Hôm nay,  

Đẹp. Hồi Hộp

5/27/202200:00:00(View: 5436)
"Đàn ông ở tuổi 75 thì chuyện thân thể, đầu mình-tứ chi của phụ nữ không còn nhiều hấp lực lôi cuốn như thuở tuổi 20-30, nhưng tôi không hiểu tại sao, mỗi khi xem tranh họa những phụ nữ khỏa thân, thì trái tim tôi lại hồi hộp?" Anh bạn già nói như vậy. Mà đúng. Tôi ở tuổi 70, cũng hồi hộp. Không hiểu vì sao?

Phát biểu chính xác rằng: chúng tôi không phải hạng ngắm trăng quên đèn, vì khi bắt đầu tìm hiểu, trò chuyện, hỏi thăm đám đông, mới khám phá ra, rất nhiều đàn ông và phụ nữ ở nhiều lứa tuổi khác nhau, cũng hồi hộp, khi xem. Như vậy, nỗi hồi hộp này không liên quan đến giới tính trong phạm vi thưởng ngoạn; không liên quan nhiều đến sự khích thích dục vọng; như vậy, thì liên quan đến thứ gì? Bạn đọc thử google lướt lưới xem vài họa phẩm sơn dầu vẽ phụ nữ xưa và nay khỏa thân, bạn có bị hồi hộp không?

Có phải là một loại bệnh báo động liên hệ đến tim hoặc thần kinh não bộ?

Có phải là một thứ nhạy cảm của khả năng nhận thức về thẩm mỹ?

Hay thuần túy chỉ là phản ứng muôn thuở của con người?
 
NGHỆ THUẬT KHIÊU DÂM VÀ NGHỆ THUẬT ĐẸP

Dĩ nhiên, tôi muốn các bạn phân biệt rõ ràng giữa những hình ảnh khiêu dâm, bày hàng lộ liễu với mục đích kích động và những hình ảnh khỏa thân trình bày nét đẹp về kỳ quan phái nữ. Theo tôi hiểu, không có đàn bà nào tồn tại lâu dài, nhưng vẻ đẹp của thân thể đàn bà tồn tại cho đến khi nhân loại bị tiêu diệt. Và đóng góp hàng đầu trong hành trình lịch sử này chính là những họa sĩ và nhiếp ảnh gia. Kế tiếp mới là thi sĩ và văn sĩ. Tuy nhiên, những câu thơ về đồi núi, thung lũng, đường hầm của thi sĩ Pablo Neruda diễn tả cô tình nhân, có khả năng bám vào trí nhớ, gỡ không ra, thỉnh thoảng lại phất phơ từ ký ức:

Thân thể phụ nữ đùi trắng hình hài đồi trắng,
Em là địa cầu dáng khuất phục nằm yên,
Cuerpo de mujer, blancas colinas, muslos blancos,
te pareces al mundo en tu actitud de entrega.
(Corpo de Mujer.)

Chưa có một họa sĩ nào vẽ được sự đẹp của phụ nữ là cái đẹp của mẹ đất, nơi sinh sôi, nẩy nở và tồn tại của con người. Đúng không? Đẹp không?
Nhưng làm sao có thể phân biệt giữa hình ảnh khiêu dâm và hình ảnh nghệ thuật đẹp?

Đúng ra, có ba thể loại khác nhau:

- Hình ảnh trần truồng tục tỉu: Có mục đích kích động tình dục một cách không thể lầm lẫn. Hàng hóa bày biện rõ rệt, hiện thực, không mờ ảo, không trừu tượng.

- Hình ảnh lõa thể khiêu dâm: Có nhiệm vụ lôi cuốn người xem để thực hiện một số mục đích, trong đó, thường là mục đích buôn bán. Thể loại này cũng có nghệ thuật, nhưng là nghệ thuật khiêu khích, nghệ thuật hình nhi hạ.

- Hình ảnh khỏa thân nghệ thuật đẹp: Có mục đích trình bày tinh hoa thẩm mỹ về thân thể phụ nữ, nghệ thuật hình nhi thượng.

Nói lý thuyết là như vậy, nhưng trong thực tế, không dễ phân biệt giữa nghệ thuật khiêu dâm và nghệ thuật thẩm mỹ. Một ranh giới mỏng manh và co giản. Đôi khi mới nhìn vào, chưa kịp phân tích, có thể thấy hình ảnh khiêu dâm đẹp hơn hình ảnh nghệ thuật đẹp.

