Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Đấu Tranh

22/09/200800:00:00(Xem: 1980)
(Phạm Thanh Phương phụ trách)

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh.

Trân trọng! Phạm Thanh Phương

Dòng Đời

(Xúc cảm nỗi đau của Giáo xứ Thái Hà)

Đường thiên lý, đêm dài mù khói lạnh
Người say mèm, êm ả giấc đông miên
Kẻ long đong, khắc khoải cuốn ưu phiền
Băng bão tuyết, tìm khung trời xa cũ

Triệu tiếng than, vọng đều trong thúc thủ
Mất tin yêu, hạnh phúc cũng tan tành
Không gian buồn, từng giọt lệ rơi nhanh
Kết thành phiến, cứng khô trong tủi nhục

Ôi! nhân thế, nỡ quên dòng hiện thực
Đắm trong mơ, tìm giây phút an bình
Mặc cho đời, xé nát mảnh hồn trinh
Trong nhầy nhụa, nhìn kiếp người vô vị

Đi về đâu, những tâm hồn nghĩa khí
Sao lặng thinh trong sóng gió mịt mờ
Chốn hồng trần, đời sẽ chẳng là mơ
Xin thức tỉnh, chia nỗi đau đồng loại

Xin nhìn kỹ, nơi nhục nhằn tê dại
Cảm thông nhau, xoa dịu vết thương lòng
Tận diệt thù, giải thoát kiếp long đong
Đem ánh sáng, xây lâu đài hạnh phúc.

Phạm Thanh Phương

***

Thu Cảm

“Bất cứ hoàn cảnh nào
Ta không thể bỏ nhau”(*)
Đường đi đầy gai góc
Sẽ gặp nhiều chông gai!

Vết thương lòng rạn nứt
Vì chút miếng đỉnh chung
“Kẻ thù đáng sợ nhất
Vật chất và vinh hoa" (*)

Chiều Thu cây thay lá
Gió lay đọng cành hoa
Cuốn trôi theo dòng suối
Ôi! hai chữ Hợp Hòa!

Mỗi lần mùa Thu đến
Văng vẳng bên rừng xanh
Lời thề vang Giải Phóng
“Lấy sức mạnh toàn dân”(*)

Dù ai trôi dòng suối
Ai lội ngược dòng sông
Lời Thầy ta luôn nhớ
Cùng “Chiến Hữu Tiên Phong”
Mùa Thu lần hai mốt
Tôi đốt nén hương lòng
Cầu "Hồn Thiêng Sông Núi”
Giúp “Chân Cứng Đá Mềm”

Trần Bửu Hạnh

***
Lời cố CT/Hoàng Cơ Minh

Tổ Quốc Đang Lâm Nguy!

Hồ chí minh ơi cũng chính mi
Giang sơn Tiên Tổ tội tình chi"
Mi đem công sản dày dân tộc
Tội ác thiên thu mãi khắc ghi

Bậc nhất tội đồ cũng chính mi
Máu dân mi hút thật tinh vi
Giết người cướp của thành vô sản
Đất mẹ đem dâng cũng chính mi

Tuân lệnh Nga, Tàu, Mao, Mác, Lê
Hai miền đất nước phải phân ly
Còn sai tên Phạm văn Đồng ký
Hai đảo dâng Tàu cũng chính mi

Thủ đoạn, dâm ô thêm bịp lừa
Con rơi hết đếm, vợ thì chưa!"
Chơi xong giết chết đâu còn nhớ
Tháng đẻ ngày sinh cũng dối lừa

Điểm chỉ cho Tây bắt cụ Phan
Lấy tiền thực hiện những mưu gian
Mượn tay Pháp hại người yêu nước
Phản quốc cướp công để hại dân

Đưa đẩy dân tộc tận thảm thương
Lưu truyền hậu duệ bán quê hương
Hôm nay lũ cộng càng thâm độc
Non sông từng mảnh về Bắc phương

