Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

2,6oo Miles: Một Tấm Lòng Với Nước Mỹ

25/07/200900:00:00(Xem: 4624)
2,6OO Miles: Một tấm lòng với nước Mỹ
Đỗ Xuân Tê
Báo The Dallas Morning News hôm nay (7/23/09) đã ân cần đưa tin một người Mỹ gốc Việt vừa đi bộ vượt qua gần ngàn dặm xuất phát từ Atlantic Beach, Florida đã tạm dừng chân tại Dallas-Fort Worth, thành phố hometown anh đang định cư, trước khi đi tiếp chặng đường mang tổng số chiều dài 2,600 miles từ bờ biển cực nam của miền Đông sang bờ biển cực nam của miền Tây nước Mỹ. Khởi hành từ ngày 10 tháng 6, anh dự trù sẽ đến San Diego vào mùa Thanksgiving tháng 11 tới đây, cứ theo tiến độ này thì mỗi ngày anh phải đều đặn vượt qua khoảng 26.2 miles tương đương với chiều dài cự ly của một cuộc marathon.
Người con lai mang nửa dòng máu Việt có tên Sinh Tho Nguyễn (xin đọc ngược) đã có một người cha là một cựu binh từng chiến đấu tại Việt nam mà anh chưa hề biết mặt  đã theo diện con lai sang định cư tại Mỹ. Tới tuổi trưởng thành, anh đăng lính vào lực lượng National Guard, sau đó chuyển sang phục vụ cho Lục quân Hoa Kỳ. Hiện tại anh là người đi đo đồng hồ nước cho một công ty. Chính vì cái công việc ‘đo đất’ mỗi ngày làm cho đôi chân anh trở nên dẻo dai và ở độ tuổi 40 đã  nảy sinh trong anh ý niệm làm một cuộc hành trình xuyên bang bằng đôi chân. Theo anh đôi chân chưa đủ mà cần có ‘một tấm lòng’ mới là mục đích thiết thực của chuyến đi. Anh khiêm tốn khi nói ‘tôi chẳng có tài cán gì, nhưng tôi lại có món nợ với nước Mỹ, nên tôi  quyết định dùng đôi chân và trái tim của mình như là cách thể hiện lòng biết ơn với đất nước này’. Anh cũng chẳng dùng cuộc bộ hành như là hình thức gây quĩ hoặc hỗ trợ cho một mục đích cao cả nào, mà đơn thuần chỉ là biểu lộ lòng biết ơn của cá nhân anh với xứ sở và các chiến sĩ đang phục vụ dưới lá cờ Mỹ. Chẳng hiểu có ai bầy vẽ mà anh lại còn có những câu nặng phần cảm xúc khi cho biết ‘cuộc đi bộ này chính là cho nước Mỹ và những số phận thương đau’. Anh Nguyễn luôn luôn mang trên lưng lá Cờ Hoa kèm theo một hàng chữ đính sau lưng áo chuyên chở một thông điệp khá ấn tượng, ‘Từ bờ Đông sang bờ Tây: Cuộc bộ hành  xuyên nước Mỹ để vinh danh các Người đang làm nghĩa vụ’.

Nguyễn đã tìm được một bạn đồng hành, cũng là đồng nghiệp có cái tên rất ‘Mễ’ là  David Dominguez. Anh này mỗi ngày lái chiếc Ford Focus lẽo đẽo theo sau và đôi khi chiếc xe trở thành phương tiện trú chân cho cả hai trong suốt chặng đường. Lúc Nguyễn tới Dallas anh mặc một T-shirt của Lục quân Mỹ và chân đi đôi giầy tả tơi với miếng lót đệm dưới chân. Đôi giầy mang trên đôi chân đã vượt qua hơn 700 dặm rách ra từng mảng và những vết phổng dộp cũng xuất hiện  dưới lòng bàn chân. Anh có ý định nhờ một bác sĩ chuyên khoa khám dùm khi anh tạm nghỉ một tuần trước khi lên đường đi tiếp. Tuy khó chịu nhưng anh vần hài hước  nói chỗ dộp phồng lên tựa như hình dạng của nước Mỹ!
