Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ

30/10/200700:00:00(Xem: 1986)

Hoa Gạo

Anh về đây quê xưa tìm hoa gạo.
Nhớ thủa nào tuổi dại đã dong chơi,
Em đứng khóc trong mưa đòi hoa gạo.
Anh đứng chờ gọi gió đón hoa rơi.

Em nũng nịu, cho xuân đùa mái tóc,
Tuổi ngây thơ ta buôn bán chơi chung,
Em cô gái quán nghèo bên gốc gạo,
Anh thân trai làm chiến sĩ hào hùng.

Thu úa tàn giặc tràn vào thôn xóm,
Anh xa lìa làng cũ thủa chiến tranh,
Em có còn đứng chờ hoa gạo rụng
Gió còn đùa hoa gạo cuốn xoay nhanh"

Chiến tranh dài xô anh làm lữ thứ,
Anh xa xôi hoa gạo vội tàn mau,
Hoa luôn mãi tươi màu nhung sắc máu,
Nhớ thủa nào mưa lạnh khóc bên nhau

Bốn mươi năm anh quay về quê cũ,
Cầm trong tay hoa gạo úa tàn phai,
Em đứng đó ôm con nhìn hoa gạo,
Anh như người khách lạ tới vãng lai.

Chales Nguyen

*

Hoa Gạo

Hoa nở trái mùa rực sắc quê,
Sao anh đi mãi... chưa về hỡi anh"!
Quả gạo bung nở trắng trời
Tình của ai đó" Một thời ấu thơ!
Đêm về - ngắn quá giấc mơ
Ai người trong mộng thẫn thờ anh ơi!"
Riêng em, một tấm lòng thành
Chẳng qua một cánh mỏng manh mai vàng
Bẽ bàng sao quá bẽ bàng
Qua xuân thành củi, mơ màng sao đây"
Vì yêu nên cứ ngất ngây...
Rượu nồng chưa uống, ngất say suốt đời.

Mai Vàng

*

Tủi Phận Mình

Mấy chục năm ấp ủ ước mong được như Thuý Kiều tái hồi Kim Trọng, mà sao vẫn nghe tiếng khóc ở trong lòng...

Vẫn biết chuyện năm thê bảy thiếp
Mà sao cành cạnh một nỗi đau
Vẫn biết chỉ là duyên không phận
Mà sao làm khổ - tủi lòng nhau

Lòng đâu có dám nghĩ riêng
Mơ về hạnh phúc một miền xa xăm...
Chỉ mong trong bước thăng trầm
Cho người lữ khách trăm năm vẹn toàn
Riêng mình chiếc lá cỏn con
Hoa tàn, nhị rữa đâu còn ngày xưa...
Mà nay trong tiết chuyển mùa
Heo may se lạnh làm ngơ ngẩn lòng
Lạ cho cái kiếp má hồng
Da mồi, tóc bạc, đèo bồng làm chi
Dừng thôi! Đừng nghĩ chi chi...
Đừng hờn, đừng giận, đừng chì triết nhau
Mình là cái thá gì đâu
Xin ai - đừng để người đau vì mình
Xin dừng, ở kiếp hoá sinh
Xin ai - riêng để, chỉ mình với ta

Hoàng Mai

*

Dậy "Hai Cây Phong" nhớ thầy học cũ!

"Hai Cây Phong" dắt lòng về hoài niệm
Nhớ dâng trào, nhớ da diết, nhớ ngu ngơ
Nhớ hình thầy trên bục giảng ngày xưa
Thầy đâu biết, đứa học trò khi ấy
Mắt nai tròn, nuốt từng lời thầy giảng
Xa xăm ơi!
Ngày ấy đâu rồi"
Hãy về đây! Dù chỉ phút giây thôi
Cho em lại nghe những giờ học ấy
Cho em thấy bóng người xưa lồng lộng
Để đời em lóng lánh giọt sương khuya

Thầy giáo của em!
Một lần gặp lại
Lời dậy xưa, vẫn lưu đọng mãi
Thẳm sâu lòng, tê tái nỗi đau
Đau nỗi thầy em chịu khổ sầu
Đau sự thế nỡ đoạ đầy người thế
Em vẫn cố "tu" cho toàn nhân nghĩa
Đi suốt bước đường giành để riêng em...

