Người thật tâm muốn đóng góp cho tình yêu thương nhân loại cần định tâm kiến tánh, phải bảo vệ bộ não cho trong sạch bình yên không theo phong trào, không theo đảng phái, không thiên tả lẫn thiên hữu quá đà để trí não trở nên bất an. Càng biện luận sẽ càng thiên lệch, tâm trí sẽ bị che mờ, hoang mang, bất định.
Tối Chủ Nhật ngày 7 tháng 11 năm 2021 tại nhà hàng Dimond 3, trên đường Westmister Thành phố Westminster, Chùa Phật Tổ tọa lạc tại số 905 Orange Ave, Thành Phố Long Beach, Nam California do Hòa Thượng Thích Thiện Long làm Viện Chủ đã tổ chức buổi tiệc chay gây quỹ xây dựng nhà bếp và trai đường để đáp ứng nhu cầu số Phật tử về sinh hoạt tại chùa càng ngày càng đông, hằng tuần có từ 500 đến 700 đồng hương Phật tử đến tu học và thăm viếng ngôi chùa, vì vậy nhu cầu sinh hoạt nhất là về phương diện ẩm thực, chùa phải cần một nhà bếp theo đúng luật lệ của thành phố cho phép.
Kể từ tháng 5 năm 2021 đến nay, hơn 6 tháng trôi qua, sau khi Hội Đồng Hoằng Pháp của GHPGVNTN được thành lập dưới sự cố vấn chỉ đạo của Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ, các Ban bộ chuyên môn đã từng bước đi vào ổn định và bắt đầu hoạt động. Để đón nhận thêm những lời chỉ giáo của chư Trưởng Thượng cũng như các ý kiến xây dựng của các Tổ chức Phật Giáo, hay những cá nhân có thiện chí muốn xác định một hướng đi vững mạnh cho PGVN trong tương lai, chúng con/chúng tôi sẽ tổ chức Đại Hội Hoằng Pháp lần I, mở rộng trên diễn đàn online theo hệ thống trực tuyến ZOOM (chi tiết bên dưới). Đại hội sẽ bắt đầu vào 4:00 giờ sáng ngày thứ bảy 27 tháng 11 năm 2021 theo giờ Âu Châu
Thầy dạy thiền Peter Coyote còn là một diễn viên, nhà văn, người tường thuật (kể chuyện) cấp tiến. Đây là một bài viết về Peter Coyote, được đăng trên trang nhà Lion’s Roar vào ngày hai mươi mốt tháng mười năm hai ngàn hai mươi bởi nữ phóng viên Jennifer Kaishin Armstrong.
Tuy nhiên Đức Phật và chư Tổ cũng dạy rằng: “Hương thơm dầu là hương của loài hoa Chiên Đàn đi nữa cũng không thể bay được ngược gió, chỉ có hương của người đức hạnh dầu ngược gió vẫn bay khắp muôn phương”. Đó là một sự thật và hương của người đức hạnh thì không có hương thơm của loài hoa nào có thể sánh kịp.
Với Thầy Giác Thanh, dù thời gian tiếp xúc với Thầy không nhiều, nhưng hình ảnh của Thầy luôn luôn nằm đâu đó trong tiềm thức của tôi, dù là rất nhẹ nhàng, không hề có một ấn tượng nào mạnh mẽ.
Tuy nhiên, người ta thường bỏ qua nguồn chăm sóc sức khỏe tinh thần là các nhà thờ. Trong thập niên qua, Nghiên Cứu Của Các Hội Thánh Toàn Quốc (NCS) đã lập tài liệu về sự phổ biến của việc cung cấp chăm sóc sức khỏe tinh thần trong những nơi thờ phượng tại Hoa Kỳ. Dựa vào tài liệu từ thăm dò vào năm 2018 của NCS, 26% các hội thánh cung cấp việc thực hiện chương trình sức khỏe tinh thần, và 37% người tham dự các dịch vụ tôn giáo đã tham gia vào một trong những hội thánh này. Chương trình như thế có thể gồm các nhóm hỗ trợ, các cuộc gặp mặt và các khóa tập trung vào việc giải quyết các mối quan tâm sức khỏe tinh thần.Trước đây, những nhà nghiên cứu đồng nghiệp của tôi và tôi đã phân tích tài liệu năm 2012 của NCS để biết rõ hơn các nguồn chăm sóc sức khỏe tinh thần trong các hội thánh tôn giáo. Một trong những mục tiêu của chúng tôi là để xác định các yếu tố đóng góp cho việc hội thánh cung cấp chăm sóc sức khỏe tinh thần. Những yếu tố này gồm việc có thêm thành viên, tuyển nhân viên
Vì sự độc ác, tham lam, tranh chấp của con người, mà gây bao nhân quả tồi tàn khiến cho cả thế giới mất quân bình, chìm đắm trong sự sợ hãi, oán hận, chỉ muốn tiêu diệt nhau để bước lên, giữa con người với con người, giữa nhóm này với nhóm kia, phe phái này với phe phái nọ. Lòng người phân tán bởi những lập trường, chủ nghĩa, sắc màu, giống tính...
Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.
Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.
Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”
Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.
Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.
Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.