Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

25/03/200800:00:00(Xem: 2660)

Nỗi Niềm

Tặng người Sàigòn mãi mãi nhớ dù cho... mãi mãi xa

Anh đi-trống một khoảng đời
Để cho nỗi nhớ không lời còn vương
Em còn neo mãi niềm thương
Bến bờ em trắng như sương nhạt nhoà
Trách gì-duyên kiếp hai ta
Phù du-hư thực mặn mà chi đâu
Quờ tay dò thử nông sâu
Kiếp nhân gian chảy qua cầu thời gian
Thì xin sương khói làm màn
Cỏ cây làm chiếu gõ đàn-gió reo
Một đời em vẩn vơ theo
Trọn đời em với trong veo ánh nhìn
Thôi đành lấy nhớ làm tin
Thương làm vật báu giữ gìn đời cho
Thôi đừng đong nữa âu lo
Bể sầu đã ắp đắm đò nhân duyên.

Thuỳ Hương

*

Riêng Cho Em

- Gửi em
Trăng huyền mộng
Mây chậm chậm buồn
Thở hương đời
Ướm gió mưa sương
Lần tay tình
Đường đi đà quá nửa…

Em trăn trở
ấm áp đêm dài
tiếc một thời tuổi mộng
Anh không nói
Bướm gió không chuyển lời
Mùa xuân con gái
Mong chờ đợi ai

Muộn màng cuối thu
Vàng vệt nắng chiều
Gió chậm đưa lời than thở
Tiếc nuối thêm buồn
Thơ viết ý vẫn dài nhớ thương…

Tóc buông theo sợi nắng chiều
Bốn mươi năm vẫn ngọt điều nhớ nhung
Em à! Nắng gió bâng khuâng
Có con bướm lẻ thẹn thùng trước hoa
Tình xưa đâu dễ nhạt nhòa…

Thy Lan Thảo

*

Bánh Xèo

Đặc sản quê tôi món bánh xèo
Thức ăn bình dị vẫn thanh cao
Tôm càng, thịt nạc bông điên điển
Tép bạc, rau thơm, nghệ ngạt ngào

Châu Đốc tháng mười mùa nước nổi
Bánh xèo đặc biệt mọi người ưa
Đọt soài, rau vấp, lá cơm nguội
Giá sống, cải xanh, nước cốt dừa.

Dân nhậu thích làm nhưn thịt cóc
Người sang lại muốn có tôm càng
Bánh xèo lan rộng miền duyên hải
Thêm mực, xào nhưn thấy đậm đà.

Vẫn nhớ xa quê món bánh xèo
Ven rừng cấm trại vách cheo leo
Thơm tho chiếc bánh mùi quê mẹ
Hồi tưởng như đang ở xóm nghèo.

Ngoài trời đổ cái bánh xèo to
Ngọn lửa bốc cao áp thịt xào
Hương vị tỏa ra mùi hấp dẫn
Xa xứ mang theo món bánh xèo

Trần Bửu Hạnh

*

Mùa Hoa Bưởi

Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
Nhớ về anh nhớ mùa hoa bưởi
Cánh hoa rơi lòng em bối rối
Chút hương thầm làng bãi lan xa
 
Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
Ngõ nhà anh đầy hoa xoan tím
Nhớ bến sông thuyền ai ghé bến
Hương bưởi quê mình níu khách sang sông
 
Nhớ tuổi thơ em nhặt bông bưởi trắng
Tháng ba này mẹ giã bánh trôi
Anh lớn lên -đi vào quân ngũ
Chúng mình mỗi đứa mỗi nơi
 
Em về làng giữa mùa hoa bưởi
Hương hoa thơm ướp nước gội đầu
Mẹ bảo anh mùa này nơi biên giới
Hai đứa mày có nhận tin nhau"
 
Chẳng thể nào giấu mẹ được đâu
Chúng mình yêu nhau từ mùa hoa bưởi
Em đi học xa quê, xa mẹ
Anh về phép thăm nhà buổi ấy tiễn em
 
Chúng mình dọc lối ngõ quen
Vườn tím hoa xoan, trắng ngần hoa bưởi
Chiều chia tay có gì bối rối
Trăng mọc bao giờ hai đứa không hay
 
Một mùa hoa chúng mình chia tay
Một mùa mong ngày gặp lại
Ôi mùa hoa lòng em mong đợi
Mùa hoa quê mình, hoa bưởi tháng ba.

