Thơ Khaly Chàm

27/07/202405:38:00(Xem: 2701)
Marina Dunba
Tranh Marina Dunba.



bên em & café sáng

 

hình bóng tôi trình hiện

trước ánh sáng lặng nghe lời dụ ngôn của gió

âm hưởng cùng nắng ban mai xoắn xuýt dịu dàng

sự chuyển điệu lung linh trong tâm thức

 

nói khẽ với ly café đen nóng

cảm ơn hương thơm và hình dung vẻ đẹp nụ cười

chủ thể tôi hưng phấn xin chào ngày mới

hồn thơ như dây leo bám cây đời mởn xanh màu lá

 

hãy nói gì đi chứ em

ảo ảnh có bao giờ thôi linh động

với thời gian luôn thích nghi khi chúng ta tồn tại

những gì nhìn thấy trong mắt 

đã thuộc về tình người yêu thương vô lượng

như vậy, tất thảy đều được hưởng hồng ân mầu nhiệm của đất trời

 

*

 

gặp mặt bạn bè

chợt biết ngày mới chớm thu

 

ngày xám màu chớm thu

mắt mặt trời quầng thâm

vỡ bong bóng sông mưa hơi khói tỏa nhanh bên đường

đặc sệt tiết điệu thời gian khôn tả

 

sớm mai khuấy café đá phụ gia sủi bọt

bè bạn thành phố bù khú chuyện viển vông

giọng nói tiếng cười xóa mờ vọng tưởng

hòa nhập theo gió chiêu hồn lá vàng rơi bay đi

 

hai hàng mi khẽ chớp em tựa đầu bờ vai tôi

cảm thức tương quang với niềm hạnh phúc

đã lâu rồi phải không

ký ức sẽ hiện long lanh trong ánh mắt nhìn nhau đấy chứ

 

mùa thu, mãi thơm nồng nàn hương cây cỏ

vỉa hè góc phố chỗ ngồi quen chắc gì cố hữu

 

bạn bè ơi, dù từng ngày rời rạc mới chạm mặt nhau

nhưng sự gắn kết nghĩa tình vô hình không đổi

nếu ta biến mất hay tồn tại cũng chỉ là lẽ thường tình!

 

– khaly chàm

tpsaigon 7/2024

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Khi yêu, tim đàn ông sáng rực, tim đàn bà lúc mở lúc tắt. Đàn bà thuộc về đêm.
Nếu em là thành phố bị ô uế | Anh là cơn mưa thánh hiến | Nếu em là ngọn núi màu vàng | Anh là cánh tay đỏ địa y
Đám cỏ xanh rì | Bầu trời xanh lơ | Hoa cải vàng rực | Hòn bi hòn bi
ký ức tung hê bên bờ kè | lúc biến lúc hiện | từ cửa kính cao tầng nhìn xuống | phía dưới là biên niên sử | dày đặc hình nhân
Tôi thổi bài ca vào không trung, | tiếng hát vang xa tận nơi nào ở thế gian, tôi không rõ | bởi làm gì có cặp mắt nào đủ tinh thông trên cao | xuyên thấu mọi nỗi niềm khúc ca tôi bày tỏ
bên này bờ, chim vạc ăn đêm | đứng im lim nghe dòng sông thủ thỉ | những đợt sóng có thể cắt và làm bầm dập nằm cong lưng như đang chờ giấc ngủ | bình yên, bình yên, bình yên dài và rộng
sự phi lý của những nhóm người | trong dãy nhà san sát này | như lỗ chân lông trên da | trong khoảng không đau thương của không gian trên mặt đất
những thèm khát như thơ | nẩy lên từ mặt đất | có khi hoang vu | có khi trù phú | như dung nhan dưới cơn mưa chiều
Thành phố sôi sục dày đặc tiếng kêu và ánh sáng kiêu hãnh | Tràn ngập mí mắt | Những giọt nước mắt chảy thành dòng của dân số khốn khổ
Dương cầm vẳng một dạ thưa | Sương thu miên viễn nhẹ qua hồng trần
Mắt cay mùi nhựa tóc | Thập ác trên nóc thờ chú giải kinh
Kiếp sau nếu người sinh làm núi | Ta sẽ làm mây trôi quẩn quanh | Nếu người sinh ra làm ngọn suối | Ta hóa sinh tảng đá chung tình