Theo ý kiến của nhà phê bình hội họa thành danh John Berger, nên phân biệt giữa hình ảnh “naked” và hình ảnh “nude”. Trong tiếng Việt, khỏa thân, lõa thể và trần truồng có cùng ý nghĩa: không có áo quần hoặc không che đậy thân thể.

Berger nhận định rằng, hình ảnh naked: Hình ảnh người trần truồng để người khác thấy người đó một cách trung thực, có sao thấy vậy, dù đẹp hay khó coi. Trong khi hình ảnh nude là hình ảnh có mục đích để người khác nhìn nét đẹp do người trần truồng và nhiếp ảnh gia tạo ra. kiểu nằm, thế đứng, nơi nào trên thân thể phải mờ, nơi nào phải gây chú ý. Nói một cách khác, Nude là nỗ lực làm cho người thưởng ngoạn thỏa mãn. Naked là hình ảnh tự nhiên không che đậy. Một điểm khác, Berger để nghị, nhưng tôi không đồng ý, tuy nhiên, nó nói lên một khía cạnh chủ ý của người vẽ. Ông để nghị phân biệt hình nude là hình thụ động, Nằm, ngồi, đứng trong vị trí tĩnh. Trong khi hình naked thường ở trong tư thế hoạt động.

Theo tôi, ranh giới giữa hình khiêu dâm và hình khỏa thân nghệ thuật đẹp vừa mong manh mà vừa tùy tiện. Cùng một bức tranh có người xem động lòng, có người không; có người cảm thấy hứng khởi, có người trầm trồ mức độ nghệ thuật. Bản lãnh và phẩm chất sống cho phép trực giác cảm nhận của mọi người khác nhau. Đứng về mặt xã hội và thưởng ngoạn, ranh giới này thay đổi tùy tầng lớp, đoàn nhóm, tôn giáo và vị thế trong xã hội. Tuy có tiêu chuẩn để phân biệt trên lý thuyết, nhưng thực tế thì hầu như tùy nghi. Cuối cùng hết, không thích thì đừng xem. Vừa che mắt vừa để hở ngón tay làm gì?

Có lẽ, cách phân biệt minh bạch nhất là mức độ thực tế, cụ thể của hình vẽ và phong cách diễn tả của tác giả. Hình khỏa thân càng xa thực tế, càng ít cụ thể, mà đẹp, càng tiếp cận nghệ thuật, ví dụ như tranh khỏa thân của Henry Matiss.
 Px-1
 
Px-2

Nếu xét về đẹp kiểu thực tế, cô nằm trên trông như cá voi. Cô nằm dưới trông như tật nguyền. Vậy mà, lại đẹp dưới con mắt nghệ thuật.
Rồi đến phong cách diễn đạt của Picasso, sự trần truồng hầu như biến mất. Soi kính lúp cũng không thấy chỗ nào khiêu dâm, chỉ thuần túy là nghệ thuật. 

Px-3
Large Nude In A Red Chair, 1929.
 
Nếu không phải là Pycasso vẽ, e rằng chúng ta có thể lấy tựa đề: Con Ma Trên Ghế Đỏ.
Px-4
Nude Woman in a Red Armchair, 1932.
 
NGHỆ THUẬT KHỎA THÂN ĐẸP

Tôi xem đi xem lại, xem nhiều lần bức ảnh của Man Ray "Le Violon d'Ingres". Phụ nữ là âm nhạc, nơi con người tìm đến, bao gồm hân hoan và sầu thảm, để làm đẹp tâm tư. Bức ảnh này chụp năm 1924, chuẩn bị bán vào tháng 5 sắp đến tại Christie với giá từ 5 đến 7 triệu đô la, cao nhất trong lịch sử nhiếp ảnh.

Px-5
Thân hình người phụ nữ này giống đàn cello hơn violon. Không có chút gì khiêu gợi dục tính, nhưng hãy thử kéo lên một tấu khúc, tựa đầu vào đàn, tay trái lả lướt trên dây, tay phải kéo cây lông đuôi ngựa lui tới dịu dàng, tự nhiên sẽ cảm thấy hồi hộp.