Nghiêm Thị Hằng

*

Khuya Xa

Em có phải là trăng đâu
Để tôi mượn trăng nhắn cùng mây gió
Mây gió lang thang không nói được một lời
Em lặng lẽ và em hồn nhiên đó
Tôi có mong chi em cứ hay cười
Em là tia nắng lung linh rất nhỏ
Chút nắng bâng khuông đủ hơi ấm cho người
 
Em có phải là trăng đâu
Để trăng cứ xa mù mặt đất
Để tôi cách em giữa thương nhớ mong chờ
Tôi cách em như cánh đồng cháy khát
Tôi cách em biết đến bao giờ!
 
Em có phải là trăng đâu
Để tôi sống mơ hồ, hư thực
Em vẫn là em giữa năm tháng ru buồn
Cuộc đời trộn đắng cay, hạnh phúc
Trộn tỉnh say trong đau đớn quay cuồng!
 
Em vẫn là em
Chẳng nói lời chi nữa
Những khuya xa tôi sống bạc đầu
Tình yêu ơi! xin đừng gõ cửa
Biết đêm này tôi có chiêm bao!

Lê Chí

*

Phố Ban Đêm

Phố ban đêm lấp lánh những ánh đèn
Dọc bờ sông gió thổi tung mái tóc
Trả lại sau lưng cái ồn ào náo nhiệt
Của một ngày đã qua
Em cùng anh đi dọc phố quê nhà
Dòng sông nhỏ luôn hiền hoà năm tháng
Phía xa xa những ghe thuyền thấp thoáng
Mái chèo khua sóng dợn bóng trăng khuya
Cây cù lao xanh mát phía bên kia
Đón đợi gió dịu dàng vùng châu thổ
Đêm ở đây đêm bình yên phố nhỏ
Đêm ngọt ngào thơm ngát hương hoa
Phố ban đêm thành phố của chúng ta
Ghế công viên đợi chờ người trở lại
Những tán dù xoè bàn tay đón gọi
Ánh đèn lồng soi mặt bóng dòng sông
Đã qua rồi những ngày tháng chờ mong
Sao mãi mãi hồn thơ em lắng sóng
Đi bên anh dọc bên bờ sông vắng
Nghe tình yêu phố nhỏ lớn thêm nhiều.

Ngọc Hải

*
Những Đoá Hoa Học Trò

“Tôi liều lĩnh sánh đôi
Giật mình, ai bước vội”
Thơ Trần văn Lương

Nhớ xưa bẽn lẽn sân trường
Tay em đã nhận Tình Son của người
Mỗi thư vào mỗi giờ chơi,
Mỗi anh mỗi vẻ, em cười ngây thơ
Những Tình Si ấy bây giờ
Ở nơi đâu nhỉ" Có ngờ em thương,
Thương em chưa biết lược, gương;
Tan trường, áo trắng luôn… nhường bước ai,
Thương em guốc gỗ trang đài,
Thương em cứ nhớ những… bài học thi

Thương người ở lại, em đi
Chữ Yêu ấp úng…Làm gì chẳng… vương!
Bây giờ mật ngọt tẩm… đường,
Tìm đâu chẳng thấy" Ôi Hương Học Trò!
Hạt rơi, hoa nở tự do,
Bạn bè, kỷ niệm… theo thơ trở về

Á Nghi

*

Tình Thi Hữu

Viết mấy vần thơ để kết duyên
Hôm nay nhận được cánh thơ liền
Hồi âm kẻo bạn đang mong đợi
Đất khách tìm đâu được bạn hiền"

Tôi ở sông Ngô anh biển Tề
Dù cho cách mấy nẻo sơn khê
Tâm đầu ý hợp tình thi hữu
Giữ trọn duyên thơ chén ước thề ...

