Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Thơ Thơ – Thuỳ Dzung Phụ Trách

20/05/200800:00:00(Xem: 1769)

Tự tình

Em để dài mái tóc
Kể từ ngày yêu anh
Hai… ba năm tình mỏi
Nghiêng mi sầu long lanh

Chia tay nhau cắt ngắn
Nối đuôi ngày tháng dài
Ngẩn ngơ tình chắp cánh
Em u- sầu tàn phai

Ôm phím đàn buồn bã
Tóc lại dài như xưa
Mà hồn vàng như lá
Nhạt nhòa theo dòng mưa

Anh bây giờ có lẽ…
Quên đi bao tháng ngày
Tình như hơi thở nhẹ
Tan vào mùa heo may

Thanh Thủy

*

Ước Hẹn

Gửi em

Kiếp sau anh cưới em làm vợ
Để khỏi thầm thương trộm nhớ hoài
Để khỏi làm thơ than với gió
Thương buồn ray rứt giống như say!

Kiếp sau anh cũng đi làm lính
Bảo vệ sơn hà đất nước Nam
Người lính Cộng Hòa, anh vui tính
Trung thành với nước, dấu yêu em…

Kiếp sau em vẫn luôn duyên dáng
Má ửng môi hồng mắt láy đen
Mười tám tuổi anh đi hỏi cưới
Cho chắc ăn – để khỏi lụy phiền

Mẹ anh rồi sẽ cưng em lắm
Bởi người có được đứa con dâu
Nết na, duyên dáng, vui đằm thắm
Ăn nói khôn ngoan lại ngọt ngào

Nhưng mà em ạ! Đồng lương lính
Biết có đủ xài, em nghĩ sao"
Mũi đạn lằn tên đâu biết tránh
Rủi ro góa bụa má phai đào!!

Nếu mà kiếp tới lòng em vẫn
Dấu ái thương anh giống kiếp nầy
Mặc kệ cuộc đời- Dù lận đận
Thương yêu đùm bọc dựng tương lai

Một gian nhà nhỏ tình yên ấm
Em sẽ cho anh hạt giống đời
Một trai, một gái đi lẫm đẫm
Vợ chồng thuận thảo thật là vui!

Thương quá tình em anh ước ao
Kiếp nầy đành hẹn kiếp mai sau
Tình ta mây gió như thương hiểu
Tuy cách xa xôi…vẫn ngọt ngào!

Thy Lan Thảo

*

Buồn Tuổi Thơ

Dạo phố người vui chẳng thấy vui.
Dăm ba bóng nhỏ nép bên đời.
Chơ vơ như mảnh trăng non úa.
Tất tả ngày đêm bước ngược xuôi.
 
Những mảnh đời khô, những mảnh sầu.
Không buồn vá víu lại cho nhau.
Trơ thân trơ cả tình nhân nghĩa.
Bạc phước lòng thôi cũng bạc thau.
 
Quê ơi còn khổ đến bao giờ.
Mẹ vẫn nghèo em vẫn xác xơ.
Chinh chiến bao năm chưa ráo lệ.
Còn lệ nào không khóc tuổi thơ"
 
Đừng sợ em rồi đêm sẽ qua.
Đâu ai thắp mãi ánh trăng già.
Đâu ai ngăn được sao mai mọc.
Rồi sẽ bình minh sẽ bướm hoa.
 
Hãy cố vươn vai lớn giữa đời.
Như Thần Phù Đổng thuở xa xôi.
Tay không vươn lấy trời xanh thẳm.
Gót đất khua mòn vạn nẻo chông.

Lê Đình Viễn Lan

*

Tình Tháng 5

(Viết thay những người con thờ ơ với Tình Mẹ)

Tháng 5 về, đất trời tung nắng hạ
Và ngàn hoa vội vã kiếm tìm nhau
Làm đẹp dung nhan, tô thắm sắc màu
Cho tình mẹ, tháng 5, thay áo mới.

Bên tình mẹ, con ăn năn sám hối
Bởi ơ hờ trước biển cả mênh mông
Để tàn tro phủ lấp bếp Tiên Rồng
Mà tay mẹ đã dẫn đường nhen nhúm.

Mẹ ơi mẹ, tình con gầy, co cụm
Trong vòng đai vị kỷ ngập rong rêu
Bít lối vào từng cánh cửa thương yêu
Nên tình mẹ, tình con xa vạn dặm.