Một cuộc triển lãm tại Fotografiska New York kéo dài suốt tháng 4 năm 2022 của 30 nữ nhiếp ảnh gia về thân thể đàn bà qua ống kính nghệ thuật. Điểm nhấn: Hầu hết các hình ảnh nổi bật về phụ nữ khỏa thân đều do các nam nhiếp ảnh gia thực hiện. Ở đây, thân thể đàn bà do nhãn quan của phụ nữ tìm thấy, có gì khác biệt? Hãy xem vài tấm hình tiêu biểu:
Px-6
Studio Practice #3 (2017) @ Julia SH- Courtesy Fotografiska New York.

Px-7
PX-8
Px-9

Có thể nói rằng, một sáng tác, ngay từ đầu, tác giả đã có ý định khiêu dâm hoặc chủ yếu vì nghệ thuật. Tiếp theo là đường lối trình bày: Hoặc như trăng lả lơi trên cành liễu, hoặc như trăng ẩn hiện trong sương mù. Ngoài ra, quan điểm làm tôi hồi hộp vì ít tác giả trong họa phẩm, văn xuôi, thi ca … diễn đạt được tính dâm trong cấp độ nghệ thuật cao.

Tục thì dễ vì cứ kể như sự thật, rồi pha chế hình thức cho tăng phần hấp dẫn. Tục mà thanh, không đến nổi khó lắm, cứ mang cái thật lồng vào cái giả; mang cụ thể giấu vào ẩn dụ; mang thực tế gôm bớt chi tiết; mang trần truồng phủ vài lớp mịt mờ. Duy chỉ có không tục, không thanh, mà đẹp là khó.
Đẹp mà không tục không thanh, phải là cái đẹp thuần túy trên thân thể phụ nữ, bất kể tuổi tác, mập ốm, thần tiên hay quái dị.

Tuy nhiên quan điểm "đẹp" của khỏa thân, ngày nay, thường bị phụ nữ phản đối. Jenny Saville tuyên bố: "Đẹp là gì? Đẹp thường là mình ảnh của nam giới trên thân thể phái nữ. Còn phụ nữ chúng tôi đẹp ở mỗi cá nhân của họ." (“What is beauty? Beauty is usually the male image of the female body. My women are beautiful in their individuality.)

PX-10
Gustav Klimt, Danae, 1907.

PX-11
Lucien Freud, Benefits Supervisior Sleeping, 1995.

Px-12
Amedeo Modigliani, Reclining Nude, 1917-18.
Hình chính trang nhất
Cecily Brown, Tenage Wildfife. 2003
Vì sao tranh khỏa thân luôn luôn lôi cuốn?

Nhà phê bình Justin Paton, tác giả tác phẩm: "Làm Sao Ngắm Một Bức Họa" (How to Look at a Painting, 2005), nói rằng: "Khỏa thân 'mê hoặc' chúng ta vì một lý do rất đơn giản và khá sâu sắc, đó là nghệ thuật về chính chúng ta. Tất cả chúng ta đều có thân thể; tất cả chúng ta đều bị thân thể mê hoặc, khi những thân thể đó không có áo quần." (The nude fascinates us for a very simple and quite profound reason and that is that it’s art about us. We all have a body; we’re all fascinated bodies and bodies in the unclothed state.)

Đẹp của nghệ thuật khỏa thân, dù là họa, điêu khắc, thơ, văn, cần được khám phá, không phải phơi bày tô hô. Hình thức đẹp hoặc diễn tả đẹp bên ngoài phải dẫn đến thẩm mỹ bên trong hoặc toàn thể tác phẩm.

Ví dụ:

Px-14

"Người đàn bà khỏa thân trong ghế đỏ có tay dựa" ngụ ý người phụ nữ một mình cô đơn. Nhìn kỹ khuôn mặt của người phụ nữ, sẽ thấy một nửa là khuôn mặt đàn ông đang hôn và cánh tay bên phải đang ôm lấy nàng. Hoạ cảnh của tình yêu.

Tranh khỏa thân dù bị chống đối hay được ủng hộ, không tùy thuộc vào xã hội con người, mà tùy thuộc vào nhu cầu tâm lý và nhu cầu thẩm mỹ của nghệ thuật. Như Paton đã kết luận: "Khỏa thân không phải là một chuyện – đó là một câu hỏi hơn là câu trả lời, và câu hỏi đó vang dội trong thời đại chúng ta." (“The nude is no one thing – it’s a question rather than an answer, and that question reverberates in our time.)
 
