Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nguyên TT Võ Văn Kiệt Và Bốn Mươi Mốt ‘Ông Ba Mươi’

28/03/200700:00:00(Xem: 11645)

Hổm rày, hàng mấy chục tờ nhựt trình trong cả nước thi nhau đưa các "ông ba mươi" (tức các ông cọp còn gọi là ông hùm, ông hổ) lên báo viết, báo nói, báo hình, báo hại bà con miền Nam ớn thấy mồ tổ vì nơm nớp sợ mấy "ông ba mươi" tái xuất chuồng trại về mần thịt dân đen tợ hồi "phỏng...dế" ngày xưa.

Chưa đến ngày ba mươi tháng tư, kỷ niệm 32 năm mấy bác ba mươi từ rừng xuất núi về thành phố vồ con dân Việt Nam cộng hòa hết ráo trọi mà sao mấy ổng đã xua hàng đàn hổ rần rần lên báo chí sớm dữ đa" Chắc hẳn, năm nay mấy chả mần kỷ niệm giải phóng, giải phung (phong tức hủi) lớn ác"

Tư Trời Ơi tui thiệt tình nhát hơn thỏ đế, nghe tới các ông ba mươi là hết hồn, nhất là thấy mấy ổng vằn vằn vện vện lượn qua lượn lại như Hoài Linh diễn hài trên ti vi, trên báo, đã toan chắp tay vái lia vái lịa như vái cô hồn các đảng giữa đêm ba mươi hồi nào. May quá xá là may, gặp anh Năm Cà Rỡn ra vỉa hè mần ly xay chừng, cầm một mớ nhựt trình, cười nhểu cả giọt café ra hàng ria con đỉa, biểu: ớn mấy ông ba mươi này phải hun" Ớn! Ôi chuyện nhỏ như con thỏ!

Năm Cà Rỡn mới đầu cua tai nheo làm Tư Trời Ơi tui thủng lỗ nhĩ. Hóa ra là chuyện ông Sáu Dân (Võ Văn Kiệt) và 41 ông ba mươi. Chả là vầy: Ông Ngô Duy Tân chủ hãng bia Thái Bình dương và bạn bè có trang trại trên tỉnh Bình dương nuôi được một bầy hổ tới 41 ông (hổ cái cũng được kêu bằng ông ba mươi). Bộ Nông Nghiệp & Phát triển nông thôn biết được bèn đề nghị chánh phủ tịch thu đàn hổ này chơi! Biểu cho dân biết nha, chỉ có đảng và chánh phủ mới được độc quyền nuôi hổ thôi nghe! Dân đen không được quyền làm mấy ông ba mươi nghe mấy cha! Vì ngày ba mươi tháng bốn là ngày của các ông ba mươi nghe chưa mấy đứa! Dân mà cũng đòi nuôi hổ như nuôi gà thì hổng còn ra cái đách gì nữa bay! Mấy ông ba mươi này là nhãn mác, là bùa hiệu của đảng ta nghe chưa mậy! Đảng ta chỉ kỷ niệm ông ba mươi, nào có bao giờ kỷ niệm ông gà ông vịt đâu mấy cha"

Mấy tờ nhựt trình lẹt đẹt như mẹt thông tin hó hé, e hèm binh ông Ngô Duy Tân rằng ổng nuôi hổ hợp pháp, có xin anh Sáu Phong (Nguyễn Minh Triết) hồi anh Sáu mần bí thơ Bình Dương đặng. Qủa tình là trời có mắt, 41 ông ba mươi được ông Sáu Dân nhảy ùm xuống báo Thanh Niên cứu mạng bằng bài báo nảy lửa chửi Đỗ Mười (Đ.M.) thằng nào dám tịch thu 41 ông ba mươi của dân. Ông Sáu Dân lấy thế chẻ tre của dân ra mà chửi tá lả cái bọn nhà nước nào lợi dụng sự bất hợp lý của pháp luật để truy bức dân, để bắt nạt dân, để chơi dân như chơi gái thì tao là Sáu Dân sẽ ra giữa bùng binh Sài ghềnh giục đi Năm Cái Dân trong tên mình để từ Sáu Dân thành ra Một Dân nghe chưa mấy cha!

