Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hà Nội Quay Đầu Về Núi

20/12/200700:00:00(Xem: 7465)

Trong vụ tranh chấp với Bắc Kinh, Hà Nội là con cóc chết...

Trong cả ngàn năm, nước Việt Nam độc lập vẫn phải khéo léo hành xử với phương Bắc theo phận nhược tiểu. Các phần tử ưu tú của nước ta - kể cả người yêu nước có tài đức - vẫn bị chi phối bởi những gì tiếp nhận được từ Trung Quốc: cả thắng ngoại xâm của Bắc phương rồi thì vẫn trị dân theo phương Bắc. Sự khác biệt hiếm hoi nếu có là trong tinh thần độc lập của một số người khi phải đối phó với Thiên triều.

Ngoại giả, dân ta vẫn phải áp dụng lề lối ngoại giao mang màu sắc... Trạng Quỳnh, Ba Giai, Tú Xuất. Mạt sát kẻ thù bằng lối chơi chữ để tự an ủi rằng mình vẫn thắng, mà không mất mạng! Biết bao giai thoại đi sứ của nước ta đã phản ảnh tình trạng thua kém ấy, và niềm kiêu hãnh nếu có là sứ của ta được phương Bắc khen là giỏi hơn xứ của Cao Ly, Xiêm La hay Lão Qua...

Đấy là thực tế kém vui của lịch sử Việt Nam trong ngàn năm độc lập sau ngàn năm Bắc thuộc. 

Chúng ta đã bước qua ngàn thứ ba, sau một trăm năm ý thức được rằng không gian không chỉ có hai chiều Việt-Hoa, Nam-Bắc, mà dướp vòm trời này, "thiên hạ" bao gồm rất nhiều dân tộc và nền văn minh khác. Với những người lãnh đạo Hà Nội, những điều ấy vẫn chưa có. Và họ rơi vào phản ứng nhược tiểu cố hữu. Mà hèn gấp bội.

Một năm sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới, và ngồi ghế cứu xét đơn xin gia nhập của Liên bang Nga, và hai tháng sau khi Việt Nam trở thành hội viên Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, Bắc Kinh cho Hà Nội thấy rằng Việt Nam vẫn chỉ là chư hầu dễ bảo và Hà Nội hành xử đúng như vậy.

Quyết định hành chánh của Bắc Kinh về đơn vị địa phương sẽ cai quản hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nằm trong ý nghĩa đó. Quyền lợi dầu khí bên dưới biển Đông, hay quyền lực kiểm soát luồng vận chuyển ngoài khơi Thái bình dương là những động lực có thật của Bắc Kinh. Nhưng họ có nhiều cách đạt mục tiêu ấy.

Thỏa ước Liên hiệp quốc về Luật biển (UNCLOS) năm 1982 hay quy tắc hành xử - do chính Bắc Kinh đề nghị - và Hiệp hội ASEAN đồng ý năm 2002 là cơ sở pháp lý khả dĩ giải quyết được vấn đề, dù chưa thoả đáng thì vẫn còn hơn không. Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Á châu Thái bình dương APEC và cả Diễn đàn An ninh cấp vùng của Á châu (ARF) cũng là những nơi có thể thảo luận trong một khuôn khổ quốc tế. Nếu muốn hành xử một cách văn minh trên tinh thần tương nhượng và có trách nhiệm, Bắc Kinh không thiếu diễn đàn tranh đấu cho quyền lợi của mình, và vẫn giữ được lợi thế.

Họ không giải quyết theo phương pháp quốc tế đó mà khéo bẻ đũa từng chiếc, với mỗi nước lại cho một món quà vặt để đạt một số nhượng bộ. Từ sông Mekong tới các quần đảo ngoài Đông hải, họ đấm mõm cho lãnh đạo Đông Nam Á vài quyền lợi cục bộ nhưng phá vỡ cái thế liên thủ của các nước. Đề nghị của Bắc Kinh là ba nước Trung Quốc, Việt Nam và Phi Luật Tân hãy gác bỏ những tranh chấp về chủ quyền tại Trường Sa mà cùng hợp tác trong việc thăm dò dầu khí là một thí dụ của nghệ thuật đấm mõm để bẻ đũa từng chiếc...

Hà Nội cúi đầu, từ tháng 11 năm kia, ba quốc doanh dầu khí, CNOOC của Trung Quốc, PetroVietnam và Philippine National Oil Company của Phi Luật Tân, đã bắt đầu hợp tác.

Trong hoàn cảnh ấy, Bắc Kinh đã nắm dao đằng chuôi, mà họ vẫn đẩy thêm một quyết định hành chánh có ý nghĩa phủ nhận mọi cam kết đã có với Hà Nội. Chỉ vì lãnh đạo Việt Nam cư xử như một món đồ trong túi của lãnh đạo Trung Quốc. Có là hội viên WTO hay Hội đồng Bảo an thì cũng chỉ là con rối, và sợi dây hành chánh được Bắc Kinh đưa ra đúng thời điểm.

