Trang Thơ Thứ Bảy

23/02/202511:01:00(Xem: 2171)
untitled(2)_Hans-Richter-(1888-1976)
Hình minh họa: Untitled, Hans Richter (1888-1976); nguồn: wikiart.org

Lời Kêu Cứu của Nhà Thơ

 

Thả ra đừng bắt tôi lên

trời đâu không thấy lênh đênh lạnh lùng

thả tôi về với ruộng đồng

có mồ cha mẹ núi sông bưng biền

 

Thả ra hãy để tôi yên

ngắm trăng hải đảo nghía thuyền viễn dương

cho tôi ca hát đời thường

bắt tôi phải đạo đau thương bao rồi

 

Thả tôi thả tôi thả tôi

lên hay xuống đứng hay ngồi tự thân

thơ tình hiến tặng giai nhân

vẫn hơn ca tụng cái cần triệt linh

 

Thả ra đừng bắt chúng sinh

rác tai nghe xướng bài tình giả nhơn

thả tôi về với rạ rơm

cho tôi tận hưởng mùi thơm suối nguồn

    

                     Thả tôi mà trói mùi hương

                     thơ bay lên biết náu nương chốn nào!

Nguyễn Hàn Chung

***

như một thoáng tàn phai mới    

 

 

ái chà chà tôi thở hộc hơi

ngất ngưởng trên triền dốc

nhìn khoái trá từ độ cao đã trèo lên

không rõ bao xa thăm thẳm phía dưới

 

nhìn khoái trá từ độ cao đã trèo lên

đời bao dung độ lượng

nghe âm vọng tiếng nói cười phía dưới

ái chà chà tưởng chừng bắt gặp

 

sức mạnh đan tay thời thanh xuân thứ hai

rực rỡ bên suối nguồn tuổi trẻ

tôi bay trong gió lộng  ̶ ̶ ̶  vươn cao

vụt hiện vụt thoát  ̶ ̶ ̶  lẩn trong mây ngàn

 

ái chà chà cơ hồ một vật thể truyền cảm hứng

và rồi trong vòng xoáy rồ dại tung hê

phản xạ choáng ngợp mù mờ không đuổi kịp

bất chợt mất định hướng ù lì bất động

 

âm tiết ngưng đọng trong cổ họng

từng chữ ngược xuôi rơi rớt rã rời

chơi vơi tìm lối trong tâm thức lõm

kết nối từng câu sắc không vô nghĩa vô tâm

 

và trong khoảng tranh tối tranh sáng

những kích thích một thời giờ vùi dập tan loãng

tôi mơ hồ ngó quảng trường nhoẹt nhòe trống trải

vắng lặng sau cơn mưa  ̶ ̶ ̶  như một thoáng tàn phai mới. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân.
hắn thồ dĩ vãng trên lưng / như người nộm trong vùng trời không bóng / chạy băng băng trên cánh đồng cháy đỏ / đứa trẻ thân gầy quá tải
Theo ta qua đến chốn này / Hồn thơ chưa hết tháng ngày tả tơi / Nổi sầu viễn xứ khôn nguôi / Thương ta, có xót những lời đau không?
là vòng hoa trên trời / cô bé cứng đầu, thiếu kiên nhẫn, hiếu thắng, nhưng rộng rãi / trong những giờ phút đen tối của cơn đại dịch / hãy cho tôi nụ cười thật tươi
tôi và bao người như những cái bóng mờ trong thế giới ảo / bị áp đảo ̶ ̶ ̶ xô đẩy vào và đè bẹp trên chuyến xe tốc hành / đi về vô tận trên xa lộ thông tin cao tốc choáng ngợp / chẳng bao lâu nữa thượng đế sẽ đến! bạn sẵn sàng chưa?
Trở về bến vắng tịnh không / Thân trơ quán tưởng mênh mông sắc chiều / Trở về bóng đổ liêu xiêu / Cơn mê cũ cũng nhẹ hèo trôi đi
Cuộc chiến vừa tàn / Sau ba muơi năm / Người chiến binh về thăm nhà…
Già an lạc, là già trong hy vọng, / Lòng sung mãn trong giấc điệp bình an. / Khi số tận kêu ta dừng bước tiến / Chỉ là tạm biệt, vô thường sắc không
thế gian đến hồi tận diệt / Mỗi ngày nghe tin người chết / đau đớn tức tưởi / những tinh hoa lụi tàn / những hồn oan
Bây giờ là cuối tháng 3. Chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa tháng Tư đen, tháng Tư gẫy súng, tháng Tư năm 1975. Những trường học tại miền Nam biến thành nơi tâp trung, tù đày cải tạo của hàng triệu quân, cán chính của chính phủ Viêt Nam Công Hòa. Hàng triệu người phía Nam vĩ tuyến 17, vươt biên tìm đến vùng đất tự do.