Thấy anh Sáu quyết một phen sống mái với cái đám nhà nước hành hổ như hành dân này, nghe đâu anh Sáu Phong mới kêu dây thép vào khuyên anh Sáu Dân: rằng sẽ giải quyết êm ru chuyện mấy ông ba mươi trước ngày kỷ niệm ông ba mươi. Rằng anh Sáu mà ném đi Năm cái Dân để thành Một Dân thì e Dân nó cười, nó nói chệch Một Dân thành ra Mọt Dân thì ảnh hưởng chánh trị lớn lắm nghen!

Có mấy trư ác nhơn rỉ rả: Gã Ngô Duy Tân xuất thân là lính cảnh vệ, hồi chiến tranh từng làm cần vụ cho mấy ông ba mươi cỡ bự như Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt... Gã này mần kinh tế có trung ương bảo hộ mới được lệnh nuôi hổ nấu cao cho các vị lãnh đạo xài chơi cho zui! Nên nhớ rẳng giá thị trường một lạng cao hổ cốt 30 triệu mà không có cao để mua, toàn cao hổ cốt zỏm, hoặc cao hổ cốt nấu bằng xương mèo đen thôi!

Các anh Sáu Dân, Sáu Phong...rồi Ba Dũng, Tư Sang...toàn xài cao nấu bằng mấy ông ba mươi thứ thiệt thôi cà! Bọn ác nhơn thất đức còn rỉ tai: Ngô Duy Tân đã tặng anh Sáu dân 10 lạng cao hổ cốt! Anh Sáu có tài sản hàng trăm triệu đô la, sức mấy anh ham mấy lạng cao hổ cốt giá bèo kia mà xiêu lòng để nhảy choi choi ra binh hổ còn hơn binh dân!

Thiệt tình là anh Sáu Dân thương yêu hổ còn hơn yêu bản thân mình. Nghe đồn anh tuổi Dần, mạng hùm, lại về tiếp quản Sài gòn đúng ngày ba mươi, ngày của hổ, xuất hiện giữa thành phố oai linh rừng xanh của các ông ba mươi dũng mãnh với toàn những tên tuổi nghe mà ớn: Hùng, Thọ, Linh, Kiệt, Dũng, Trà... (Phạm Hùng, Lê Đức Thọ, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Văn Tiến Dũng, Trần Văn Trà...)

Hàng chục tờ nhựt trình đăng hàng ngàn ý kiến ủng hộ, ca ngợi anh Sáu Dân có tâm Phật, lại có tâm hổ, một nhà hổ quyền số zách, yêu hổ như yêu dân. Rằng anh Sáu Dân là mẫu người cộng sản tốt: hổ mà ảnh còn thương vậy, huống chi người chắc anh còn thương dữ" Bọn phản động vẫn nói xấu anh và các đồng chí ba mươi của anh hãy nhìn coi nè: qua vụ hổ quyền này, tụi bay mà còn dám cà giựt cà tang lén nói xấu anh Sáu Dân và các anh Sáu, anh Ba, anh Năm khác...nữa thì bà con sẽ cho tụi bay về chầu Diêm vương rói trọi trơn. Nghe đồn, khi nghe tin 41 ông ba mươi của Ngô Duy Tân và bè bạn đang được nuôi tốt như dân được nuôi trong thiên đường xã hội chủ nghĩa hồi nào, anh Sáu Dân rớt nước mắt từ bi mà than với "Em Cầm" hiền thê hết mực rằng: em Cầm ơi em Cầm, chúng nó, bọn ngụy nhà nước sắp cầm tù 41 ông ba mươi! Bà Phan Gia Cầm - bà xã xứ Huế của anh Sáu chưa từng thấy anh tình cảm như vậy bao giờ, xắn tay áo, đập bàn biểu: để em gọi thằng Triết, thằng Dũng cho bọn Bộ Nông Nghiệp & Phát triển nông thôn biết đâu là lễ độ; Bọn thằng Nông, thằng Trọng toan bắt sống lũ hổ của ta về Sóc Sơn nấu cao cho chúng đấy hử"

