Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Cảm tưởng của một du sinh VN 20 tuổi

02/05/200700:00:00(Xem: 11342)

(Lời Giới thiệu của Lực Lượng Quốc Dân Việt Nam:

Kính thưa các đồng hương,

Dưới đây là bài nói chuyện của một du sinh Việt Nam tên Ngọc Lan, hiện đang theo học tại một trường Đại học Boston, tiểu bang Massachsetts. Ngọc Lan năm nay 20 tuổi và đến Mỹ cách đây 18 tháng.

Sau khi được tiếp xúc với đồng hương Việt Nam ở đây và t´ìm hiểu thêm về Việt Nam, Ngọc Lan đă xúc động nói lên cảm tưởng của m´nh trong buổi lễ kỷ niệm ngày Quốc Hận 30/4/2007 được tổ chức tại Boston City Hall.

Chúng tôi kính chuyển bài nói chuyện này đến tất cả qúy đồng hương và mong tất cả mọi người tiếp tay chuyển bài này về Việt Nam. Chúng tôi cững nhờ tất cả qúy vị trong ngành truyền thông tiếp tay phổ biến rộng răi lời phát biểu này đến các du sinh và giới trẻ VN trong và ngoài nước. LLQDVN.) 

Sinh ra và lớn lên trong Nhà Nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, những gì tôi được giáo dục ở nhà trường về Đảng Cộng Sản Việt Nam, về Nhà Nước Việt Nam Cộng Hòa khác xa với những điều mẹ tôi, người sống cả hai thế hệ thường dạy bảo tôi ở nhà.

Lúc ấy, một phần vì tôi còn quá non nớt với thời cuộc, một phần vì những điều tôi được học từ những đầu tiên cắp sách đến trường đã quá ăn sâu trong đầu tôi, nên tôi vứ nghĩ rằng đó là do mẹ tôi quá bảo thủ, không chấp nhận được cái mới.

Rất may mắn cho tôi khi tôi có được cơ hội đi du học ở Mỹ để mở rộng tầm mắt. Khi đặt chân đến đây, lần đầu tiên tôi mới có dịp nhìn lại về Nhà Nước Việt Nam để có cái nhìn tòan diện hơn. Những sự kiện như cha Lý bị bắt, các sư bị đàn áp ở Việt Nam, hay cái sự thật đằng sau hiệp định Geneva, đến bây giờ tôi mới được nghe nói đến. Tôi cũng không hề biết được một thực tế đau lòng rằng rất nhiều những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã bị tra tấn, xúc phạm nặng nề đến chết trong trại giam Cộng Sản hằng mấy chục năm trời. Cái sự thật đáng kinh sợ đằng sau cái động từ hoa mỹ nào là “học tập cải tạo”, nào là “tẩy não”, thật ra là sự phô trương thanh thế, đáng sợ hơn nữa, đó là sự trả thù tàn ác của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những người anh hùng trở thành kẻ phạm nhân, còn những người không qua trường lớp đào tạo thì lại nghiễm nhiên nắm chính quyền.

Chính quyền đó chính là cái chính quyền chống lại tự do tôn giáo.Cái hình ảnh cha Lý bị hai người công an còng tay kéo đi trở thành nỗi day dứt không yên của tôi. Đúng như cha Nguyễn Văn Hùng đã từng nói rằng: “Cha Lý bị bịt miệng không nói được”. Quả thật như vậy, không chỉ có cha Lý bị bịt miệng không nói được, mà rất nhiều người như cha Lý, cả một lớp người, cả một thế hệ bị bịt miệng không nói được. Thế nên, có rất nhiều người không nghe được những điều mà họ nên nghe, không biết được những điều mà họ nên biết.

Đến bây giờ tôi mới biết đựơc rằng Nhà Nứơc Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không hề độc lập, tự do, hạnh phúc. Liệu người dân có hạnh phúc được hay không khi họ không co tự do nhân quyền, cái quyền mà một con người bình sinh đáng phải có" Đến bây giờ tôi mới khám phá ra sự khôn khéo tài tình của Nhà Nước Việt Nam. Đảng Cộng Sản Việt Nam luôn tìm cách che đậy, hoặc bóp méo những thông tin không có lợi cho họ sợ rằng sẽ kích động lòng dân. Thế nên không chỉ có tôi mà rất nhiều những người như tôi đã bị che mắt, bịt tai, không biết đến sự thật, không biết đến những điều chúng tôi cần phải biết.