Suốt chặng đầu của cuộc hành trình, anh vui vẻ thừa nhận là đã có sự hỗ trợ của các bạn bè và cư  dân Mỹ những nơi anh ghé qua, ngoài những lời khích lệ mà anh cho là quan trọng nhất, anh còn nhận được những trái cà chua mới hái và cả tiền để chi tiêu. ‘Nếu như không có sự cổ võ của họ tôi nghĩ là tôi không thể tiến xa đến độ như hiện giờ’, anh thành thật biểu lộ như vậy.
Thấy như chưa đủ để trải lộ lòng mình, anh còn muốn bày tỏ thêm ý nghĩa của chuyến đi, ‘Cuộc bộ hành trước sau vẫn là dành cho nước Mỹ và các chiến binh cùng gia đình của họ. Tôi chỉ là người mang thông điệp. Tôi mang lá cờ Mỹ trên lưng. Nước Mỹ đang ở phía sau tôi’. Anh Nguyễn vẫn tiếp tục cuộc hành trình và thông điệp anh hằng trăn trở vẫn theo gót chân anh bằng cả tấm lòng của người mang hai dòng máu luôn biết ơn xứ sở đã cưu mang anh.
Đỗ xuân Tê
(viết theo The Dallas Morning News)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Công bằng mà nói, ngày càng có nhiều sự đồng thuận là chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa để ngăn chặn các hành động của Trung Quốc trong khu vực. Sự răn đe đòi hỏi những khả năng đáng tin cậy. Liên minh mới này phù hợp với lý luận đó.
Liên quan đến cuộc bầu cử Quốc Hội Đức 2021 trước đây tôi đã giới thiệu lần lượt ba ứng cử viên: Scholz của SPD, Laschet (CDU) và Baerbock (Xanh). Nhưng trong những tháng qua có khá nhiều tin giật gân nên để rộng đường dư luận tôi lại mạn phép ghi ra vài điểm chính bằng Việt ngữ từ vài tin tức liên quan đến cuộc bầu cử 2021 được truyền thông và báo chí Đức loan tải.
Năm 17 tuổi, đang khi học thi tú tài, tôi bỗng nhiên bị suyễn. Căn bệnh này – vào cuối thế kỷ trước, ở miền Nam – vẫn bị coi là loại nan y, vô phương chữa trị. Từ đó, thỉnh thoảng, tôi lại phải trải qua vài ba cơn suyễn thập tử nhất sinh. Những lúc ngồi (hay nằm) thoi thóp tôi mới ý thức được rằng sinh mệnh của chúng ta mong manh lắm, và chỉ cần được hít thở bình thường thôi cũng đã là một điều hạnh phúc lắm rồi. If you can't breathe, nothing else matters!
Một người không có trí nhớ, hoặc mất trí nhớ, cuộc đời người ấy sẽ ra sao? Giả thiết người ấy là ta, cuộc đời ta sẽ như thế nào? Ai cũng có thể tự đặt câu hỏi như vậy và tự cảm nghiệm về ý nghĩa của câu hỏi ấy. Sinh hoạt của một người, trong từng giây phút, không thể không có trí nhớ. Cho đến một sinh vật hạ đẳng mà chúng ta có thể biết, cũng không thể tồn tại nếu nó không có trí nhớ. Trí nhớ, Sanskrit nói là smṛti, Pāli nói là sati, và từ Hán tương đương là niệm, cũng gọi là ức niệm, tùy niệm. Nói theo ngôn ngữ thường dùng hiện đại, niệm là ký ức. Đó là khả năng ghi nhớ những gì đã xảy ra, thậm chí trong thời gian ngắn nhất, một sát-na, mà ý thức thô phù của ta không thể đo được.
