Hôm nay,  

Tổ Minh Giác Thiền Sư

04/10/201000:00:00(Xem: 4116)

Tổ Minh Giác Thiền Sư

(Ghi chú của Thượng Tọa Thích Tuệ Uy: Bài này do một thiện Tăng tại Tu Viện Hộ Pháp thuộc Tăng Ni Phật Giáo Hải Ngoại, nhân nhịp Ngày Về Nguồn Hiệp Kỵ Lịch Đại Tổ Sư lần thứ 4 năm 2010 tại Đức Quốc, biên tập theo sử liệu ghi khắc trong Bia Ký tại Tổ Đình Phước Lâm, Hội An, Quãng Nam Đà Nẵng, và đăng tải trên mạng lưới điện toán Internet toàn cầu www.HoPhap.net. Nhất tâm cầu nguyện Thánh Tăng Hòa Thượng Tổ Sư thượng MINH hạ GIÁC Thiền Sư hiển hóa oai quang soi sáng cõi lòng nhiều người dân Việt theo gương Đức Ngài cứu nước cứu Giáo Hội...)
 Tổ nguyên hiệu đời thứ nhì Tổ Đình Phước Lâm.  Tôn hiệu là Lực Oai Minh giác Thiền Sư.  Một bia ký tại ngôi Chùa Phước Lâm ghi rằng: "Khi Tổ đã xuất gia ở chùa vào lúc thời bấy giờ (Triều Nhà Nguyễn 1802- 1945), giặc Chiêm Thành hay quấy rối cướp phá giết dân vô tội ở phía Nam (từ Phú Yên đến Đồng Nai).  Nơi đây, người Chiêm Thành vẫn còn tranh giành và luôn luôn có những cuộc chiến tranh xảy ra.  Bởi vậy, luật lệ Triều Đình thời đó là "Tam đinh nhất hữu" nghĩa là trong gia đình có 3 người đàn ông thì phải có một người đi lính tòng quân đánh giặc. 
Tổ Minh Giác là người con thứ hai trong một gia đình 3 người con.  Ngài có một người anh và một người em đã lập gia đình và lo cung dưỡng cha me già.  Cổ nhân thường nói, xưa nay người đi chinh chiến ít có người quay về.  Vì lòng từ bi thương 2 gia đình của người anh, Ngài không muốn họ phải hy sinh để gia đình con mất cha, vợ mất chồng, cha mẹ già không ai phụng dưỡng, nên Ngài tình nguyện gánh nhận phần tòng quân đánh giặc bảo vệ sơn hà yên ấm.
 Bia ký đã kể về Tổ Minh Giác Thiền Sư rằng: khi Ngài nhập vào quân ngũ, với tài thao lược, mưu trí, và tinh thần dũng mãnh quả cảm yêu nước, Ngài đã được Triều Đình phong chức chỉ huy một đạo quân và Ngài đã lập nhiều công trạng hiển hách.
Trong cuộc chiến tất nhiên có người thắng kẻ bại, kẻ thua người hơn.  Người thắng trận vui vẻ sung sướng, người bại trận khổ đau uất hận.  Ngài luôn trầm tư suy nghĩ điều này ngộ lẽ.  Sau khi bình Chiêm xong đất nước thanh bình, đồng bào không còn bị thống khổ, Tổ Lực Oai Minh Giác Thiền Sư dâng chiếu lên Vua xin hoàn trả phẩm tước về quê.  Trong thời gian quân ngũ, Ngài đã phát nguyện làm một việc gì đó để bù lại những chuỗi ngày chinh chiến.
Thuở ấy ở phố thị Hội An có chợ Cẩm Phô, người ta thường thấy một người quét dọn chợ lặng lẽ, ban ngày thì họ thấy người quét chợ ấy ngủ trong đình miếu hoặc âm thầm trầm tư như thiền định.  Khi hoàng hôn buông xuống, họ thấy người ấy lại quét dọn trong chợ từ những người buôn bán tạp tục nhất đến ngoài biên chợ, với cử chỉ cần mẫn và lặng lẽ.