Thầy giáo của em!
Hai mươi chín năm rồi còn lẻ,
Nghe lại lời xưa
Vẫn ấm êm
Miệng em muốn cười
Mà mắt cay trào lệ
Thầy ơi! Nếu xa cách có dài hơn thế
Tình thầy - Trong trò đâu dễ có quên!
Bởi vì: Em vẫn chỉ là Em
Trước thầy, em vĩnh viễn là bé dại
Mai sau có hữu tình gặp lại
Dù tóc trên đầu không nguyên vẹn màu xanh
Thì em vẫn mãi mãi tròn trịa
Tấm lòng em, trinh nguyên trang vở học trò
Dũ bão dập sóng xô,
Dù đời em nổi chìm lênh đênh
Vẫn trọn chữ "nhân tâm"
Em vẫn cố "tu" cho tròn quả phúc
Bởi hành trang vào đời
Em còn có lời răn...
Ba mươi năm em lê gót giữa phong trần
Năm thứ ba mươi em đứng trên bục giảng
Với tất cả đắm say
Của tấm lòng một người thầy "tâm đức"
Vẫn vẹn thuỷ chung - Phấn trắng, bảng đen.

Thầy giáo của em!
Có khi nào thầy biết
Trò của thầy lau bảng nghĩ suy gì"
Thầy ơi!
Trò thương ước điều mình vừa giảng
Hoá thành bụi phấn... bay đi
Để riêng những lời thầy giảng
Vĩnh hằng lưu đọng nơi em
Thầy ơi! Em nhớ... Nhớ nhiều... Nhớ lắm
Nay giảng bài, lại nhớ thầy hơn
Cúi mong khép vòng tròn lại
Cho em được vấn an thầy
Thầy ơi! Trò là như thế
Trọn đời: Yêu kính thiết tha.

ĐTH

*

Giấc Mơ Buồn

Giấc mộng đêm qua, giấc mộng buồn,
Canh khuya chợt tỉnh, lệ còn tuôn,
Vòng tay ân ái hơi còn ấm,
Môi, má chưa nhoà những vết son.

Em trở về thăm trong giấc mơ,
Sau bao năm tháng đợi, mong, chờ,
Em từ biền biệt phương trời ấy,
Bóng nhạn, tin thơ vẫn mịt mờ.

Em kể tôi nghe những khổ sầu,
"Từ ngày hai đứa cách lià nhau,
Em về nơi ấy xa xôi lắm,
Đành phụ duyên tơ, giấc mộng đầu"

"Mẹ đánh thức em lúc nưa" đêm,
Hành trang áo ấm, với chăn mền,
Chiếc xe lầm lũi vào đêm tối,
Đưa xuống bến tàu để vượt biên."

Em kể tôi nghe cuộc hải hành:
"Chiếc thuyền nhỏ bé, thật mong manh,
Hơn trăm người đứng, ngồi chen chúc.
Rời bến ra khơi, kiếm đất lành.

Đã mấy hôm rồi, biển vẫn xanh,
Con thuyền nhỏ bé vẫn an lành,
Người ta hăm hở, vui, cười, nói,
Chỉ có em buồn, em nhớ anh.
Mây xám từ đâu bỗng kéo về,
Rồi từng đợt sóng, nước tràn ghe,
Tiếng kêu hoảng hốt, câu cầu nguyện,
Tiếng mẹ tìm con, tiếng khóc la,

Ngọn sóng bùng lên đập vỡ thuyền,
Tan thành từng mảnh, giữa màn đêm,
Tiếng kêu đau xót và tuyệt vọng,
Tắt lịm.... thưa dần... giữa biển đen.

Từ đó hồn em cứ vật vờ,
Bay về chốn cũ lối quen xưa,
Để tìm lại chút hương tình cũ,
Chỉ thấy hoang sơ, thấy mịt mờ."

Tiếng động làm tôi khẽ giựt mình,
Quơ tay bên cạnh, mắt nhìn quanh,
Hương xưa phảng phất, còn in đậm,
Trên gối, trên chăn, một bóng hình.

Em đã đi rồi, em đã đi,
Gặp nhau giây phút lại chia ly,
Để tôi lưu luyến, hoài thương nhớ,
Một giấc mơ buồn, lệ ướt mi.