Đấy là cái lô gích rất hợp lý của Bắc Kinh. Hà Nội muốn hiểu rõ thì phải có trí nhớ.

Năm 1979, Bắc Kinh đã đòi cho Hà Nội một bài học và bị rát tay vì quân đội quá lạc hậu. Từ kinh nghiệm đó, Đặng Tiểu Bình quyết định tiến hành cải cách kinh tế để sẽ dồn thêm phương tiện kinh tế cho quốc phòng. Hà Nội u mê không hiểu và còn say đòn vào tới Nam Vang khiến Việt Nam bị thế giới cấm vận thêm 10 năm. Mãi cho tới khi kinh tế khủng hoảng thì mới chịu đổi mới, cầm chừng, và chỉ cải cách thật từ khi rơi vào phận mồ côi vì Liên Xô tan rã.

Việt Nam đi sau Trung Quốc ở tầm nhìn, và lãnh đạo Hà Nội chỉ nhìn vào trong túi của mình, và đánh bóng cái còng số tám để dọa dân!

Ngày nay, khi mở mắt ra, Trung Quốc đã là cường quốc kinh tế và đang thành cường quốc quân sự. Còn Việt Nam thì hãnh diện là có một tầng lớp triệu phú mới, con cháu đảng viên nay du học tại Mỹ và sau này sẽ củng cố chế độ bằng phương pháp Mỹ, với trương mục rất dày được cất giấu tại Mỹ.

Cường quốc kinh tế Trung Quốc có một vấn đề trong xương tủy của đảng cầm quyền.

Dù đảng có đem lại cơm áo cho người dân thì vẫn thua Đài Loan, và danh dự tổ quốc Trung Hoa đòi hỏi là phải thu hồi Đài Loan như đã thu hồi Hong Kong và Macao. Họ chưa có khả năng ấy về quân sự, nhưng ráo riết chuẩn bị. Trong giai đoạn chuẩn bị ấy, họ không muốn làm các nước Đông Nam Á lo sợ nên sẵn sàng tương nhượng.

Bắc Kinh đã tính như vậy từ 10 năm trước mà Hà Nội không nhìn ra để nhân cơ hội tranh thủ được tối đa cho quyền lợi của mình, trước hết là tại Hoàng Sa và Trường Sa.

Gia nhập ASEAN rồi, Hà Nội chỉ tìm cơ hội trục lợi cho tay chân của đảng và không tựa vào diễn đàn quốc tế ấy để có hậu thuẫn đối phó với phương Bắc. Vì sao Hà Nội không kêu gọi các nước lân bang có tranh chấp về Trường Sa - Malaysia, Philippines, Brunei và cả Indonesia - lập ra một diễn đàn hay cơ chế giải quyết trong khuôn khổ thống nhất của Đông Nam Á" Lúc ấy, lập trường của Đài Loan sẽ ra sao khi hỏa tiễn của Trung Quốc khuynh đảo cuộc bầu cử tổng thống đầu tiên của họ, vào tháng Ba năm 1996"

Ngược lại, Hà Nội còn thủ vai ngựa chiến thành Troy, lót đường cho Bắc Kinh trong cơ chế ASEAN.

Ngày nay, Bắc Kinh không cần tương nhượng nữa.

Từ miền Nam nhìn lên, Hà Nội tất nhiên không đồng ý với những lý luận vừa trình bày, và theo phép láu cá, họ viện dẫn nhiều lý do cao siêu khác để che giấu sự tăm tối bạc nhược của mình. Một số người khác, ở Sàigon hay Hà Nội, tất nhiên không chấp nhận lý lẽ ấy của lãnh đạo đảng và nhà nước. Nhưng cũng cho rằng Việt Nam đang ở thế yếu, nên chưa biết là phải xử trí như thế nào.

Cách xử trí hay nhất là phải trước tiên phá vỡ nếp văn hoá Bắc thuộc của Hà Nội. Thế giới đã đổi khác và Việt Nam phải đối phó khác.

Đổi khác như thế nào"

Lý lẽ của kẻ mạnh không nhất thiết là chân lý. Việt Nam là một nước đông dân và có một thị trường đáng kể chứ không còn là một xứ nhược tiểu. Ưu thế đó chưa được đánh giá cho đúng.

