Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Câu Chuyện Chiến Trường: Thiên Thần Gãy Cánh Và Ngôi Sao Bạc

19/12/200700:00:00(Xem: 6159)

(LGT.- Ký giả Michael Gilbert mới đây tường thuật trên The News Tribune về buổi lễ trao huy chương cho những quân nhân có chiến công từ chiến trường Iraq trở về tại căn cứ Fort  Lewis, Washington. Dưới đây là câu chuyện về những người lính và cấp chỉ huy can trường trên  chiến địa. Bản tiếng Việt: Bùi Quốc Hùng -VBMN)

Trong khi binh sĩ thuộc Đại Đội Charger đang diễn tập cho một công tác khác tại căn cứ của họ gần Iskanditiyah, phía nam Thủ Đô Baghdad, họ được máy truyền tin gọi vào buổi chiều ngày 28 /1/2007.

 Có một "thiên thần gãy cánh", ý nói là một máy bay quân sự Mỹ bị rơi gần Najaf, cách xa căn cứ vào khoảng 60 dậm, và Đại Đội Charger được yêu cầu tới ngay khu vực máy bay gặp nạn để bảo vệ cho phi hành đoàn và xác máy bay càng sớm càng tốt.

Binh sĩ Đại Đội và Sĩ Quan Chỉ Huy của họ, Đại Úy Brent Clemmer nghĩ họ sẽ phải trở về căn cứ vào lúc nửa đêm.

Nhưng sự việc hóa ra là một vấn đề nhiều phức tạp hơn bởi vì đây là nơi gần làng Zarqa.

Hơn 24 giờ tiếp theo, Đại Úy Clemmer quyết tâm chỉ huy binh sĩ trong khi họ vừa bảo vệ chiếc máy bay trực thăng lâm nạn, vừa phải chiến đấu với hàng trăm quân địch trong giao thông hào, trang bị vũ khí nặng, và rồi còn phải cung cấp thuốc men và trợ giúp nhân đạo cho hàng trăm người bị thương, những người đàn ông, phụ nữ và trẻ con bị suy sụp tinh thần khi trận chiến kết thúc.

Vì sự can đảm và tài chỉ huy của Đai Úy Clemmer tại Zarqa, hôm Thứ Năm, 6/12, Quân Đội đã tặng thưởng huy chương "Silver Star" cho Ông, một loại huy chương cao quý thứ ba của quân đội cho những quân nhân chiến đấu dũng cảm.

Trung Tướng Charles H. Jacoby, Tư Lệnh căn cứ Fort Lewis, đã gắn huy chương cho Đại Úy Clemmer trong một buổi lễ trước hàng quân của đơn vị cũ của Ông, Tiểu Đoàn 2, Trung Đoàn 3 Bộ Binh.

Trong một cuộc phỏng vấn trước buổi lễ, Đại Úy Clemmer nói rằng tấm huy chương tặng thưởng này thuộc về "168 anh em binh sĩ, là những người ở trước, bên phải, bên trái, phía sau tôi, những binh sĩ chiến đấu và tiến về phía trước khi mà tiếng súng nổ đạn rơi âm vang chung quanh ... Đó là phần thưởng của họ. Tôi đối diện với trận chiến, đây là sự thật."

Đại Úy Clemmer mới được thăng cấp Thiếu Tá, và sẽ sớm di chuyển từ nhà Ông ở

Steilacoom để theo học tại Naval Postgraduate School ở Monterey, California.

Đó là một sự hoan nghênh bừng lên cho một sĩ quan bộ binh, người đã nhảy vào chiến trường Afghanistan với Tiểu Đoàn 3 Biệt Động Quân vào cuối năm 2001, và phục vụ 27 tháng ở chiến trường Iraq trong hai nhiệm kỳ với Lữ Đoàn 3, Sư Đoàn 2 Bộ Binh Strykers có hậu cứ ở Fort Lewis.

Gia đình Đại Úy Clemmer gồm có vợ ông, Joelle, và con trai Julian, 2 tuổi được mẹ bế, cùng hiện diện trong buổi lễ hôm Thứ Năm.