Tháng 5 về, con để hồn câm lặng
Đi tìm tình mẹ ấp ủ tình con
Đi lùng săn mắt đẹp, nụ cười dòn
Nơi tình mẹ vẫn bao dung, trời bể.

Xin ca ngợi tình tháng 5: Tình Mẹ
Tình nở hoa như hoa nở tháng, năm
Tình cao sang, đẹp tựa ánh trăng rằm
Tình yêu đó, ngàn đời con ghi tạc.

Lưu Thái Dzo

*

Bao giờ... Bao giờ"!

Từ quê nhà gửi tới anh nơi chân trời xa...

bao giờ cho tới ngày xưa
lại được anh đón anh đưa em về
trăng ngần lấp lánh sông quê
mái chèo rẽ sóng lối về mình em
 
dòng xanh mãi biếc êm đềm
bờ dâu -bãi mía xây nền ước mơ...
biết bao giờ -tới bao giờ
lại cùng nhau sống- tuổi thơ chúng mình...
trăng rằm người hỡi! lung linh
long lanh đáy mắt im hình bóng nhau
dù mai sau-mãi mai sau
trắng trong ngan ngát một màu thời gian
cầu kia lỗi nhịp -phải sang
hương lòng thuyền gửi Châu giang bến Người
yêu nhau hơn đất cần trời
mà sao chẳng giám trao lời anh ơi!
 
mang theo tủi hổ đầu đời
nhành hoa áo cưới một trời khăn tang
bẽ bàng mang tiếng phũ phàng
vu quy là hết để chàng đẹp duyên
 
nào ngờ lưu lạc trân chuyên
bốn mươi năm ấy! vẹn nguyên tấm tình
trời thương cho kiếp hoá sinh
thuyền là của bến -lung linh ánh vàng

Hoàng Mai

*

Hồi Ức

Trên chiếc xuồng máy nhỏ thấy mong manh,
Lần đi thăm anh vào mùa nước nổi,
Bờ rộng, sông dài em không biết lội,
Xuồng lắc lư, tim em lắc lư theo,
Cải tạo Vườn Đào trại vắng cheo leo,
Qua hết kênh mười phèn ôm cỏ dại,
Và như thế vụt trôi thời con gái,
Năm năm, mười năm anh mới trở về,
Nhìn thân tàn ma dại thấy mà ghê!
Mình sống làm sao" U buồn em hỏi.
Đó cũng là điều anh luôn nghĩ tới.
Đời là gì" Bi luỵ để mà chi!
Đất nước này chắc phải bỏ mà đi.
Chọn đêm bão bùng tìm đường vượt biển,
Trong buổi chia lìa giữa cơn gia biến,
Thương người yêu còn trẻ, quá ngây thơ,
Giữa chợ đời thôi mặc kẻ bơ vơ,
Anh chấp nhận ra đi là mất cả,
Ngày tháng năm dài sống trên xứ lạ,
Nhớ quê nhà. Nhớ lắm bóng người xưa!
Nắng bụi mưa bùn mệt lữ đường trưa,
Còn chi nữa! Tuổi hoàng hôn đã đến,
Hơn ba mươi năm cảnh đời dâu biển,
Em ơi ! Bây giờ em ở nơi đâu"

Hoàng Yến

*

Thơ Đấu Tranh

Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau"" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, cuœa thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giaœ nào caœm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gưœi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương

Tiếng Khóc Từ Những Người Tù…

(Viết tặng Thanh Nga, lưu niệm chiều ra mắt sách tại Melbourne, đã gục khóc trên vai tôi…)

Dân Tộc mình đang ngồi xe lăn
Tuổi Trẻ dìu nhau chống nạng.
Nước mắt em còn không, hay đã cạn,
Cứ khóc đi cho vợi nỗi buồn.
Vai anh đây, dòng lệ khổ trào tuôn,
Em cứ khóc cho vơi nguồn khổ nạn.
Quê hương mình đất cày lên vỏ đạn
Quảng Nam nghèo, khoai sắn cũng lầm than.
Anh đã mười năm trong khổ nhục trần gian
Em cũng mười năm thân tàn lê vết máu.
Họ cố tình che giấu
Tội ác mấy mươi năm.
Lưỡi chém hằn sâu trên lưng Mẹ đen bầm
Dây trói thân Cha tận rừng hoang đói gục.
Cả Dân Tộc bị dìm sâu trong đáy ngục
Lịch sử nghìn năm thành hoang sử ban khai.
Thế hệ chúng ta tan nát cả hình hài,
Anh tuổi già nỗi đau thành tóc bạc.
Em còng lưng mảnh bèo trôi phiêu dạt
Biết về đâu"  Đời viễn xứ lưu vong"
Hãy khóc đi em, dù kiếp nạn lưng còng
Anh vẫn gánh nỗi đau cùng thế hệ.
Thân em tàn nhưng hồn em chưa phế
Chúng ta còn sông núi, cả quê hương.
Rồi mai đây trên vạn nẻo đường
Anh sẽ dìu em đi giữa muôn vàn nắng đẹp.
Cửa xà lim đã khép
Máu sẽ nở thành hoa.
Anh em mình sẽ cất tiếng hòa ca
Cùng Dân Tộc hát vang lời Tự Chủ.