Trần Bửu Hạnh

*

Họa: Tình Thi Hữu

Đâu ngờ đất khách đậm nguồn duyên
May mắn người thương hẹn kết liền
Xoắn chặt đường tơ cùng nhịp bước
Đàn xưa lại gảy nốt cung hiền.

Chung lòng chẳng nghĩ Sở hay Tề
Đồng điệu ta gào mặc giọng khê
Khi tạo cho đời đầy hạnh phúc
Cùng nhau hồ hởi tắm trăng thề.

Thế Lộc

*

Thơ Đấu Tranh – Phạm Thanh Phương phụ trách

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

Tưởng Niệm Nhị Trưng

Kính tặng Hội Ái Hữu Trưng Vương Úc Châu/NSW nhân ngày Lễ Tưởng Niệm Hai Bà Trưng, 6 tháng Hai Âm lịch.

Hồn thiêng sông núi tụ Mê Linh
Mảnh đất Phong Châu, dậy nghĩa tình
Lĩnh Nam cuộn sóng, đời nhi nữ
Nặng gánh San Hà, khắc dạ trinh

Non nước sầu dâng, nợ nghiệt oan
Tình riêng bi lụy, lỡ cung đàn
Tình chung, mây xám giăng toàn cõi
Phẫn nộ vơi đầy, dân oán than

Trống trận lừng vang lướt phong ba
Đao thương bừng sáng, máu nở hoa
Chiến địa, cờ bay mừng xác giặc
Thâu hồi xã tắc, khải hoàn ca

Mã Viện đem quân rửa hận này
Sức cùng, lực kiệt, khói thành vây
Hát Giang, Liệt Nữ lưu thanh sử
Sóng dậy, triều dâng huyết lệ đầy

Hôm nay tưởng niệm đến hai Bà
Thắp nén hương lòng, ôi! xót xa
Tổ Quốc trầm luân, sầu khổ ải
Thiên thu oán hận lũ gian tà

Cúi xin Nhị Nữ sáng soi lòng
Con cháu quy về chữ thủy chung
Nhất tâm tận diệt loài ma Cộng
Tái tạo Giang Sơn, rạng giống Rồng

Phạm Thanh Phương

*

Chính Nghĩa

“Lấy Chính Nghĩa” huy động toàn dân
“Lấy Chính Nghĩa” khuất phục kẻ thù
“Lấy Chính Nghĩa" vận động chính giới
Ba nguyên lý đồng bào tranh đấu
San Jose giành thắng lợi sau cùng
Toàn dân ta quyết một lòng
Đứng về dân tộc phá vòng âm mưu
Tư Bản Đỏ tung ra hải ngoại
Để rửa tiền chúng cướp đồng bào
Thời cơ, đón gió hùa vào
Mua chuộc dân cử dùng trò mị dân

Xứ tự do giở trò dối trá
Danh sách ma áp đảo đồng bào
Chín mươi hai Tiệm thét gào


Tố bọn ma giáo luật nào dung tha

Ta phải thắng, trận này ta thắng
Vạch mặt tên chính trị thời cơ
Đi đêm với bọn trở cờ
Lấy quyền dân cử làm mờ Tự Do
Bọn bất chánh lòi ra mặt chuột
Ta chờ xem công lý sáng soi
Đồng bào ta hãy tẩy chay
Bọn người núp dưới chiêu bài bưng bô

Lấy sức mạnh toàn dân tranh đấu
Lá phiếu là vũ khí vạn năng
Cộng Đồng Tị Nạn quyết tâm
Đấu tranh toàn diện, giành cho Little Saigon.