Ngoài cái lực thật ra không nhỏ, với tư cách hội viên Hội đồng Bảo an, lần đầu tiên ngồi trên chiếu quốc tế, vì sao Việt Nam không chính thức đặt vấn đề với Liên hiệp quốc về hồ sơ tranh chấp chủ quyền này" Dù có quyền phủ quyết trong Hội đồng Bảo an, Bắc Kinh vẫn phải suy tính lợi hại khi nhớ tới uy tín và việc đầu tư của họ tại các nước Á Phi hay Nam Mỹ. Và các nước khác, kể cả Hoa Kỳ hay Anh, Pháp, cũng chẳng thể ngang nhiên ủng hộ quan điểm của Bắc Kinh để át giọng Việt Nam.

Trong hoàn cảnh ấy, biện pháp hành chánh mờ ám của Bắc Kinh tại Hải Nam sẽ thành vấn đề của quốc tế. Việt Nam không nêu vấn đề thì làm sao kêu gọi quốc tế tìm hiểu và ủng hộ lập trường của mình"

Nhìn từ một giác độ khác, doanh giới quốc tế đều phải tìm lợi nhuận và nơi nào có dầu khí là nơi đó có thể thương thảo. Rủi ro chính trị đi cùng lợi ích kinh tế luôn luôn hiện hữu trong cách tính toán của họ. Hà Nội có tính như vậy không khi chỉ móc túi nhà đầu tư tìm kiếm bạc lẻ" Không thiếu gì tổ hợp quốc tế đã vào Việt Nam - và đang thất bất an với những tham vọng tốn kém của Trung Quốc - họ sẽ có tiếng nói cho chính quyền của họ nếu việc đầu tư của họ vào Việt Nam là điều có lợi. Trường hợp của tập đoàn dầu khí Ấn Độ ONGC với dự án đầu tư vào Việt Nam vừa bị Bắc Kinh phản đối tháng  trước có thể là một điển hình của phương cách vận động kết hợp kinh doanh với ngoại giao.

Hà Nội không nhìn ra sự thể ấy và hậu quả là Bắc Kinh sẽ là cái lọc quyết định cho các công ty đầu tư vào Việt Nam. Nếu không, họ sẽ có rất nhiều lý do chống đối! Tổng bí thư của ta là Tiết độ sứ của họ, quốc tế sẽ kết luận như vậy.

Việt Nam đã được viện trợ bạc tỷ để xây dựng hạ tầng cơ sở mà thói ăn cắp đã gây nhiều chậm trễ tốn kém. Bây giờ lại vui mừng với xa lộ do Bắc Kinh tài trợ đển nối liền thủ đô Hà Nội với phương Bắc. Ngày xưa, khi Bắc Kinh cho Hà Nội bài học, cả bộ Chính trị đã phải lẩn trốn vào trong Nam. Ngày nay, với xa lộ sẽ xây, Bắc Kinh có đường thẳng vào "giải phóng" Hà Nội trong một ngày. Và bên trong sắt thép của cầu đường, ngày nay Bắc Kinh đã có thể cấy rất nhiều sinh tử phủ điện tử để trấn yểm một trục giao thông quan trọng của Việt Nam.

Ngày nay, Hà Nội có thể từ chối, hoặc yêu cầu giao việc thi công cho các công ty quốc tế khác. Tất nhiên là Bắc Kinh không chịu. Rồi sao"

Khi thanh niên sinh viên Việt Nam biểu tình phản đối Bắc Kinh thì đây là cơ hội thực sự tiến hành đại đoàn kết trong các tầng lớp dân chúng vì quyền lợi của quốc gia. Và có thêm lý luận tranh đấu với Trung Quốc. Vì sao lại bắt giữ người biểu tình" Vì sao cho Hội đồng Nhân dân tỉnh Khánh Hoà úp mở nói về một nghị quyết phản đối rồi lại thôi! Cái lối vừa nói vừa run ấy làm sao vững mạnh và có quan điểm quần chúng bằng hàng loạt những vụ biểu tình, kể cả kêu gọi tẩy chay hàng hoá Trung Quốc"

 Tại sao không công khai xác nhận rằng Quân lực Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa năm 1974" Một quyết định như vậy chẳng thể làm Bắc Kinh phẫn nộ hơn, mà lại cho thấy tinh thần đoàn kết của người Việt và lột trần ý đồ xâm lăng của Trung Quốc từ mấy chục năm nay....

Lãnh đạo Hà Nội có nhiều cách hành xử mà không làm. Chủ yếu là vì không dám. Họ sợ mất hết những đặc quyền đặc lợi đã có, và an phận làm triệu phú bán nước.

