Hôm nay,  

Nước Mỹ Có Đang Chia Rẽ Hơn Bao Giờ Hết?

13/12/202518:59:00(Xem: 620)
iStock-1995444812
Liệu Hoa Kỳ có thực sự chia rẽ hơn bao giờ hết, hay sự chia rẽ chỉ đơn giản là đã tiến lại gần hơn—ồn ào hơn, cá nhân hơn, và khó lòng né tránh hơn?  Ảnh: istockphoto.com.


Là một người Việt Nam định cư tại Hoa Kỳ đã hơn năm mươi năm, tôi dần xem đất nước này như quê hương thứ hai. Tôi yêu nước Mỹ gần như yêu quê mẹ, và âm thầm tự hào khi trở thành một công dân của một cường quốc hàng đầu thế giới.

Chính vì tình cảm ấy, tôi ngày càng cảm thấy bất an trước những chia rẽ đang trở nên rõ rệt trong xã hội Mỹ những năm gần đây. Bất đồng về chính sách di dân, phúc lợi xã hội, hay quyền tự do ngôn luận—cùng nhiều vấn đề khác—không còn mang dáng dấp của những khác biệt chính trị thông thường. Chúng trở nên khó hòa giải hơn, ăn sâu vào gốc rễ, và mang tính cá nhân hơn.

Mỗi khi cảm giác lo lắng ấy lặng lẽ dâng lên, tôi lại tự hỏi: Liệu những người Mỹ khác có cảm nhận như vậy không?

Phải chăng sự bất an này là điều phổ biến, hay chỉ là cái nhìn của một người từng sống giữa hai thế giới—người mang theo ký ức về một quê hương đã từng bị chia cắt bởi ý thức hệ và những mất mát không thể hàn gắn?

Chiến tuyến tên đường ở Westminster

Câu hỏi đó, với tôi, gần đây không còn mang tính trừu tượng nữa.

Tại Little Saigon, khu cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở thành phố Westminster, California, một cuộc tranh luận trực tuyến đã bùng nổ, nhanh chóng kéo theo các cuộc biểu tình. Tất cả nhằm phản đối đề nghị đổi tên đường All American Way thành đường Charlie Kirk—một người “chưa bao giờ sống ở thành phố này.”

Điều lẽ ra chỉ là một thủ tục địa phương thông thường đã nhanh chóng biến thành một cuộc tranh cãi đầy căng thẳng. Lời lẽ trở nên gay gắt. Cáo buộc được hai bên ném qua ném lại. Động cơ đổi tên đường bị đặt dấu hỏi. Những người đồng hương hàng ngày vẫn gặp nhau ở chợ, cùng đi trên những vỉa hè quen thuộc, bỗng chốc như đang nói từ hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Điều khiến tôi chú ý nhất không phải là nhân vật trung tâm của cuộc tranh cãi, mà chính là cường độ của những cảm xúc xoay quanh nó. Một cái tên đường, một thứ tưởng chừng nhỏ nhặt, gắn liền với sinh hoạt thường nhật—bỗng trở thành chiến tuyến. Vấn đề không còn là tán thành hay phản đối một cá nhân, mà là câu hỏi sâu xa hơn: Ai thuộc về nơi này, và giá trị của ai được công nhận.

Là một người tị nạn, có lẽ tôi nhạy cảm hơn với những khoảnh khắc như vậy. Ở đất nước tôi từng sống, tên gọi, biểu tượng, và những nơi chốn sinh hoạt chung chưa bao giờ là điều trung tính. Chúng mang theo lịch sử, quyền lực, và hệ quả. Chúng tồn tại lâu hơn những cuộc tranh luận. Chúng âm thầm nhưng dai dẳng thông báo với mọi người rằng chỉ có một nhóm người có quyền quyết định ai được ghi nhớ, ai bị lãng quên.

Theo dõi cuộc tranh luận diễn ra trên mạng, và nhìn hình ảnh những người biểu tình, tôi cảm thấy một nỗi bất an vừa quen thuộc vừa khó chịu. Chính trị đã len lỏi vào những góc đời thường nhất của sinh hoạt cộng đồng. Ngay cả tấm bảng tên đường cũng không còn đơn thuần là chỉ dẫn, mà đã trở thành một tuyên ngôn ý thức hệ.

