Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Vai Trò Tôn Giáo Trong Cuộc Giải Trừ Quốc Nạn, Pháp Nạn

07/10/200800:00:00(Xem: 7067)

<"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /> 

Hội Nghị Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại tại New York ngày 23-9-2007.(Hình hồ sơ)

 

Lai Thế Hùng

 

Bạo quyền Cộng Sản Hà Nội (CSHN), không những âm mưu bần cùng hóa người dân mà còn chủ trương xóa bỏ mọi gía trị văn hóa, đạo đức, truyền thống của xã hội và lòng tin của con người vào tôn giáo. Hơn 60 năm qua, nửa nước rồi cả nước, CSHN đã nhận chìm cả dân tộc vào hố sâu của hận thù, mâu thuẫn, phân hóa, tệ đoan và nghèo đói. Cho nên, CSHN đương nhiên là kẻ thù tàn độc nhất của dân tộc ta hiện nay. Chắc chắn rằng sớm muộn thế nào thì  đồng bào trong nước và chúng ta đây cũng sẽ lật đổ được chế độ bạo tàn này bằng một cuộc cách mạng toàn diện và triệt để.

 

Dựa vào hiện tình quốc nội cho chúng ta thấy rằng, chỉ có các lực lượng tôn giáo mới đủ sức mạnh và khả năng để hướng dẫn đồng bào trong cuộc đấu tranh giải trừ bạo quyền CSHN mà thôi.

 

Nói về các lực lượng tôn giáo trong nước, tuy không có tính đồng nhất về tôn giáo như Kitô giáo ở Đông Âu, Hồi giáo ở Trung Đông, Ấn giáo ở Ấn Độ, hay Phật Giáo ở Tây Tạng,...v.v, mà dân tộc ta có nhiều tôn giáo khác nhau, như : Phật Giáo, Lão Giáo, Khổng Giáo, Thiên Chúa Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, Tin Lành,...nhưng các tôn giáo đã góp phần thành công trong những cuộc tranh đấu chống thực dân, phong kiến, cường quyền, độc tài và ngay cả CS, cũng như tạo được sự đồng tình hỗ trợ của toàn dân. Do đó, công cuộc đấu tranh để giải trừ chế độ độc tài phi nhân CSHN hiện nay, các tôn giáo tại quốc nội chắc chắn sẽ đóng một vai trò tích cực trong sứ mạng lãnh đạo quần chúng trong cuộc đấu tranh giành lại quyền sống, quyền hưởng tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của toàn dân mà bạo quyền CSHN đã tước đoạt từ hơn nửa thế kỷ qua.

 

Phương thức đấu tranh chống bạo quyền CSHN, phù hợp nhất đối với tình hình hiện nay tại quốc nội cũng như xu thế chung của quốc tế, là áp dụng nguyên tắc bất bạo động bằng những cuộc xuống đường rầm rộ cùng khắp và liên tục để đòi nhân quyền, dân quyền, chống sưu cao thuế nặng, chống tham ô quan lại, chống đàn áp tôn giáo,...v.v. bằng các hình thức như biểu tình, tuyệt thực, đình công bãi thị, những đêm cầu nguyện ngoài trời,...v.v.

 

Cũng cần khẳng định rằng, hiện tình Việt Nam không cho phép chúng ta nghĩ đến việc xử dụng phương thức đấu tranh bằng bạo lực để chống lại bạo quyền CSHN. Vì không có một lực lượng quốc gia chống Cộng nào, trong nuớc cũng như ngoài nuớc hiện nay có đủ sức để đối đầu với bạo quyền bằng bạo lực. Thứ đến, tình hình bang giao quốc tế, nhìn chung không có một khuynh hướng nào cho thấy sẽ tán trợ cho một giải pháp chống lại CSHN bằng vũ trang, quân sự, - Hơn thế nữa, tâm lý của đại đa số đồng bào quốc nội cho đến giờ này vẫn còn chán ghét chiến tranh, sợ hãi chết chóc, đau khổ và chia ly.

 

 Trong khi đó, lại có một số người cho rằng xử dụng giải pháp “hòa hợp hòa giải” như là một phương thức đấu tranh ôn hòa để dần dần cải biến bạo quyền CSHN trở thành một chính quyền đa nguyên đa đảng, biết tôn trọng dân chủ, tự do và nhân quyền. Lý luận này thực là “không tưởng” bởi vì, theo kinh nghiệm lịch sử quốc Cộng, trừ phi có kế hoạch lừa đảo được phe quốc gia, bạo quyền CSHN không bao giờ chịu ngồi cùng bàn để nói chuyện hòa hợp hòa giải với tất cả lòng thành của chúng.

