Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

26/12/200700:00:00(Xem: 1998)

Bản Thánh Ca

Đêm đen, tuyết trắng, chao ơi lạnh!
Kéo mũ con che phủ kín đầu
Dò dẫm bước đi từng bước một
Thánh đường, con đến xẻ niềm đau

Chúa nơi hang đá Bê - Lem đó
Hẳn biết rằng đêm rất lạnh lùng
Hẳn biết rằng con, người ngoại đạo
Đang tìm đến Chúa. Chúa bao dung!

Trời đêm lấp lánh nghìn sao lạ
Con ngước lên tìm một ánh thôi
Thiên địa chập chùng muôn dấu hỏi
Vì sao con kiếm vẫn xa xôi...

Hai ngàn năm trước ngôi nào nhỉ
Dẫn lối Ba Vua diện kiến Người"
Mà để hai ngàn năm tiếp đó
Con tìm, không thấy. Thấy trùng khơi!

Thấy trong nghiệt ngã, cơn hồng thủy
Sông núi chìm vào cuộc biển dâu
Con én mời xuân, xuân ngại tới
Ưu tư, lòng én ngẩn ngơ sầu.

Đêm nay, thưa Chúa, quê hương ấy
(Một khoảng hành tinh vắng mặt trời)
Đón Chúa giáng trần bao kẻ đã
Đón bằng nước mắt tủi hờn rơi!

Ba Vua mừng Chúa, tay dâng lễ
Con chỉ nghèo nàn: Một trái tim
Chất ngất niềm đau. Hồn lữ thứ
Bơ vơ như một ánh sao chìm...

Bơ vơ trong nỗi sầu vong quốc
Vỡ tổ, bên trời một bóng chim
Xin Chúa dìu con bằng cánh gió
Đưa con về mái ấm bình yên.

Ngày con đứng trước căn nhà cũ
Hoa thắm bình minh nở vạn lòng
Con hát Thánh ca mừng tổ quốc
Đã qua rồi một thuở suy vong.

Ngô Minh Hằng

*

Kỷ Niệm Giáng Sinh

Còn tươi kỷ niệm Giáng Sinh
Năm nào khói lửa chiến chinh mịt mù
Đêm, dừng quân miệt chiến khu
Vị tuyên úy đến khai từ Lễ đêm
Có đoàn em gái chưa quen
Một trường tư thục, ngoan hiền, dễ thương
Tình thơ em gái hậu phương
Trao anh tiền tuyến giải phương trình đầu
Chuyến thăm thành một nhịp cầu
Nối tim với mắt bồ câu phố phường
Thư xanh gói ghém tình thương
Như bươm bướm chọn tình trường mà bay
Trong mơ tính chuyện tương lai
Những vòng nhẫn ảo đợi ngày rước dâu...
Phương trình tình giấu trong đầu
Chấm than đáp số, ngắt câu chưa thành
Đời đen, tình vẫn màu xanh
Pha bằng kỷ niệm Giáng Sinh năm nào.

Giáng Sinh về với trăng sao
Ta xin dành chuỗi nguyện cầu đêm nay
Cho Dân Tộc hết đọa đày
Cho Quê Hương một tương lai sáng ngời.
Cho em đẹp mãi mắt môi.

Lưu Thái Dzo

*

Dao Đài Noel

Dao lâm quỳnh thụ (* ) hoa khai
Hương thơm ngào ngạt cả trời đêm đông.
Không gian dệt mỏng hơi sương
Đèn màu chơm chớp đón mừng thiên thai.
Huy hoàng trong ngõ nhà ai
Tưởng như tiên cảnh dao đài (** ) trần gian.
Rộn ràng khúc nhạc thiên thần,
Trời cao tuôn đổ cả nguồn hồng ân.
Đêm nay Thiên Chúa giáng trần
Cứu nhân độ thế trầm luân cõi buồn.
Những ai lạnh giá tâm hồn,
Từ nay ấm lại mùa xuân Thiên đường.

Nguyễn Đình Hoài Việt

(* ) Dao lâm quỳnh thụ:rừng ngọc dao,cây ngọc quỳnh,người có phong cách. (**) Dao đài: lâu đài bằng ngọc, nơi tiên ở.