(Viết trong ngày tiễn đưa Thanh Nga về lại Hoa Kỳ sau một tháng ra mắt sách Đóa Hồng Gai tại Úc Châu)

Võ Đại Tôn (Hoàng Phong Linh) 10.5.2008.

*

Nhái Bén

(Cảm xúc bài viết "Chủ nghĩa Chống Cộng Lưu Manh" của Thuận Văn)

Màn đêm phủ tiếng côn trùng rên rỉ
Tiếng đong đưa khúc ai oán vụng về
Âm vọng buồn, nghe đứt đoạn tỉ tê
Nghe ì ạch như phận hèn "quá tải"

Vũng nước mưa, kìa! thập thò con nhái
Đang phùng mang, tự nghĩ sẽ bằng bò
Gân cổ gào, tiếng thét chắc phải to
Cố hết sức, cũng chỉ là tiếng nhái

Ai cũng biết, nhưng nó còn lải nhải
Làm sao đây, tay đã lỡ nhúng chàm
Ăn bả rồi, đành chấp nhận trái oan
Thiên hạ chửi cũng đành trơ mặt mốc

Đời là thế, đa đoan cung tài lộc
Cõi hư danh, che khuất cả tâm hồn
Bản chất hèn, suốt kiếp phải luồn trôn
Uốn lưng, lưỡi chánh tà sao được tỏ
 
Vận nước nghiệt, ngồi khoe môi múa mỏ
Tung hỏa mù cố nhiễu loạn niềm tin
Trong màn đêm thò thụt lúc nổi, chìm
Uốn tấc lưỡi tấu xàm theo lệnh Vẹm

Phạm Thanh Phương

*

Nếu Ta Không Đứng Thẳng Người

(Thân mến gởi Đồng Bào và Quê Hương Việt Nam yêu qúy)

Thế là lại một Tháng Tư
Quê hương ta vẫn đau nhừ nỗi đau
Thêm Nam Quan, địa đầu giới tuyến
Là lằn ranh giữa Việt và Trung
Nhưng ai phản bội giống dòng
Cắt lìa đất Tổ, đem dâng cống người!"
Vết dao cứa, lòng tươi máu chảy
Nhìn quê hương nát bấy mà đau
Hoa Lư, hỡi ngọn cờ lau
Nào ai Quốc Toản, mưu cầu phục hưng"
Đâu Trưng Vương lẫy lừng, bất khuất
Ơi má hồng của đất Mê Linh!
Đặng Dung ôm khối tâm tình
"Cảm Hoài", mài kiếm một mình dưới trăng
Đâu lá nhắn viết bằng chữ mật
Dụng tâm công, chiến thuật Lam Sơn"
Ngô Quyền, cọc nhọn rửa hờn
Bạch Đằng chiến thắng còn thơm sử truyền
Đâu Hưng Đạo lời nguyền sông Hóa
Sóng còn vang rộn rã bên lòng"
Đâu Trần Bình Trọng anh hùng
Hỏi Vương đất Bắc" - Rằng không bao giờ!
Đâu Nguyễn Huệ phất cờ chính nghĩa
Cho Đống Đa linh địa muôn đời
Bao trang quốc sử rạng ngời
Năm ngàn năm của giống nòi Việt Nam
Xin gìn giữ chớ làm hoen ố
Để cháu con còn có mà soi!
Nam Quan, Bản Giốc bao đời
Của ta, sao lại dâng người""" Ôi đau!!!

Hỡi dân Việt, người sau kẻ trước
Hãy vùng lên! Toàn quốc! Vùng lên!
Vùng lên lật đổ bạo quyền
Đòi đời dân chủ, đòi nguyên sơn hà!