Điều làm tôi lo ngại chính là cách bất đồng nhanh chóng đóng băng thành sự chia rẽ—không còn là tranh luận ý tưởng, mà là phân loại mọi người. Hoặc đứng về phía này, hoặc về phía kia. Không gian cho sự tò mò, hay đơn giản là bất đồng trong tôn trọng lẫn nhau, dường như co hẹp lại theo từng lời qua tiếng lại.

Nếu chỉ một cái tên đường trong khu phố quen thuộc cũng có thể gánh toàn bộ sức nặng của sự phân hóa toàn quốc, điều đó nói gì về bầu không khí mà chúng ta đang sống?

Liệu Hoa Kỳ có thực sự chia rẽ hơn bao giờ hết, hay sự chia rẽ chỉ đơn giản là đã tiến lại gần hơn—ồn ào hơn, cá nhân hơn, và khó lòng né tránh hơn?

Chính từ câu hỏi day dứt đó, tôi bắt đầu nhìn ra ngoài phạm vi cộng đồng của mình.

Từ Westminster đến toàn quốc

Cảm giác bất an ấy không hề chỉ riêng ở Westminster. Thậm chí nó lại rất quen thuộc, như một điều tôi đã va chạm từ lâu nhưng chưa thể gọi tên rõ ràng.

Tôi lên mạng để tìm hiểu nhiều hơn. Tôi muốn biết liệu những người Mỹ khác —đặc biệt là những người từng trải qua các giai đoạn biến động xã hội và chính trị trước đây, có cảm nhận cùng một nỗi lo thầm lặng hay không. Cảm giác chia rẽ này có thực sự mới mẻ, hay chỉ đang tìm được những cách ồn ào và trực diện hơn để bộc lộ?

Giữa rất nhiều ý kiến, một chuỗi thảo luận trên Reddit nổi bật. Câu hỏi được đặt ra khá đơn giản: Sự chia rẽ ngày nay khác gì so với những thời kỳ khác trong lịch sử Hoa Kỳ? Nhưng câu trả lời thì hoàn toàn không hề đơn giản.

Có người nhắc đến Nội chiến, Đại khủng hoảng, thời kỳ chiến tranh Việt Nam, phong trào dân quyền—như để nhấn mạnh rằng xung đột luôn là một phần của lịch sử Mỹ. Người khác lại khẳng định rằng thời điểm hiện tại mang một cảm giác khác biệt: nó liên tục hơn, cá nhân hơn, và khó thoát ra hơn.

Điều khiến tôi chú ý không phải là mức độ bất đồng, mà là sự phân vân. Nhiều người dường như không biết đánh giá khoảnh khắc họ đang sống ra sao, hay so sánh nó với quá khứ bằng cách nào. Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại—không phải như một cuộc tranh cãi, mà như một nỗi băn khoăn chung.

Nước Mỹ từng chia rẽ như thế?

Một bình luận đã mạnh mẽ phản bác ý tưởng cho rằng sự chia rẽ hiện tại chưa từng có tiền lệ:

Mức độ xung đột chính trị này không hề là chưa từng xảy ra. Thập niên 60, thời Đại khủng hoảng, thời Gilded Age (Thời đại Mạ Vàng), Nội chiến, thời Jackson—tất cả đều tương tự hoặc tồi tệ hơn.”

Những người khác cũng bày tỏ sự đồng tình dựa trên kinh nghiệm cá nhân. Một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi viết:

Đây là thời kỳ chia rẽ nhất mà tôi từng thấy trong 55 năm sống ở Mỹ. Nhưng xét việc chúng ta đã từng có Nội chiến, thì rõ ràng đây không phải là chưa từng có. Tôi nghĩ thời chiến tranh Việt Nam ít nhất cũng căng thẳng như bây giờ.”

Nhưng sự trấn an ấy luôn đi kèm với sự do dự. Một ý kiến khác lập tức đặt vấn đề:

Nói rằng ‘chúng ta’ đã vượt qua các giai đoạn đó là bỏ quên những người đã không sống sót.