*

Xuân về

Mừng Giáng Sinh cùng Xuân 2008

Bao năm xuân muộn, sắc chưa về
Gió buốt, mưa dầm, vắng đường quê
Hồng khô, mai héo, đào không nụ
Mỏi cánh chim bay -Xuân có về"
 
Chim buồn không hót, nay xuân tới
Lảnh lót vang trời rộn đường quê
Ửng hồng má thắm đào ươm nụ
Trời xanh, mây trắng, nắng mật ong
 
Xuân về đời đã sang trang
Đường quê ngát nở bông vàng chào xuân
Chúa ơi! Đời hết gian truân...
Trời ơi! Xuân tới muôn lần đẹp tươi
 
Xuân về, vui ấm dạ người
Xuân về, rộn rã đất trời bừng hoa
Xuân về, xum họp một nhà
Cảm ơn trời đất để ta có mình...
 
Xuân về, trời đất hồi sinh
Xuân về rực rỡ lung linh huy hoàng
Xuân về đường rộng thênh thang...
Xuân về náo nức mai vàng đón anh
 
Xuân về, trời đất mênh mang
Xuân về hương thắm sắc vàng đón xuân...

Hoàng Mai

*

Xin Còn Mãi Giấc Mơ

Thà rằng còn mãi giấc mơ
Ta về nối lại nỗi chờ ngày mong
Tình chăng còn đẹp giấc nồng
Cho ta vùi lấp nỗi lòng vương mang
Tình yêu đượm nét mộng vàng
Ta xây mộng đẹp bên nàng giấc mơ
Nếu tình là một bài thơ
Bên em sẽ mãi chuỗi mơ không cùng
Xa nhau rồi lại tương phùng
Giấc mơ xin mãi ở cùng bên tôi...

Nguyễn Vạn Thắng

*

Trên Nhịp Cầu Duyên

Thật khó nghĩ khi nhịp cầu duyên mệnh
Cứ miên man mời gọi tiếng vô thường
Muốn băng qua nhưng ngại bước tai ương
Nên lấn cấn, ngập ngừng không dám tiến
 
Càng trì kéo càng khát khao, quyến luyến
Như chú tằm rúc trong kén se tơ
Cứ trở trăn trong khắc khoải, mong chờ
Mơ hóa bướm tung cánh bay xa thẳm
 
Bướm sẽ đáp, đáp thật gần say đắm
Bên nhánh hoa phơi phới sắc xuân thì
Lượn lờ quanh thỏ thẻ mối tình si
Từ lâu lắm ôm nỗi lòng ao ước
 
Và hoa bướm sẽ chẳng rời nửa bước
Sẽ có nhau mãi mãi ở trong đời
Như gió trăng quấn quýt bóng ngàn khơi
Như sóng cả dạt dào ôm lấy biển..
 
Anh vẫn đứng trên nhịp cầu duyên mệnh
Vẫn suy tư giữa bước tiến bước lùi
Se sắt hồn niềm bất hạnh khôn nguôi
Yêu em quá và thương mình vô đỗi.

Vntvnd

*

Thu Đà Lạt

Thăm Đà lạt giữa mùa Thu lá đổ
Thu Vàng về lá rơi rụng khắp nơi
Nắng Thu vương rạng rỡ Vàng đất trời
Lưng trời mây lửng lơ sương se lạnh

Dốc thung lũng quyện đầy hơi sương khói
Trời mù mờ khí lạnh vương vào da
Ta song hành như bước vào bến mê
Đi xa rồi bên kia đồi tấp nập

Đà lạt vàng nơi thung lũng hò hẹn
Nuối tiếc xưa giấc mơ đẹp bên Em
Cảnh vàng Thu vấn vương ta thòm thèm
Để thân gầy dở dang trong kỳ vọng

Ước trở lại đạp lên vàng lá đọng
Nơi phố nhỏ tiếng cười nói trẻ thơ
Những cái nhìn chốn Miên du xa mờ
Khi Thu đến vàng lá nghe xào xạc

Nhớ Đà lạt thương phố phường làng mạc
Nơi ta thăm du lịch lâu lắm rồi
Giờ Thu về tận xứ người xa xuôi
Thương nhớ về Thu Quê hương Đà lạt!

Nơi Hoa Đào với hương thơm ngào ngạt
Thấy thơm tho chứa chan phổi căng đầy
Mong một ngày trở về lại lên đây
Vui du lịch thả hồn theo mây khói …

Cao Trí Dũng

*

Tương Tư Chiều

Nghe sóng cô đơn rợn bốn bề
Heo may lành lạnh khắp sơn khê
Một làn mây trắng gây thương nhớ,
Dăm cánh hoa tàn gợi tái tê!
Nắng hạ mờ phai trên mái tóc,
Sương thu lệ nhỏ dưới trăng thề!
Ngồi đây chờ đợi hoàng hôn xuống
Nhuộm tím tâm hồn kẻ mất quê!