Trần Bửu Hạnh

*
Tấm Lòng Thương Nhớ

Xe qua cầu Đà Rằng- đêm trăng sáng
Đời còn may về tới đất yên bình
Lộ 7B- lửa khói cày bom đạn
Đường về Nam …đầy trắc trở điêu linh

Đêm Phú Yên, đất trời xa lạ quá
Nằm bên hè nghe rời rã xác thân
Theo chân ta có nhiều em lính trẻ
Nhìn sương mờ núi Nhạn mắt bâng khuâng…

Mười mấy ngày đêm băng rừng vượt núi
Pháo đạn ầm vang, chết chóc cạnh kề
Bước lui binh có muôn ngàn câu hỏi
Lính với dân đều không rõ bước về…!

Tựa Poncho ta nằm nhìn trăng sáng
Em Tuy Hòa trăng có sáng lòng em"
Mấy năm lính vẫn còn quen lãng mạn
Nhìn mây trời cố dỗ giấc ngọt êm…

Một đêm trở trăn, con đường trước mặt
Có phẳng bằng hay khập khểnh chông gai
Thi hành lệnh cũng lắm khi lầm trật
Lệnh ai ban mà ta cứ chạy dài

Đơn vị trưởng bỏ đi đâu mất biệt
Nhìn quân đoàn trống, hoảng loạn thất kinh
Ra Pleiku mới thấy đời cay nghiệt
Cuộc chiến nầy ai nắm rõ tình hình"

Em gái Tuy Hòa nghe ta nhắc lại
Cuộc lui binh đầy máu lệ nghiệt oan
Trời Houston tháng Tư buồn tê tái
Lệ em rưng, nỗi nhục ta dâng tràn…

Cờ sẽ bay trên quê hương sống lại
Ai dẫn ta thăm lại đập Đồng Cam"
Hồn tử sĩ đang dật dờ oan trái
Cảnh cũ người xưa còn đậm trong tâm…

Thy Lan Thảo

*
Vào Đêm

(Cảm tác nhân “Biến Cố cầu nguyện đòi Công Lý & Hòa Bình” xảy ra tại Tòa Khâm Sứ cũ, ở Hà Nội, từ cuối tháng 12/2007)

Trời vào đêm, ngủ giấc bình yên
Ta cũng vào đêm, thắp sáng đèn
Soi ngả rẽ đường tình chuyển động
Từ trung tâm đến lối mòn quen.

Trên đường tình ấy, đoàn chiên ngoan đạo
Bước theo chủ chăn phẩm phục uy nghi
Trong tim, trong óc, đâu ước mơ gì
Ngoài đổi hướng cho Niềm Tin chắp cánh.

Có đoàn chiên lướt gió, tung sương lạnh
Đi vào đêm thắp tạ Tình Trên Cao
Đi vào đêm cầu viện với trăng sao
Đem ánh sáng chói lòa Chân, Thiện, Mỹ
Xua tan bóng tối đêm đen phù thủy
Không còn việt vị thánh giá, nến cao
Vẹn sắc, toàn màu nghi lễ đại trào
Và Thượng Đế thoát vòng rào quản chế.

Ta vào đêm, canh thức, bỗng rơi lệ
Khi hoa lá rừng bạch lạp tàn phai
Cân đai phẩm phục, áo ngắn, áo dài
Mang theo đường tình - xếp lại - dang dở.

Ta vào đêm, thức, nằm nghe hồn thở
Đếm thời gian nối tiếp chuỗi lưu vong
Hồn hỏi thầm: còn có hy vọng không"

Xin đợi chờ, Niềm Tin đã thắp sáng
Nên ta có hy vọng…, chứ sao không"

Lưu Thái Dzo

*

Nửa Đêm Nghe Hồn Sử Gọi

Nửa đêm giở lại trang đời cũ.
Nghe giọt sương buồn động tịch liêu.
Văng vẳng lời than từ cố quận
Thoắt hồn lưu lạc hốt phiêu diêu.
 