Trung Tá Barry Huggins, cựu Tiểu Đoàn Trưởng của Đại Úy Clemmer phát biểu: "Sự can trường của Đại Úy Clemmer là những gì được tưởng thưởng hôm nay, nhưng thêm vào lòng thương cảm và sự kềm chế, khả năng xuất chúng, và sự tài giỏi về chiến thuật, đã cứu sống nhiều thường dân cũng như binh sĩ thuộc cấp của ông."

Đại Úy Clemmer kể cho các phóng viên rằng đi tìm các phi công của chiếc trực thăng AH - 64 Apache là một công tác hàng đầu trong tâm trí ông trong khi ông dẫn dắt binh sĩ của đại đội vào cuộc chạy đua dài 60 dậm để tới nơi chiếc Apache lâm nạn.

"Những hình ảnh đi qua tâm trí tôi là những gì đã xảy ra ở Somali và tôi sẽ không để cho

điều đó xảy ra nếu vào lúc tất cả có thể thực hiện được," ông kể lại. "Tôi nói với binh sĩ trên máy truyền tin khi chúng tôi di chuyển rằng, không một ai có thể đụng đến các chiến hữu của chúng ta, ngoại trừ chúng ta."

Chúng tôi thực hiện cuộc hành trình bằng xe vào khoảng 75 phút, Ông thuật lại. Nhưng khi chúng tôi tới nơi, chúng tôi thấy phi hành đoàn gồm có Đại Úy Mark T. Rest, 28 tuổi, và Chuẩn Úy Cornell C. Chao, 36 tuổi, đều đã tử thương khi máy bay của họ bị bắn hạ.

Vào lúc đó, binh sĩ đại đội cũng chiến đấu chống lại hàng trăm quân nổi dây có vũ khí nặng trong các giao thông hào chung quanh Zarqa, họ là những người đã sẵn sàng hành hạ đến chết các quân nhân Iraq và toán binh sĩ Lực Lượng Đặc Biệt Hoa Kỳ tại hiện trường. Binh sĩ của Đại Úy Clemmer và các trung đội 2-3 của Đại Đội B chiến đấu suốt đêm trong khi Không Quân ném bom và máy bay AC -130 bắn đại liên xuống quân địch.

Đại Úy Clemmer chạy từ vị trí này đến vị trí khác, kiểm soát và động viên binh sĩ, bất kể đạn đại liên bắn chỉ cách 300 - 500 yard.

Ngày kế tiếp, binh sĩ chuẩn bị hàng ngũ sẵn sàng tấn công một trong các giao thông hào khi những tay súng đưa ra phụ nữ và trẻ em, một dấu hiệu cho biết họ muốn ra hàng.

Khoảng chừng 250 quân nổi dậy bị chết, 80 bị thương và hơn 400 người đầu hàng.

Đại Úy Clemmer cố triệu tập các bác sĩ quân y mà ông tìm thấy để chữa cho người bị thương, trong khi binh sĩ của ông bảo vệ vũ khí và đạn dược.

Các giới chức quân sự nói rằng các sĩ quan quân báo sau này báo cáo rằng các chiến binh địch thuộc một tiểu khu của người Shiite ly khai, có tên là "Chiến Binh Của Thượng Đế" (Soldiers of the Heaven), là những người vẽ sơ đồ tấn công các lãnh tụ Shiite chính thống của Iraq và hàng ngàn tín đồ hành hương tụ tập ở Najaf trong một buổi lễ tôn giáo.

Nhưng binh sĩ đại đội Charger không biết về những sự kiên đó, khi họ nhận được lời kêu gọi đến trợ giúp những đồng đội đang gặp nạn. Họ đã che chở những đồng đội bị gãy cánh trong vòng tay, phải chịu những nguy hại trong lửa đạn của quân thù, và rồi biểu lộ lòng thương cảm cho số phận những người dân bị kìm kẹp khi trận đánh kết thúc.

"Họ đến từ bờ vực của cái chết để lấy ra băng cá nhân trong túi quân trang của họ, sử dụng tự do để cứu chữa cho dân chúng." Đại Úy Clemmer nói: "Tôi thực sự tự hào về điều này."

"Ở đó không có nhiều đơn vị quân đội... mà có sự thù hận và lòng thương cảm."

"Đó là một ngày tuyệt vời. Tôi thực sự tự hào về những chiến sĩ này."