Một ngày… năm tám năm chục năm (*)
Hoàng trường sa mất bỡi "Công Hàm"
Ra tay bắt những người yêu nước
Đảng công đang tuân lệnh ngoại bang

Giặc công ngày càng quá đảo điên
Cái đuôi phản quốc đã lòi nguyên
Biết dân sôi sục lòng yêu nước
Chúng đã thẳng tay thói bạo quyền

Trước lúc người dân sắp biểu tình
Những nhà dân chủ đến sinh viên
Công an họng súng đang chờ chực
Chuẩn bị ra tay để nát nghiềng

Chúng đã bắt đi ngày lẫn đêm
Nhà văn Xuân nghĩa, Phạm Thanh Nghiên
Nguyễn Văn Túc đến Phạm Văn Trội
Đức Thạch, Ngô Quỳnh đã hết yên

Chắc chắn lòng dân càng phẩn căm
Bởi vì đất nước bốn ngàn năm
Ngàn năm nô lệ do Tàu giặc
Xương máu còn ghi trong sử sanh

Nầy chị, nầy anh có để yên
Gương xưa còn đó giặc Mông nguyên…
Hôm nay giặc công đang dâng đất
Đất nước nầy đâu phải của riêng"

Trong nước đồng bào khổ ngửa nghiêng
Máu dân sẽ đổ bởi cường quyền
Quốc gia lâm nạn còn chi nhục"
Có chịu bàng quan nhìn thản nhiên"""

Thề quyết mỗi người cùng đứng lên
Mỗi người hãy đốt một que diêm
Đừng chờ nước mất, dân nô lệ
Hãy đốt bừng lên ngọn đuốc thiêng!!!
Cho cháy sạch đi bọn bạo quyền
Ngày còn giặc cộng sẽ không yên
Máu xương mười tám đời oan uổng
Đắc tội thiên thu với Tổ Tiên

Kim Tuyến


* Ngày 14-9-1958 Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước với sự chấp thuận của Hồ Chí Minh và bè lũ CSVN

***

Chút Nhớ Thương Buồn

Có những buổi chiều mây thật thấp
Chuồn chuồn bay…chút gió vu vơ
Tựa cửa đứng nhìn lòng ta nhớ
Tình quê, bằng hữu…vết sương mờ!

Bạn ơi! Mười mấy năm xa cách
Vẫn giữ trong tâm buổi tiễn buồn
Đất nước quê nhà xa lăng lắc
Bước đời sao cứ mãi mưa tuôn…

Bảy năm bước nặng đời sương gió
Áo trận, giày saut khắp bốn vùng
Tám năm tù ngục còn in rõ
Vết khắc thù đen đậm giữa lòng…

Ta về… một cõi trời xuân mất
Hạ đỏ cháy người, đông buốt xương
Địa ngục trần gian là có thật
Cờ đỏ bay bay khắp phố phường!
Bạn bè một số còn thương mến
Một số quay lưng chẳng dám nhìn
Ta thấy màu đời đen ảm đạm
Cây lá ngỡ ngàng đứng lặng thinh

Miếng cơm manh áo sao mà khó
Mắt mẹ nhìn ta xa xót thương
Anh chị sớt chia từng chuyện nhỏ
Ta sống mà tâm đắng chán chường…!

Đất người bạn tưởng ta vui lắm
Cũng áo cơm, cũng trả nợ đời
Vết khắc tháng tư còn in đậm
Quê nhà thì vẫn mãi xa xôi…

Đi làm bấm thẻ, tiền trang trải
Chút đỉnh làm quà cho chị anh
Rượu bia bè bạn đâu mà uống
Tuổi đời chiếc lá úa mong manh…

Có những buổi chiều mây thật thấp
Mắt ngó Gò Công thấy thật gần
Chị anh, bè bạn còn nguyên đó
Mà sao lòng cứ mãi bâng khuâng!