Nửa đêm điểm lại đời ly xứ.
Nỗi nhục lưu vong nặng trĩu hồn.
Bao năm qua... sẽ .... bao năm nữa"
Ai người tri kỷ hiểu ta không"

Nửa đêm trăng sáng bờ tâm thức
Vằng vặc soi đời rõ đục trong.
Không lẽ gươm mài đành bỏ xó
Đối bóng từng đêm tự vấn lòng

Lịch sử có bao giờ đứng lại"
Cho loài cẩu trệ mộng Hoàng Lương.
Nửa đêm sôi hận phường vô sỉ
Ta hiểu còn mang nợ bốn phương.

Đồ điếu, gian manh thường vỗ ngực.
Tiểu nhân toàn nói chuyện Kinh Kha
Tuồng tích gian hùng xem phát chán
Ngoảnh đầu, mái tóc đã sương pha.

Hồn sử còn vang lời réo gọi.
Bao giờ đất mẹ hết tang thương"
Quặn thắt cơn đau từ tạng phủ
Đại cuộc nhiêu khê - những đoạn trường

Ta đã từng đi vào đất chết
Ươm mộng cho trời Việt nở hoa
Tuy nay ôm mối hờn vong quốc
Mộng thời son trẻ chửa phôi pha.

Nhìn lũ ngợm người ôi mạt kiếp
Tranh giành buôn bán chút danh xưng
Quên ơn “vạn cốt - công thành” cũ
Vô sỉ quên rồi nợ máu xương.

Kim Âu
*

Hỡi Loài Man Rợ

Bà Triệu, Bà Trưng: trang nữ-kiệt
Một lòng khởi nghĩa cứu non sông
Đuổi quân xâm lược từ phương Bắc!
Việt, Hán: hai trời không đội chung!

Xung trận, gươm vàng vung hiển hách!
Đằng Giang thủy táng bọn xâm lăng
Chi Lăng, bọn giặc bay hồn phách
Đại Hán bao triều cũng vỡ tan.

Như Nguyệt trận đầu, quân Tống vỡ
Phục thù: Đại Việt đánh ba Châu
Chương Dương, Vạn Kiếp... quân Mông Cổ
Giặc chết, thây phơi tuyến địa đầu

Quân Mãn ngang tàng, Tôn Sĩ Nghị
Vứt luôn ấn soái, chạy tay không
Đống Đa: Nghi Đống đành treo cổ
Trang sử nước nhà rực chiến công

Đại Việt ngàn năm lưu sách sử
Bao nhiêu hào kiệt rất kiên cường
Có đâu như lũ làm tôi tớ,
Thảm đỏ lót đường, rước Bắc phương!

Nhục nhã vô cùng, năm Bảy Chín (1979)
Kiêu căng tự đắc: “Vượt Trường Sơn”
Mà không trấn nổi Nam Quan ải!
Để giặc thừa cơ cướp non sông.

Thập kỷ tám mươi (1980-1990), đầu giới tuyến
Hán quân chiếm đất biết là bao"
Sâu vào lãnh thổ..., câm như hến
Lính chết, thây phơi khắp địa đầu...

Ba ba năm, lòng dân uất hận
Ngàn sau hậu thế chẳng ai quên
Rước thù: quốc nhục, đau canh cánh
“Cách Mạng” ngu đần phản tổ tiên.

