Hôm nay,  

Học Gắn Lông Mi Như Thiệt

16/09/202200:00:00(Xem: 7054)

eyelash
Hình minh họa
 
Trong tiệm.

Cô Thanh mở cái bịch bự, moi moi lấy gói gì đó ra khoe:

-Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi.

Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng:

-Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!

Xời! Bộ người ta quên cái thuở hàn vi rồi sao ta? Quên hồi người ta mới vô đây, chưa có cái bằng dưỡng da, làm chui mà tui tin tưởng nhường khách cho làm sao ta? Bây giờ túi người ta rủng rỉnh có tiền, trong nhà băng đầy tiền, ngoài đường có xe về nhà có nhà đã trả dứt, du lịch du liếc hằng năm, mà bây giờ xách cái bộ đồ nghề đi học về còn muốn thu học trò, bạn bè nối khố, mà không, bạn nối tới mấy cái khố lận, ngay trong tiệm, đặng lấy tiền đồ nghề lại là sao LÀ SAO LÀ SAO???

Thanh cười cười:

-Thấy chưa thấy chưa, chọc cho con mẹ khùng la làng nghe chơi, ha ha ha, bộ bữa nay ế, hổng vui sao mà nóng như nước sôi đổ vô... chậu vậy mẹ? Con mới nói chơi có một câu thôi bà trả lời một dọc nín thở xanh mặt vậy hà. Hò hò hò, hà hà hà, nghe nè, bộ lông mi giả loại mới ra nầy hết xẩy, gắn vô giữ được cả tháng! Ai muốn làm mẫu tui gắn cho một cặp để chớp chớp quảng cáo với khách hàng nè mại dô mại dô.

Láng và Sương cùng dơ tay lên một lượt. Tuấn cũng dơ tay, miệng cười toe toét, lộ hàm răng trắng bóng, màu răng trắng của thanh niên vào độ tuổi trẻ trung cường tráng, mắt sáng môi hồng. Thanh nạt:

-Tên thái giám nầy, đi chỗ khác chơi.

Tuấn cãi:

-Úi giời các chị không biết sao? Tài tử Hàn quốc có một anh chàng, không mấy gì đẹp giai nhưng khán giả nhớ tới chàng chính là nhờ hai hàng lông mi giả của anh ta đấy.

Thu xí dài, trề đôi môi mộng ra nói với Thanh:

-Vậy phải được hông.  Tui là vậy đó. Ai nói bậy tui xực liền. Thà để chị em trong nhà sửa lưng còn hơn là bị người ngoài đường, mất mặt lắm nghe chửa.   

Nói rồi Thu tới rờ rờ từng món nhỏ nhỏ Thanh vừa bày trên bàn. Láng nói:

-Em làm mẫu cho chị Thanh gắn cho em đi, giữ được tới cả tháng lận à. Rồi khi rửa mặt thì sao? Em hông thể mang mặt son phấn mà ngủ được đâu chị.
Thanh nạt:

-Ai biểu Láng mang mặt son phấn mà ngủ? Hư da mặt hết. Cứ tự nhiên thoa kem rửa mặt, chừa hàng lông mi ra, lấy cây quấn bông gòn chùi nhẹ nhẹ. Ủa? Sao có cây son màu đen chai nước sơn cũng màu đen? chưa tới holloween mờ, bộ tính chơi màu đen ngay bây giờ hả? Của ai đây?

Thu nói xiêng nói xỏ, mắt thì liếc Thanh:

-Có ai trồng khoai đất nầy. Ai mà chạy thục mạng theo thời trang, y chang như một người tui có quen.

Láng ngồi xuống ghế bật ngửa mặt lên. Thanh tỉnh bơ, coi như lời xéo xắc của Thu như gió thổi qua mành, đưa tay ôm gọn cái hàm nhọn của Láng, xây qua xây lại ngắm nghía. Láng cự nự:

-Trời trời bà nội. Bà gắn lông mi hay nhổ răng?