DV Ho Diep

*

Với Em Ngọt Ngào

Trong lúc mây buồn lơ lửng trôi
Gió từ phương Bắc nhẹ xa xôi
Chút tin em gái hoa và lá
Xanh một màu tươi – nét ngọc đời!

Phương Bắc âm thầm sương lạnh giăng
Tuyết rơi và ý vụt sao băng
Hôm qua giọng của em đầm ấm
Ta thấy mùa thu chửa muộn màng

Bài thơ em sửa thêm vài chữ
Lòng của ta, em rõ ý đời
Xuôi vần, niêm luật, tròn ngôn ngữ
Ta thấy từ xa… ngọt nụ cười!

Đêm đêm rối mộng tình chăn chiếu
Mười mấy năm dư- cảnh muộn phiền
Sương gió quân hành còn luyến tiếc
Tám năm tù nhục, giấc đời riêng!

Bước trên những bước đường thê thiết
Ta vẫn lòng ta buổi ban đầu
Lửa nghĩa trung đài, lời minh thệ
Sơn hà tổ quốc nhục thương đau!

Rồi nắng tự do, đường trải rộng
Ta đi nhìn lại buổi hoàng hôn
Bài thơ ta viết em vừa ý
Chấm phá vài câu thấm tận lòng

Mây vẫn từ xa mang tin em
Lời êm ý dịu ngọt trời đêm
Trong ta máu vẫn chung nguồn chảy
Thấm đậm tình em – nhịp của tim

Thy Lan Thảo

*

Mơ Về Bến Cũ

Lâu về mới lại về làng
Bâng khuâng quen lạ ríu bàn chân đi
Chân cầu vẫn gốc cây si
Ngồi hong tóc xoã thầm thì gió sương
 
Nghiêng nghiêng gạch đỏ lát đường
Tán bàng xanh phủ mái trường xòe ô
Đây nhà cậu, đây nhà cô
Nhà cô giáo cũ bên bờ sông quen
 
Gặp người ai lạ, ai quen
Nhận nhau ngờ ngợ nhớ quên hồi nào
Ríu ran tay nắm, miệng chào
Lời mừng, lời trách: lâu sao mới về"
 
Trăng treo bờ giếng sau hè
Chốn hò hẹn cũ bây giờ lặng không
Người năm ấy đã lấy chồng
Ngõ nhà để vắng, ngập ngừng chân qua
 
Chiều buông kỷ niệm gần xa
Khoảng trời ký ức...vẽ ra năm nào"...

Áo Trắng

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Sàigòn Times tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng.

Mùi thiền

Những lúc trầm tư nếm mùi thiền
Lâng lâng không bợn chút ưu duyên
Ngục thất dầu sôi thành cam lộ
Lao tù lửa bỏng hóa hồng liên
Gông cùm giam hãm ngoài tam giới
Xiềng xích buộc ràng với cừu thiên
Sống chết vui buồn tâm tự tại
Cành dương rửa sạch nghiệp oan khiên

Thích Quảng Độ

*

Họa vận: Vinh Danh Đại Lão HT Quảng Độ

Đại lão chân tu giác ngộ thiền
Thảnh thơi lạc đạo, dứt nhân duyên
Tâm tư gió thoảng vườn thanh trúc
Trí huệ trăng soi đóa bạch liên
Chẳng thể a dua theo xích quỷ
Sao đành phó thác mặc hoàng thiên!
Từ bi cứu khổ nghiêng vai gánh
Đối diện bạo quyền chấp nạn khiên!

Hồ Công Tâm

*

Họa vận: Cơ duyên

Lục tổ Huệ Năng đốn ngộ thiền,
Đại sư Quảng Độ thụ cơ duyên .
Khổ ngục địa trần nung tam muội,
Tù đày hạ giới vọng đài liên.
Chí tâm tế độ tiêu ngạ quỉ,
Phúc lộc nguyện cầu động chư thiên.
Vô sinh vô tử công vô lượng,
Đại dũng đại hùng diệt đại khiên.