Nếu ta chẳng, là ta đắc tội
Với đời xưa và với đời sau
Đứng lên, ta đứng lên mau
Tháng Tư Đen sẽ đổi màu sáng tươi
Đứng lên để quyền người lấy lại
Bao nhiêu năm oan trái đủ rồi

Nếu ta không đứng thẳng người
Thế nhân ai ngước nhìn đời giùm ta"""

Ngô Minh Hằng

*

Vè Thái Cực

Nghe vẻ, nghe ve, nghe vè “thái cực”,
Mấy chuyện cà giựt ở tận bên nhà,
Ối chà đã qua cái thời bao cấp!
Huê lợi vạn xấp, biệt thự triệu đô.
Lúc trước xe thồ, giờ đây xế hộp.
Giàu sang choáng ngợp, nhờ cuỗm đất dân.
Làm lụng trần thân, suốt năm suốt tháng,
Nông dân ta thán, bữa đói bữa no.
Thêm nặng nỗi lo mất ruộng hương hỏa
Xung công, giải tỏa, bù đắp sao đây"
“Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”
Ngủ bờ ngủ bụi, tội đám dân oan
Mong bọn tham quan giải quyết khiếu kiện
Nhà nước khiếm diện, đài, báo im ru.
Còn chuyện ruồi bu “minh tinh” đú đỡn,
Truyền hình sô lớn, tin tức dàn trời.
Nói sao hết lời, cái vè “thái cực”…

Người SàiGòn

*

Cầm Đuốc Cho Tàu

Có nhục nào hơn cõng chú Ba
Lom khom quỵ luỵ nhục ông bà
Tay cầm bó đuốc như cầm súng
Bắn giết đồng bào chẳng xót xa

Quỳ xuống lạy Tàu
Xin được cầm đuốc
Để đốt đồng bào
Còn gì để nói"

Cung Đỉnh

*

Áo Hồng Dễ... Ghét

-Dễ Thương em mặc áo hồng
Dễ thương, anh cũng lòng vòng theo sau
Dày em cao gót đi mau
Lỡ chân nếu ngã, làm sao em về"
Thương em từ mái tóc thề,
Từ câu nhí nhảnh môi trề dễ yêu
Thương em, thương dễ bao nhiêu
Mà em làm khó đủ điều tội anh
Dễ thương em hãy để dành.
Nên chanh chua với những Anh-Xếp-Hàng
Tình si anh ở... đầu thang
Không leo cao nữa, xóm làng cười cho
Biết em làm điệu, giả đò
Bài thơ anh gửi hẹn-hò tình chung:
Dễ Thương ơi! Hãy đi cùng!
Đường xa vạn dặm, một lòng ngại chi

-Dễ thương" Khen mãi làm gì,
Tự-Do một lối, sao đi chẳng... về"
Tình Chung" Non Nước đã thề!
Tình Riêng dễ ghét, em chê đúng rồi
Dễ thương, dễ ghét" Than ơi!
Làm sao ý hợp mà vui tâm đầu"""

Ý Nga

*

Bẻ Càng Cua (1)

Thương cho chú Cuội giống Cua
Càng kia bẻ gãy te tua thế này
Đấu tranh bất động là đây
Hạ tầng tan vở như cua gãy càng!
Cộng kia đang gặp trái ngang
Tìm vài chú Cuội rao hàng Tự Do
Bắt tay cùng với chú Sam
Phong trào dân chủ rộn ràng nở hoa
Khủng bố gán cho phe Ta
Nhưng được chính giới cho ra điều trần
Nhân Quyền Dân Chủ lần khân
Nói càn nói cuội đâu cần đúng sai
Làm sao tiếp một  bàn tay
Nối dài hải ngoại trổ tài mị dân
Độc tài cùng với chú Sam
Diễn trò dân chủ qua sông rút cầu!
Đừng mơ “Lộng Giả Thành Chân”
Nhìn vào lịch sử cũng gần đây thôi
Chơi dao có ngày đứt tay
Mà sao lắm kẻ múa may chính trường
Như cua bị bẻ hết càng
Là đúng tiêu chuẩn các hàng Đại Gia
Đấu tranh bất động ấy mà
Để cho  hải ngoại gọi là tiếng tăm
Đồng bào biết đến nếu cần
Về nước tiếp cận Cộng đành thả ra
Khi nào chúng bẻ hết càng
Cua kia bất động là ngày tự do
Đảng cuội dân chủ ra lò
Giúp anh Tư Bản, Độc Tài giao duyên
Dân tộc ta há chẳng hèn
Nhân cùng tất biến ,biến thời tất thông . . .

