Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tâm Xuân Luôn Có Những Cành Mai

04/01/200800:00:00(Xem: 5546)

Tết Nguyên Đán sắp đến,  năm cũ sắp qua đi, đây cũng là dịp để chúng ta kiểm điểm lại một năm qua mình sống như thế nào, mình có thật sự đặt “hạnh phúc” của mình lên hàng ưu  tiên không, hay vẫn hì hục chạy theo những ước mơ  như có việc làm tốt được nhiều tiền hơn, có nhà to, xe đẹp … Chúng ta đã hối hả chạy  mấy mươi năm rồi, tới giờ phút này mình đã thật sự hạnh phúc với những gì mình đang có chưa hay vẫn thao thức, vẫn trăn trở với biết bao  phiền muộn của cuộc sống hiện tại"

Thuở ấu thơ ở quê nhà, chúng ta có những giấc mơ thật giản dị, chỉ cần có một cánh diều để thả bay trên cánh đồng hoang hay có một chiếc xe đạp để chạy quanh xóm làng là hạnh phúc rồi… Nhưng với thời gian, lớn khôn hơn chúng ta có nhiều ước mơ cao xa  phức tạp hơn… mơ được đến bến bờ tự do, mong được an cư lạc nghiệp, có cái xe , cái nhà, con cái được ăn học nên người…cho dù mình chạy theo những lý tưởng cao đẹp đi nữa thì qua bao nhiêu năm tháng đấu tranh với đời,  đây là lúc mình nên tạm dừng lại để bồi dưỡng thân và tâm. Thân quá mệt mõi thì tâm cũng không còn  sáng suốt, từ đó năng lực phụng sự cũng không được  dồi dào, hiệu quả như mong muốn.

Có một câu chuyện đáng suy ngẫm, một cậu bé mù mãi mê chơi ở nhà bạn,  đến lúc nhớ phải trở về nhà thì trời đã tối đen.  Người bạn đưa cho cậu bé mù một cây đèn để cầm đi đường, cậu bé mù cười nói:

- Đối với tôi có đèn hay không đèn gì trời cũng tối đen, có đèn đâu có được ích lợi gì.

 Người bạn bảo:

- Cứ cầm đi, người ta thấy đèn sẽ tránh bạn.

 Cậu bé đinh ninh người ta thấy cây đèn sẽ tránh nên cậu ta không tận dụng khả năng quán tính của mình để  đi trong đêm tối. Một lúc sau thì có người đâm xe đạp vô người cậu bé mù, cả hai té lăng ra. Cậu bé mù hỏi :

- Ông không thấy cây đèn của tôi  sao mà đâm vào người tôi vậy".

Người đi xe đạp trả lời:

- Có thấy gì đâu.

Thì ra cây đèn đã tắt từ lâu mà cậu bé mù không biết.

Con người bình thường có đầy đủ yếu tố để tự tạo hạnh phúc cho mình, nhưng họ hay ỷ lại vào ngoại vật, vẫn luôn tìm kiếm, mong cầu, trông cậy vào ngoại vật đem lại hạnh phúc cho mình. Có nhiều tiền, cái nhà to, cái xe mới…là những tiện nghi, cuộc sống dễ chịu hơn,  thoải mái hơn , nhưng đó không phải là cứu cánh của cuộc sống hạnh phúc… Nếu trầm tĩnh suy xét chúng ta sẽ thấy sự sống của chúng ta hiện tại là một mầu nhiệm, tràn đầy hạnh phúc…nhưng người đời luôn lãng quên, vất vả chạy đua, đuổi bắt những mộng ước xa xôi, hay đứng núi này trông núi nọ. Vì hiểu sai lầm giữa tiện nghi vật chất và cứu cánh hạnh phúc, nên nhiều người đã bất kể thời gian, sức lực, đánh đổi biết bao khổ đau để có đời sống vất chất tiện nghi.

