Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tha Trước Hưởng Sau

15/01/200800:00:00(Xem: 2263)

Ngày nọ, vua Trang Vương nước Sở đang ở hậu cung trò chuyện với ái phi Tiểu Thúy. Chợt ngẩng mặt nói rằng:
- Mưa thuận gió hòa, bá tánh nơi nơi đều tâm thường an lạc, mà ta chẳng được vui, là cớ làm sao"
Tiểu Thúy nhỏ nhẹ đáp:
- Bệ hạ bị tâm bệnh. Chỉ cần hai thang thuốc là bảo đảm ngon cơm. Vui dài trong năm tới.
Trang Vương trố mắt ra nhìn Tiểu Thúy. Sửng sốt nói:
- Ta những tưởng ái khanh chỉ đàn giỏi hát hay. Nay lại hiểu thêm về y thuật. Thiệt khiến cho ta phải nổi lên điều thắc mắc.
Tiểu Thúy nghe vậy, liền tựa mình vào vai của Trang Vương. Thỏ thẻ đáp:
- Thần thiếp một lòng một dạ với bệ hạ, nên thường hay nghĩ rằng: "Mình có gìn giữ sắc đẹp, mà một khi bệ hạ… đi rồi, thì cái đẹp này còn biết tặng cho ai"", nên hết lòng tìm Y thư mà đọc. Thét rồi hiểu được chút chút là vì duyên cớ đó.
Rồi nắm lấy tay Trang Vương. Tha thiết nói:
- Trăm họ bình yên mà bệ hạ không được vui, là vì cảnh quan chung quanh không có gì thay đổi. Nay phải đổi khoảng trời đi một chút, thì cơn bệnh sẽ lui. Đó là thang thứ nhất.
Trang Vương lấy làm thú vị, nên miệng nở nụ cười. Khoan khoái nói:
- Còn thang thuốc thứ hai thì sao"
Tiểu Thúy thấy lời mình đã hiệu nghiệm, bèn cảm hứng dạt dào. Lẹ miệng đáp:
- Bệ hạ trong cung chỉ có đi chớ không chạy, nên sự hứng khởi của tuổi thanh niên không có đường phát tác, khiến bắp thịt nhão ra, cơ hồ hết cứng. Nay bệ hạ phải vào rừng săn bắn. Trước là khung trời mở rộng, sau cơ thể bùng lên, sau nữa tâm trí của bệ hạ sẽ được nhiều thanh thoát.
Trang Vương nghe ái phi của mình dâng hai thang thuốc như vậy, bèn cho là phải, nên vào rừng săn bắn, đem về nào là mễn, nai cùng hươu cáo, liền truyền cho Tô Quan là Tổng quản Ngự thiện đến mà nói rằng:
- Một năm trôi qua, triều thần đã vì dân mà lo tròn việc nước, nên ta muốn làm một cái gì đó để tỏ dạ đáp đền. Nay ta giao trách nhiệm này cho ngươi. Quyết không được phút giây nào bê trễ.
Tô Quan vội gập cả người xuống. Lắp bắp thưa:
- Bệ hạ mang về đặc sản của núi rừng. Chưa ăn đã ngon. Nghe bàn đã hứng. Huống chi trong đó lại thấm đượm nghĩa vua tôi, nên chắc chắn sẽ trào tuôn khoan khoái.
Trang Vương gật gù nói:
- Được! Được! Ngươi cố gắng mần việc này cho xuôi, thì hậu vận công danh sẽ thăng hoài thăng tới.
Tô Quan nghe chính miệng vua nói về phần hậu vận, sáng cả mặt mày, liền chạy ngay về phòng Ngự thiện, tập trung tất cả nội nhân đến mà nói rằng:
- Lâu nay các ngươi chỉ nấu tôm cua bào ngư thịt. Nay đổi món thịt rừng, thì phải hết dạ lưu tâm. Đổ tràn tâm huyết.