Sẽ có một ngày ta về lại
Cờ vàng rạng rỡ lối đi xưa…

Thy Lan Thảo

***

Đêm Mơ

Đêm qua mơ gặp lại người
Nhìn nhau nhưng chẳng một lời với nhau
Vội vàng người bước đi mau
Rưng rưng tôi dưới hiên lầu nhìn theo
Hôm xưa trong cuộc hiểm nghèo
Có người thiếu phụ băng đèo, vượt non

Tay đơn dắt díu đàn con
Vai gầy nặng gánh sắt son thăm chồng
Trên lưới lửa, dưới hầm chông
Năm năm lặn lội bờ sông thân cò

Rồi vì lý tưởng Tự Do
Đem con, thiếu phụ vượt bờ đại dương
Quê người, ngày nắng, đêm sương
Dìu con từng bước tìm đường tương lai
Thế mà ai phụ lòng ai
Ném tình tơ tóc ra ngoài gió trăng
Xé tan đạo lý, công bằng
Bôi đen tình nghĩa năm năm thân cò!
Giật mình, tôi tỉnh giấc mơ
Thấy xanh ngấn lệ vương bờ mắt nâu
Giận người""" Không, chẳng giận đâu!
Giận tôi chẳng nhận ra màu bạc đen!

Song Châu Diễm Ngọc Nhân

***

Vịnh Nước Lõa Lồ

Từ dạo quê hương có cáo Hồ
Rước bầy Mác xít dựng tà đô
Diệt trừ Dân chủ đời nô lệ
Đàn áp Nhân quyền nước nhục ô
Đạo lý suy đồi vùi bến Bất
Giang sơn tàn lụi đụng bờ Vô
Dân bần cùng, nước non nghèo kém
Thế có còn chi chẳng lõa lồ"

Xà Beng

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

ĐỒNG LẦY

(Tiếp theo... và hết)

Mạng sống không bằng con giun, con dế
Đầu ngửng lên tuy nhìn thấy trời xanh
Mà chân không thể nào rút khỏi
Vũng lầy man rợ, hôi tanh

Ma quỷ rình canh, nghiệt ngã
Rau cháo cầm hơi, mồ hôi tầm tả
Bọn sậy lau đã chán cả chờ trông
Hầu cam phận sống trong bùn xám
Đời càng u ám

Quỷ Vương càng đình đám liên hồi
Ôi, dần dà tôi không phải là tôi
Một khối rũ mòn, nhức nhối
Mang đầy mộng ước thiu ôi.
Nếu tôi đổ mồ hôi
Mồ hôi sẽ hòa máu phổi
Nhưng những niêu cơm mà Đảng
đem phân phối

Không nhường thịt gân một chỗ để đàn hồi!
Bao đêm rồi tôi nguyện luyện hồn tôi
Trút bỏ buồn đau, tiếc hối
Nén dập hờn căm dữ dội
Ngày đêm dìm buộc than tôi
Nhão nhừ!
Nóng hổi!
Nhưng làm sao trút và nén nổi
Nhưng làm sao điếc, mù, câm nổi
Khi con người chưa sống được bao nhiêu
Cũng như chưa yêu mến thật nhiều
Làm sao biết ghét!

Chỉ quả bóng xì hơi đã bẹp
Mới để cho Người - Định mệnh
– dẵm lên trên
Còn những đại dương song dậy vang rền
Chỉ dịu lắng khi mệt vì bão táp!
Tôi ngồi yên nghe thời gian chậm chạp
Mang tâm hồn thấm hết cảnh trăng xuông
Trên đồng không nước lội sương buông
Cây cỏ lạnh mờ, hoang vắng
Ôi những bờ xa, lời xanh nhạc nắng
Nếu có kẻ cho đời là cay đắng
Hãy vào đây nếm thử vị đồng lầy
Cho dạ dày, óc, tim, lưỡi, cổ
Biết biệt phân tân khổ, ngọt bùi!

