Hôm nay,  

Chuyện Vãn: Quanh Quẩn Cùng Bằng Hữu

18/04/202500:00:00(Xem: 2418)
 Trach gam
vun vat
 
Vương Trùng Dương
 
Chưa có bao giờ vào những ngày đầu năm mà tôi phải nằm nhà suốt như năm nay. Năm 2025, năm của con rắn, năm Ất Tỵ. Ở tuổi già bước vào tuổi tám bó, cực chẳng đã bị cái bệnh khiến mệt rề rề mới nằm nhà, nếu khỏe ra cà phê tán gẫu.

Chuyện tầm phào từ thuở xa xưa, thời khai thiên lập địa, có một phái đoàn có cả con người và muôn loài động vật, chuyện không nhắc đến dùng phương tiện gì, mà tất cả đã mò lên trình diện được cùng Thượng Đế. Việc trước tiên là… vấn an Ngài, thứ đến là xin Ngài ban phước lành cho trần thế. Không hiểu từ một sự sắp xếp theo một tuần tự ngẫu nhiên nào mà cặp đôi trùng phùng đến quì trước mặt Thượng Đế là một lão già lẩm cẩm, chừng đâu đó tuổi bằng tuổi tôi hiện giờ (83) và một con rắn lượn mình hớn hở.

Thượng Đế ban phước công tâm:

“Người già người lột vỏ
Rắn già rắn bỏ hòm sen”

Rủi ro là bởi cái lẩm cẩm của người già, khi trở về, vì… quên đầu lộn đuôi làm hỏng bét sự tình, trịnh trọng tuyên bố lời phán xét của Thượng Đế giữa trần gian:

“Rắn già rắn lột vỏ”… và… cũng vì bởi cái lẩm cẩm tai hại đó, cho đến giờ loài rắn cứ nhẩn nha lột vỏ sống đời còn con người một cách chững chạc hàng hàng lớp lớp sắp hàng lần vào nghĩa trang…

Vào những ngày cuối năm đang lửng thửng bước vào năm Ất Tỵ, một tay mà tôi xem như đàn anh của tôi tuổi Tân Tỵ (1941), Nguyễn Thanh Huy, một tay với 52 thành công lực múa bút cùng văn chương chữ nghĩa, dân làm báo mà, bị rắn vật, tơ lơ mơ mười mấy ngày trời, ôm nàng Côvic mộng du… mãi đến mùng tám tết mới mò ra được quán cà phê thăm anh em.

Cuối năm Giáp Thìn, mượn cớ gặp mặt bạn bè cho vui, chúng tôi bày đặt tất niên tiễn rồng đón rắn. Ngồi lại bên nhau tình cờ có ba người đẹp cùng tuổi con rắn chung bàn, cùng tuổi Quí Tỵ.

Không hiểu tuổi Quí Tỵ dành cho những người mạng nữ đều… đậm nét tài hoa hay sao mà Một Phương Hồng Quế, Một Trang Thanh Lan, trước năm 1975, chưa tròn 20 tuổi đã ru đời ngậm ngùi bằng tiếng hát lời ca và… mãi đến bây giờ, năm chục năm sau, giữa trời tha phương vời vợi vẫn còn lã lướt trên cung đàn điệu nhạc. Người kế đến là Yên Ly, bóng mát của đời tôi, đa dạng cùng nghệ thuật, từng đóng phim, từng soạn nhạc từng ngâm thơ và cũng từng ca hát nhưng tất cả đều khựng lại vì tự… bắt tay cùng bao cơn bịnh trầm kha.

Tôi đọc sách Tử Vi thì nhiều mà hiểu chẳng bao nhiêu, mượn giọng thầy bói, động viên cùng ba người bạn tuổi Tỵ, thân thương của tôi “Có phần không cần gì lo, cho dù là năm tuổi, đụng phải kế đô cũng chẳng nhằm nhò gì. Đừng lo, rắn là loại lột da sống đời, trẻ mãi không già… Hơn nữa nữ Quí Tỵ mệnh Trường Lưu Thủy tiểu hạn năm nay nằm tại Điền, nước vào ruộng, thuận cách biết đâu chừng trúng số không hay”.