 

Hơn nữa, áp dụng phương thức đấu tranh bất bạo động, chẳng những phù hợp với tình hình quốc nội hiện nay, mà còn phù hợp với bản chất ôn hòa, khoan dung, độ lượng của các tôn giáo, cũng như sẽ rất hữu hiệu đối với môi trường đấu tranh mà đại bộ phận  nhân dân chỉ với hai bàn tay không, dám thách thức trước bạo lực của một tập đoàn độc tài đang nắm mọi quyền hành và bạo lực.

 

Lịch sử cận đại của thế giới đã cho chúng ta thấy rằng, phương thức đấu tranh bất bạo động đã được áp dụng thành công của nhân dân Ấn Độ trong cuộc đấu tranh chống lại đế quốc Anh, nhân dân Phi Luật Tân chống lại nhà độc tài Marcos, nhân dân các nước vùng Baltic, Đông Âu, Nga Sô, Trung Mỹ, Nam Mỹ và Phi Châu, trong cuộc đấu tranh lật đổ các chế độ độc tài nơi đây vào những năm của thập niên 80. Gần đây nhất, cuộc đấu tranh của nhân dân Urkraine, nhân dân Kurskistan đã thành công và lật đổ được cả hai chế độ độc tài này cũng bằng đường lối đấu tranh bất bạo động.

 

Đấu tranh bất bạo động có nghĩa là không dùng bạo lực để đánh trả lại kẻ gây ra bạo lực, nhưng phải hết sức kiên trì, nhẫn nại và triệt để. Thánh Gandhi cho rằng người đấu tranh bất bạo động là người dũng cảm hơn cả. Tinh thần dũng cảm của người đấu tranh bất bạo động là võ khí chính yếu sẽ đánh động được lương tâm của nhân loại, sẽ được sự cảm thông của trời đất, và sẽ khiến kẻ có võ khí trong tay phải sợ hãi.

 

Xử dụng phương thức đấu tranh bất bạo động với bạo quyền CSHN hiện nay cũng đồng nghĩa với việc lấy chính nghĩa để thắng tà gian, lấy cái thiện thắng cái ác, lấy tình thương thắng hận thù, lấy ân báo oán, và lấy can đảm khuất phục sự hèn nhát.

 

Tuy nhiên, trước khi phát động một cuộc đấu tranh bất bạo động, triệt để và toàn diện để chống lại bạo quyền CSHN, các tôn giáo trong cũng như ngoài nước phải kiện toàn lại hàng ngũ, phối hợp hoạt động chặt chẽ, nhịp nhàng hỗ trợ nhau và quyết liệt chống lại mọi âm mưu nhằm lũng đoạn các tôn giáo truyền thống của các tổ chức “giáo hội quốc doanh” do bạo quyền CSHN dàn dựng và bọn tay sai cổ súy. Tiếp đến, các tôn giáo cần tích cực trong việc thể hiện ý chí sống chung và hài hòa giữa các tôn giáo. Thực hiện những cuộc tiếp xúc cụ thể giữa các đại diện các tôn giáo để hóa giải những mâu thuẫn nếu có, và cùng thể hiện lập trường chung trong công cuốc cứu nguy đạo pháp và dân tộc. Ngoài ra, các tôn giáo cũng nên đóng vai trò tích cực trong việc nỗ lực kêu gọi các đoàn thể, đảng phái quốc gia chống Cộng nên liên kết lại với nhau thành những lực lượng mạnh hơn và đông đảo hơn, hoặc phối hợp chặt chẽ với nhau để hỗ trợ cho đại cuộc phục quốc, phục Việt mà trong hơn nửa thế kỷ qua, dân tộc ta đã bị nhiễm độc và biến chất bởi chủ nghĩa CS với hơn 32 năm khổ đau vì chiến tranh, lòng người trở nên nghi kỵ, xem thường lẫn nhau và không còn đặt niềm tin của mình vào một sức mạnh trần thế nào. Vì thế, hiện nay tại quốc nội niềm tin tôn giáo đã trở thành mãnh liệt đối với mọi tầng lớp dân chúng, chỉ có tiếng gọi của các tôn giáo mới hóa giải được mọi bất đồng trong lòng dân tộc và cũng chỉ có tiếng gọi của các tôn giáo mới tạo được sự đồng tâm hiệp lực của mọi thành phần dân tộc vùng lên đấu tranh giải trừ CS, quang phục quê hương.

