Hôm nay,  

Hỏi & Đáp

02/03/200300:00:00(Xem: 8167)
Nhuy, Nguyễn:
Chào làm quen chị Ngọc Anh. Em thường đọc trang Thẩm mỹ do chị phụ trách. Nơi đó em học hỏi được rất nhiều và em rất thích chuyện, mục của các chị. Em đọc lại trang 64, chị có giới thiệu sản phẩm mới "máy NuMe "Em có tìm mua nhiều nơi nhưng không có hiệu nầy
Chị làm ơn chỉ giùm em mua máy nầy ở đâu" hay tiệm suply nào có bán thể em order.
Chị làm ơn chỉ em mua loại facial mask nào ít bị kén da khách hàng cho da trắng, hiệu nào tốt và mua ở đâu "
Esthetics license không thể sử dụng để làm massage phải không chị" Em ở tiểu bang North Carolina, vậy em có cần lấy bằng massage khi làm cho khách ở tiệm, em nghe nói có một số tiểu bang không cần lisence "
Xin cám ơn các chị. Chúc các chị sống vui, khoẻ, và trẻ đẹp
Trả lời: 1-Chị coi lại thấy phần giới thiệu máy NuMe không có để địa chỉ, như vậy có nghĩa họ bày bán nhiều nơi. Cũng có khi tiểu bang nầy có nhưng ở tiểu bang khác thì không. Em thử hỏi những tiệm suplies của người Mỹ thử xem
2-Mỗi tiểu bang luật hành nghề thẩm nỹ khác nhau, em cần hỏi Hội đồng thẩm mỹ nổi em đang hành nghề
3-Tại tiểu bang CA phải có bằng Esthetician mới có thể làm massage cho khách
4-Facial mask tuỳ theo từng loại da, những sản phẩm về da em tìm mua trong các tiệm bán đồ dưỡng da chuyên môn hay những beauty supply của người Mỹ, hoặc đọc trong những tạp chí về dưỡng da có rất nhiều
Tran, Nguyễn:

Em có câu hỏi mong chị có thể trả lời giúp em. Chuyện là thế nầy, da mặt em có một số vấn đề. Em là con trai, 17 tuổi rồi, nơi em sống mùa đông rất lạnh và mùa hè thì rất nóng. Em là một cầu thủ bóng đá nên rất thường xuyên tiếp xúc với ánh nắng khó mà dưỡng da được. Da mặt của em thuộc loại da nhờn, thường xuyên rửa mặt bằng nước ấm, nhưng mỗi khi rửa mặt nhất là về mùa đông thì da lại bị bóc ra rất khó chịu, mùa hè thì không. Em chỉ dùng nước mà thôi chứ không dùng sản phẩm nào hết. Còn mụn thì rất hay nổi lên trên mũi, mỗi lần nặn là bị nổi lại. Hiện nay em không biết dùng sản phẩm nào, rất mong nhận được lời hướng dẫn của các chị, hoặc một phương pháp nào cũng được. Ngoài ra trên mặt em có rất nhiều tàn nhang, không biết có loại thuốc nào trị tàn nhang hay không. Nếu được mong chị gởi e mail cho em. Cám ơn chị nhiều. Chờ mail của chị.
Trả lời: 17 tuổi là tuổi đang lớn, dậy thì, chất kích thích tố tiết ra nhiều nên làn da bị ảnh hưởng. Hơn nữa, em lại thường chơi thể thao ngoài nắng và gió, nên da mặt bị hư hại nhiều hơn. Về mùa đông cần xài kem dưỡng da, mùa hè để tránh bị nám da, xài toner sau khi rửa mặt thật sạch rồi thoa kem chống nắng 15 phút trước khi ra ngoài để da có đủ thời gian hấp thụ chất kem. Da dậy thì rất thường hay bị mụn vì tiết nhiều chất dầu làm nghẹt và bít lỗ chân lông, xài thuốc trị mụn hiệu Johnson&Johnson cũng rất rất hiệu nghiệm.
Tốt nhất là em nên đi bác sĩ, bác sĩ sẽ cho thuốc thích hợp hơn để trị mụn và sự xáo trộn của da mặt không bình thường của tuổi dậy thì.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sau gần hai tháng vắng mặt, tiệm quán đóng cửa theo lịnh của chính phủ chống sự lây lan của con vi khuẩn corona, đa số người trong tiệm quán hay ngoài đường đều trở thành "Hiệp sĩ bịt mặt" như nhân vật Zoro trong truyện tranh mà hồi nhỏ mình mê quá trời
Lúc này trong trận đại dịch, thiên hạ bổng nhiên lây lan nhiễm bịnh ngã ra chết quá nhiều, đúng là những cái chết bất thình lình xảy ra. Không ai biết trước tại sao mới mấy tháng trước còn dắt nhau đi du lịch hà rầm, bây giờ ai nấy bị bắt buộc phải ru rú ở trong nhà trốn con vi khuẩn corona mà nhiều người gọi là cúm tàu suốt bảy ngày trong tuần, 24/24 luôn suốt cả tháng nay như cung nữ thời xưa. Muốn ra khỏi nhà để đi chợ mua thức ăn thì vừa đeo kiếng mát thiệt to, đứng cách nhau cả 2 thước, còn phải mang thêm cái miếng che mũi che miệng, che luôn hơi thở vừa ngộp, vừa bốc hơi mờ cả mắt kiếng hết thấy đường luôn!!!
Các bạn làm nail, làm tóc mến thương, Chúng ta sẽ bắt đầu trở lại nhịp sống của mình sớm. Chúng ta sẽ bắt đầu mở lại tiệm (trận chiến mới) theo một cách an toàn, có tổ chức và rất trách nhiệm. Các bạn sẵn sàng chưa cho trận chiến hoàn toàn mới (với chiến thuật và chiến lượt mới)
Ông xã của em mới ngoài 40 tuổi thôi, nhưng tóc ổng bạc nhiều lắm, nhiều muối hơn tiêu. Em muốn ổng nhuộm tóc nhưng ông không thích. Ra đường người ta cứ tưởng ông là ba của em. Làm sao đây?
Mỗi ngày đều có rất nhiều người muốn xin tái cấp bằng hành nghề, thắc mắc khi phải di chuyển sang tiểu bang khác, đổi địa chỉ nhà ở hay chỗ làm việc, muốn biết tin tức mới nhứt từ Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM)...
Nám da xảy ra khi trên làn da xuất hiện những đốm sậm màu, nâu lợt, đậm, thậm chí đen, nhiều hình dạng khác nhau, từ lấm tấm nhỏ gọi là tàn nhang, trên gò má ở tuổi dậy thì, và đầy nhữmg đốm tròn ở tuổi bị lão hóa thường xuất hiện sau độ tuổi 40, chẳng những trên mặt, mà còn có trên lưng bàn tay, và trên thân thể nữa. Nám da có nhiều nguyên nhân lắm, như đốm tàn nhang khi kích thích tố ở tuổi dậy thì hoạt động quá mạnh, ảnh hưởng tia cực tím từ ánh sáng mặt trời, sự lão hóa của da, hoặc trong giai đoạn tế bào tái tạo, sắc tố (Melanin) rối loạn ở tuổi dậy thì, dị ứng thuốc cũng có thể gây nám da.Những loại nám da như tàn nhang, rối loạn nội tiết, sau khi bịnh, lão hóa, thường có hình dạng khác nhau như lấm tấm, hình tròn, to, nhỏ không đều …thường phẳng và màu khác lạ như nâu lợt, nâu đậm, nâu đen.
Mùa xuân lại về, trên áo hoa thiếu nữ. Hàng cotton ren, thêu, hay rayon mát mẻ, in hình hoa sắc màu dịu nhẹ rất xuân. Thế giới đang trong mùa đại dịch, chiếc nón với vành che mặt bổng nhiên thích hợp với mùa xuân năm nay. Nay mai, có thể thời trang phụ nữ sẽ xuất hiện trở lại những chiếc mạng che mặt kết trên vành nón như thời xa xưa vừa bí ẩn, vừa xinh đẹp.
Từ ngày đại dịch cúm Corona Virus lan tràn ra khắp thế giới, lan tới tận nước Mỹ hiền lành, nhiều giới kinh doanh bị ảnh hưởng nặng nề. Ảnh hưởng nhứt vẫn là bà con trong ngành thẩm mỹ, do nghề nghiệp phải tiếp xúc quá gần với khách hàng, nên bắt buộc phải đóng cửa để tránh sự lây lan. Nhìn qua xứ Phật Ấn Độ, Tổng Thống nước họ lên đài truyền hình vừa ban lịnh nội bất xuất ngoại bất nhập 21 ngày trên toàn quốc, vừa ve vuốt năn nỉ người dân “Ở yên trong nhà 21 ngày hay la cà ngoài đường chơi để vi khuẩn corona tấn công lây bịnh chết chóc khiến đất nước phải lùi lại 21 năm, bà con chọn đi”. Ai mà muốn đất nước mình thụt lùi lại mấy chục năm trong khi thế giới tiến bộ từng ngày, vậy là lịnh ban ra, và Cảnh Sát tuôn ra đường với cây roi mây lăm lăm trên tay, để trừng trị những người bất tuân luật pháp tạm thời.Cô Tư coi cảnh quí ngài cảnh sát xứ Ấn quất cây roi mây vô những người dám chạy rong ngoài đường, hay tụ năm tụ ba ngồi tỉnh bơ trước cửa nhà hút thuốc, a lê hấp, vô nhà mà ngồi,
Em thích cắt tóc thật ngắn và mặc quần áo theo kiểu “Tomboy”, nhưng em sợ người ta dèm pha này nọ quá. Chị cho em ý kiến nha ./ Trong mùa dịch cúm Rorona, tôi không thể tới phòng tập thể dục như trước và bị cấm rời khỏi nhà nếu không cần thiết. Như vậy tôi có thể mặc quần jean, áo có nón, đeo ba lô và chạy bộ ở vườn chơi được không ?
Do tình hình đại dịch Corona virus, để tránh lây lan theo những hướng dẫn, đề nghị của cơ quan Y Tế địa phương và tiểu bang California, văn phòng chính của Hội Đồng Thẩm Mỹ (HĐTM) sẽ đóng cửa không tiếp xúc với công chúng cho tới khi có thông báo mới. Tuy nhiên, văn phòng vẫn mở cửa cho các nhân viên làm việc. Nếu bạn cần gia hạn bằng cấp hành nghề, xin giấy phép môn bài, hoặc thay đổi chi tiết cá nhân xin vui lòng ghi danh với : www.breeze.ca.gov


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.