(1) Viết theo giả thuyết”Bẻ Càng Cua” của nhà văn HCK

Trần Bửu Hạnh

*

THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN

LỆNH THA

Vui nào bằng cái lệnh tha
Nhưng bao cảnh ngộ thực là xót xa!
Ra tù mất mẹ mất cha
Vợ bỏ lấy chồng, con hóa lưu manh
Hai bằng tay trắng, thân anh
Miếng cơm manh áo, quẩn quanh tháng ngày
Trong tù anh đã xanh gầy
Ra tù anh vẫn xanh gầy thảm thê
Công an o ép trăm bề
Nay đồn, mai sở, chán chê nhục nhằn
Kiếp nghèo cơm chẳng đủ ăn
Ốm đau ập tới khó khăn cùng đường
Một liều thuốc chuột thảm thương
Đã đưa anh thoát "thiên đường" Mác Lê!

(1979)


SỰ ĐÀY ẢI

Sự đày ải dã man gấp trăm lần đem bắn
Có kẻ chết bụng mổ ra toàn vỏ sắn
Có người ăn cả cỏ như trâu
Dù họ làm ra đủ thứ hoa mầu
Hoa mầu đó Đảng dùng nuôi lợn!

(1979)


TA HỎI NGƯƠI

Ta hỏi ngươi, Tố Hữu, đôi lời
Ngươi nói thủa ngươi "chưa ra đời
Trái đất còn nức nở
Nhân loại chửa thành người"
Vậy bố mẹ ngươi
Là trâu, bò, chó, lợn, đười ươi"

(1979)


NÀNG THƠ

Nàng thơ, nàng tiên hững hờ
Những kẻ lượn lờ
Nàng khinh miệt
Chỉ bùng cháy trước tình yêu mãnh liệt
Bất chấp muôn ngàn hủy diệt
Tận cùng tha thiết yêu thơ !

(1979)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
Bốn người được báo cáo đã bị giết chết hôm Thứ Năm sau một vụ cảnh sát rượt đuổi qua nhiều quận đã kết thúc trong trận đấu súng trên đường Miramar Parkway theo sau một tên cướp có vũ khí tại Coral Gables, tiểu bang Florida.
Mỗi năm lên tuổi già đi, tưởng đâu đã được an nhàn, nào ngờ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn phải tối mắt đấu tranh để tồn tại vì các chứng nan y: Suy thoái tư tưởng; Đạo đức xuống cấp; Tham nhũng; và, Lợi ích nhóm trong trong cán bộ,đảng viên.
Bản thông báo của cảnh sát đưa ra hôm Thứ Năm ngày 5 tháng 12/2019, cho biết cô bé mất tích tên Lara Nguyen, 12 tuổi, cư dân thị trấn Menda. Lần cuối cô bé được nhìn thấy là tại nhà cô bé này ở đường Coppice Street, khoảng 8 giờ sáng hôm Thứ Tư ngày 4 tháng 12/2019.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Đài Loan đã yêu cầu người đứng đầu Tổ chức Y tế Thế giới WHO phải đưa ra một lời xin lỗi, sau khi ông cáo buộc chính quyền đảo dẫn đầu công chúng công kích cá nhân ông và phản ứng của WHO đối với đại dịch Covid-19.
Đài truyền hình cộng đồng NHK cho biết, Tổng số ca nhiễm Covid-19 mới của Nhật Bản đã vượt qua 5,000 ca vào thứ Năm (09/04/2020), không có dấu hiệu chậm lại mặc dù tình trạng khẩn cấp được ban bố tại Tokyo và sáu khu vực khác.
Tối thứ Tư (08/04/2020), Trung Quốc đã công bố các biện pháp mới để phát hiện và ngăn chặn đợt bùng phát Covid-19 thứ hai nguy hiểm hơn với các “vật chủ thầm lặng” – những người mang mầm bệnh mà không hề có triệu chứng.
Khoảng giữa tháng 04/2020, một số nguồn tin cho biết, Surface Neo, chiếc máy màn hình kép của Microsoft, chạy hệ điều hành Windows 10X mới, sẽ bỏ lỡ ngày phát hành dự kiến vào mùa lễ năm 2020.
Tiểu bang New York, tâm chấn của cuộc khủng hoảng coronavirus (Covid-19) ở Mỹ, ghi nhận số ca tử vong đạt mức kỷ lục trong ngày thứ Tư (08/04/2020), khi các bác sĩ và y tá kỳ cựu cũng bị sốc về tốc độ chuyển xấu và tử vong của bệnh nhân.