Lúc ấy, có Tương Tế là Thượng nội nhân, vòng tay thưa rằng:
- Nhà sạch thì mát, bát sạch thì ngon. Cổ nhân vẫn thường dặn dò ta như thế. Nay Tổng quản cho dọn thịt rừng lên, mà cung nữ ăn mặc thiếu đi phần… hoang dã, thì trước là làm cho món thịt kém ngon, sau khung cảnh cũng chẳng có vẻ núi non gì hết cả. Chẳng uổng lắm ư"
Tô Quan nghe Tế lạm bàn như vậy, mặt liền đực ra. Lo âu nói:
- Vậy để không mất mùi vị của núi rừng, thì phải làm sao"
Tế thấy Tổng quản để ý đến đề nghị của mình, bèn sung sướng đáp:
- Hoa cắm trong bình tuy cao sang, nhưng vĩnh viễn không thể so sánh với hoa ngàn nội cỏ. Vậy trước tiên ta phải tuyển chọn người cao ráo, tóc dài ra vẻ dáng liêu trai, rồi cho ăn  mặc theo kiểu người sơn cước. Trước là lo chu toàn phần ẩm thực, sau ban phát nụ cười tươi, thì cho dẫu có lỡ nấu không ngon cũng bình yên qua tuốt.
Tô Quan mặt mày bỗng phừng phừng khí thế. Hấp tấp nói:
- Ăn mặc theo kiểu người sơn cước, là ăn mặc làm sao"
Tương Tế hớn hở đáp:
- Người dân tộc thì nhiều, nhưng cách ăn mặc tựu trung vào bốn chữ: Càng thiếu càng tốt. Chỉ có vậy thôi!
Tô Quan như người chết chìm vớ được cái phao. Cao hứng nói:
- Diệu kế! Diệu kế! Nội nhân từ nào tới giờ chỉ quen làm thịt nhà. Chưa quen làm thịt rừng. Nay được sơn nữ gánh hộ cái thiếu kia, thì mọi ưu tư chẳng còn chi hết cả.
Rồi ra thông cáo miệng tuyển chọn đám… Phà Ca, khiến trong cung bỗng xuất hiện nhiều sinh khí. Kẻ được chọn thì lo phần may mặc, tập luyện đứng đi, thậm chí cái liếc mắt cũng phải giống người sơn cước. Còn kẻ không được chọn thì lại bận rộn với cách bày trí ở hoa viên. Nào thác nào rừng. Nào lan mọc hai bên. Nào đứng ở đâu cho dễ dàng bắt mắt.


Lúc ấy, có Tiểu Thúy là ái phi của Trang Vương bất chợt đi qua, thấy đám nội nhân hớn hở với áo quần mát mẻ, liền lấy làm ngạc nhiên, bèn xoay mặt hỏi tả hữu rằng:
- Không phải tết, cũng không phải sinh nhật của hoàng hậu nương nương, lại càng không phải ngày sinh của hoàng thượng, mà nhộn nhịp kiểu này, là nghĩa làm sao"
Tả hữu vòng tay đáp:
- Hoàng thượng đãi triều thần bằng thịt rừng, mà hễ nói tới rừng thì không thể thiếu Phà Ca, nên nội nhân hớn hở là vì duyên cớ đó.
Tiểu Thúy à to một tiếng, rồi mắt trợn ngược lên, mà bảo thầm trong dạ:
- Đám nội nhân này đối với ta chẳng có gì xa lạ, nhưng nay phục sức kiểu này, thì sự lôi cuốn đã trào dâng chất ngất, khiến ta không thể bàng quan mà coi được.
Nghĩ vậy, liền chạy vào gặp Tô Quan. Tức tốc nói:
- Ta muốn làm sơn nữ. Mau chuẩn bị cho ta.
Tô Quan mặt cắt không còn hột máu. Thảng thốt thưa:
- Nương nương là ái phi của hoàng thượng. Chớ không phải nội nhân. Sao hạ quan lại có thể chiều theo như thế"
Tiểu Thúy đỏ mặt đáp:
- Muốn còn đầu về nhìn ngắm vợ con, thì nhất nhất phải thi hành cho đúng.
Tô Quan từ ngày đặt chân đến công đường tới giờ, chưa bao giờ đụng phải một trường hợp oái ăm nhiều đến thế, nên nhất thời chưa biết giải quyết làm sao, bỗng đâu nhớ đến lời khuyên của mẹ: « Bớt một chuyện vẫn hơn là nhiều thêm một chuyện.», nên đổi sợ thành vui. Lắp bắp nói:
- Hoàng thượng còn chiều ý của nương nương, thì kẻ nô tài. Lẽ đâu lại dám ngược dòng trôi cho chết!