Ba mươi năm trước tôi là thành viên hội đồng quản trị của một cơ quan xã hội giúp người tị nạn trong khu vực phía đông Vịnh San Francisco (East Bay) nên khi đó đã có dịp tiếp xúc với người tị nạn Afghan. Nhiều người Afghan đã đến Mỹ theo diện tị nạn cộng sản sau khi Hồng quân Liên Xô xâm chiếm đất nước của họ và cũng có người tị nạn vì bị chính quyền Taliban đàn áp. Người Afghan là nạn nhân của hai chế độ khác nhau trên quê hương, chế độ cộng sản và chế độ Hồi giáo cực đoan.
Bà Merkel là một người đàn bà giản dị và khiêm tốn, nhưng nhiều đối thủ chính trị lại rất nể trọng bà, họ đã truyền cho nhau một kinh nghiệm quý báu là “Không bao giờ được đánh giá thấp bà Merkel”.
Hai cụm từ trọng cung (supply-side) và trọng cầu (demand-side) thường dùng cho chính sách kinh tế trong nước Mỹ (đảng Cộng Hòa trọng cung, Dân Chủ trọng cầu) nhưng đồng thời cũng thể hiện hai mô hình phát triển của Hoa Kỳ (trọng cầu) và Trung Quốc (trọng cung). Bài viết này sẽ tìm hiểu cả hai trường hợp. Trọng cung là chủ trương kinh tế của đảng Cộng Hoà từ thời Tổng Thống Ronald Reagan nhằm cắt giảm thuế má để khuyến khích người có tiền tăng gia đầu tư sản xuất. Mức cung tăng (sản xuất tăng) vừa hạ thấp giá cả hàng hóa và dịch vụ lại tạo thêm công ăn việc làm mới. Nhờ vậy mức cầu theo đó cũng tăng giúp cho kinh tế phát triển để mang lại lợi ích cho mọi thành phần trong xã hội. Giảm thuế lại thêm đồng nghĩa với hạn chế vai trò của nhà nước, tức là thu nhỏ khu vực công mà phát huy khu vực tư.
Gần đây, chỉ một tấm ảnh của nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ – Nicole Gee – ôm em bé người Afghan với thái độ đầy thương cảm thì nhiều cơ quan truyền thông quốc tế đều phổ biến và ca ngợi! Nhân loại chỉ tôn trọng sự thật, trân quý những tâm hồn cao thượng và những trái tim biết rung động vì tình người – như nữ trung sĩ TQLC Hoa Kỳ, Nicole Gee – chứ nhân loại không bao giờ thán phục hoặc ca ngợi sự tàn ác, dã man, như những gì người csVN đã và đang áp đặt lên thân phận người Việt Nam!
Tôi vừa mới nghe ông Trần Văn Chánh phàn nàn: “Cũng như các hội nghề nghiệp khác, chưa từng thấy Hội nhà giáo Việt Nam, giới giáo chức đại học có một lời tuyên bố hay kiến nghị tập thể gì liên quan những vấn đề quốc kế dân sinh hệ trọng; thậm chí nhiều lần Trung Quốc lấn hiếp Việt Nam ở Biển Đông trong khoảng chục năm gần đây cũng thấy họ im phăng phắc, thủ khẩu như bình…”
Thế giới chưa an toàn và sẽ không an toàn chừng nào các lực lượng khủng bố trên thế giới vẫn còn tồn tại, một nhà báo, cựu phóng viên đài VOA từ Washington D.C. nói với BBC News Tiếng Việt hôm thứ Năm. Sự kiện nước Mỹ bị tấn công vào ngày 11 tháng 09 năm 2001 đã thức tỉnh thế giới về một chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan đang tồn tại trong lòng các nước Trung Đông. Giờ đây, sau 20 năm, liệu người Mỹ có cảm thấy an toàn hơn hay họ vẫn lo sợ về một cuộc tấn công khủng bố khác trên đất nước Hoa Kỳ hay nhằm vào công dân Mỹ ở nước ngoài.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.