Bàn Tiệc ở Gaza

8/4/202513:32:00(View: 1246)

 

Untitled design (6)
Ảnh của UN - Gaza tháng 7, 2025.

Cái đói tới

tất cả là sự im lặng

sau lần ăn cuối cùng

trong chiếc bình thân thể

kho dự trữ bắt đầu cạn

…Bắt đầu là đường

rồi đến mỡ

rồi đến óc

tim đập chậm lại

hơi thở yếu

lịm dần…

 

Tiếng kêu không phát ra được

tất cả cạn kiệt

các hormone bị hãm lại

không còn cảm giác

…im lặng

 

Chờ đợi…

Tim đập chậm lại, hơi thở yếu

mê man

 

Không còn thấy đói

     …rồi tiếng nói mất hẳn

Em không còn khóc được

dù đau đớn

Em không còn sức để rên

 

Còn nữa….

…cả thai phụ và người già

im như những viên gạch vỡ

 

     Không ai kêu

Không ai cứu

Sự im lặng của tuyệt vọng

 

Họ chết như thế

không tiếng động

vì Họ không còn sức để làm lên tiếng động

 

Ở Gaza

     người già, thai phụ và trẻ em

     Họ…được mời như thế

ngồi chung trong một bàn tiệc chiến tranh

 

Một bàn tiệc im lặng

     sự im lặng tràn đầy….tuyệt vọng

     và họ cúi xuống

     ăn thức ăn của mình

     ….những viên đạn.

 

tmt - tháng 8/4/2025

 

Reader's Comment
9/16/202503:58:47
Guest
Kính chào các cô chú. Cháu rất muốn liên lạc với nhà văn Trần Mộng Tú để hỏi về tác giả bài thơ có trước năm 1975. Vậy nếu các cô chú anh chị biết nhà văn Trần Mộng Tú xin cho em biết. Dạ xin cảm ơn rất nhiều
Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp, nhất là trong tập Tôi Cùng Gió Mùa, nếu cho là chủ quan, tôi vẫn nói rằng, Khí thơ của Nguyễn Xuân Thiệp là khí thu. Trăng ở thơ đó là trăng thu. Gió ở thơ đó mang cái hắt hiu thu. Không biết tại sao, chỉ thấy Khi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp tôi lại liên tưởng đến cảm xúc của Trương Trào trong U Mộng Ảnh xưa: “Thơ và văn được như cái khí mùa thu thì là hay.”. Nguyễn Xuân Thiệp, xuất hiện lần đầu tiên trên dòng thơ của văn học miền Nam Việt Nam vào năm 1954 trên Thẩm Mỹ Tuần Báo với bài thơ Nhịp Bước Mùa Thu. Bài thơ tính đến lúc này là 71 năm -tiếng thở dài một đời người-, hôm nay tôi đọc lại, cảm xúc vẫn bị lay động bởi hình ảnh u buồn của lịch sử vào thời gian xa xăm đó.
Qua khu rừng lau chiều rất ốm cọng dài ôm cọng ngắn hấp hiu làm sao ngắt được lùm hoa sóng níu ngọn thương thân bãi dập dìu
Cây xanh trên miễu đình | Hưởng bốn mùa cúng vái | Quỳ lạy những hình nhân | Thấm đẫm mùi nhang khói
Ngày 17 tháng 9 năm 2025, thi sĩ “Công giáo” Lê Đình Bảng đã bước vào độ tuổi thượng thọ. Ông đã chính thức đạt 83 tuổi Tây và 84 năm tuổi ‘Mụ’. Một độ tuổi cần nghỉ ngơi, an dưỡng tuổi già. Song với tình yêu văn chương, chữ nghĩa và đặc biệt là niềm tin vào tôn giáo, ông vẫn như một thanh niên tráng kiện, đầy đức tin và nhiệt huyết, khi cho ra mắt thi phẩm thứ 25, sau rất nhiều tác phẩm nổi tiếng với nhiều thể loại khác nhau như văn xuôi, nghiên cứu lịch sử, tôn giáo...sáng tác kể từ năm 1967 miệt mài cho đến nay...
Thật sự chúng ta có cần/ Dựng lên hình ảnh của một người lính miền Bắc / bị người lính miền Nam thiêu sống / Mới nói lên được nỗi đau / Của cuộc nội chiến 20 năm / Chúng ta chưa đủ đau đớn / Cảnh người một dân tộc cùng màu da cùng tiếng nói / Cùng mang họ Nguyễn,họ Trần / Truy cùng đuổi tận / Căm thù,chém giết nhau / Bằng tất cả chồng chất oán hờn / Để nhân danh một chủ nghĩa nào đó
có lúc ngồi bên cửa sổ | tâm hồn lâng lâng | anh đưa em tách trà
... Thơ Trần Hạ Vi là sự hòa quyện giữa triết lý hiện đại, cảm xúc nữ tính và nhịp điệu đời sống, nơi mỗi câu chữ đều vừa biểu đạt, vừa phân tích, vừa soi chiếu – để người đọc vừa thấy mình trong đó, vừa ngỡ ngàng trước phát hiện mới về bản thân và thế giới. Phong cách này không chỉ làm nổi bật những xúc cảm đời thường được khúc xạ qua trí tuệ và ngôn từ, mà còn tạo nên một không gian thi ca nơi con người và thời đại, thân xác và ngôn từ, tình yêu và tự do cùng nhảy múa, vừa thật vừa mơ, vừa gần vừa xa, vừa dịu dàng vừa sắc sảo....
ở bên tả ngạn sương mù | áo em dính hạt mù u đến giờ | nhớ chờ anh nhé ngu ngơ | tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
sau cùng thì Ba không cần nó nữa | cái thẻ có hiệu lực | hai năm hay ba năm | để được tạm trú trên đất nước của mình