỗi nào nặng hơn? Có lẽ, bạn đọc nghĩ rằng, tôi đang muốn nói về chuyện luật tử hình. Lý luận này: một kẻ cố ý giết người, hoặc giết nhiều người, cần phải đền tội bằng cái chết. Mắt đền mắt. Răng đền răng. Đúng và hữu lý. Nhưng lý luận kia: Trong xã hội văn minh, trừng phạt là thứ yếu, giáo dục, cải thiện người xấu trở thành tốt mới là mục tiêu nhân bản. Người phạm tội, có quyền được hưởng, ít nhất, một cơ hội để hối lỗi, để trở thành người tốt hơn. Cả hai lý luận đều đúng. Có lý luận thứ ba: Giết người là có tội, dù là lý do gì, ngoại trừ phải tự vệ trong tình trạng khẩn cấp. Như vậy, khi tòa án kết tội tử hình, chính tòa án (luật pháp, thẩm phán, và công tố viên) đã phạm tội giết người.
Dư âm cuộc cách mạng Mùa Xuân Ả Rập năm 2010 ở Trung Đông, Bắc Phi châu và sự tan rã của Thế giới Cộng sản ở Nga năm 1992, đang là mối lo hàng đầu của đảng CSVN, sau hơn 35 năm đổi mới. Dưới lăng kính bảo vệ an ninh quốc gia, nhà nước Cộng sản Việt Nam (CSVN) coi mọi phản ứng của dân trong cuộc sống, kể cả các hoạt động đòi dân chủ, tự do và nhân quyền v.v… đều là “diễn biến hòa bình” nhằm phát triển “cách mạng mầu” để lật đổ đảng CSVN...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...