Chuyện đùa là vậy… nhưng thực tế vừa bước vào năm rắn có một ngày… Mới sáng ngày Mùng Một vợ chồng tôi lổng nhổng phố Bolsa cùng ngắm hoa Xuân, cùng xem đốt pháo, cùng bỏ vài chục ghé bàn Bầu Cua Cá Cọp thử thời vận… vừa qua sáng ngày Mùng Hai tôi lại phải đưa bà xã tôi vào bệnh viện, tim đập loạn xạ lúc slow lúc chachacha.

Bệnh tim vốn là bệnh bẩm sinh của Yên Ly, hở vanh tim từ nhỏ, đã qua một lần giải phẫu nhưng rồi vẫn loạn nhịp, vẫn ra vào nhà thương.

Nhà thương vào những ngày Tết lại đắt khách không ngờ. Nghĩ lại cũng đúng thôi, bọn tôi mất nước đã 50 năm, trời tha phương dặt dài nỗi nhớ, đứa trẻ nhất cũng đã là thất thập cổ lai hy thì… việc kết bạn cùng bệnh viện âu cũng là một mối thâm giao có hậu.

Cấp cứu, chụp hình, vào nước biển… cho về cùng lời dặn dò, nếu tái phát nặng hơn thì… vào lại. Bệnh viện hiện tại không còn chỗ để nằm!.

Trên đường chở bà xã tôi về, tôi tìm vài ba lời vu vơ để trấn an. Tôi vốn là một đứa ít để tâm đến sự lo lắng, từng đùa cợt với hiểm nguy nhiều rồi mà… thành thử đối với những người đang buồn vì bịnh hoạn, như bà xã tôi, cách làm vơi đi sự quan tâm không cách nào hơn là… tìm cách trao tặng nụ cười.
Trên  đường rời bệnh viện về nhà, ngồi trên xe tôi rĩ rã cùng bà xã, tôi chia sẻ:

-  Đừng lo gì cả, vẫn biết bệnh tim là một trong những bệnh nguy hiểm nhưng… không phải ai mang chứng bịnh tim đều chết cả… cứ nhìn vào lão Vương Trùng Dương mà xem, lão đau tim cả mấy chục năm trời mà… có chết vì căn bệnh nầy đâu.

Bà xã tôi đang lim dim bật dậy:

-  Ủa! anh Vương Trùng Dương bạn mình cũng đau tim hả anh, sao em không nghe ảnh nói.

Tôi cười ha hả:

-  Vương Trùng Dương, bạn mình, là một tay giang hồ phiêu bạt… mà những tay loại nầy trời tôi cho quả tim bằng thép ròng, dễ gì mà đau. Lão Vương Trùng Dương mà anh vừa nhắc là một nhân vật trong Anh Hùng Xạ Điêu, trong Thần Điêu Đại Hiệp, tay số một, tay đứng đầu Võ Lâm Ngũ Bá, sau trận luận kiếm ở Hoa Sơn. Tại Hoa Sơn, chỉ mất 7 ngày 7 đêm đã đánh bạt 4 tay sừng sỏ khét tiếng giang hồ thời bấy giờ là Đông Tà, Tây Độc, Bắc Cái, Nam Đế…

-  Anh đùa cho em vui đấy hả, trao nụ cười để chữa bệnh nhân gian. Vương Trùng Dương, một nhân vật của Kim Dung ai mà không biết, một tay văn võ  toàn tài, một tay kiếm pháp siêu quần, một tay chưởng lực vô song. Từng đưa vai gánh vác chuyện núi sông, từng là tu sĩ sáng lập phái Toàn Chân, nhưng… đâu có khúc nào Kim Dung bắt mạch kết luận Vương Trùng Dương mắc bệnh đau tim.