 

Ngoài ra, các tôn giáo cũng còn là những căn cứ hậu phương vững chắc và trường kỳ cho cuộc đấu tranh chống bạo quyền CSHN về nhiều mặt : tài chánh, nhân lực, vật lực, quốc tế vận các giáo hội thuộc nhiều tôn giáo của các nước phương Tây, các nhà lãnh đạo trên thế giới, nhân dân và chính phủ các nước yêu chuộng tự do, các tổ chức nhân quyền và truyền thông vận dư luận quốc tế, để hỗ trợ cho cuộc đấu tranh chung của toàn dân ta hiện nay.

 

Mặt khác, các tôn giáo tại quốc nội hiện nay còn được coi là tuyến đầu của cuộc đấu tranh. Cho nên, các tôn giáo cần hoạch định những chương trình để củng cố, đào tạo và huấn luyện tu sĩ, cư sĩ, biến họ thành những nhân tố tích cực trong việc truyền bá đạo pháp, cũng như việc lãnh đạo quần chúng một khi thời cơ đến.

 

Song song với phong trào hướng vế điều thiện chống lại cái ác, hướng về tự do dân chù, nhân quyền nhân bản và phúc lợi người dân để chống lại độc tài toàn trị CS vô thần, chống lại tham quan ô lại, đang mạnh mẽ vùng lên trong lòng dân tộc. Các tôn giáo tại quốc nội, cần phải tổ chức các chương trình  cứu trợ xã hội, y tế và giáo dục một cách rộng lớn và qui mô, vừa để giúp cải thiện đời sống dân nghèo, vừa đề dân chúng càng ngày càng nhận chân được đâu là điều thiện, đâu là cái ác, đâu là bạn và đâu là thù. Những chương trình như vậy rất có thể bị bạo quyền tìm cách ngăn cản, cấm đoán như trước đây bạo quyền đã từng cấm cản. Nhưng nếu các tôn giáo biết vận dụng mọi phương tiện và kiên trì, những chương trình này chắc chắn sẽ đến được tới quần chúng. Chúng ta biết rằng hiện nay có những tổ chức vô chính phủ đang hoạt động tại Việt Nam để giúp đỡ phát triển đời sống dân nghèo ở nông thôn; vì vậy, các tôn giáo, cũng phải có những tổ chức từ thiện để giành quyền giúp đỡ  người dân nghèo. Nếu bạo quyền chống lại những việc làm tốt đẹp và có lợi cho đồng bào của các tôn giáo thì càng làm cho đồng bào căm phẫn bạo quyền hơn mà thôi.

 

Đồng ý rằng, công việc chuẩn bị để phát động cuộc đấu tranh toàn diện, triệt để và liên tục, càng chậm rãi và chu đáo thì cuộc đấu tranh càng đạt đến thành công hơn. Tuy nhiên, thời cơ cũng là một trong những yếu tố then chốt để dẫn đến thành công vậy. Cho nên các tôn giáo, nhất là các tôn giáo trong nước cần phải sẵn sàng nắm bắt thời cơ cho cuộc đấu tranh tuy đầy cam go, nhưng vô cùng sáng ngời chính nghĩa dân tộc.

 