Họ liệt kê những cái giá của “sự vượt qua”: chiến tranh, những vụ hành hình công khai (lynching), tù đày, bị cấm hành nghề, bị tước quyền công dân.

Đọc các ý kiến ấy cùng lúc, tôi nhận ra mỗi người nhìn nhận lịch sử theo một cách khác nhau. Với một số người, quá khứ là nguồn an ủi—bằng chứng rằng đất nước đã từng vượt qua bão tố. Với người khác, lịch sử đặt ra câu hỏi khó hơn: ai đã trả giá khi đất nước “tiến lên,” và ai về sau mới được phép gọi đó là tiến bộ?



Cũng có ý kiến cho rằng mọi sự so sánh đều có giới hạn, bởi lẽ không ai còn sống đủ lâu để chứng kiến (hoặc ghi nhớ) những giai đoạn chia rẽ khắc nghiệt nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.

Sự bất định đó có hệ quả lớn hơn chúng ta tưởng. Khi con người không còn chung một tiếng nói về quá khứ, họ sẽ khó có thể đồng thuận về hiện tại—hay về hướng đi cho tương lai. Lịch sử không còn là một điểm tham chiếu chung, mà trở thành tập hợp những ký ức riêng lẻ. Mỗi ký ức được định hình bởi vị thế của người nhớ, bởi những gì họ mất, hay những điều họ chưa từng phải đối diện.

Đối với người nhập cư, cảm giác này vô cùng quen thuộc. Trong những xã hội đã từng trải qua biến động, lịch sử hiếm khi là một câu chuyện duy nhất. Cùng một thời kỳ, có thể là ổn định với người này, nhưng lại là thảm họa với người khác.

Khi lắng nghe người Mỹ vật lộn với quá khứ của họ, tôi nhận ra rằng sự chắc chắn nhanh chóng nhường chỗ cho nghi ngờ—không phải về những điều đã xảy ra, mà về việc câu chuyện lịch sử nào được phép kể, được chấp nhận là đúng đắn.

Tường rào vô hình

Khi đọc tiếp những lời bình, tôi thấy một khuynh hướng khác dần lộ rõ—không phải về điều người ta tin, mà về điều họ đang cố gắng né tránh.

Nhiều người mô tả cảnh các cuộc trò chuyện nhanh chóng bị chùng xuống ngay khi chính trị xuất hiện. Đề tài bị đổi hướng. Câu đùa trở nên dang dở. Người ta dần học được, nhưng thường là không nói ra, rằng câu hỏi nào nên bị tự kiểm duyệt, và câu nào được giữ nguyên.

Một người đưa ra nhận xét sắc sảo:

Trước năm 2016, người ta không quan tâm bạn theo đảng nào. Bây giờ, người lạ hỏi bạn bỏ phiếu cho ai để biết liệu bạn có ‘cùng phe’ hay không.”

Tôi nhận ra phản xạ ấy. Tôi từng có một buổi hẹn hò kéo dài hàng giờ, hai người mới gặp nhau lần đầu chuyện trò thoải mái giữa những tiếng cười thoải mái. Khi buổi tối gần kết thúc, chính trị được nhắc đến một cách nhẹ nhàng. Khi tôi trả lời thẳng thắn về quan điểm của mình, bầu không khí đột ngột thay đổi. Anh ta gọi tôi là kẻ cực đoan và tuyên bố rằng chúng tôi có lẽ khó có thể hòa hợp.

Điều khiến tôi nhớ nhất không phải là sự bất đồng, mà là cảm giác dứt khoát. Chỉ một lời nói đã xác định rõ ràng rằng mối quan hệ hoặc sự hòa hợp giữa hai người là điều không thể.

Nhiều người khác kể những kinh nghiệm tương tự—tình bạn nhạt dần, các cuộc trò chuyện gia đình trở nên dè dặt, người ta chọn im lặng để tránh xung đột. Đó không phải là những đổ vỡ đầy kịch tính, mà chỉ là những điều chỉnh nhỏ, nhưng lặp lại đủ lâu để trở thành thói quen.

Sự chia rẽ, theo nghĩa này, không phải lúc nào cũng xuất hiện qua tranh cãi gay gắt. Đôi khi, nó hiện diện qua sự kiềm chế—những điều ta quyết định không nói, không hỏi, không chia sẻ. Dần dần, sự kiềm chế ấy đã làm thay đổi tình thân, và cấu trúc của đời sống thường ngày.