-  Ừ thì Kim Dung chưa hề bắt mạch chuẩn đoán bệnh tình của Vương Trùng Dương nhưng với những kẻ đọc truyện tìm vui như anh, rất trần tục, ai cấm anh không được  sự suy  đoán tầm phào… một chút mắm muối thêm hương vị cho đời.

-  Với anh, Vương Trùng Dương của Kim Dung gì gì cũng tuyệt nhưng anh ta chỉ là một con ngựa què trên đường chạy đến tình yêu. Em thử nghĩ có kẻ nào ôm trong tim một bóng hình ròng ròng rã rã mấy chục năm trời, trong yêu có hận, trong hận có tương tư… một Lâm Triều Anh lòng như cổ mộ thì… tim nào không thắc… Bảo Vương Trùng Dương đau tim mấy chục năm trời thì… đúng mạch chẳng sai.

Lối bàn loạn của anh theo Mao Tôn Cương nghĩ cũng tạm tạm… ừ mà sao anh quen với Vương Trùng Dương bạn mình. Kể em nghe đi.

Chuyện dài…

Hồi ở tù nơi Yên Bái rồi Vĩnh Phú trên đất Bắc anh có thêm vài người bạn mới, xuất thân từ khóa 1 trường Đại Học Chiến Tranh Chánh Trị trên Đà Lạt … như Nguyễn Xuân Trung (anh chàng Biệt Động Quân tài hoa đã vẽ trang bìa cho một vài tập sách của anh mà em biết) như Lê Văn Soại như Phạm Đức Khôi như Lê Đức Luận…

Cuối năm 1990 anh đặt chân vào đất Mỹ, một vài tháng sau… anh lại găp lại những người bạn nầy tại nhà của Khôi, người Bắc di cư vài Quảng Ngãi 1954. Một cuộc họp bỏ túi dành cho những người cùng khóa 1 Trường Chiến Tranh Chính Trị. Anh được biết Vương Trùng Dương từ đó.

Qua giới thiệu, từ bạn bè, Vương Trùng Dương… dân Quảng Nam là một nhà báo từng có mặt trên văn giới Miền Nam trước năm 75, từng ở tù và qua Mỹ cũng vào năm 1990 như anh. Hiện vẫn tiếp tục với nghề cầm bút.

Anh không xa lạ với nghề làm báo, có thể… còn biết rõ hơn nhiều người, làm báo để kiếm tiền, làm báo chánh đạo một chút là mang cái tâm của mình ra hướng dẫn dư luận điều đúng sai… Một chút âm thầm trong cảm nghĩ với người bạn mới nầy… đây là một người đáng tự hào, một người đa năng hay một người chính trực vì… nhân vật Vương Trùng Dương của Kim Dung bao hàm các lãnh vực nầy.


Lúc bấy giờ anh chưa tìm đọc những gì Vương Trùng Dương viết, thường gặp anh ta tại quán cà phê LyLy. Vương Trùng Dương thường đi cùng nhà báo Lam Sơn chủ biên tờ nhật báo Viễn Đông còn anh thường  ngồi chung cùng ca nhạc sỹ Quốc Anh,  anh xem trọng Quốc Anh dù anh ta chỉ là một hạ sỹ quan thuộc Sư Đoàn 7 của mình ngày xưa nhưng  tấm lòng của Quốc Anh dành cho đồng đội, cho quê hương thật tuyệt vời. Cùng ngồi bên nhau, hiểu nhau thêm một chút… từ đó anh có thiện cảm nhiều với Vương Trùng Dương, qua các mẩu chuyện mua vui cũng như các mẩu chuyện bàn quanh thế sự. Quan trọng nhất là hình như anh cảm nhận được giữa anh và Vương Trùng Dương có cùng chung tần số nghĩ suy.