Tự do nhân quyền không hề tồn tại ở thế kỉ 21, liệu rằng có tàn ác quá không" Trước đây, khi nghe nói đến tự do nhân quyền, tôi cứ tưởng chuyện ấy ở nơi nào xa xôi lắm, chứ không phải là vấn nạn ở Việt Nam. Hoăc giả, đó chỉ là vấn đề liên quan đến việc buôn bán phụ nữ, trẻ em. Tôi không hề biết được rằng cái xã hội má tôi đang sống lại đang xúc phạm nghiêm trọng đến tự do nhân quyền. Ở ngay trong lòng Sài Gòn, ngay trung tâm văn hóa, chính trị, tôn giáo của Việt Nam mà tôi không hề biết đến những chuyện như cha Lý bị bắt, các sư bị đàn áp, những người luật sư bị kết án trong trại giam, hay chuyện chú Lý Tống rải truyền đơn.

Những bài giảng văn hay văn học sử tôi được học suốt 12 năm cắp sách đến trường luôn đả kích chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Thế nhưng, những người sống giữa hai thế hệ luôn luôn nuối tiếc một chế độ cũ, nơi mà miền Nam Việt Nam đã được một thời là chốn phồn hoa, thịnh vượng, là “Hòn Ngọc Viễn Đông”, bỏ xa Thái Lan, Singapore. Đến bao giờ Việt Nam mới có thể tìm lại vị thế cũ" Đến bao giờ Việt Nam mới đuổi kịp tốc độ phát triển của Thái Lan" 20 năm hay 30 năm"

Ngày hôm nay , ngày 30-4 khi tôi nhìn lại, tôi cảm thấy vô cùng hổ thẹn cho những suy nghĩ sai lạc của mình trước kia. Tôi chân thành cảm ơn những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã cho tôi biết đúng, biết sai, cho tôi một cái nhìn đúng đắn. Tôi hy vọng rằng nhân dân Việt Nam sớm có được tự do nhân quyền. Muốn như vậy, tất cả chúng ta phải cùng nhau hành động. đó không chỉ là công việc của tôi, của bạn, của cộng đồng Việt Nam, mà đó là việc của tất cả chúng ta.

Hãy đem tất cả khả năng mình có, kiến thức, nhiệt huyết mình để tham gia các họat động cộng đồng, để biến kiến thức của mình trở nên có ích, có ích cho mình, giúp ích cho xã hội và giúp cho những người dân Việt Nam, thề hệ như tôi nhận biết được con đường mà họ nên đi cho Việt Nam sớm có được tự do nhân quyền.