Im lặng trở thành một hình thức tự bảo vệ—giữ gìn quan hệ bằng cách giấu đi một phần con người thật của mình.

Nhiều người ám chỉ đến sự đánh đổi này. Những buổi họp mặt gia đình vẫn lịch sự nhưng nhạt nhẽo hơn; tình bạn tồn tại bằng cách tránh né một số đề tài. Những điều chỉnh ấy tưởng như nhỏ, nhưng lại tích tụ theo thời gian.

Điều mất đi không chỉ là đối thoại, mà thói quen tin rằng bất đồng vẫn có thể tồn tại song song với sự tôn trọng.

Mạng xã hội: Cơn lốc chia rẽ

Ngay cả những người tin rằng Hoa Kỳ từng chia rẽ sâu sắc trước đây cũng thừa nhận rằng thời điểm hiện tại khó “chung sống hòa bình” hơn.

Nhiều người không nhắc đến ý thức hệ mà nói về bầu không khí chung. Một người viết:

Có mạng xã hội, nên mọi thứ ồn ào và dồn dập hơn. Trước đây, bạn có thể không xem tin tức là xong. Bây giờ thì không thể.”

Người khác nói gọn hơn:

Mạng xã hội làm mọi thứ khuếch đại lên.”

Chính trị không còn xuất hiện theo từng đợt—bầu cử hay khủng hoảng—rồi lắng xuống. Nó liên tục hiện diện. Bạn có thể lướt qua, nhưng khó có thể rời xa hoàn toàn.

Một bình luận đã sử dụng hình ảnh khiến tôi nhớ mãi:

Giống như hai con chó gầm gừ qua hàng rào. Trên mạng thì chúng rất hung hăng, nhưng khi hàng rào mở ra, chúng lại không biết phải làm gì.”

Tập hợp lại, những ý kiến ấy không nói rằng sự chia rẽ ở Mỹ là mới. Thay vào đó, chúng mô tả cảm giác sống bên trong sự chia rẽ—khi bất đồng tràn vào những không gian từng được xem là riêng tư hoặc trung tính.

Sống chung với quan điểm khác biệt

Hoa Kỳ ngày nay đang rất chia rẽ. Tôi không nghi ngờ gì về điều đó. Tôi đã cảm nhận nó trong những khoảnh khắc rất riêng tư—như một bữa ăn Lễ Tạ Ơn tại chính bàn ăn nhà tôi, khi gia đình ngồi chia gần như đều ra thành hai phía.

Ai đó nhắc đến chính trị. Người khác dọa bỏ về. Món ăn còn nóng hổi, nhưng căn phòng lạnh hẳn đi.

Chính những khoảnh khắc như vậy khiến tôi ít quan tâm đến câu hỏi liệu Hoa Kỳ có chia rẽ hơn bao giờ hết hay không, mà quan tâm hơn đến cách người ta đang sống chung với sự chia rẽ ấy.

Những tiếng nói tôi lắng nghe—hàng xóm, người lạ trên mạng, những người ôn lại lịch sử nước Mỹ qua nhiều thập niên—không đưa ra một kết luận cuối cùng. Họ mô tả một trạng thái: tranh luận gay gắt, cuộc trò chuyện thận trọng hơn, và các mối quan hệ đòi hỏi nhiều sự cân nhắc hơn để duy trì.

Điều tôi nghe thấy không phải là sự thờ ơ, mà là căng thẳng. Không phải là lãnh đạm, mà là mệt mỏi.

Sự bất đồng chính kiến trở nên khó đặt xuống, khó rời xa, và khó sống cùng.

Là người từng chứng kiến điều gì xảy ra khi con người không còn tin rằng môi trường đối thoại và chung sống giữa các bên đối lập đáng được gìn giữ, tôi rất dè dặt với những lời trấn an dễ dãi.

Nền dân chủ không sụp đổ vì tranh cãi. Nó suy yếu khi con người lặng lẽ rút lui, tự im tiếng.