Anh bắt đầu có cảm tình với Vương Trùng Dương thật nhiều và thân hơn, từ hôm có chuyện xảy ra ở nhà của họa sỹ Lương Trường Thọ. Bữa đó hình như cũng có em.

Bữa đó… đúng là lúc trà dư tửu hậu, anh và Vương Trùng Dương đang tán gẫu về một số người có dính dấp chút đỉnh về nghệ thuật, văn chương chữ nghĩa, hội họa, tự vỗ ngực cho mình là nghệ sỹ, mà… đã là nghệ sỹ thì mặc sức giao du không phân biệt bạn thù (?)…

Chuyện chỉ có vậy thế mà lại lọt vào tai của một tay vốn tự cao tự đại, tự vỗ ngực cho mình là giới đàn anh dị dạng thuộc loại nầy. Thế là một cuộc tranh chấp nhỏ xảy ra, anh chàng đầy tự rỡm đó bị đuối lý… đuối lý cũng là chuyện thường tình vì cùng một lúc anh đụng phải hai thằng Quảng Nam hay cãi, Quảng Ngãi hay co… Gỡ rối cho tình huống đó anh ta phang ngang… một câu phang bướng rõ là không đúng người và không đúng chỗ.

-  Hai thằng mầy nói chuyện y như là hai thằng VC.

Lần đầu tiên anh thấy Vương Trùng Dương nổi nóng, sự nổi nóng mà anh cho là đúng và cần thiết…

Vương Trùng Dương đứng dậy đập bàn:

-  Tôi yêu cầu anh rút lại lời nói và xin lỗi bọn tôi ngay.

Anh không làm được việc đó là tôi sẽ đập anh. Đừng trách. Xúc phạm tôi, anh muốn chửi tôi gì gì cũng được nhưng anh bảo hai đứa tôi giống VC thì anh chỉ có nước ăn đòn.

 Thấy Vương Trùng Dương ngon, anh phụ họa:

-  Chuyện nầy tôi cũng có dấy phần, có đập nhớ chừa tôi phân nửa.

Cái khôn ngoan của anh chàng vênh váo là lời xin lỗi, đương nhiên là buổi hợp mặt bớt vui. Đương  nhiên là tôi vui vì trong lòng tôi cho phép tôi đón nhận thêm một người bạn tâm giao...

Vào những năm 1991 đến 1995 việc sử dụng computer chưa phổ quát, số người biết sử dụng rất hiếm vì thế muốn tìm đọc một tác phẩm của một tác giả nào chỉ duy nhất là tìm đọc trên sách báo và… cũng vì lẽ đó thỉnh thoảng anh gặp Vương Trùng Dương trên Trách Nhiệm, trên Sài Gòn Nhỏ, trên Viễn Đông…

Giờ thì khác xa rồi, nếu cần đọc những gì Vương Trùng Dương viết, em chỉ cần search trên Google, search trên Youtube em sẽ gặp một Vương Trùng Dương đa tài, đa năng.

Giới thiệu một quyển sách, đề cập một tác giác hay lang thang trên dòng nhạc cùng lời ca tiếng hát hoặc đụng nhằm  một thời kỷ niệm xa xưa… lúc nào cũng như lúc nào em sẽ gặp một Vương Trùng Dương sòng phẳng với từng câu chữ… rất chánh đạo không khác nào với tánh khí của giáo chủ của phái Toàn Chân.

Đọc và hiểu về Vương Trùng Dương trong bình tâm em có thể hiểu được chẳng hạn như thích những tiểu luận của anh ta, chẳng hạn như thầm hiểu tại sao anh ta chọn cái bút danh… lạ lẫm nầy. Nhưng có một điều em không thể nào biết… tất cả những bài mà… Vương Trùng Dương viết ảnh chỉ múa bút trong vài tiếng đồng hồ mà tụi anh vẫn đùa bài viết trong vòng một nốt nhạc. Nhanh đến nỗi anh phải chắp tay bái phục. Với thói quen khi ngồi vào computer trong garage vừa đốt thuốc lá vừa viết, thời gian tính qua bao nhiêu điếu thuốc.