(1968)

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung phụ trách

Mượn

Kính tặng cậu mợ HN & TDz

Cho em mượn nửa nụ cười
Để hong tim ấm khi trời vào đông
Mượn đôi mắt ấy đợi trông
Đem về ươm giấc mơ hồng đêm nay
Qua đường mượn một bàn tay
Ngược xuôi xe, sợ có ngày lạc nhau
Mượn đôi vai, để gục đầu
Khi rơi nước mắt, bể dâu cuộc đời
Cám ơn người đã ngỏ lời
Cho em mượn hết một đời của anh.

Thanh Thuỷ

***
Buồn Cho Duyên Kiếp

Ta buồn lắm mấy hôm nay ta bịnh
Nằm cuộn tròn như mèo nhỏ trong chăn
Ta cô đơn nghe mưa gió ngoài sân
Như than thở làm ta buồn ảo não

Ta nhớ ngày xưa ta chưa lần khổ
Chỉ vui cười làm bạn với gió trăng
Ta thơ ngây đùa giỡn với chị Hằng
Ta kênh kiệu làm Cuội buồn cúi mặt

Ta là Tiên, ở nơi nào tiền kiếp
Mải rong chơi làm rớt quả tim khờ
Sợ vua cha nên cứ phải bơ vơ
Nơi dương thế đi tìm tim đã mất

Tim của ta trái tim hồng rất thật
Nhưng sao giờ u tối một màu thâm
Cánh của ta, đôi cánh trắng dịu mềm
Nay cũng gẫy ta ngồi ôm nuối tiếc

Trời còn giận nên cổng trời không mở
Ta nơi này lũi thũi một niềm đau
Nhớ ngày xưa, ôi nhớ quá, nhớ nhiều
Nhớ muốn khóc, ta thương ta tội nghiệp

Ta giận ta sao ham chơi đi lạc
Chốn gian trần lừa lọc chẳng tình chi
Sao để lòng day dứt mối tình si
Sao đánh mất trái tim hồng bé nhỏ

Ta giận người đem tình ta bỡn cợt
Lời gió trăng xuồng xã chẳng từ tâm
Ta trót yêu như từng mũi dao đâm
Làm chảy máu trái tim ta vô tội

Ta giận trời vì nhỏ nhen vô lối
Không mũi lòng cứu vớt một tình thơ
Nỡ phạt ta trọn số kiếp dại khờ
Vì ta đã yêu người không đúng chỗ

Để đêm nay, trong kiếp trời đày đoạ
Thương thân mình tiền kiếp quá xa xôi
Ta thương ta trong nỗi khổ ngậm ngùi
Giờ lại khóc vì không tròn duyên nợ!

Nguyễn Thị Tê Hát

***
Uống Rượu Với Chồng

Quanh năm khó nhọc bộn bề
Sớm đi sấp ngửa, tối về đăm chiêu
Ngược xuôi chạy trốn cái nghèo
Bao nhiêu hy vọng thả theo gió trời

Oái oăm là cái sự đời
Có trôi chảy cũng nửa vời đắng cay
Ngồi buồn rót rượu ra say
Chén này nhắm với nỗi này phải không"

Ừ thì đắng nuốt vào lòng
Cay phà vào gió mênh mông quanh mình
Mặc cho thiên hạ rập rình
Ta ngồi đây rót cho mình, cho nhau

Này là bể khổ nguồn đau
Này là đò chật sông sâu chập chờn
Nhấp môi chạm phải nguồn cơn
Gió ào ạt gió, mây lờn vờn mây

Thì mình cứ rót em say
Tựa vào hơi ấm mà bay một lần
Đất xa trời tạt xuống gần
Chung chiêng cả mấy mươi lần thế gian…

Nguyễn Lam Điền

***

Mời Vợ Uống Rượu

Mỗi năm tết có một lần
Mời em ly rượu, tay nâng ngang mày
Vợ cười chưa uống đã say
Ngọt ngào thì nổi, đắng cay thì chìm

Gót chân ăn vẹt bậc thềm
Quanh năm tất bật đi tìm ngày xuân
Tóc loay hoay bạc bạc dần
Mỗi năm tết có một lần thôi em.