Dù vậy, tôi vẫn tìm thấy chút an ủi trong việc câu hỏi đưa ra trên diễn đàn Reddit đã thu hút hằng trăm lời bình. Nhiều người vẫn còn cho ý kiến, vẫn đặt câu hỏi, vẫn so sánh, vẫn cố gắng hiểu điều họ đang phải sống cùng.

Có lẽ câu hỏi không phải là Hoa Kỳ có đang chia rẽ hơn bao giờ hết hay không, mà là người Mỹ có còn sẵn sàng ở lại—tiếp tục hiện diện trong cuộc tranh luận mà không lánh xa nhau hay không.

Những tiếng nói tôi lắng nghe cho thấy tinh thần ở lại và đối thoại vẫn còn tồn tại.

Điều đó, ở tình trạng đang rất chia rẽ này, là hy vọng lớn nhất!

Hà Giang
Dec 11th, 2025

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
09/01/202600:00:00
Người Việt mình, nói cho gọn, là dân có rất nhiều ý kiến. Chuyện gì cũng bàn — bóng đá, chính trị, kinh tế, đến cả… triết học. Ấy vậy mà khi đụng đến nghệ thuật, nhiều người lại im lặng lạ kỳ: nghe người ta khen thì gật, thấy đông người thích thì “ừ, chắc hay đó”, sao cũng được, miễn không phải động não. Một chương trình ca nhạc làm ẩu, ánh sáng lòe loẹt, tiết mục chắp vá — vẫn được tung hô “hoành tráng”. Một không gian trang trí lủng củng, rối mắt, thiếu tiết điệu, thiếu khoảng lặng để mắt nghỉ — vẫn được tán tụng “rực rỡ”. Một cuốn sách lỏng lẻo, thiếu nội dung, không bố cục, chữ nghĩa vênh váo, vẫn được gắn nhãn “sản phẩm văn hóa”. Ca sĩ giọng yếu, phát âm ngọng nghịu, chỉ cần ngân chút “mùi mẫn” là thành “có hồn”.
09/01/202600:00:00
Trong buổi họp báo tại Mar-a-Lago ngày 3 tháng 1 năm 2026, Trump nói rất thẳng. Mục tiêu của Hoa Kỳ tại Venezuela không phải là điều gì mờ ám hay úp mở. Trái lại, ông nêu ra ít nhất bốn mục tiêu, rõ ràng đến mức không thể hiểu lầm: giành thêm quyền tiếp cận dầu hỏa Venezuela; chặn đường ma túy; cắt dòng di dân; và đưa Venezuela trở lại con đường dân chủ. Vấn đề không nằm ở chỗ thiếu minh bạch. Vấn đề nằm ở chỗ bốn mục tiêu ấy không thể cùng tồn tại. Mỗi mục tiêu, nếu xét đến cùng, đều mâu thuẫn với ít nhất một mục tiêu khác. Có mục tiêu này thì phải hy sinh mục tiêu kia. Và khi sự hy sinh ấy xảy ra, ưu tiên thật sự của Washington sẽ lộ diện.
08/01/202611:41:00
Hôm qua, thứ Tư, bà Renee Nicole Good, 37 tuổi, người mẹ ba con ở Minneapolis, lãnh ba phát đạn từ tay đặc vụ ICE – chết ngay giữa đường. Chính quyền Trump qua bà Tricia McLaughlin – thư ký báo chí Bộ Nội An – nhả ngay kịch bản: "Bà ta là 'kẻ bạo loạn hung hãn', dùng xe cán lính, lính bắn tự vệ!" Bà Kristi Noem – bộ trưởng Nội An – vội phong cho nạn nhân danh hiệu "khủng bố nội địa", như thể bà này là du kích ISIS cầm lựu đạn xông vào Nhà Trắng. Chẳng chứng cớ chi hết, chỉ có miệng lưỡi chính trị nhả khói cho vừa kịch bản. Tổng thống Trump xem video một cái là phán: "Bà ta hành động kinh tởm, không phải 'cố tông' mà tông thật!" Ủa, video rõ mồn một: xe bà lùi nhẹ rẽ phải chạy trốn, lính ICE lành lặn bước đi sau đó. Cảnh sát trưởng Minneapolis Brian O’Hara xác nhận: "Chỉ bà ấy bị trọng thương!" Nhưng nhằm nhò gì, Trump-Noem cần kịch bản phải thế thì nó phải thế!