Thời tiết khắc nghiệt ở miền Trung, có những lúc trời mưa và những cơn gió rét thổi về từ cửa biển Đại Chiêm, nhưng người quét chợ ấy vẫn thản nhiên quét dọn mà không tỏ ra một điều gì than vãn bực bội.  Đáng kính hơn nữa là dầu làm công việc vất vả cực nhọc như vậy nhưng người ấy không nhận bất cứ đồng tiền thù lao nào từ người buôn bán hay người cai quản chợ.  Ngài chỉ hoan hỷ nhận thọ trai cơm khoai đạm bạc. 
Thế là thời gian đã trôi qua, người ấy quét dọn chợ gần 20 năm.  Lúc ấy đã có nhiều người tình cờ biết được lai lịch của Ngài vốn là một vị Tăng của Chùa Phước Lâm nên trình bạch cho Tăng chúng tại Chùa biết.  Chư Tăng nhiều lần đã cung thỉnh Ngài trở về Chùa, nhưng Ngài khéo chối từ.
Lần sau cùng có lẽ nhân duyên sám hối chuyện binh nghiệp của Thiền sư Lực Oai Minh Giác hoàn mãn, Ngài trở về Chùa nhận lãnh trọng trách trú trì Chùa Phước Lâm.  Từ khi Ngài trở về Trú Trì Tổ Đình Chùa Phước Lâm thì oai đức và uy danh của Ngài Thiền Sư vang dội khắp nơi đến Triều Đình Huế.  Sau khi Thiền Sư viện tịch vào năm 1830, để tưỏng niệm ân đức sáng chói của một bậc Thánh Tăng, Vua đã sắc phong ban hiệu là Lực Oai Minh Giác Thiền Sư để tôn thờ.
Với đạo phong, đức độ, và tài trí siêu việt của Thiền sư Lực Oai Minh Giác, Ngài từng là Hòa Thượng Đàn Đầu chứng minh nhiều Đại Giới Đàn tại miền Trung.  Ngài chứng minh lễ xây dựng Chùa Đảo Cù Lao Chàm, Hội An, trùng tu chùa Thiên Ấn, Quãng Ngãi.  Sự nghiệp hoằng hóa Phật Pháp của Ngài đã rộng khắp, người đệ tử lớn của Ngài đó là Hòa Thượng Toàn Nhâm, hiệu Quán Thông kế thế tiếp tục Tổ Đình Phước Lâm làm sáng mãi ngọn đèn tục diệm truyền đạo dòng Thiền Chúc Thánh Lâm Tế đời thứ 36 tại đất Quãng Nam.
Đến khi cơ duyên hoằng hóa hoàn mãn, Thiền sư Lực Oai Minh Giác thiền sư đã an nhiên thị tịch tại Tổ Đình Phước Lâm.  Tăng đồ môn chúng đã dựng tháp thờ Ngài bên tả của ngôi Chùa.  Đến nay ngôi tháp ấy vẫn còn tỏa ra ánh linh vi diệu một bậc Thiền sư khả kính của dân tộc đã sống hành đạo và thực hiện trọn vẹn ý nghĩa của bậc xuất trần thượng sỹ.
Chúng ta hãy nhất tâm đảnh lễ một bậc cao Tăng của dân tộc Việt Nam.  Cho đến nay, nếu ai thành tâm tưởng niệm về Ngài đều sẽ tăng trưởng rất nhiều đạo hạnh và sớm viên thành hạnh nguyện cứu độ chúng sanh của mình.
Nam Mô Đệ Nhị Tổ Sư Tổ Đình Phước Lâm, Lực Oai Minh Giác Thiền Sư Bồ Tát Ma Ha Tát từ bi chứng minh gia hộ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi nhận xét về chính trị tại Việt Nam, không những các quan sát viên quốc tế mà ngay cả nhân dân đều băn khoăn trước câu hỏi: dưới chế độ CSVN, cả quân đội lẫn công an đều là những công cụ bảo vệ cho đảng và chế độ, nhưng tại sao thế lực của công an và đại tướng công an Tô Lâm lại hoàn toàn lấn át quân đội như thế?
Có nhiều chỉ dấu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ đã “lọt vào mắt xanh” Trung Quốc để giữ chức Tổng Bí thư đảng CSVN thay ông Nguyễn Phú Trọng nghỉ hưu. Những tín hiệu khích lệ đã vây quanh ông Huệ, 66 tuổi, sau khi ông hoàn tất chuyến thăm Trung Quốc từ 7 đến 12/04/2024.