Hồ tặc rước voi dày đất tổ
Nhuộm “hồng” áo… “đỏ” lũ “đười ươi”
Vô tâm: đoàn, đảng đều man rợ
Chinh, Duẩn, Đồng, Phiêu, Giáp, Kiệt, Mười

Lương, Khải, Mạnh, An, Trà… tướng tá
Thầy nào, trò ấy khác gì đâu
Đẩy dân vào kiếp làm nô lệ
Ba mốt năm rồi ai thấu cho"""

Vĩnh Nhất-Tâm

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

NGÀY TẾT

Ngày tết ngàn năm thiêng liêng đã đến
Xà lim lạnh tím xương da
Âm tối, thối khai, khám xét phiền hà
Muối trắng khô lòng hai bữa
Chân phù, nước lã thay cơm..
Hôm sớm, ảo mờ choáng váng
Nấm mồ vùi táng nhớp nhơ
Mờ mắt, méo mồm, mọt mốc mộng mơ
Ngoài trời lâm thâm mưa...
Linh hồn năm tháng xa xưa
Khơi dậy bao mùa xuân rực rỡ
Làm ta thương nhớ
Làm tim ta nghẹn ngào muốn vỡ
Lại trở về đây
Trong cảnh đọa đầy thảm hại
Ôi làm sao sống lại
Những mùa xuân ngất ngây
Những mùa xuân không bao giờ còn thấy
Để ta tận hưởng cảnh sum vầy
Ấm cúng
Tràn đầy yêu thương!
Ngàn đời yêu thương!
Sàn xi măng băng giá lạ thường
Hơi lạnh toát ra làm ta đau buốt
Suốt xương lưng
Nồi bánh chưng mẹ luộc vẫn bập bùng
Qua bóng đêm buồn xứ sở
Thắp sáng chân trời xưa cũ, xót xa
Bát canh măng, canh bóng, đĩa giò hoa
Không khí thiêng liêng, thành kính
Đã ngấm sâu vào trong máu xương ta
Như những thâm tình ruột thịt
Không thể nào quên nổi, thiết tha!
Kia, mẹ cha ta
Anh chị, bạn bè
Hương khói, ly trà, chén rượu
Những cảnh những tình khi ta hiểu
Thời không còn, tan tác từ lâu!
Riêng khối sầu đọng lại
Tàn đời không tan
Ngàn đời không tan
Tê tái tim gan người tóc bạc...
Tiếng pháo mừng xuân ngơ ngác
Xã hội đảo điên xơ xác
Rơm rác nở hoa
Con người, nhục mạ
Bao mùa xuân thăm thẳm trôi qua...
Rồi ra
Gió núi mưa ngàn hú gọi
Mồ hoang dang đón tương lai
Khép mọi chân trời mơ ước
Tắt mọi lửa lòng.
Mọi cay đắng ưu tư
Đâu cái thuở ta cười trong nắng
Hát trong mưa
Bừng bừng sinh thú
Giờ xương da ủ rũ muốn tiêu tan
Tiếng pháo bên ngoài ảo não, khô khan
Ta nằm như chó ốm, lụi tàn
Bụi mưa xuân ẩm ướt lưỡi dao hàn
Lửa đói không hề sưởi ấm
Ta như cô hồn đi giữa đêm đông
Âm thầm, câm điếc
Mơ về tổ ấm xa xưa
Cho trái tim máu ứa, lệ chan hòa
Xóa nhòa thực tại
Giây phút chập chờn sống lại mẹ cha ta
Hiền hòa mà trang nghiêm nhất!
Ta đứng bên cành đào, cây quất
Rượu ngà say..
Hương khói vờn bay
Đỉnh đồng, mâm ngũ quả
Ngàn xưa ngát tỏa, xanh tươi...
Pháo nổ, vang trời, ấm áp!
Song sàn đá xi măng lạnh toát
Thân gầy run rẩy toàn thân
Tê nhức đôi chân
Đau đầu, buốt thận
Đâu phút cam lai"
Đâu giờ khổ tận"
Ta khát, ta thèm ca nước đun sôi
Pháo nổ liên hồi
Nhức óc!
Ta trùm chăn kín mặt
Run run...
Giao thừa như đã đến
Sốt lên cơn

(1984)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.