Rồi mọi chuẩn bị cũng xong, Trang Vương cùng các quan ngồi uống rượu với nhau cho đến trời tối mịt, bất chợt có ngọn gió mạnh thổi qua, khiến đèn nến đều tắt tất cả. Lúc ấy, có một viên quan thừa cơ véo mông của Tiểu Thúy. Tiểu Thúy quay lại, giật đứt giải mũ của vị quan kia, rồi chạy đến tâu với vua rằng:
- Có kẻ véo mông ghẹo thiếp. Thiếp giựt được giải mũ. Xin cho thắp đèn ngay để khám xem ai là người đứt giải mũ, thì kẻ đó chính là người đã ghẹo thiếp.
Trang Vương gạt đi, nói:
- Thôi! Khám xét mà làm gì. Mời người ta đến uống rượu, để người ta say, quên cả lễ phép, lại nỡ nào vì một cái giải mũ mà làm nhục người ta, thì cái lỗi đó mần răng mà rửa được"
Tiểu Thúy thấy giữa đám đông mà vua không nghe mình, bèn tự ái nổi lên. To tiếng nói:
- Ở nhà thì nhờ mẹ. Ra đời thì nhờ vợ. Nay bệ hạ lại bênh đỡ người dưng, thì đừng trách ở mai sau hung nhiều kiết ít.
Trang Vương cười cười đáp:
- Ngồi nhậu với quần thần giữa cảnh thiên nhiên, thêm sơn nữ đàn ca bưng rót, mà không đụng đậy tay chân, thì mới đáng cho Phà Ca xử phạt. Còn đàng này tỏ lộ khí phách của nam nhân, thì sao lại đem chuyện xử xiếc bỏ vào chơi trong đó"
Rồi lập tức ra lệnh rằng:
- Ai uống rượu với quả nhân hôm nay mà không say đến đứt giải mũ, là chưa được vui, nghĩa là chưa hết lòng với quả nhân vậy.
Các quan nghe thế liền ngả ngữa ngả nghiêng, rồi len lén đưa tay mà giựt đứt giải mũ, khiến buổi tiệc hôm ấy được vui, ngon lành tới bến.
Hai năm sau nước Sở đánh nhau với nước Tấn. Đánh nhau năm trận, mà trận nào cũng thấy một viên quan võ liều sống liều chết đánh rất hăng, khiến quân Tấn phải lui, và quân Sở được. Trang Vương lấy làm lạ, bèn cho đòi vị võ quan ấy đến mà nói rằng :
- Quả nhân đãi nhà ngươi cũng như mọi người khác. Có công thì thưởng, có lỗi thì phạt, và trong khi mọi người chỉ đứng xa xa mà hét. Ngươi lại tuyến đầu hết sức chịu chơi, khiến sĩ tốt nức lòng mà đánh giặc, là cớ làm sao"
Viên quan thưa rằng :
- Thần rắp tâm muốn đem tính mệnh để hiến cho bệ hạ đã lâu, nhưng đợi hoài chẳng thấy nước nào mang quân tới đánh. Nay may gặp cảnh này, nên hết dạ chơi luôn. Chớ thực tâm chẳng có gì hết cả.
Trang Vương ngạc nhiên đến cùng cực. Trố mắt nói:
- Ngươi không cầu danh lợi, cũng không vì chữ hiếu mà giữ lại sinh mạng của mình, càng không vì tơ duyên mà tránh xa làn tên mũi giáo. Ta hỏi ngươi: Hà cớ chi ngươi lại xả thân vì ta như thế"
Lúc ấy, viên quan mới ngập ngừng thưa rằng:
- Thần là Tưởng Hùng. Lúc trước được hoàng thượng đãi tiệc. Trong cơn say giữa đất trời, đã vô ý để sơn nữ giựt đi giải mũ. Đó là lỗi của thần. Hoàng thượng chẳng những không trách phạt, mà còn bao dung cho lầm lỡ của thần. Ân đức ấy khiến hạ thần phải tìm cách báo đáp.
Trang Vương nghe thế, liền lẩm bẩm nói :
- Kinh nghiệm dạy rằng: Thấy chuyện bất bình mà… tha, thì tương lai sự nghiệp sẽ bốc lên như diều ôm gió.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.