Ngọc Lan

*

I was born and raised under a communist regime in Vietnam.  What was related to me about the Vietnam War and the communist system which I was taught in school was completely different from what my mother told me. What I have learned does not paint a clear picture about what happened to my beautiful country until I had the opportunity to research and explore about it more in America. Here, I have a chance to have a more appropriate view about the Vietnamese society. It was the first time I have known that Father Ly, a 60-year-old priest, who previously spent more than a decade in prison for criticizing the present government because all his criticisms go against the Communist Society. It was the first time I noticed that all the information goes against the government in Vietnam was locked.  Two years ago, when I heard about human rights; the freedom of speech and religion, I thought that these rights pertain to some country other than Vietnam. I didn't know that those problems were inside Vietnam itself. Now, I'm really disappointed knowing that human rights, the natural rights guaranteed for the people, do not exist in Vietnam. When I was in Vietnam, the present government always criticizes The Republican of Viet Nam. However, it turns out that Vietnam was wealthier before 1975. The South of Vietnam was named for "Hon Ngoc Vien Dong". I'm wondering when Vietnam can go back to that core promised land. As of April 30th today, I'm really shameful for my ignorance in the history of my country Vietnam. I am indeed grateful for the soldiers of The Republican of Vietnam, who had given me the opportunity to explore different perspectives and points of views about these events.  As I continue to meet and speak with those whom I consider as brothers and sisters of a common heritage, I begin to find a common bond with them, who recently are trying to fight for human rights in Vietnam. I'm proud of what we are doing to improve the conditions in Vietnam. Life becomes more meaningful when you realize that you can use your knowledge to help people. In order to make Viet Nam gets better, not only the Vietnamese community, but all of us need to take action. We have to communicate with the Vietnamese youth, who were born and raised after 1975, to let them know the truth about the present government.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chính vì vậy, điểm lại một số chương trình dân sinh này là điều cần thiết và để thấy rằng hành trình phát triển của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ đã có được, bên cạnh sự cố gắng thì một phần cũng nhờ vào các chính sách, sự trợ giúp bước đầu từ nhiều đời tổng thống tiền nhiệm khác nhau trong suốt 45 năm qua.
Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi … ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!
Tờ The Washington Post hôm 12/9/2020 đưa tin Thượng Nghị sỹ Bernie Sanders công khai tuyên bố nếu chiến dịch tranh cử của đảng Dân Chủ tiếp tục tập trung vào việc chỉ trích cá nhân ông Trump, ông Joe Biden có thể thua ông Trump, như bà Clinton đã thua vào năm 2016.
Đây là thời kỳ bất ổn nhất tại Hoa Kỳ, với đại dịch, biểu tình đòi bình đẳng chủng tộc, cảnh sát bạo hành và bầu cử tổng thống tất cả những điều này đã khống chế sự chú ý của người dân, theo Jonathan Obert, Phó Giáo Sư dạy về Khoa Học Chính Trị tại Trường Cao Đẳng Amberst cho biết trong bài viết đăng trên trang mạng www.theconversation.com hôm 9 tháng 7 năm 2020. Với tất cả căng thẳng đó có thể dường như làm cho người dân đang ngày càng nắm lấy luật pháp vào trong tay của họ thường xuyên hơn. Không chỉ tại thành phố Kenosha của tiểu bang Wisconsin. Trong những tháng gần đây, đã có nhiều cuộc đối đầu qua việc gỡ bỏ tượng đài Liên Minh Miền Nam, các cuộc đụng độ qua việc sử dụng khẩu trang, các nỗ lực biểu tình chống đối – hay hăm dọa – những người biểu tình Black Lives Matter và thậm chí là sự quan tâm mới trong “những cuộc bắt bớ công dân.” Một số trong những sự kiện này đã biến thành bạo động và chết chóc một cách thảm khốc.
Để thực hiện Giấc mộng Trung Hoa, Trung Quốc nổ lực cố nắm lấy vai trò là một siêu cường lãnh đạo thế giới. Tập Cận Bình đưa ra chiến lược Một Vành Đai-Một Con Đường (Nhất Đới-Nhất Lộ), dùng đồng tiền để viện trợ, cho vay và đầu tư vào các quốc gia đang phát triển trên vành đai từ Châu Á đến Trung Đông, Châu Phi và Châu Âu.
Ông Bùi Nhật Tiến, tức nhà văn Nhật Tiến và cũng là một nhà giáo, một tên tuổi trên văn đàn Việt Nam Cộng Hoà vừa qua đời. Ông ra đi để lại tiếc thương trong lòng nhiều người Việt đã sống và lớn lên tại miền Nam.
Mấy bữa nay hơi rảnh, ngồi soạn giấy tờ cũ, tình cờ thấy lại bản nháp tạp ghi nầy. Tờ giấy cũ viết lại những suy nghĩ vụn vặt trong 7 ngày dự khóa tu mùa Hè năm 2000, tại tu viện Lộc Uyển – Nam California. Khóa tu do Thiền sư Thích Nhất Hạnh và Tăng đoàn Làng Mai hướng dẫn.
Đảng CSVN đang phải đối mặt với tình trạng “thù trong giặc ngoài” nghiêm trọng nhất từ trước đến nay trước thềm Đại hội đảng lần thứ XIII và dịch nạn Covid 19, nhưng Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng lại vẽ ra bức tranh lạc quan viển vông để lừa dân.
Thuốc chết người vốn là nghề riêng của cộng sản. Nga giỏi nhờ khoa học tiên tiến. Tàu nổi tiếng thời xưa nhưng nay chỉ có khả năng dùng thuốc làm trụy tim. Nạn nhơn cũng chết, chết từ từ như người bị bịnh tim. Không bằng Nga giết đối thủ bằng cách tấn công thẳng vào não.
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.