BẠN TÔI KẾT LUẬN NHƯ THẾ NÀY …

Tại sao con người hồi hộp?
- Khi sợ hãi chuyện gì, tự nhiên sẽ hồi hộp.
- Khi thích thú say mê chuyện gì, bỗng dưng sẽ hồi hộp.
- Khi chờ đợi chuyện gì, thường khi sẽ hồi hộp.
- Người có bệnh tim, có triệu chứng hồi hộp.

Nhưng khi hồi hộp vì sợ, thường chảy mồ hôi. Hồi hộp vì say mê, thường hả miệng.

Xem tranh, không chờ đợi ai, không đổ mồ hôi, không hả miệng, sức khỏe vừa tái khám: bình thường. Mức đường thấp. Nhịp tim nhịp máu ok. … Vậy, hồi hộp này chắc phải có lý do riêng?

Bỏ giờ ngồi nhớ lại những lần hồi hộp vì phụ nữ trong quá khứ, hóa ra, suốt đời tôi đã hồi hộp vì phái nữ quá nhiều.  

Hẹn hò lần đầu, hồi hộp; cầm tay lần đầu, hồi hộp; có ý định hôn lén, hồi hộp; đi thăm nhau ngồi xe đò, hồi hộp; gặp ai thích mình, hồi hộp; gặp ai mình thích; hồi hộp; chuẩn bị lấy nhau, hồi hộp; nhưng tất cả những hành vi, sự tình kể trên, khi đã xảy ra nhiều lần với một người, quen rồi, hết hồi hộp. Đúng không? Như vậy, hồi hộp liên quan đến mới lạ và chai lì.

Mới nghĩ ra, tưởng rằng hay quá. Rồi nghĩ lại. Không đúng. Vợ tôi là người nữ mà tôi quen thuộc nhất, chai lì nhất trên cõi đời, mà sao tôi vẫn hồi hộp?
Phải có lý do khác, mặc dù nếu cùng một bức tranh khỏa thân, xem đi xem lại, quả nhiên là có giảm bớt hồi hộp.

Tôi tìm đến anh bạn già để cho anh biết tất cả những gì tôi đã tìm hiểu được. Nghe những lập luận không manh mối của tôi anh cười to, rồi nói:

“Mẹ nó, ông đúng là lẩm cẩm. Tôi đã tìm ra lý do. Mỗi lần trước khi xem tranh khỏa thân nghệ thuật đẹp, tôi mở iphone tự thâu mình cho đến khi cảm thấy hồi hộp. Thâu một chục lần rồi đem ra so sánh, đối chiếu, thấy rõ ràng. … (Ông bạn quái ác này còn dừng lại lấy hơi.) Ông biết không, khi tôi xem những họa phẩm, hình chụp nghệ thuật khỏa thân đẹp, lòng tôi mê mẩn, quên thở, ừ, quên điều hòa hơi thở, đôi khi nín cả thở. Thiếu oxy, máu bơm loạn xạ, trái tim hồi hộp. Dạo này, mỗi khi xem tranh, tôi chú ý hít thở đều đặn, thấy không còn hồi hộp.”

Tôi tin bạn tôi nói thật, nhưng tôi có giải đáp khác từ kinh nghiệm cá nhân. Không muốn nói ra, vì e rằng khó hiểu. Chỉ vỗ vai bạn già như một cách chúc mừng, rồi ra về.

Nếu là những người nghệ sĩ chân chính, như một nhà văn, không còn viết được truyện có giá trị; một nhà thơ, không còn có thể làm thơ hay; một họa sĩ không còn khả năng vẽ tranh đẹp; đố bạn đọc họ mất thứ gì? Nghĩ đến ngày không còn có thể sáng tác giá trị xứng đáng, có lẽ, đó là cảm giác ông Adong bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng; cảm giác Napoleon bị tù trên đảo; cảm giác một vị vua đang vùng vẫy giữa chiến trường, bị đột quị phải cưỡi xe lăn.