Sương nói thẳng thừng:

-Tại gương mặt của Láng hơi bị méo nên chỉ coi coi phải gắn lông mi quớt ra cái đuôi mắt dài bao nhiêu cho thấy đều hai bên. Làm hổng khéo bà lé liền, vậy mà cũng hổng biết sao? Mang tiếng là chuyên viên thẩm mỹ!

Chị Ngà góp lời:

-Tui mới nghe bạn tui nói nó vừa đi thẩm mỹ viện chích loại thuốc mới tên là Kybella đặng làm tiêu cái nộng dưới càm nè, bà con. Bây giờ khoa học càng ngày càng tiến bộ. Thuốc nầy chế tạo bằng tế bào gốc từ cơ thể con người, có đặc tính là acid, làm tiêu mỡ vĩnh viễn đó bà con. Thuốc vô hại, chỉ có lợi. Tin phát ra từ đài truyền hình Fox New đàng hoàng chớ hổng phải tin vịt à nghen.  Tui tính bữa nào quởn quởn đi coi thử. Tui chán cái bọc mỡ nầy quá đi. Dòm coi vừa mệt mỏi vừa già thêm 15 tuổi.

Khải phụ họa:

-Hôm nào chị đi kéo vợ em theo với. Thu dạo nầy cứ mãi xơi giò heo mí lại da gà, gà đi bộ gà nhảy đầm, càng ngày càng nở như cái bánh phồng tôm chiên vậy.

Thanh cười lớn:

-Ái da da! Cha chả, hôm nay ông Khải chắc uống lộn thuốc sao mà dám chọc sư tử Châu Phi ta? Ải ải, coi chừng tối nay ngủ ngoài nhà ga nghen.
Thu tỉnh bơ lắc đầu, xì dài:

-Xí! Ở đây làm bộ lớn tiếng dựt le với mấy bà. Về nhà thì xếp ve. Nè chị Ngà, nói rõ tui biết thêm vụ chích thuốc gì làm tiêu mỡ vậy? Nếu như  hổng mắc lắm mình đi làm thử coi, biết đâu?

Thanh nói:

-Thôi thôi cho “I can You” Cứ siêng làm massage da mặt riết, làn da cũng săn thon gọn lại vậy. Cứ đi cắt mí, đi chích, rồi ăn uống thả dàn, cái miệng như cái thùng rác, giống gì cũng dộng vô thì có chích cả “ga lông” thuốc cũng vô ích thôi.

Sương lắc đầu, than nhỏ nhỏ:

-Nghe mấy chị nói chuyện cái kiểu thù hằn đá cá lăn dưa như vầy, khách mới vô hổng hiểu tánh mấy chị ưa nói chơi, họ hết hồn, chạy te.

Chị Thanh, làm xong bà Láng, chị làm cho em nghen, em khoái lông mi dài lắm. Làm cặp mắt lớn ra, nổi bật. Khi hạ mí mắt xuống, có vẻ mơ mơ màng màng…

Thanh gật đầu:

-Chớ sao. Bảo đảm mấy người, hổng đẹp hổng ăn tiền.

Chị Ngà nói:

-Dĩ nhiên phải đẹp rồi. Giống như khi khách bước vô tiệm, tóc tai khô cháy không kiểu cọ gì hết, vô tay thợ chuyên nghiệp tụi mình, bước ra khỏi tiệm, đẹp đẽ sang trọng thay hình đổi dạng tíc tắc, ai mà hổng thích?

Thanh hỏi:

-Chị muốn thay đổi hình dạng tíc tắc hông xề xuống đây vài phút là thành tiên liền.

Thu lầm bầm:

-Tiên huyền tiền. Bả còn đang đếm tiền kìa. Thôi để tui đi học nghề chích thuốc tiêu mỡ Kybella rồi về phát cho mỗi bà một ống, đỡ tốn tiền đi mỹ viện.
Láng la lên:

-Thôi, ở đó kéo kẹo đi bà bán kẹo kéo. Nói như bà vậy thì người ta mở thẩm mỹ viện mần chi? Giang san nào anh hùng đó. Mình làm ăn cũng nên để người khác mần ăn, đừng có ở đó mà nói lang bang bá láp bá xàm.