06/01/202619:47:00
Hôm nay, một dòng chữ xuất hiện nhiều trên mạng xã hội: “Jan 06 – Never Forget.” Nếu Donald Trump bị ám ảnh bởi cuộc tranh cử thất bại năm 2020 như thế nào thì vết thương của Đồi Capitol về một ngày bạo loạn cũng hằn sâu như thế. Khác biệt ở chỗ, rồi sẽ có một ngày, khi ra đi, Trump không thể nhớ mình đã từng thua ông Joe Biden. Nhưng vết sẹo của cuộc bạo loạn và hành động của người khởi xướng, vĩnh viễn đi vào lịch sử.
05/01/202618:16:00
Đức Giáo Hoàng Leo XIV, vị giáo hoàng người Mỹ đầu tiên trong lịch sử, đã công khai phản đối chiến dịch quân sự của Trump. Trong buổi đọc kinh vào Chủ Nhật tại Quảng Trường Thánh Phêrô, ngài cho biết ông đang theo dõi sát sao diễn biến tình hình ở Venezuela và kêu gọi tôn trọng chủ quyền và nhân quyền của quốc gia này. Một vị giáo hoàng người Mỹ chỉ trích một tổng thống Mỹ vì vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác là một biến cố lịch sử. Tổng thư ký Liên hợp quốc Antonio Guterres bày tỏ "quan ngại sâu sắc" về các cuộc tấn công của Mỹ, người phát ngôn của ông dẫn lời ông nói rằng điều này có thể "tạo ra một tiền lệ nguy hiểm". Tiếng nói chỉ trích mạnh mẽ nhất ở Âu Châu là từ Ngoại Trưởng Pháp, Jean-Noël Barrot. Ông đã tuyên bố chiến dịch bắt giữ Maduro "vi phạm nguyên tắc không sử dụng vũ lực, nguyên tắc nền tảng của luật pháp quốc tế".
02/01/202609:30:00
Tổng thống Donald Trump trong năm đầu của nhiệm kỳ thứ hai tập trung vào những chính sách nhập cư, quốc phòng, thương mại và chính sách đối nội, bao gồm tăng cường kiểm soát biên giới, áp đặt thuế quan mới, tạm dừng tuyển dụng nhân viên liên bang, cùng với những biến đổi lớn trong các cơ quan liên bang như Bộ Giáo dục. Ông cũng không quên tìm cách trả thù những nhân vật đối lập.
02/01/202600:00:00
Thế giới sau mười năm như một bản đồ chằng chịt vết thương. Số cuộc chiến đang diễn ra tăng nhanh, nhiều nơi đẫm máu, nhiều nơi âm ỉ chỉ chờ bùng nổ. Trong số đó, bảy điểm nóng sau đây đáng được theo dõi đầu năm 2026.
31/12/202514:02:00
Những ngày cuối năm, dán mắt vào màn hình giữa tiếng ồn ào của mạng xã hội, một câu hỏi tuy cũ nhưng vẫn luẩn quẩn trong đầu người làm báo: vì sao chúng ta vẫn viết?
26/12/202510:43:00
Từ 61% đến 74% dân Mỹ nghĩ rằng Trump đã đưa nước Mỹ đi sai hướng.
26/12/202500:00:00
Có những người sanh ra trong chiến tranh, lớn lên theo với chiến tranh và vẫn theo dõi âm thầm mọi biến động trong chiến tranh. Không thoát khỏi mọi ám ảnh thì âm thầm sống với ám ảnh…ta xin tạm gọi đó là một sự hỗn loạn ổn định. Và sự hỗn loạn ổn định đó ở rải rác mọi nơi… như một nỗi đau kinh niên, trầm kha, dai dẳng ở mọi lãnh vực của con người. Nga phát động chiến dịch xâm lăng lãnh thổ Ukraine từ năm 2022 mà Putin gọi là một chiến sự đặc biệt, đó là một cuộc chiến tiêu hao, đúng ra là muốn đánh mau, thắng gọn, nhưng rồi đã ba bốn năm qua, cuộc chiến đi vào một đường hầm hun hút!
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.