Chúng ta cũng cần nhấn mạnh rằng, vào những năm cuối của thập niên 70, khi bạo quyền CSHN đang ở tột điểm của sự hung hãn thì những cuộc đấu tranh bất bạo động của các tôn giáo và đồng bào quốc nội nếu có, cũng sẽ trở nên vô hiệu, bởi vì bạo quyền sẽ thẳng tay đàn áp bằng mọi phương tiện vũ lực của chúng. Nhưng ở vào những năm cuối thập niên 80, với những cuộc biểu tình bất bạo động đòi tự do, dân chủ và công lý của các dân tộc Đông Âu đã làm sụp đổ lần lượt các chế độc độc tài chuyên chính CS các nước nơi đây. - Và với tình hình trong nước hiện nay, không ai mà không nhận ra rằng : Thực chất bạo quyền CSHN không còn là một khối đồng nhất, nguyên vẹn và vững chắc, mà nó đã bị nứt rạn thành nhiều mảnh, thành nhiều phe nhóm; nhất là những năm gần đây, nhiều cán binh cao cấp và giới trí thức rời bỏ hàng ngũ và chống lại đương quyền ngày một nhiều ngay trong lòng chế độ bạo quyền, điển hình như, GS Trần Khuê, lý thuyết gia CS Hoàng Minh Chính, BS Phạm Hồng Sơn, TS Nguyễn Thanh Giang, TS Hà Sĩ Phu, Nhà văn Hoàng Tiến, cự Đại Tá CS Phạm Quế Dương,  cựu cán binh CS Nguyễn Khắc Toàn,..Các thành phần cán binh cấp trung và cấp dưới, cũng đang tỏ ra có những dấu hiệu bất trung và phản bội đảng ngày một nhiều; nhất là tinh thần của hầu hết cán binh nay đã bị biến chất và đa số chỉ nghĩ đến quyền lợi cá nhân chứ chẳng còn nghĩ gì đến chủ nghĩa và chế độ. Cho nên, rất có thể những phần tử này sẽ là những nhân tố tích cực đứng về phía chính nghĩa tự do của dân tộc, cùng đồng bào chống lại tập đoàn thống trị, một khi thực sự có cuộc đấu tranh một mất một còn xẩy ra giữa nhân dân và tập đoàn lãnh đạo CSHN.

 

Bạo quyền CSHN hiện nay, tuy còn chỗ dựa vào Trung Cộng; nhưng thực tế từ lâu, bạo quyền đã phải ngả theo chính sách  ngoại giao mềm dẻo và uyển chuyển để tìm sự giúp đỡ và ủng hộ của các nước tự do Tây phương nhất là Hoa Kỳ. Do đó mà bạo quyền không thể nào hành động cứng rắn và bất chấp dư luận thế giới như bạo quyền đã từng hành động trước đây. Bạo quyền CSHN có thể bắt bớ, thủ tiêu một số người đấu tranh, có thể đàn áp phong trào chống đối của đồng bào ở một vài nơi trong nước, nhưng chắc chắn bạo quyền không thể giữ vững được quyền hành bằng những sự đàn áp đẫm máu ở khắp các nơi một cách liên tiếp được.

 

Kinh nghiệm từ những cuộc đấu tranh trước đây của bác sĩ Nguyễn Đan Quế với Cao Trào Nhân Bản, của đồng bào Thái Bình, Xuân Lộc, Hưng Yên, Thanh Hóa, Đồng Nai,.. những đòi hỏi quyền làm người và tự do tôn giáo của Đại Lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, cụ Lê Quang Liêm và khối tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Tuý, các Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải, Phan Văn Lợi; - Và mới đây, với sự ra đời của Khối 8406, Đảng Thăng Tiến, Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam;..v.v. đã cho chúng ta thấy rõ là các phong trào đấu tranh không có sự phối hợp sâu rộng, toàn diện và nhịp nhàng, không có kế hoạch để giữ thế đấu tranh liên tục; nhất là sau khi một vài người lãnh đạo bị bắt thì phong trào trở nên chìm lắng. Hy vọng rằng, công cuộc Lập Quỹ Cứu Tế Dân Oan mà Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) đã can đảm đứng ra kêu gọi và nhận trách nhiệm trước đồng bào các giới trong và ngoài nước qua Thông Bạch cũa Đại Lão Viện Trưởng ngày 10 tháng 8 năm 2007, sẽ được sự hưởng ứng nồng nhiệt và tích cực hỗ trợ lâu dài của mọi người.

 

Nhưng một khi các phong trào trên được phối hợp một cách chặt chẽ, nhịp nhàng để hỗ trợ  cho nhau và, có sự chuẩn bị sâu rộng trong quần chúng trước khi nổ ra một cuộc đấu tranh bằng mọi hình thức bất bạo động lan rộng trên cả nước và liên tục thì chắc gì bạo quyền CSHN đã không cùng đi chung số phận với các chế độ độc tài CS tại Đông Âu vào những năm gần đây, khi nội tình và các phe nhóm của bạo quyền, giằng co giữa hai ngã đi, một là giữ vững chính sách cứng rắn để tiếp tục hưởng đặc quyền đặc lợi cho phe hóm, hai là phải từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê độc tài và đu giây giữa các thế lực quốc tế.