Tệ hơn, là họ đều biết rõ, một ngày nào đó họ sẽ mất, chỉ không biết lúc nào. Mỗi ngày, họ đều chờ đợi ngày hôm đó, có thể là hôm nay. Như các người ngoan đạo chờ đợi ngày tận thế. Như bệnh nhân được bác sĩ cho biết chỉ còn sống sáu tháng nữa. Nhìn bất kỳ một cái đẹp nào, tôi đều có cảm giác tác giả đang chờ đợi. Tôi hiểu vì tôi cũng đang chờ. Thấm nhuần sâu xa về đời người là các triết gia. Cảm thức cụm từ “đồ phế thải” cay đắng khắc nghiệt trong lúc còn sống là những người nghệ sĩ. Những ai sáng tác nghệ thuật bằng tận cả cuộc đời đều là những người lo sợ sẽ trở thành đồ phế thải.

Họ chờ đợi ngày sẽ mất một thứ gì yêu quí, một thứ gì đã quen sống không rời, thời gian chờ đợi đó u ám, bất an. Như đang chờ đợi vợ xếp áo quần vào va li chuẩn bị bỏ đi, không bao giờ trở lại. Trạng thái đó, cảm giác đó, không phải hồi hộp, là nỗi bất an thường trực, chỉ chờ đúng cơ hội, sẽ lộ hình trong nhịp tim và mạch máu. 
 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Họa sĩ Gim Myeong-guk, sinh năm 1600, từ trần khoảng sau năm 1662 (?), tên còn được ghi là Kim Myeong-guk, là một họa sĩ toàn thời gian trong vương triều Joseon Kingdom của Hàn Quốc. Tên ông phiên âm theo Hán tự là Kim Minh Quốc (金明國). Các nhà phê bình nghệ thuật đời sau nói rằng Kim tuy là một họa sĩ cung đình nhưng cũng là một nghệ sĩ tiên phong vẽ ra những tác phẩm riêng đúng với tính cách và cảm xúc của ông. Hầu hết các bức tranh của Gim Myeong-guk liên quan đến con người đều có chủ đề Phật giáo và mang một phong cách nghệ thuật cụ thể.
Tranh gỗ Nhật Bản, woodblock prints hay ukiyo-e, đến với châu Âu và châu Mỹ vào khoảng thế kỷ thứ 19. Loại tranh này thời ấy rất thịnh hành và được nhiều họa sĩ danh tiếng thời ấy theo đuổi, trong đó có Van Gogh. Khởi đầu (1600-1868), tranh gỗ in hình các vị Phật và kinh kệ, phát không cho người đi lễ chùa. Dần dần để tăng thu nhập tài chính, họa sĩ và nhà xuất bản chuyển sang làm tranh phục vụ những người giàu có và uy quyền trong xã hội, hoặc có nhu cầu nổi tiếng như các vị võ sĩ samurai, nghệ nhân (geisha), kỹ nữ (courtesan), và diễn viên kabukai. Tranh khiêu dâm cũng rất thịnh hành vào thời kỳ này. Vì tranh gỗ phục vụ các thành phần bị xem là thác loạn, nên được gọi là ukiyo-e, hay pictures of the floating world; có nghĩa là những bức tranh miêu tả cuộc sống trần tục. Ukiyo, hay floating world, hay thế giới nổi trôi, là chữ lấy từ nhà Phật, dạy rằng cuộc đời mang tính phù du.
Nghệ thuật của tôi chú trọng đến những vấn đề xã hội quan trọng đương thời, chẳng hạn như nhập cư, bạo lực súng đạn, và khí hậu biến đổi, nhưng gần đây, trong tình hình tị nạn hiện thời trên thế giới và trong nước Mỹ, tôi quyết định đệ trình những bức tranh biểu hiện sự nhập cư. Cách đây không lâu lắm, có lúc người dân Việt Nam đã phải bỏ trốn khỏi đất nước mình để mưu tìm một cuộc sống khác an bình và tự do hơn.
Bức vẽ mới được khám phá tại một hang động xa mô tả cảnh đi săn, và nó là câu chuyện cổ xưa nhất mà đã từng được ghi lại. Và nếu nhà khảo cổ Maxime Aubert của Đại Học Griffith University và các đồng nghiệp của ông là đúng, thì nó có thể cũng là ghi nhận đầu tiên về niềm tin tôn giáo – và là sự hiểu biết đầu tiên của chúng ta vào những gì mà những người tạo ra nghệ thuật trong hang động đã suy nghĩ.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.