Chút nữa tui đi chợ có ai gởi mua gì hông? Nói.

Tiệm chị Ngà, họ nói chuyện với nhau như vậy đó, cả mười mấy năm nay rồi./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa thu, mùa đẹp nhất trong năm khi những ngọn gió thu thổi nhẹ, xua tan cơn nóng mùa hè. Những chiếc khăn choàng cổ mỏng nhẹ được lôi ra từ tủ, phủ quanh bờ vai hờ hững, nhẹ nhàng đủ ấm, hay dầy hơn một chút, quấn quanh cổ, vừa làm đẹp vừa mang lại ấm áp dễ chịu.
Xời. Mới mấy năm. Xời. Đánh chút phấn thoa chút son thì sao mét chằng? Móng tay sạch sẻ sơn nước bóng thì sao phải dấu dấu? Tui đây đứng đủ hai chục năm. Tui đây hửi mùi thuốc uốn tóc, đủ 20 năm. Đau lưng đau tay đau chưn đau cùng mình, đủ 20 năm mà chưa than. Nè nghe tui nói nè mấy cậu mấy cô. Dù sao tui cũng đi trước quí vị vài... chục năm, lấy kinh nghiệm ở đời nói chuyện chơi nè, nghề nào cũng có cái tốt cái xấu cái hay cái dở...
Móng tay mọc trung bình 1/8 inch (1/2 cm) mỗi tháng, bạn nên dặn khách trở lại sau 3-4 tuần lễ để đắp thêm chỗ móng mới mọc ra. Nếu móng bị hở trước thời gian ấy, người khách cần phải trở lại ngay, nếu không sửa chữa chỗ bị hở sẽ vô nước, có thể mọc nấm, làm môi trường cho vi trùng xâm nhập rất nguy hiểm.
Nếu bạn ăn điều độ, uống đủ nước mỗi ngày, nghỉ ngơi đúng lúc, bạn sẽ có một làn da tươi trẻ và mái tóc mướt mịn. Chăm sóc và nuôi dưỡng mái tóc rất quan trọng. Điều quan trọng hàng đầu để có mái tóc đẹp là sạch sẽ và đầy đủ dưỡng chất nuôi tóc.
Những chiếc quần bò (jean) cũ kỷ, nhưng vẫn còn rất tiếc không muốn bỏ, bạn hãy cắt ngắn lên, tạo thành chiếc quần ngắn bụi đời mặc mùa hè rất dễ thương, vải càng cũ, càng bạc màu càng đẹp .
Sinh tố dâu có đầy đủ những sinh tố như calcium, A, B
Tôi nghỉ làm đi xuyên mấy tiểu bang dự đám cưới ông anh họ, sẵn dịp xả hơi luôn. Con người có khối óc trái tim và cơ thể. Hãy cứ thuận theo sự tuần hoàn cần thiết, hãy sống cho thoải mái tí, các chị ạ. Em nói điều này xin lỗi chị Ngà và các anh chị em trước nhé, trừ anh chị Vinh anh chị Khải ra, tôi thấy trong tiệm này, mấy ai vui vẻ trong chuyện tình yêu, trong cuộc sống gia đình? Nói tôi nghe.
Nếu bạn có đôi chân dài thon thả, muốn khoe qua chiếc áo đầm, bí quyết mặc sao cho vừa tăng phần gợi cảm của đôi chân đẹp, vừa nhu nhã, thanh lịch, nên chọn áo đầm mini ngắn khoảng trên giữa đùi, và nhất định áo phải có tay dài, thân áo ôm gọn sát vào người, cổ áo dạng tròn, cổ ngang, hay trái tim đều đẹp. Hai màu gây ấn tượng nhất là màu đỏ và màu đen.
Quần “jean” lúc nào cũng đẹp và hợp thời. Chọn kiểu vừa vặn, ôm sát phần đùi giúp thân hình nhìn thêm thon thả.
Em có khuôn mặt dài, to, lông mày đen, rậm, sợi lông cũng to thì để kiểu mày nào thì hợp? Mong chị giúp ý kiến cho em. Cám ơn.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.