Bây giờ mới là lúc họ tự lột mặt nạ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Báo chí tự phong “cách mạng” của Cộng sản ở Việt Nam đã hiện nguyên hình là cái loa tuyên truyền cho đảng để phủ nhận quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí của dân. Việc này đã, một lần nữa, được chứng minh vào dịp kỷ niệm 96 năm của điều gọi là “ngày báo chí cách mạng Việt Nam” (21/6/-1925 – 21/6/2021). Ngày 21/6 được chọn để đánh dấu việc ông Hồ Chí Minh đã một mình thành lập và biên tập Báo Thanh niên - cơ quan của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh Niên - tại Quảng Châu (Trung Quốc) để truyền bá chủ nghĩa Mác - Lê-nin vào Việt Nam.
Sartre là con người hoài nghi muôn thuở nổi trôi giữa hai cực Hiên Hữu và Hư Vô- L'Être et Le Néant. Chủ thuyết Existentialisme của Jean Paul Sartre là hiện thân của nước Pháp và Châu Âu ở hậu bán thế kỷ thứ XX. Charles De Gaule có lý khi ông bảo Sartre là nước Pháp- "Sartre, c'est la France"./.
Chúng ta nên công nhận rằng "cuộc tranh luận về lạm phát" hiện nay như là những gì mà nó đang là: một dấu vết sai lầm được đặt ra bởi những người tìm cách cản trở những nỗ lực của chính quyền Biden để giải quyết một số vấn đề cơ bản nhất của Mỹ. Thành công đòi hỏi nhiều công chi. Cuối cùng, Hoa Kỳ cũng may mắn có được giới lãnh đạo kinh tế mà họ sẽ không chịu khuất phục trước nỗi sợ hãi.
Trước khi hạ cánh an toàn, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã không quên bầy tỏ sự quan ngại sâu sắc về cái mối tình hữu nghị (rất) mong manh giữa nước ta và nước bạn: “Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già có xu thế ghét Trung Quốc.”
Hôm nay tôi và quý vị là người được đón nhận ngày lễ quốc gia đầu tiên để ghi nhớ ngày Juneteenth. Chúng ta hãy cùng nhau đi vào lịch sử để ôn và tìm hiểu thêm về ngày này và hi vọng từ đó chúng ta sẽ có những bài học sẽ làm cho cuộc sống ta thêm phần ý nghĩa về tình người cũng như đạo đức.
Cuộc họp thượng đỉnh giữa hai tổng thống Biden và Putin được báo chí quốc tế quan tâm và tin tức về cuộc họp này được loan tải rộng rãi. Phần tóm lược sau dựa vào các bản tin và bình luận của các cơ quan truyên thông Anh, Pháp, Nga và Trung Quốc về cuộc họp này.
Một tiểu tiết khá thú vị được ghi nhận trong cuộc gặp gỡ này là TT Biden đã đến biệt thự Villa La Grande, nơi tổ chức cuộc họp sau Putin. Theo bản tin của VOA Anh ngữ, dù Putin đã đến khá đúng giờ, nhưng đây là sắp xếp chu đáo của các nhân viên Bạch Ốc nhằm ngừa sự tái diễn như TT Donald Trump đã bị Putin cho đợi đến 30 phút trong cuộc họp thượng đỉnh tại Helsinki vào năm 2018, dù trước đó Trump đã đến muộn khi đến họp với NATO hay yết kiến Nữ Hoàng Anh.
Nền âm nhạc Việt Nam đã mất đi những khuôn mặt tài hoa, nhân cách… nhưng, rất may đã gởi lại những ca khúc bất tử. Nhạc sĩ tài hoa của nhân loại Johann Sebastian Bach (1865-1750) cho rằng “Âm nhạc có thể giúp tinh thần rũ sạch mọi bụi trần của cuộc sống thường ngày” nên khi “đầu óc vẩn đục” hãy lắng nghe ca khúc của tác giả đã quý mến để rũ sạch bụi trần.
Tôi đã được đọc rất nhiều bài trong “Hoa Cỏ Bên Đường” trước khi chúng được chọn cho vào tuyển tập này. Mấy năm nay, cô Kiều Mỹ Duyên luôn dành cho Bút Tre hân hạnh đăng những bài viết ngắn của cô. Bài nào cũng được độc giả khen tặng, đặc biệt bài “Cho Nhau Thì Giờ” gây tác động sâu sắc đến người đọc.
Dưới thời Việt Nam Cộng hòa ở trong Nam, chuyện tranh luận giữa Chính quyền và người dân về những ưu, khuyết điểm của chế độ chính trị là việc bình thường. Các Dân biểu và Nghị sỹ tại lưỡng viện Quốc hội có quyền chất vấn Thủ tướng và các Bộ trưởng Chính phủ bất kỳ lúc nào thấy cần. Nhưng ở Việt Nam Dân chủ Công hòa miền Bắc trước năm 1975 thì khác. Phê bình đảng cầm quyền là tự mở cửa vào tù. Đại biểu Quốc hội và các Hội đồng Nhân dân các cấp chỉ biết làm việc theo lệnh của Bộ Chính trị và cấp trên.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.