Hạnh phúc không phải là một điểm ở bên kia đồi, phải đi đến đó mới có hạnh phúc, mà hạnh phúc ở trên con đường chúng ta đang đi. Chỉ cần chuyển hóa  tâm mình, sống “tự tại” là có hạnh phúc.

Thử tượng tượng, bác sĩ vừa cho biết trong óc mình có một cục bứu (cancer), chỉ sống nhiều lắm là một năm nữa thôi. Lúc đó mình mới nhận thức được, hạnh phúc là những gì rất giản dị, rất gần gũi, không cần giàu có, nhà cao cửa rộng, danh vọng, điạ vị  gì cả, chỉ cần không có bệnh cancer là có hạnh phúc rồi. Nhưng những người không bị cancer đâu biết mình đang có phước.  Một người bị tai nạn gãy cả hai chân, lúc đó mới thấy có đôi chân khỏe mạnh, muốn đi đâu thì đi sung sướng biết chừng nào…có mấy ai vui mừng vì đang có được  đôi mắt sáng. Những người bị không tặc uy hiếp, họ chỉ mong được thoát nạn, được sống, được trở về với gia đình, lúc đó  mới biết được  bình yên là có hạnh phúc . Thật vậy  sự sống hiện tại của chúng ta là một nhiệm mầu mà chúng ta không có thì giờ để nhận thấy điều này.

Những cảm xúc yêu thương nồng cháy, thích thú, sôi nổi thường có tính cách giai đoạn, nhất thời, có bộc phát thì có tàn lụi, cho nên khi thấy người

tình phụ bạc thì phải hiểu đó  là một hiện tượng rất bình thường của cảm xúc. Nếu may mắn mình có một người chồng, người vợ, người yêu hay một người bạn đồng hành, đồng chí hướng, cùng nương nhau đi trên đường đời thì đây là một điều hạnh phúc, nhưng không nên bạc mạng giao tất cả tin  yêu, cả cuộc đời mình cho người đó làm chủ thì có khi mình sẽ tuyệt vọng, sẽ thấy không còn gì đáng sống. Không nên ỷ lại vào cây đèn, vào những gì  bên  ngoài.

Tâm ta  như là một mãnh vườn (tâm địa), ông bà cha mẹ đã di truyền lại cho ta nhiều hạt giống. Với tháng năm, chúng ta huân tập thêm  nhiều hạt giống, tốt có, xấu có, nếu chúng ta chịu khó vun xới mãnh vườn tâm thêm mầu  mở và tưới tẩm những hạt giống tốt như tình thương, từ bi, hỷ xả, khoan dung, độ lượng …thì những hạt giống tốt này sẽ nẩy mầm thành cây tốt tươi trong vườn tâm.  Khi chúng ta có một hành động tồi tàn, một lời nói độc địa,  hay một ý nghĩ xấu xa nào, dù thầm kín chưa ai biết, nhưng  hạt giống xấu cũng đã được hình thành trong tâm chúng ta.  Nếu hạt giống xấu này được tưới tẩm, nuôi dưỡng  thì nó sẽ  nẩy mầm vươn lên thành cây xấu trong tâm ta.

Có một thứ rất quan trọng mà chúng ta luôn cần có trong đời sống, chúng ta sống với nó, luôn mang nó theo, đó là nhân phẩm, đó là hạt giống quý báu của tâm hồn. Chúng ta có thể tô son điểm phấn, ăn mặc thời trang, sửa sắc đẹp có  mũi cao, mắt to, bụng thon, ngực bự…những thứ màu mè bề ngoài có thể che đậy những cái xấu thể chất, nhưng tâm của chúng ta luôn hiển  lộ ra trong từng hành động, từng lời nói, từng cử chỉ,  không che dấu được. Để có một nhân phẩm quý báu, cao đẹp, chúng ta phải cần mẫn tu tập, chăm sóc, vun xới vườn tâm.