“Hủ cộng”, tôi có thể hợm mình tuyên bố, với sự chứng thực của Google, là do tôi khai sinh trong khi mấy lời cảm thán tiếp nối là của Tố Hữu khi nhà thơ này, nhân chuyến thăm viếng Cuba, đã tiện lời mắng Mỹ: “Ô hay, bay vẫn ngu hoài vậy!” Gọi “khai sinh” cho hách chứ, kỳ thực, chỉ đơn thuần là học hỏi, kế thừa: sau “hủ nho”, “hủ tây” thì đến “hủ cộng”. “Hủ nho”, theo Việt Nam Tự Điển của Hội Khai Trí Tiến Đức, là “nhà nho gàn nát”, chỉ giới Nho học cố chấp, từng bị những thành phần duy tân, đặc biệt là nhóm Tự Lực Văn Đoàn, nhạo báng sâu cay vào thập niên 1930. Nếu “hủ nho” phổ biến cả thế kỷ nay rồi thì “hủ tây”, có lẽ, chỉ được mỗi mình cụ Hồ Tá Bang sử dụng trong vòng thân hữu, gia đình. Hồ Tá Bang là một trong những nhà Duy Tân nổi bật vào đầu thế kỷ 20, chủ trương cải cách theo Tây phương nhưng, có lẽ, do không ngửi được bọn mê tín Tây phương nên mới có giọng khinh thường: "Chúng nó trước hủ nho giờ lại hủ tây!" [1]
Mới đấy mà đã 20 năm kể từ khi đảng CSVN cho ra đời Nghị quyết 36 về “Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài” (26/03/2004-26/03/2024). Nhưng đâu là nguyên nhân chưa có “đoàn kết trong-ngoài” để hòa giải, hòa hợp dân tộc?
Cả Hiến Pháp 2013 và Luật Công An Nhân Dân năm 2018 đều quy định công an nhân dân là lực lượng bảo đảm an toàn cho nhân dân và chống tội phạm. Tại sao trên thực tế nhân dân Việt lại sợ hãi công an CSVN hơn sợ cọp?
Càng gần các Hội nghị Trung ương bàn về vấn đề Nhân sự khóa đảng XIV 2026-2031, nội bộ đảng CSVN đã lộ ra vấn đề đảng viên tiếp tay tuyên truyền chống đảng. Ngoài ra còn có hiện tượng đảng viên, kể cả cấp lãnh đạo chủ chốt đã làm ngơ, quay mặt với những chống phá Chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh...
Hí viện Crocus City Hall, cách Kremlin 20 km, hôm 22 tháng O3/2024, đang có buổi trình diển nhạc rock, bị tấn công bằng súng và bom làm chết 143 người tham dự và nhiều người bị thương cho thấy hệ thống an ninh của Poutine bất lực. Trước khi khủng bố xảy ra, tình báo Mỹ đã thông báo nhưng Poutine không tin, trái lại, còn cho là Mỹ kiếm chuyện khiêu khích...
Khi Việt Nam nỗ lực thích ứng với môi trường quốc tế ngày càng cạnh tranh hơn, giới lãnh đạo đất nước đã tự hào về “chính sách ngoại cây giao tre” đa chiều của mình. Được Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), thúc đẩy từ giữa thập niên 2010, ý tưởng là bằng cách cân bằng mối quan hệ của Việt Nam với các cường quốc – không đứng về bên nào, tự chủ và thể hiện sự linh hoạt – nó có thể duy trì sự trung gian và lợi ích của mình, đồng thời tận dụng các cơ hội kinh tế do tình trạng cạnh tranh của các đại cường tạo ra
Cộng sản Việt Nam khoe có tự do tôn giáo ở Việt Nam, nhưng Hoa Kỳ và Thế giới nói “rất hạn chế”, tùy nơi và từng trường hợp. Tình trạng này đã giữ nguyên như thế trong những báo cáo trước đây của cả đôi bên. Nhưng tại sao Hoa Kỳ vẫn liệt Việt Nam vào danh sách phải “theo dõi đặc biệt”...
Đến giữa tháng 3 năm nay, hầu hết chúng ta đều thấy rõ, Donald Trump sẽ là ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa và Joe Biden là ứng cử viên tổng thống của Democrat. Ngoại trừ vấn đề đột ngột về sức khỏe hoặc tử vong, có lẽ sẽ không có thay đổi ngôi vị của hai ứng cử viên này. Hai lão ông suýt soát tuổi đời, cả hai bộ não đang đà thối hóa, cả hai khả năng quyết định đều đáng nghi ngờ. Hoa Kỳ nổi tiếng là đất nước của những người trẻ, đang phải chọn lựa một trong hai lão ông làm người lãnh đạo, chẳng phải là điều thiếu phù hợp hay sao? Trong lẽ bình thường để bù đắp sức nặng của tuổi tác, con đường đua tranh vào Tòa Bạch Ốc, cần phải có hai vị ứng cử viên phó tổng thống trẻ tuổi, được đa số ủng hộ, vì cơ hội khá lớn phải thay thế tổng thống trong nhiệm kỳ có thể xảy ra. Hơn nữa, sẽ là ứng cử viên tổng thống sau khi lão ông hết thời hạn bốn năm. Vị trí và vai trò của nhân vật phó này sẽ vô cùng quan trọng trong lần tranh cử 2024.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.