Hồ Công Tâm

*

Nguồn Dâng Tâm Sự

(Kính họa vận bài Tương Tư Chiều của Hồ Công Tâm)

Ngậm sầu ai biết khổ trăm bề
Nhớ ngọn suối trào tự suối khê
Nước vỡ, càng thương người dạ buốt
Nhà tan, mới thấy nỗi đau tê
Còn hình bóng cũ chưa phai nét
Vẫn núi sông xưa chửa vẹn thề
Đất khách, chao ôi biền biệt nhớ
Nguồn dâng tâm sự ngập hồn quê

Cao Mỵ Nhân

*

Bình Bồng Thương Nhớ

Bút nghiên là chuyện đã rồi
Ẩn trong tâm thức dáng xa xôi buồn
Dấu đời nhọc bước mưa sương
Lần trong đêm tối, lối đường quanh co
Bến xưa từ tiễn đưa đò
Ân cần gửi gió… dặn dò nghĩa ân
Cảnh đời nhiều lúc bâng khuâng
Tay cầm gương lược tần ngần xót xa…
Bao năm mưa gió nhạt nhòa
Đường hoang, cảnh vắng, mái nhà tìm đâu
Dễ gì nghe giọng ngọt ngào
Cạnh bên rừng núi buồn đau thì nhiều
Bến chờ nắng đã tịch liêu
Ở trong nỗi nhớ có điều đắn đo
Sóng đời, nhồi dập con đò
Có thương, có nhớ, có lo cũng thừa…!

Thy Lan Thảo

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Hịch Truyền Từ Tổ Quốc!

(Viết khi nhận được tin Trung Cộng chính thức sát nhập hành chánh kể từ ngày 2.12.2007 quần đảo Hoàng Sa – Trung Sa - Trường Sa của Việt Nam thành huyện Tam Sa, trực thuộc tỉnh Hải Nam của Trung Cộng, do đảng CS Việt Nam dâng hiến).

Ông Cha ta vạch kiếm chỉ lòng sông
Chân vững thạch, tay chống Trời ngạo nghễ.
Chí đại bàng vượt muôn ngàn sóng bể
Thách trùng dương, đi mở rộng cõi bờ.

Hải đảo xa xôi thêm máu dựng cờ
Rồng tung cánh rợp Trời Nam hiển hách.
Vó ngựa Hung Nô bao lần quét sạch
Chặn xâm lăng qua khí phách kiêu hùng.
Mấy nghìn năm sâu rễ bách tùng
Gươm chém đá – đá mòn, gươm vẫn sắc.
Gốc tre thiêng làm kinh hoàng phương Bắc
Cọc Đằng Giang xuyên thủng mộng quân thù.
Từ Diên Hồng cho đến chốn thảo lư
Lời Tâm Nguyện chung lòng lo giữ Nước.
Bành tượng uy linh chắn ngang bạo ngược
Đống Đa mồ, bia sử sáng nghìn năm.
Dù phong ba theo mệnh Nước thăng trầm
Luôn giữ vững từng dòng sông, đỉnh núi.
Từ Ải Nam Quan đến Cà Mau đất mũi
Là của Ta, xuyên suốt ba miền.
Từ dãy Trường Sơn ôm ấp khí hùng thiêng
Thân đại thụ cũng nguyên lòng chung dạ.
Tất cả! Tất cả!
Dù là máu xương
Khô cằn sỏi đá.
Dù là hướng dương
Hoa hồng tám ngã
Đều là của Ta!
Không ai có quyền đem máu của Ông Cha
Đi dâng hiến, vết nhơ nhòe trang sử!
Lũ tội đồ khom lưng cống sứ
Làm ô danh, tủi nhục giống Rồng Tiên.
Bọn Bắc Phương luôn ôm mộng bá quyền
Luôn thu tóm, hả hê cười đón nhận.
Lời Hịch Truyền hôm nay đầy uất hận
Từ Cha Ông, từ Sông Núi nghìn thu.
Dòng máu Thiêng từ rừng rú thâm u,
Nơi hải đảo, kinh thành hay xóm vắng.
Kiếp lưu vong đời tha phương trĩu nặng
Hay đọa đày trên mảnh đất quê hương.
Hãy thét vang, cùng truy diệt bạo cường
Đang chễm chệ ngồi buôn Dân bán Nước.
Toàn Dân Ta kẻ sau người trước
Không cúi đầu khiếp nhược khoanh tay.
Ta làm Chủ đất này
Ai được quyền mua bán"
Lãnh thổ Thiêng Liêng nghìn năm chói rạng
Là của Toàn Dân!
Dù bể dâu biến đổi phong trần
Ta vẫn đứng trên bờ dâu bể!
Ải Nam Quan còn sôi huyết lệ
Bản Giốc dòng khóc hận đêm thâu.
Đảo Hoàng Sa ngơ ngác tủi sầu
Thay đổi chủ, sóng đen màu uất nghẹn.
Đất Nước ta toàn vẹn
Nào ai dám cắt chia"
Sao giờ đây thịt xẻ xương lìa
Giang sơn đầy vết máu"
Đảng vong nô, một phường thảo khấu
Lấy máu dân tô thắm màu cờ.
Làm nhục Cha Ông, dâng hiến cõi bờ
Rồi ngất ngưởng nơi Ba Đình chuốc rượu!
Dân Tộc ta mấy nghìn năm trường cửu
Lẽ nào đâu khuất phục lũ sài lang"
Lời Hịch đã rền vang
Quyện Hồn Thiêng Sông Núi.
Hãy ngẩng đầu cao, chuyển xoay hận tủi
Thành cuồng phong, chung Đại Khối Toàn Dân.
Giành lại non sông, dù phải hiến thân
Vì Đại Nghĩa, tâm nguyền chung cứu Nước.
Đá phải mềm vì chân ta cứng bước
Và đời ta nguyên thủy vẫn lòng son.
Trời phương Nam, đất Việt phải còn
Đến muôn nghìn năm nữa!
Lời Hịch hôm nay, tiếng vang thành lửa
Đang soi đường dẫn hướng ta đi.
Đòi lại quê hương, thoát cảnh suy vi
Dân Tộc Việt, trời phương Nam: - Tự Chủ!