Những gì thuộc về tâm hồn, những cái không có hình tướng thì làm sao chúng ta hiểu tường tận được" Cách  duy nhất là phải dành thì giờ để suy ngẫm, tìm hiểu, theo dõi tâm của ta, luôn kiểm điểm lại trong mãnh vườn tâm của chúng ta đang có những cây tốt nào, cây xấu nào. Những giây phút thật yên lặng để quán chiếu, soi rọi, theo  dõi thật thấu đáo cái tâm của mình  là công năng của THIỀN. 

Ly nước bị khuấy động mạnh sẽ bị đục, nếu để thật lặng yên, bọt nước  lắng, ly nuớc sẽ trong, tâm ta sẽ sáng .  Có nhận diện được những cảm thọ, những hiện tượng trong tâm, thì chúng ta mới có thể làm chủ được ta, mới có thể điều khiển tâm đi theo hướng chúng ta  muốn. Còn mắc bận chạy theo những cám dỗ vật chất, buông thả hành động theo cảm xúc, theo bản năng tự nhiên thì suốt đời chúng ta sẽ bị trôi nỗi, lặn hụp trong dòng đời vô định, bầy nhầy với những cảm xúc yêu thương, oán hận, căm thù… Tâm chúng ta sẽ bị  thao túng, bị hành hạ triền miên bởi ngoại cảnh một cách thảm thương.

Nhà thơ Xuân Diệu đã để lại  đời hai câu thơ rất tai hại:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối

Còn hơn buồn le lói suót trăm năm”

Cứ làm càng làm bừa đi, hưởng thụ trước đã rồi hậu quả tính sau.

Buổi sáng mở computer ra thấy người ta  “chụp mũ” mình trên net, hay bị vu khống giả mạo,  cố nhiên  hạt giống “giận”  nổi lên . Phần đông người ta phản ứng ngay, tìm cách nào độc hại nhất để trả đủa. Họ tát mình một cái thì mình phải tát lại hai cái mới nghe, chơi xã láng, để cho cơn giận thiêu đốt tâm can, làm mất đi nhiều buổi sáng đẹp trời, tâm hồn không còn thảnh thơi để ngắm trời xanh, mây trắng và là vàng thu tuyệt đẹp, thật là uổng… buông thả theo cảm xúc và hành động phản xạ  như vậy là chúng ta đã tự biến mình thành nô lệ  của thế giới bên ngoài. Để cho những đối tượng bên  ngoài có thể sai xử mình, có thể cho mình hạnh phúc hay phiền muộn, khổ đau,  điều này thật là vô lý. Mình phải làm chủ lấy mình và mình quyết định  cho mình một ngày thật vui, thật hạnh phúc, một ngày sống thật xứng đáng.  Muốn làm chủ lấy mình thì phải tư duy đúng và kiên trì tu tập chứ không phải muốn là được.

Khả năng của con người rất lớn, rất mạnh mẽ. Nếu chúng ta  để mình nô lệ vào thế giới bên ngoài, để  lo âu, phiền não dày vò thì sức mạnh  tinh thần sẽ yếu đi, năng lượng sẽ bị hao mòn. Trong não bộ con ngưòi có chất làm cho thần kinh êm dịu hay phấn khởi, làm cho mình tươi mát, dễ chịu, thoải mái,  nhưng phần đông chúng ta ít biết cách kích thích cho những nội chất trong con người mình mà chỉ thích đem những thứ từ bên ngoài vào như cocain, rượu, thuốc lá hay  buồn  thì đi shopping, gọi điện thoại nói chuyện tào lao với bạn bè. Mỗi lần buông thả  như vậy là mình đã nuôi dưỡng một hạt giống xấu trong tâm lớn thêm.

Lúc chúng ta giận lên mà để mặc cho cơn giận thao túng, hoành hành,  chúng ta có thể thốt lên những câu nói chanh chua rất là mất tình mất nghĩa, những câu nói làm cho người khác đớn đau,  “tan nát lòng nhau”.… mỗi lần có đụng chạm  là có đỗ vỡ sẽ để lại một vết thuơng, cho nên để tránh đỗ vỡ, tránh đau thương cho nhau thì nên trở về với chính mình, trầm tĩnh nhận thức, quán chiếu, soi rọi thật kỹ tâm  mình, điều chỉnh lại những cảm xúc của mình và làm chủ lấy mình.