 

Với những cao trào đang âm ỉ chờ ngày vùng lên đòi tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền và hạnh phúc cho toàn dân của mọi thành phần dân tộc như hiện nay, thì bất cứ một biến cố nào xẩy ra tại quốc nội cũng có thể là mồi lửa  cho một cuộc đấu tranh bất bạo động xẩy ra. Chẳng hạn, ở một vài địa phương có thể phát động những cuộc biểu tình chống tham ô quan lại, chống lại những tước đoạt tài sản, đất đai và những hà hiếp dân chúng của những công an, cán bộ CS địa phương. Các địa phương khác cũng tiếp tục làm như vậy, Và nếu có sự đàn áp của bạo quyền thì sẽ nhân cơ hội này phát động những cuộc biểu tình dưới nhiều hình thức qui mô hơn và đòi hỏi bạo quyền phải giải quyết những việc to lớn hơn như chống đàn áp biểu tình, chống đàn áp tôn giáo, chống sưu cao thuế nặng, đòi trả tự do, dân chủ và đa nguyên, đa đảng,..v.v. Phong trào đấu tranh phải lan rộng và được liên tục cho tới khi nào bạo quyền buộc phải lùi bước.

 

Nói tóm lại, với một cuộc đấu tranh bất bạo động được chuẩn bị chu đáo và được phát động một cách toàn diện, triệt để và liên tục bởi lực lượng các tôn giáo, chắc chắn đại cuộc cứu nước ra khỏi độc tài CSHN sẽ đạt được thành công, mở đầu cho việc khai thông tất cả những đau thương cùng khốn mà đồng bào đang phải gánh chịu và cũng là  mở đầu cho công cuộc dựng lại một Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản và phú cường.  

 