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh)
Hải ngoại, 10.12.2007.

*

Lời Tâm Sự Cuối Năm

Để trả lời những luận điệu giả danh chống cộng, đánh phá người tâm huyết đấu tranh, kính trình toàn thể đồng bào Việt Nam trong nước và đồng hương tị nạn CS hải ngoại. Riêng là lời cảm ơn chân thành gởi đến những người đã trực tiếp góp lời công đạo hay gián tiếp phổ biến bài viết để yểm trợ tinh thần người tranh đấu.

Không ai bắt ta làm thơ tranh đấu
Không ai ngăn ta về nước thăm quê
Vì ta thấy đảng độc tài, khát máu
Bán nước buôn dân, ta quyết không về

Đời Tị Nạn, ta chưa hề phản bội
Bao nhiêu năm thơ rải khắp hoàn cầu
Thơ điểm mặt bạo quyền, thơ kết tội
Tội xô loài người xuống kiếp ngựa, trâu!

Thơ ta gọi người ngủ mê tỉnh dậy
Gọi anh em sát cánh đứng cùng nhau
Thơ thật lắm, thơ nói điều ta thấy
Để kẻ ngây thơ tránh cảnh hận sầu!

Để cháu con ta đề cao cảnh giác
Không bị gạt lừa như lớp cha ông
Để chế độ bạo tàn kia, cộng sản
Chẳng sống còn, tàn phá mãi non sông.

Thơ ta thế, nên chỉ người yêu nước
Yêu công bằng là thương mến thơ thôi
Còn những kẻ lòng gian tà, bạo ngược
Đọc thơ ta thì căm hận từng lời...

Chúng chặt thơ ra làm năm, làm bảy
Xuyên tạc, bất lương, thực hiện ý đồ
Nhưng chúng đã lầm, mọi người đều thấy
Thơ kiên cường, từng ý sáng trong thơ

Dù hiểm độc, chúng tung tin thất thiệt
Để gian manh, lừa dư luận, hại người
Chúng mong mỏi ta nản lòng, ngưng viết
Hoặc muốn thơ ta không sống trên đời.

Nhưng chúng sẽ chẳng bao giờ toại nguyện
Vì thơ ta mang khát vọng toàn dân
Là tiếng thét đòi đời cho xứ Việt
Là lưỡi gươm chính khí diệt vô thần!

Giặc còn đó thì thơ ta còn đó
Ta chết đi, người khác tiếp, xây đời
Khi tổ quốc còn đau trong ngục đỏ
Thì đừng mong thơ lặng tiếng, im lời!!!
Xin cảm tạ những trái tim công chính
Không ngại đòn thù mà đỡ nâng ta
Hẹn ngày rất gần, quê mình lúa chín
Cờ Vàng bay trong khúc khải hoàn ca...