Mà muốn điều chỉnh cảm xúc, muốn làm chủ lấy mình thì phải bớt thời gian đi tìm tiện nghi vật chất ngoại cảnh, vì nếu bận chạy theo ngoại cảnh thì còn thì giờ đâu để suy ngẫm, nhận thức một cách sâu sắc  những hành động,  cử chỉ,  lời nói,  tư tưởng của mình, cũng như thấu hiểu một cách sâu sắc những hành động, cử chỉ, lời nói của người khác.

Khi đã thấu hiểu một cách sâu sắc vạn vật  là vô thường, vô ngã thì tâm ta sẽ không còn dính mắc, cố chấp vì  tất cả là “KHÔNG”. Bản thể của hạnh phúc là những gì thật lặng lẽ, êm đềm. Muốn có hạnh phúc bền lâu chúng ta hãy quay về  với chính mình, vun xới vườn tâm và tưới tẩm, nuôi dưỡng  những hạt giống tốt cho đơm hoa kết quả, vườn tâm sẽ  tươi đẹp như vườn Xuân của thế gian. Trong Tâm Xuân luôn có những cành mai tuyệt đẹp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoá ra “chế độ hồ sơ lý lịch” là sáng tác của bác Mao, và có nguồn gốc ở tận bên Tầu cơ đấy. Thật là qúi hoá. Khi qua đến nước ta, bác Hồ vận dụng sáng tạo thêm chút xíu cho hợp với văn hoá (“đậm đà bản sắc”) Việt Nam nên hồ sơ lý lịch không chỉ tính “cho đến hết đời” mà còn kéo dài cho đến đời con và đời cháu luôn.
Trong Tù Binh và Hòa Bình, được viết ngay khi các sự kiện đang xẩy ra, Nhà Văn Phan Nhật Nam qua một lăng kính đặc thù giúp người đọc thấy được cuộc chiến khắc nghiệt sau khi quân đội Mỹ rút lui và nỗi tuyệt vọng của Miền Nam trước nỗ lực ngăn chặn chiến thắng cuối cùng của cộng sản.(lời giới thiệu của Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ, Ông James Webb)
Các nhà lập quốc Mỹ và Adam Smith, Roosevelt-Keynes và Reagan-Friedman sống cùng giai đoạn nên phải đối diện với những thách đố chung vào các khúc quanh lịch sử: cách mạng cơ khí, cách mạng Nga 1917, Đại Khủng Hoảng 1929, Hitler thập niên1930, Chiến Tranh Lạnh và Việt Nam 1950-80, toàn cầu hóa 1990…
Chính vì vậy, điểm lại một số chương trình dân sinh này là điều cần thiết và để thấy rằng hành trình phát triển của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ đã có được, bên cạnh sự cố gắng thì một phần cũng nhờ vào các chính sách, sự trợ giúp bước đầu từ nhiều đời tổng thống tiền nhiệm khác nhau trong suốt 45 năm qua.
Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016.
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
Để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, Trung Quốc nổ lực cố nắm lấy vai trò là một siêu cường lãnh đạo thế giới. Tập Cận Bình đưa ra chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường (Nhất Đới-Nhất Lộ), dùng đồng tiền để viện trợ, cho vay và đầu tư vào các quốc gia đang phát triển trên vành đai từ Châu Á đến Trung Đông, Châu Phi và Châu Âu.
Ông Bùi Nhật Tiến, tức nhà văn Nhật Tiến và cũng là một nhà giáo, một tên tuổi trên văn đàn Việt Nam Cộng Hoà vừa qua đời. Ông ra đi để lại tiếc thương trong lòng nhiều người Việt đã sống và lớn lên tại miền Nam.
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vụn vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển – Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.