Thiệt tình, lòng từ bi hổ, nhân ái hổ của anh Sáu Dân quả vô độ lượng kiếp. Anh thương hổ là thể hiện tình thương của đảng với chúng sinh, với thế giới ta bà nghe chưa tụi bay! Hổ mà đảng ta, mà anh Sáu ta còn thương vậy thì dân ảnh còn thương cỡ tổ chảng nào" Này nha, trước khi nghỉ hưu, anh Sáu còn thương dân đến độ ký nghị định 31 C/P quản lý hành chánh người dân nào đảng nghi là đa nguyên đa đảng, là dân chủ tự do trong chính ngôi nhà của mình.

Ối, bọn này có hàng triệu tên, anh Sáu thương chúng mới biến nhà chúng thành nhà tù mi-ni giam chúng lại, hổng thì chúng xổng chuồng ăn thịt cả chế độ xã hội chủ nghĩa triệu lần hơn tư bản đó nghen. Anh Sáu với nghị định 31 C/P (vừa bị quốc hội của đảng bãi bỏ) đã đi vào lịch sử dân tộc, rằng cóc có cần hiến pháp giả hiệu làm chi, thích giam thích cầm dân thì đảng ta nhân đạo cầm dân ngay trong chính mỗi nhà dân là gì" Ngay trong nhà anh Sáu cũng có bà Cầm luôn luôn cầm tù con chim của anh Sáu đó sao"

Tư Trời Ơi tui còn nghe bọn dân đen nó bàn rần rần: rằng anh Sáu Dân thực ra cũng chỉ là một ông ba mươi đi hai chân. Anh Sáu cùng với các đồng chí ba mươi tháng bốn từng mần thịt hàng triệu quân dân chính cán Việt Nam cộng hòa chứ đâu có thường! Mấy ông ba mươi hai chân này mần thịt dân để nấu cao chánh trị. Hổ thì binh hổ thôi bà con!

