Trang Thơ Thứ Bảy

23/02/202511:01:00(Xem: 2172)
untitled(2)_Hans-Richter-(1888-1976)
Hình minh họa: Untitled, Hans Richter (1888-1976); nguồn: wikiart.org

Lời Kêu Cứu của Nhà Thơ

 

Thả ra đừng bắt tôi lên

trời đâu không thấy lênh đênh lạnh lùng

thả tôi về với ruộng đồng

có mồ cha mẹ núi sông bưng biền

 

Thả ra hãy để tôi yên

ngắm trăng hải đảo nghía thuyền viễn dương

cho tôi ca hát đời thường

bắt tôi phải đạo đau thương bao rồi

 

Thả tôi thả tôi thả tôi

lên hay xuống đứng hay ngồi tự thân

thơ tình hiến tặng giai nhân

vẫn hơn ca tụng cái cần triệt linh

 

Thả ra đừng bắt chúng sinh

rác tai nghe xướng bài tình giả nhơn

thả tôi về với rạ rơm

cho tôi tận hưởng mùi thơm suối nguồn

    

                     Thả tôi mà trói mùi hương

                     thơ bay lên biết náu nương chốn nào!

Nguyễn Hàn Chung

***

như một thoáng tàn phai mới    

 

 

ái chà chà tôi thở hộc hơi

ngất ngưởng trên triền dốc

nhìn khoái trá từ độ cao đã trèo lên

không rõ bao xa thăm thẳm phía dưới

 

nhìn khoái trá từ độ cao đã trèo lên

đời bao dung độ lượng

nghe âm vọng tiếng nói cười phía dưới

ái chà chà tưởng chừng bắt gặp

 

sức mạnh đan tay thời thanh xuân thứ hai

rực rỡ bên suối nguồn tuổi trẻ

tôi bay trong gió lộng  ̶ ̶ ̶  vươn cao

vụt hiện vụt thoát  ̶ ̶ ̶  lẩn trong mây ngàn

 

ái chà chà cơ hồ một vật thể truyền cảm hứng

và rồi trong vòng xoáy rồ dại tung hê

phản xạ choáng ngợp mù mờ không đuổi kịp

bất chợt mất định hướng ù lì bất động

 

âm tiết ngưng đọng trong cổ họng

từng chữ ngược xuôi rơi rớt rã rời

chơi vơi tìm lối trong tâm thức lõm

kết nối từng câu sắc không vô nghĩa vô tâm

 

và trong khoảng tranh tối tranh sáng

những kích thích một thời giờ vùi dập tan loãng

tôi mơ hồ ngó quảng trường nhoẹt nhòe trống trải

vắng lặng sau cơn mưa  ̶ ̶ ̶  như một thoáng tàn phai mới. 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Những hệ lụy cuộc đời | Có khi là hạnh phúc | Mỗi một phút gọi mời | Đau thương và ngã gục
Như thế là qua những ngày tròn 50 năm sau ngày ba mươi tháng tư của năm 1975. Tôi nghiệm ra một điều rằng, đó là những con số rất ít người quên, và rất nhiều người sử dụng các con số trong nhóm 30/4/1975 để dùng trong tên (username) và mật khẩu (password) trong các ứng dụng tin học. Thêm nữa, bạn sẽ thấy rằng những con số này khi viết thành số và khi viết thành chữ sẽ cho bạn các cảm xúc khác nhau. Trời ạ, khó quên tới như vậy sao.
tôi rị mọ lục lọi trí nhớ | chỉ còn năm ba mảng vớ vẩn bâng quơ | ai thương hại quăng vào tôi | và tôi không kịp né
Tôi quay đi | những đứa bé còm cõi ngày mai sẽ ra sao | có thở hơi cuối cùng trong vòng tay bê bết căm hờn và nước mắt | có để lại anh trai nghiến răng thể thốt | một ngày lớn khôn trả truyền kiếp hận này
Hôm qua ta đau cái lườn | Mưa đâu thấm lạnh vào | Sương | Miệt mài
3 giờ sáng thức dậy làm gì? Này cái xác mỏi mệt. / Chuột rút bắp chân. / Lấy gân. / Đạp không rớt nỗi niềm. / Điếu thuốc hút nửa chừng trong mơ nhắc điềm nhớ lần mẹ cấm hút thuốc. / Con bỏ thuốc lâu rồi nhưng hút trong chiêm bao. / Hơi thở tình nhà đã ám sâu trong phổi. / Những tối chờ khuya, chờ mẹ ngủ, mẹ chê khói hôi, thơm đến mê hồn. / Mẹ dạy mười điều con chỉ làm được một. / Rồi đột nhiên xa cách cả đại dương. /
tháng tư | có chút chữ trên giấy cũ | hình ảnh chưa nhạt phai | sợi tóc bạc thương thân ngày gió