Nguyễn Duy

***

Uống Cạn Tình Thơ

Ta biết, quen nhau qua lời thơ
Phút mong phút nhớ phút đợi chờ
Gởi nhau muôn cánh thơ phiêu lãng
Dìu dắt đời nhau qua bến mơ

Nét bút lời thơ thoáng đam mê
Gió trăng đọng lại mái tóc thề
Cuốn rối tình anh trong mộng ảo
Lạc bước thiên thai chẳng lối về

Lời tình nếm thử choáng men say
Ai biết tình yêu đậm thế này
Rượu thơ nửa túi tình hoa bướm
Thế gian tình mộng đẹp xinh thay

Giam giữ đời nhau mãi nghe em
Tình yêu trong mộng rất êm đềm
Gió trăng là bạn, thơ là rượu
Uống cạn tình thơ say suốt đêm

Nguyễn Đỗ

***

Khi Con Lớn Con Ơi Đừng Trách Mẹ

(Cảm xúc nhân đọc bài về nghề đẻ mướn ở VN)

Mẹ được phép nhìn con thêm chút nữa
Vài phút thôi con mẹ sẽ xa nhau
Nhìn con khờ mà lòng mẹ quặn đau
Mai xa cách, ai cho con mớm sữa.
Khi con lớn, con ơi đừng trách mẹ
Vì nghèo hèn, mẹ là kẻ đẻ thuê
Ngoại bịnh nặng nhà không tiền mua thuốc
Đời cơ hàn trong cuộc sống thôn quê.

Có người gạ chỉ mang con vài tháng
Sẽ có tiền, chữa bịnh ngoại nan y
Nhìn ngoại yếu bịnh tình ngày thêm nặng
Mẹ cô dâu, không xuất giá vu quy.

Mười bốn tháng, mẹ nhục nhằn khổ luỵ
Mười tháng cưu mang trả nợ cho người
Những đêm dài, từng giọt nước mắt rơi
Nỗi da diết to theo thời bụng lớn.

Rồi cũng đến ngày khai hoa nở nhuỵ
Con chào đời trong nệm ấm chăn êm
Nhìn con khóc lòng mẹ xót xa thêm
Con khóc đó, mẹ thì không được dỗ.

Ôi cao xanh trớ trêu người cùng khổ
Da thịt mình banh xé đẻ ra con
Khi con vuông, là lúc mẹ được tròn
Thì ngăn cách, cũng chia lià con mẹ.

Khi con lớn con ơi đừng trách mẹ.

VN

***
Thu  Xa  Quê

Sương chiều dần buông xuống
Mùa thu êm ả về
Bâng khuâng nơi xứ lạ
Lữ khách buồn quạnh hiu
 
Đã bao thu trôi qua
Giấu kín lời ước hẹn
Bao nỗi buồn sâu lắng
Lòng lại thấy bơ vơ
 
Chiều thu phai nắng nhạt
Lạc giữa phố sương mù
Gió lùa lạnh vai áo
Buồn gợi nhớ quê xa
 
Rừng thu xào xạc lá
Hoa dại nở khắp đường
Chim kêu ngàn tiếng nhạc
Để lòng tôi ngất ngây
 
Tha hương mang thương nhớ
Năm tháng dần trôi qua
Vấn vương xa quê mẹ
Ai thấu hiểu lòng mình
 
Đã bao năm xa cách
Nơi ấy là quê hương
Thu về mang nắng sớm
Đem theo một chút tình...

Thuỳ Hương

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.