Cần thơ 26-3-2007

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bàn về kinh tế không thể không nhắc đến tiền. Tiền không mua được hạnh phúc nhưng không có tiền thì…đói. Tiền mang lại tự do (có tiền mua tiên) hay biến con người thành nô lệ đồng tiền. Con nít lên 3 đã biết tiền dùng để mua bánh kẹo, vậy mà các kinh tế gia giờ này vẫn không đồng ý chuyện tiền để làm chi!
Sau ngày 30/4/1975, nếu phe chiến thắng đã có những chính sách mang lại sự hoà giải quốc gia, đối xử nhân bản với bên thua trận, thay vì cải tạo học tập, càn quét và thiêu huỷ văn hoá miền Nam, đánh tư sản mại bản, thì đã không có hàng triệu người bỏ nước ra đi và người Việt sẽ chẳng mấy ai còn nhớ đến một đất nước của quá khứ, tuy chưa hoàn toàn tự do dân chủ nhưng so với Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam thì người dân đã được tự do hơn bây giờ rất nhiều.
Tất nhiên phải “thành công” vì đảng một mình một chợ, không có ai cạnh tranh hay đòi chia phần. Nhưng việc đảng chọn cho dân bầu chỉ để tuyên truyền cho phương châm “ý đảng lòng dân”, trong khi người dân không có lựa chọn nào khác mà buộc phải đi bỏ phiếu để tránh bị làm khó trong cuộc sống.
Âm nhạc dễ đi vào lòng người, với hình bóng mẹ, qua lời ca và dòng nhạc, mỗi khi nghe, thấm vào tận đáy lòng. Trước năm 1975, có nhiều ca khúc viết về mẹ. Ở đây, tôi chỉ đề cập đến những ca khúc tiêu biểu, quen thuộc đã đi vào lòng người từ ngày sống trên quê hương và hơn bốn thập niên qua ở hải ngoại.
Những bà mẹ Việt xưa nay rất chơn chất thật thà, rất đơn sơ giản dị cả đời lo cho chồng con quên cả thân mình. Sử Việt nghìn năm đương đầu với giặc Tàu, trăm năm chống giặc Tây. Những bà mẹ Việt bao lần âm thầm gạt lệ tiễn chồng con ra trận, người đi rất ít quay về. Những bà mẹ âm thầm ôm nỗi đau, nỗi nhớ thương da diết.
Trước công luận, Eisenhower lập luận là cuộc chiến không còn nằm trong khuôn khổ chống thực dân mà mang một hình thức chiến tranh ủy nhiệm để chống phong trào Cộng Sản đang đe doạ khắp thế giới. Dân chúng cần nhận chân ra vấn đề bản chất của Việt Minh là Cộng Sản và chỉ nhân danh đấu tranh giành độc lập cho Việt Nam; quan trọng nhất là phải xem ông Hồ chí Minh là một cánh tay nối dài của Liên Xô. Đó là lý do cộng đồng quốc tế cần phải tiếp tục hỗ trợ cho Pháp chiến đấu.
Dù vẫn còn tại thế e Trúc Phương cũng không có cơ hội để dự buổi toạ đàm (“Sự Trở Lại Của Văn Học Đô Thị Miền Nam”) vào ngày 19 tháng 4 vừa qua. Ban Tổ Chức làm sao gửi thiệp mời đến một kẻ vô gia cư, sống ở đầu đường xó chợ được chớ? Mà lỡ có được ai quen biết nhắn tin về các buổi hội thảo (tọa đàm về văn học nghệ thuật miền Nam trước 1975) chăng nữa, chưa chắc ông Nguyễn Thế Kỷ – Chủ Tịch Hội Đồng Lý Luận, Phê Bình Văn Học, Nghệ Thuật – đã đồng ý cho phép Trúc Phương đến tham dự với đôi dép nhựa dưới chân. Tâm địa thì ác độc, lòng dạ thì hẹp hòi (chắc chỉ nhỏ như sợi chỉ hoặc cỡ cây tăm là hết cỡ) mà tính chuyện hoà hợp hay hoà giải thì hoà được với ai, và huề sao được chớ!
Lời người dịch: Trong bài này, Joseph S. Nye không đưa ra một kịch bản tồi tệ nhất khi Hoa Kỳ và Trung Quốc không còn kiềm chế lý trí trong việc giải quyết các tranh chấp hiện nay: chiến tranh nguyên tử có thể xảy ra cho nhân loại. Với 8000 đầu đạn hạt nhân của Nga, khoảng 270 của Trung Quốc, với 7000 của Mỹ, việc xung đột hai nước, nếu không có giải pháp, sẽ là nghiêm trọng hơn thời Chiến tranh Lạnh.
Kính thưa mẹ, Cứ mỗi tháng 5 về, nước Mỹ dành ngày Chủ Nhật của tuần đầu tiên làm Ngày của Mẹ (Mother's Day), ngày để tôn vinh tất cả những người Mẹ, những người đã mang nặng đẻ đau, suốt đời thầm lặng chịu thương, chịu khó và chịu khổ để nuôi những đứa con lớn khôn thành người.
Khoảng 4.500 người đã được phỏng vấn, trong đó có khoảng 700 người gốc Á. 49% những người được hỏi có nguồn gốc châu Á đã từng trải qua sự phân biệt chủng tộc trong đại dịch. Trong 62 phần trăm các trường hợp, đó là các cuộc tấn công bằng lời nói. Tuy nhiên, 11% cũng bị bạo hành thể xác (koerperliche Gewalt) như khạc nhổ, xô đẩy hoặc xịt (phun) thuốc khử trùng.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.