-  Em có đọc Vương Trùng Dương viết về Mẹ anh…

Một buổi sáng… ngồi quán cà phê LyLy, thấy anh buồn, Vương Trùng Dương hỏi, anh cho Vương Trùng Dương biết Mẹ anh vừa mất và đọc cho Vương Trùng Dương nghe mấy câu thơ anh vừa viết cho Mẹ

“Bây giờ trong cõi hư vô ấy
Mẹ thảnh thơi rồi có phải không
Giọt sầu mất nước giờ hóa đá
Mây nước quê hương cũng lạc dòng…”

Ngày hôm sau trên mặt báo đã có bài “Thiên Chức Nhà Giáo Tâm Hồn Nhà Văn: Bà Tùng Long” Dưới ngòi bút Vương Trùng Dương.

Một buổi sáng… ngồi xe cùng Vương Trùng Dương chạy về hướng San Diego, đi thăm những người da đỏ vùng Bala, anh chuyền tay cho Vương Trùng Dương quyển Bên Lề Cuộc Chiến của anh mà tuần báo Việt Tide vừa in xong. Thế là… cũng ngay ngày hôm sau độc giả lại được đọc lời giới thiệu của Vương Trùng Dương về tập sách Bên Lề Cuộc Chiến nầy. Chỉ có Vương Trùng Dương nhanh tay đến vậy.

-  Anh nói nhân vật Vương Trùng Dương đau tim vì người tình Lâm Triều Anh, mỹ nhân võ công song toàn thế mà ong ta cứ lửng lơ con cá vàng nên giận anh chàng lo luyện võ lâm nên tức giận vào cổ mộ lập ra môn phái Cổ Mộ, ẩn tích cho bỏ ghét.

Rồi chuyện như vầy: Lâm Triều Anh lập ra môn quy, nghiêm cấm người truyền y bát rời khỏi cổ mộ, chỉ trừ khi có một người nam nhân nguyện hy sinh vì mình thì lời thề mới được phá bỏ. Lâm Triều Anh tìm hiểu một số môn võ công mà Vương Trùng Dương khắc họa ở đây, rồi nghiền ngẫm sáng chế cách khắc chế môn võ công đó viết nên bộ Ngọc Nữ Tâm Kinh, cốt chỉ để khắc chế toàn bộ võ công của Vương Trùng Dương.

Sau thời gian xa nhau, Vương Trùng Dương tìm đến cổ mộ… Lâm Triều Anh luyện được môn võ độc đáo nên thách đấu và ra điều kiện rằng “Nếu huynh đắc thắng, muội sẽ tự vẫn tại chỗ… Nếu muội thắng, thì huynh phải cho muội trú trong cổ mộ, suốt đời nghe muội sai bảo, không được làm trái bất cứ việc gì”…  Với điều kiện oái ăm như vậy thì không bị đau tim mới lạ.

Câu đố là dùng ngón tay khắc chữ trên vách đá, dùng chỉ lực khắc chữ trên vách, nét chữ ai đẹp hơn thì thắng. Với nội công thâm hậu như Vương Trùng Dương thì chắc thắng nhưng chịu thua không thể làm được vì biết Lâm Triều Anh cũng không làm được thì xem như huề, không cần tỷ thí nữa.