Anh-Huy

*

Xác Định

Có gì là của mình không
Khi trên tổ quốc, non sông của người"
Hỏi rồi, tôi lại bảo tôi
Đỉnh chung chi cũng phận Hời, nào hơn!
Huống hồ chỉ vị áo cơm
Quên đau thân phận, quên hờn quốc gia
Quên mình, nỗi nhục hôm qua
Quên ngày vuốt mặt tìm ra nước ngoài
Thoát vòng hỏa ngục trần ai
Lại xem thân phận lạc loài là vinh!
Soi gương, tôi tự hỏi mình
Có nhìn thấy nét bất bình trong gương"
Có nhìn thấy một quê hương
Ba miền, dân tộc đau thương tội tình
Để mà góp dựng công trình
Cho dân, cho nước, cho mình về sau
Quê người, danh giá đến đâu...
Vẫn không khỏi nhục vì câu ở nhờ!
Việt Nam, tô lại sắc cờ
Dẫu nghèo, nhưng đấy, cõi bờ của ta!

Ngô Minh Hằng

*
Dòng đời...

(Nhắn những ai quên đời tỵ nạn, luồn lọt giao nghĩa, kết minh với VC để tìm lợi danh trên nỗi đau dân tộc)

Thương đời quạnh quẽ, bóng hoàng hôn
Non nước đầy vơi, huyết lệ buồn
Khắc khoải đau lòng con lạch cạn
U hoài, thương cảm, nước hồ tuôn
Quốc nhục, trường ca người Tỵ Nạn
Hư danh, đoản khúc kẻ quên nguồn
Uẩn khúc, ai người thiên hạ sự
Xin đừng bức tử nghĩa Quê Hương

Phạm Thanh Phương

*

Nửa Ý Thơ Xưa

Cô cháu gái vẫn gọi ta bằng chú
Của một thời chinh chiến thuở xa xưa
Trời Pleiku ít nắng lại nhiều mưa
Đêm thường đến với sương mù dày đặc
Trong doanh trại ta nhớ hoài đôi mắt
Ươn ướt buồn sâu lắng đợi chờ trông
Tóc buông lơi, má sắc ửng môi hồng
Bé nũng nịu mỗi lần ta về phép
Nắng Sài Gòn dĩ nhiên là phải đẹp
Bởi trên đường có chú cháu mình đi
Mặc kệ ngày mai, xum họp, phân ly
Nắng còn đẹp mình còn đi dạo phố
….
Tám năm tù ta luôn luôn ghi nhớ
Những đòn thù nhận chịu nhục đớn đau
Thay trâu cày, đốn củi tận rừng sâu
Sức cùn kiệt đã bao lần tưởng chết
Giấc ngủ chập chờn trong đêm mê mệt
Ta gặp em, đường phố nắng Sài Gòn
Cô cháu diễm kiều, mắt ngọc huyền sương
Rồi thức giấc, tiếc hoài chưa kịp nói

Đất tạm dung đường đời muôn ngàn lối
Rất tình cờ ta lại gặp người xưa
Nắng chan hòa đâu còn cảnh gió mưa
Mà lòng lại xót xa buồn thương tiếc
Cô bé năm nào - bây giờ cảnh thật
Đang bên chồng, hạnh phúc cháu con ngoan
Trời hôm nay rất đẹp, nắng ửng vàng
Ta lại nhớ giấc mơ xưa tù tội…
Tay bắt mặt mừng, câu thăm câu hỏi
- Chú bây giờ vẫn chưa kết bài thơ"
Đời chinh chông vẫn rất khó tròn mơ
Mừng cho cháu đất người đang thành tựu
Cô cháu ngày xưa và quân giặc dữ
Đã làm ta mất hết ý thơ xuân
Để câu thơ vẫn như mãi ngập ngừng…

Thy Lan Thảo

*

Chế Độ Dã Man

Tin từ nhóm phóng viên vì công lý
Ba chị em nhà cách mạng họ Lư
Bị công an toa rập bọn lưu manh
Vào nhà đánh gây ra bao thương tích!

Là cháu ruột lão thành Lư Đồng Sắt
Lư Thị Thu Trang, Thu Vân, Thu Duyên
Tại  Sàigòn chúng bất chấp công quyền
Ai tranh đấu, chúng cho côn đồ gây sự!

Trước công lý chúng là loài ác quỷ
Đám quỷ vương xuống thế hại lương dân
Gây ra bao thảm cảnh chốn dương trần
Một chế độ dã man và tàn ác!