Lai Thế Hùng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trước sự kiện lịch sử sau hơn một ngàn năm Bắc thuộc mà Việt Nam, một nước nhỏ so với Trung Quốc hùng mạnh, rộng lớn với dân số đông gấp trăm lần đã không bị đồng hóa mà vẫn giữ được độc lập, nên một số sử gia Việt Nam và ngoại quốc đã rất ngạc nhiên. Theo họ, có lẽ nước ta đã nhờ nhiều lý do như ngôn ngữ, tôn giáo, địa thế và dân Việt có một truyền thống và nghị lực vững mạnh, v.v. Riêng G.S. Ngô Nhân Dụng, trong tác phẩm nghiên cứu lịch sử “Đứng Vững Ngàn Năm” đã cho rằng: “Sau ngàn năm Bắc thuộc mà dân tộc Việt Nam không bị đồng hóa, sau cùng lại dựng được một quốc gia độc lập; đó là một phép lạ lịch sử”.
GS-TS Nguyễn Mạnh Hùng: ”Nó (bài viết) không giải thich rõ được làm sao có nhà nươc pháp quyền khi tư pháp không độc lập; làm sao có dân chủ nếu chỉ có một đảng, không có cạnh tranh chính trị và dân không có quyền chọn lưa người đại diện…”
Tôi xin gửi lời chúc tốt đẹp nồng nàn đến tất cả quý Phật tử đang cử hành ngày Đại lễ Vesak, một sự kiện thiêng liêng đối với hàng triệu người Phật tử trên thế giới. Khi chúng ta tôn kính ngày Đản sinh, Thành đạo, và Niết bàn của Đức Thế Tôn, thì giáo lý của ngài có thể truyền cảm hứng cho tất cả chúng ta. Và khi từng gia đình con người chịu khổ đau do ảnh hưởng cơn đại dịch COVID-19, thì bài kinh Phật nhắc nhở chúng ta rằng: “Vì muôn loài chúng sinh bị bệnh, nên ta cũng bệnh.”
Trước đây, các cuộc đụng độ giữa Israel và Palestine đã thường diễn ra tại Jerusalem và Dải Gaza. Các yếu tố tác động khẩn thiết cho mối xung đột là tình trạng đe dọa cưỡng chế trục xuất các gia đình Palestine hoặc các buổi lễ kỷ niệm của Do Thái giáo tại Tempelberg. Thực ra, chiến cuộc còn bắt nguồn từ các sự kiện lịch sử khác mà các xung đột về thành phố Jerusalem và điện thờ Tempelberg đóng một vai trò chính cho sự leo thang.
Đọng trên hoa, trên lá, giọt sương năm xưa gợi ra cõi trong vắt, bình an, đẩy hồn ta vào chốn không bến không bờ, mênh mông, tịch mịch. Những đêm không trăng sao, ta cũng thấy trong cõi mịt mùng sự an hòa, tĩnh mịch ấy. Nhưng cõi tịch mịch của thăm thẳm trời đêm thì lạnh lẽo, vô hồn. Cõi mênh mông cảm từ giọt sương có phơn phớt nắng mai, thấp thoáng màu lá, màu hoa, bao giờ cũng ấm áp, man mác niềm vui nhẹ nhàng, thanh thoát như sương khói, như tơ. Giọt sương quen thuộc, thân yêu ấy đã biến mất, đã trôi vào quá khứ cùng lịch sử của vũ trụ mất rồi. Dù vẫn giữ hình thái, dung nhan của muôn triệu năm trước, giọt sương hôm nay đang mang trong lòng một sự ồn ào khủng khiếp. Vô lượng vi phân tử, sóng radio của điện thoại di động mang theo những lời thủ thỉ thân yêu, gay gắt tranh luận, ầm ầm giận dữ, đắng cay nhiếc móc, nỉ non than thở, tiếng khóc, tiếng cười, nỗi bi thương, cơn cuồng nộ – đủ món hỉ nộ ái ố – … điệp điệp, trùng trùng lướt qua giọt sương liên miên từ lúc nó chào đời
Các cuộc xung đột giữa Do Thái với Palestine cùng khối Ả Rập là vấn đề nan giải cho Hoa Kỳ lẫn thế giới bởi Do Thái không hề nhượng bộ, luôn có những hành động cứng rắn và trả đũa tàn bạo. Cuộc xung đột hiện nay xảy ra khi Do Thái trục xuất sáu gia đình Palestine tại Đông Jerusalem, là điều mà Do Thái từng bước thực hiện với người dân Palestine từ nhiều năm qua.
Tôi yêu những nông dân thôn Hoành, tôi yêu những nông dân Dương Nội. Yêu cái hồn của đất – nơi con người đang phải đối mặt với phong ba bão táp; nơi con người bước trên nghịch cảnh bằng sự cao quý và khí phách của riêng mình. Tôi có một niềm tin vững chắc rằng lòng tử tế và sự dũng cảm của họ sẽ lan toả và lan rộng.
Từ Văn phòng Viện Tăng Thống, tuy chỉ tồn tại trên danh nghĩa, trong phận sự bảo trì ấn tín của Viện Tăng Thống, kế thừa tâm nguyện của Đức Đệ Ngũ Tăng Thống qua phú chúc di ngôn của Ngài trước ngày thị tịch; chúng tôi trên nương tựa uy đức Tăng già và đạo lực gia trì của Chư tôn Trưởng lão, kính gởi đến Chư tôn Hòa Thượng, Chư Thượng tọa, Đại đức Tăng-già nhị bộ, cùng tất cả bốn chúng đệ tử, tâm nguyện Bồ-đề được thể hiện qua các kỳ họp đã nêu, ước mong tất cả bằng Bồ-đề nguyện và Bồ-đề hành, bằng đức lực, trí lực, và tài lực, với hằng tâm và hằng sản, đồng tâm nhất trí góp phần công đức vào sự nghiệp hoằng pháp lợi sanh mà Chư Thánh Đệ tử, Lịch đại Tổ sư, bằng hùng lực và trí tuệ, bằng từ bi và nhẫn nhục, khoan dung, trải qua vô vàn gian nan chướng duyên trở ngại, đã mang ngọn đèn chánh pháp đến những nơi tăm tối, cho những ai có mắt để thấy, dựng dậy những gì đã sụp đổ, dựng đứng những gì đang nghiêng ngả.
Ngày Phật đản sanh là ngày vui, ngày thiêng liêng và trọng đại của nhân loại. Dù là với truyền thống nào, tông môn pháp phái nào, dù ở quốc độ nào… Người con Phật cũng đều hoan hỷ và thanh tịnh thân tâm để tưởng niệm đức Phật.
Thì tôi cũng nói cho hết lẽ như thế. Chớ bao nhiêu lương dân ở Văn Giang, Dương Nội, Thủ Thiêm, Lộc Hưng… đang sống yên lành mà Đảng & Nhà Nước còn có thể nhẫn tâm biến họ thành những đám dân oan (vật vã khắp nơi) thì cái chính phủ hiện hành có xá chi đến những khúc ruột thừa ở Cambodia.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.