Sau khi Lâm Triều Anh qua đời trong cổ mộ, Vương Trùng Dương có đến ngôi cổ mộ và thấy võ công Ngọc Nữ Tâm Kinh được Lâm Triều Anh khắc lên hết sức tinh vi ảo diệu, mỗi chiêu đều là khắc tinh của võ công phái Toàn Chân, bất giác tái mặt, lập tức rời nhà mồ, vào rừng sâu, ba năm liền không xuống núi, nghiền ngẫm cách hóa giải Ngọc Nữ Tâm Kinh. Khâm phục tài trí của Lâm Triều Anh, cam bái hạ phong, không nghiên cứu nữa… Ghê thật, nữ lưu từ yêu đến hận thì… đáng sợ.

-  Còn anh Vương Trùng Dương bạn anh có bị đau tim?

-  Vương Trùng Dương nầy khác với Vương Trùng Dương của Kim Dung, bị tim to và có nhiều ngăn… Vợ anh cũng bị tim nặng như em, theo lời kể thì sau năm 1975, chồng đi tù, vợ ở nhà nuôi 3 đứa con thơ, khổ cực và lo lắng nhiều, sức yếu nên dẫn đến bệnh tim… Bạn anh hay nói đùa, vợ “trị” anh vì bệnh nầy.

-  Sao vậy anh?

-  Khi tức giận thì lên cơn tim rất nguy hiểm nên không bao giờ để lộ “nghi can”!...

Quanh quẩn cùng bằng hữu biết bao nhiêu chuyện để nói, nói cả đời cũng chưa hết nhưng tuổi già, bệnh tình liệu có cho phép tiếp tục viết.