Tại sao chúng vẫn hiên ngang thao tác"
Dùng đồng tiền khuất phục đám thời cơ
Chúng dối lừa thế giới quá ngây thơ
Dân chủ đến từ từ trong trật tự!

Được một bước chúng tiến lên một bước
Bán tài nguyên và bán cả đất đai
Bất chấp non sông và dân tộc tương lai
Phải lệ thuộc trăm năm cho Tư Bản!

Hết cộng sản đến tập đoàn tư sản
Chữ nhân quyền ở chót lưỡi đầu môi
Chữ Tự Do chừng nào đến với dân tôi
Khi thế giới bước vào quyền lực mới. . .

Trần Bửu Hạnh

*
Chỉ Một Mình Em Hiểu

Em! Anh tin chỉ một mình em hiểu,
Những bài thơ viết mãi vẫn lưng chừng,
Với cả niềm đau của lịch sử chung,
Và cuộc đời riêng điêu linh khôn tả,
Xin đừng đọc với tinh thần xa lạ,
Khi mình mang cùng dòng máu Việt Nam,
Quê hương thanh bình" Đầy dẫy lầm than.
Bà Tư đầu làng còn buôn bán nhỏ,
Chú Hai Giồng Trên tàn cơn binh lửa,
Bây giờ trở về chạy Honda ôm,
Cô Hoàng dịu hiền là giáo sư Văn,
Sau năm bảy lăm bán buôn hành tỏi,
Ngày anh bỏ quê lòng buồn rười rượi,
Nói dối Mẹ già đi làm ăn xa,
Thế mà đã hơn ba mươi năm qua,
Anh chưa trở về lòng luôn khắc khoải,
Em cứ đợi chờ hết thời con gái,
Quá khứ nghĩ về đau nhói con tim,
Quê hương Việt Nam còn Mẹ, còn em,
Anh không thể về! Em ơi! Không thể!
Duyên thời ngây thơ đã đành dang dở,
Dù tận đáy lòng anh đâu lãng quên.
Rồi anh sẽ về tạ lỗi cùng em,
Tạ ơn Mẹ già dày công sinh dưỡng,
Tạ ơn đất trời bốn phương, tám hướng.
Tình thương quyện tròn hai chữ Việt Nam,
Anh tin rằng: Em hiểu. Phải không em"
Anh chỉ trở về ngày cờ vàng lộng gió…

Hoàng Yến

*
Chạy Trốn Đâu

Đất Nước từ ngày bị cưỡng thâu
Toàn dân lây lất giữa âu sầu
Lao tù đầy dẫy bao cay đắng
Kềm kẹp lan tràn lắm đớn đau
''Xã nghĩa thiên đường'' thâu "thắng lợi""
''Đỉnh cao trí tuệ'' chiếm "công đầu""
Mọi người! Chung sức! Mau vùng dậy!
Xem lũ cộng nô chạy trốn đâu"!!

Tha Nhân

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

LỆNH THA

Vui nào bằng cái lệnh tha
Nhưng bao cảnh ngộ thực là xót xa!
Ra tù mất mẹ mất cha
Vợ bỏ lấy chồng, con hóa lưu manh
Hai bàn tay trắng, thân anh
Miếng cơm manh áo, quẩn quanh tháng ngày
Trong tù anh đã xanh gầy
Ra tù anh vẫn xanh gầy thảm thê
Công an o ép trăm bề
Nay đồn, mai sở, chán chê nhục nhằn
Kiếp nghèo cơm chẳng đủ ăn
Ốm đau ập tới khó khăn cùng đường
Một liều thuốc chuột thảm thương
Đã đưa anh thoát "thiên đường" Mác Lê !

(1979)


SỰ ĐÀY ẢI

Sự đày ải dã man gấp trăm lần đem bắn
Có kẻ chết bụng mổ ra toàn vỏ sắn
Có người ăn cả cỏ như trâu
Dù họ làm ra đủ thứ hoa mầu
Hoa mầu đó Đảng dùng nuôi lợn!

(1979)


TA HỎI NGƯƠI

Ta hỏi ngươi, Tố Hữu, đôi lời
Ngươi nói thủa ngươi "chưa ra đời
Trái đất còn nức nở
Nhân loại chửa thành người"
Vậy bố mẹ ngươi
Là trâu, bò, chó, lợn, đười ươi"

(1979)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.