Trân trọng

Ngô Minh Hằng

*

Tìm Đâu Tình Mẹ

Không, không bao giờ mẹ bỏ con
Dù cho năm tháng có hao mòn
Dù cho chờ đợi trong vô vọng
Tình mẹ cho con vẫn thật tròn

Bây giờ nhớ lại thời oan nhục
Buông súng ta về trong xót xa
Mẹ đón bên thềm ôm con khóc
Trời tháng tư- mưa bụi nhạt nhòa…!

Kệ đời- Đất nước tàn chinh chiến
Phước của trời cho – thân vẹn toàn
Cha mẹ đủ đầy bên anh chị
Cảnh nhà đoàn tụ vui nào hơn"!

Nhưng mà giặc đến từ phương Bắc
Lũ sói lang- hoang thú hại đời
Tình nghĩa gì đâu cùng máu thịt
Để cả trời Nam tắt tiếng cười…!

Mười lăm phút thăm bên rào kẽm
Mẹ xót xa nhìn đứa con trai
Đứa con mẹ đã từng chăm sóc
Từ thuở sơ sinh đến tuổi nầy!

Mẹ vuốt tóc con hoe màu nắng
Cầm tay đen sạm vết chai sần
Nầy đây khô cá, đây đường muối
Thuốc cảm, đây dầu…giữ ấm thân

Mẹ sẽ thăm con đều mỗi tháng
Trời sinh trời dưỡng chớ lo buồn
Thương mẹ tuổi già đôi vai nặng
Âm thầm lệ ứa…bước đời trơn…

Đất ly hương nhớ thời lao nhục
Xách giỏ thăm con mẹ nặng lòng
Nhìn con đen ốm buồn mẹ khóc
Tình mẹ cho con- nắng thật hồng…

Con biết ra đi là vĩnh biệt
Mẹ nhìn đắm đuối tiễn con đi
Oan trái gì đâu mà dân Việt
Đau buồn luôn chịu cảnh phân ly…

Thy Lan Thảo

*

Thơ Rơi Trên Giấy

Thơ em, lời yêu núi sông
Em gom từng câu cho ngọt
Đem thơ em trải ruộng đồng
Cho rơm dân nằm vơi xót

Anh ơi hương thơm ngày mùa
Lúa vàng kìa ai gặt hái
Dưới vành nón lá rách tưa
Khom lưng nào đâu quản ngại

Người đi ai còn thương xót"
Thuyền nhân hồn còn trùng khơi
Biển sâu, xác người hóa bọt
Việt Nam máu đổ, lệ rơi

Thơ ơi! Nhắc giùm nhau với
Bên này sung sướng yên vui
Bên kia trùng dương dân đợi
Bao năm không một nụ cười

Thơ rơi, rơi buồn trên giấy
Dòng mực đen những đau thương
Em gửi lòng em trong ấy
Khóc giùm người ở quê hương

Ý Nga

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

LÂU LẮM RỒI

Lâu lắm rồi không được thấy trăng
Xa vắng tưởng chừng như quên lãng
Nay chợt thấy, trời trăng đẹp lắm!
Lồng lộng giữa trời xanh vàng thắm!
Ta sững sờ kêu lên
Gõ tường gọi bạn xà lim bên cùng ngắm
Trăng rất gần mà xa xôi lắm
Mơ hồ mang ký ức xa xăm
Những vầng trăng ngây ngất bao năm
Ta không được hưởng
Nhưng ai chẳng có một vầng trăng
trong tâm tưởng
Để nhớ, để thương!
Đời ta vắng bóng chị Hằng
Ta thương nhớ thời "ông giẳng ông giăng"
Bạn xà lim bên thở dài im lặng
Chắc cũng đương mơ về một
vầng trăng chìm đắm..

(1985)

CÓ TIẾNG CÒI TÀU

Có tiếng còi tàu vang vọng tận ga xa.
Tiếng chửi la, tiếng chó, tiếng gà
Tiếng đàn bà
Hương lúa, tiếng chim ca
Tiếng trẻ nô đùa đâu đó quanh ta
Một đám người cười nói đi qua
Một khúc hát ngàn xưa ai hát ngân nga
Trong hoàng hôn sương sa
Bao tháng năm dài thăm thẳm trôi qua
Ta nằm im như một thây ma.
Trong xà lim như trong ngôi mả
Dương thế bao la, tiếc thương tất cả!

(1985)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.