4/2025
Trạch Gầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
“Đất Khổ” lưu lạc ra nước ngoài sau năm 1975 và mãi đến thập niên 1990 mới có cơ hội trình chiếu tại Hoa Kỳ. Đây cũng là một phim chính được chiếu tại tại Đại hội Điện ảnh Việt Nam kỳ 8 – Viet Film Fest – do Hội Văn học Nghệ thuật Việt-Mỹ (VAALA) tổ chức năm 2015 ở Little Saigon, Nam California...
“Khi tôi muốn ca hát về tình yêu thì tình yêu lại biến thành đau khổ. Nhưng khi tôi chỉ muốn hát về đau khổ thì đau khổ lại hoá thành tình yêu”. – Franz Schubert.
Hơn 20 năm trước tôi gặp Trần Hải Sâm, khi cô còn là sinh viên ban thạc sĩ của Đại học Oregon, là một cô gái đã tốt nghiệp ngành cổ sử Đại học Quốc gia Hà Nội với dáng nét trẻ trung, tính tình vui vẻ, cởi mở. Sau này Sâm trở thành bà xã của Luật sư Đinh Ngọc Tấn, một bạn trẻ đã cùng tôi tổ chức nhiều hội thảo từ sân trường đại học và trong sinh hoạt cộng đồng vùng Vịnh San Francisco...
Kế Huy Quân, tài tử gốc Việt trở lại ánh đèn sân khấu sau nhiều thập kỷ với bộ phim “Everything Everywhere All at Once,” đã giành giải Oscar cho nam diễn viên phụ xuất sắc nhất. Trong tiếng vỗ tay vang dội Quân bước lên sân khấu và la lớn để nói với người mẹ 84 tuổi của mình, người đang dõi xem kết quả Oscar hôm nay ở nhà: “Mẹ ơi, con vừa đoạt giải Oscar!”
Một chi tiết thành công của Buổi dạ tiệc gây quỹ “Mekong Soul Fundrasing Dinner & Concert” là sự đón nhận và hỗ trợ đông đảo từ mọi giới trong cộng đồng người Việt quận Cam, điều này cho thấy âm nhạc và nghệ thuật luôn có sức nuôi dưỡng và nối kết cộng đồng. Được hỏi về sứ mệnh cũng như kết quả của buổi gây quỹ, cô Linh Kochan, đại diện cho ban tổ chức trả lời: “Với tài năng của các nghệ sĩ, sự hỗ trợ của cộng đồng và niềm đam mê giới thiệu và quảng bá di sản âm nhạc nghệ thuật Việt, chúng tôi mong buổi gây quỹ Mekong: SOUL này là một sự kiện đáng nhớ cho khách mời của chúng tôi. Chúng tôi xin tri ân sự hỗ trợ hào phóng của mọi người để giúp đưa Mekong: SOUL đến Trung tâm Kennedy vào ngày 7 tháng 4 sắp tới, nơi tất cả chúng ta sẽ tự hào nói với thế giới rằng: "Chúng tôi là người Việt Nam và đây là âm nhạc của chúng tôi."
Đây là một chương trình văn nghệ và dạ vũ rất độc đáo, sẽ đem lại niềm vui và ý nghĩa mà chỉ có những người tham dự đến mới cảm nhận được về một Đại Nhạc Hội thật đáng đến, đáng chung vui và cùng hòa chung niềm vui với các anh chị em nghệ sĩ và khách tham dự trong đêm mừng CLB Tình Nghệ Sĩ tròn 13 tuổi.
Trầm Tử Thiêng là Nhạc Sĩ Nhạc Vàng tiêu biểu tại Miền Nam Việt Nam trước năm 1975 và cả sau này ở hải ngoại. Ông cũng viết Nhạc Thiếu Nhi với bút hiệu Anh Nam.
Có ai định nghĩa được tình yêu? Vui, buồn, quan tâm, nhớ, quên, thân ái, hờn giận, với đầy đủ hỉ nộ ái ố cho các đối tượng quanh mình. Tình yêu là gì? Đây là một câu hỏi vừa khó vừa dễ bởi hầu hết ai trong chúng ta đều trải nghiệm trong cuộc sống hằng ngày, nhưng đều ngập ngừng khi cố gắng diễn tả bằng lời. Các kiểu tình yêu thương, chẳng hạn như tình yêu đôi lứa, tình bằng hữu, tình gia đình, rồi có thể xa hơn như sự yêu mến nhân loại và thiên nhiên. Riêng tôi tình yêu có vẻ trừu tượng, qua đó bạn có thể xác định rõ ý nghĩa của tình yêu theo quan điểm và cái nhìn riêng cho đúng tâm trạng của mình. Hôm nay xin chia sẻ với quý vị ý nghĩa của tình yêu qua bộ môn nhiếp ảnh và những bức hình trừu tượng...
Triển Lãm "Hành Trình Mầu Nhiệm" từ ngày 10 tháng 1 đến 5 tháng 3. (Thứ Hai: đóng cửa. Thứ Ba 10-4pm, thứ Tư-Chủ Nhật: 10-2pm) Casa Romantica Cultural Center & Garden – 415 Avenida Granada, San Clemente, CA 92672 Cuộc triển lãm “Sacred Journey” sẽ được kéo dài từ nay đến ngày 5 tháng Ba ngay trong lòng quận Cam. Giới thưởng ngoạn có thể ghé đến tặng cho cặp mắt của mình “hạnh phúc”, đồng thời thăm quan cảnh trí của trung tâm văn hóa rất “lãng mạn” này. Thiết nghĩ người đến đây sẽ có một cuộc hành trình đầu xuân tươi vui, thú vị.
Hội Văn Học Nghệ thuật Việt Mỹ (VAALA) hân hạnh giới thiệu cuộc triển lãm mang chủ đề “Yellow Submarine Rising: Currents in Asian American Art” (“Tàu Ngầm Vàng Nổi Lên: Những Luồng Mỹ Thuật Của Nghệ Sĩ Người Mỹ Gốc Á”). Cuộc triển lãm sẽ khai mạc vào Thứ Bảy, ngày 3 tháng 12 năm 2022, từ 5 giờ chiều đến 10 giờ tối, tại Orange County Center for Contemporary Art (OCCCA) và sẽ kéo dài đến ngày 17 tháng 12, năm 2022. Vào cửa tham dự hoàn toàn miễn phí.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.