Ngoài Đại Úy Clemmer, còn có 14 quân nhân các cấp thuộc Tiểu Đoàn 2, trung Đoàn 3 Bộ Binh được tưởng thưởng huy chương các loại từ Bronze Star, Pearl Heart đến Army Commendation Medal vì sự dũng cảm, tinh thần phục vụ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
Nước Úc đã bước vào tiết Thu, khí trời lạnh, những chiếc lá đang đổi sang màu, cơn mưa đầu mùa làm lòng người se lại. Nhận tin báo từ quê nhà Thầy đã viên tịch, lòng con đau nhói vì không về được để đảnh lễ Kim Quan nhục thân Thầy, thọ tang Ân Sư Giáo Dưỡng. Nơi phương trời viễn xứ, con hướng về ngôi Chùa Bình An, Giác Linh Đài tâm tang thọ phục.
Tôi tin vào những điều không thể. Tưởng tượng bạn đang rất căm ghét một con người hay một con vật nào đó. Rồi bỗng dưng một ngày bạn thấy họ là chính mình. Bạn có cảm giác mình biết về họ rõ như biết về những đường chỉ trên bàn tay của mình. Thậm chí, bạn cảm được cái khát khao và thương nó như thương nỗi khát khao của mình ngày nào - đó là cái tình cảm lạ lùng mà tôi dành cho con chuột của con trai tôi.
Nước tìm chỗ trũng thì tiền cũng biết chạy vòng quanh thế giới kiếm lời. Thị trường nhà đất ở Nhật bị sụp vào đầu thập niên 1990 nên tiền chạy sang Đông Nam Á và Đông Âu tìm các con rồng sắp cất cánh. Khi Đông Á và Đông Âu bị khủng hoảng vào cuối thập niên 1990 tiền lại đổ vào Mỹ và Nam Âu bơm thành hai bong bóng địa ốc rồi vỡ tung năm 2007 (Mỹ) và 2010 (Nam Âu).
Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát
Thới gian vẫn không ngừng trôi, hết xuân lại hạ, ngày tháng dần qua như nước chảy mây bay, sóng sau đè sóng trước, từng thế hệ lần lượt nối tiếp nhau. Ba chẳng mấy chốc giờ đã lên nội, ngoại. Tóc ba đã bạc trắng mái đầu, mỏi gối chồn chân… Thương ba nhưng đành chịu thôi, quy luật sinh – lão – bệnh – tử có chừa ai đâu!
Khi vừa nhận chức, Tổng thống Joe Biden đã phát biểu rằng dân chúng Mỹ sẽ có thể tụ họp ăn mừng Lễ Độc lập 4/7 trong hè sắp tới. Điều đó chắc sẽ xảy ra vì còn một tháng nữa là đến ngày 4/7, trong khi tiểu bang California là nơi đã có những giới hạn khắc khe nhất nước trong việc phòng chống Covid thì cũng đang mở cửa ra. Nhiều trường phổ thông và đại học đang tổ chức lễ tốt nghiệp, trong giãn cách xã hội và giới hạn khách tham dự là dấu hiệu đáng mừng cho sinh viên học sinh. Giờ N sắp điểm với Covid-19 ở California. Chiến thắng cơn đại dịch trên nước Mỹ cũng đã thật gần.
Nhưng ngặt nổi, cả 3 Văn kiện Cương lĩnh, Điều lệ đảng và Hiến pháp đều tập trung vào một mục tiêu là bảo vệ tuyệt đối quyền cai trị độc tôn và độc tài cho đảng. Cho nên, khi tình trạng “tự diễn biến, tự chuyển hóa” của cán bộ đảng vẫn “tưng bừng hoa lá cành” đe dọa vị trí cầm quyền của đảng và sự sống còn của chế độ thì “bảo vệ nội bộ” cũng chính là giữ cho đảng khỏi vỡ từ trong lòng Chế độ.
Tuần này đã mang đến một sự thay đổi đầy ngạc nhiên trong cuộc tranh luận về dịch Covid. Tổng thống Biden đã ký một sắc lệnh hành pháp ra lệnh cho giới tình báo Hoa Kỳ tái xét cuộc điều tra về nguồn gốc của virus. Lệnh xảy ra sau khi Avril Haines, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc gia, thừa nhận là chúng ta không kết luận được căn bệnh khởi phát như thế nào.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.