Tráng Sĩ

02/03/202415:45:00(Xem: 2788)
hình snow
Người dân đặt hoa tưởng nhớ cố lãnh đạo phe đối lập Nga
Alexey Navalny tại Solovetsky Stone, tượng đài tưởng niệm 
các nạn nhân bị đàn áp chính trị ở Moscow, Nga,
ngày 19 tháng 2 năm 2024.
 

Tôi không biết anh, Alexey Navalny

làm sao biết một người chỉ qua Wikipedia qua mẩu tin trên mạng

anh là luật sư

chống tham nhũng và chính phủ

thoát chết một lần

ngộ độc hay bị đầu độc

qua đời ở tuổi tứ tuần

một cách tự nhiên hay bị giết

câu trả lời nằm trong lịch sử như mọi biến cố khác trên đời

 

không biết anh, không biết anh nghĩ gì

con đường về Nga sau khi rời bệnh viện năm hai ngàn hai mươi mốt

“tráng sĩ một đi”

Kinh Kha trong đất nước mình

hay tù nhân chính trị lạc quan

 

không biết nhưng vẫn bồi hồi

dưới những cành hồng anh nằm ngủ

hàng ngàn người chào giữa tiếng

nghiến răng của cường quyền từ Siberia đến Moscow

 

về thế giới bên kia

khuôn mặt anh có còn nét khắc khổ và cương quyết

anh có chờ một ngày dân tộc mình sáng mắt

hay thấy tất cả là dã tràng xe cát

con người sống bởi bánh

và lòng tự hào dân tộc sau lớp kính dày

 

về bên kia, anh để phía sau

Chiến tranh và hòa bình, Tội ác và hình phạt

Hồ Thiên Nga đầy nước mắt hôm nay

 

“chúng tôi sẽ không quên”

người tiễn đưa cao giọng

 

tôi không biết những người này

có thả neo lời hứa hẹn

có nhìn thấy những gì trôi theo ngọn sóng

ở một vùng biển xa

nơi thuỷ triều chậm nhưng gió động quanh năm

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
ngày tháng 9 nhìn lại khúc phim quá khứ cô lập con tim giữa những bao la kịch bản buồn và những bài ca từ giã giam mình giữa ngôn ngữ của những lặp lại xuôi tay buông lững
“Vì Tôi Là Người Việt Nam” là một bài thơ mang tứ tượng trưng qua cách diễn tả biểu hiện. Một bài thơ biểu lộ sự hoạt động của trí tuệ và sự xuất hiện của cảm xúc. Một bài thơ kết hợp giữa ý thức và vô thức. Một bài thơ xứng đáng là thơ đấu tranh có giá trị nghệ thuật của nhà thơ Hoàng Anh.
Những ai đã từng xin trợ cấp xã hội, nhận ân sủng sống qua ngày nuôi lớn con cái, sao không cho người khác cơ hội giống mình?
Giữa tang tóc của đại dịch, giữa hỗn loạn xã hội vì chuyện kỳ thị sắc tộc, và nỗi buồn mất mẹ, bài thơ COMMON DUST như một lời nhắc nhở cái đồng đẳng của thân phận con người: tất cả chúng ta đều là cát bụi, rồi sẽ về cát bụi. Bài thơ như nhắn nhủ chúng ta hãy làm hòa với nhau và làm hòa với chính mình.
Gần nửa thế kỷ sống ở Hoa Kỳ, nếu bạn chưa gặp kinh nghiệm bị kỳ thị, chưa buồn lòng vì chỉ khác màu da, có lẽ, bạn ngây thơ hoặc ngu ngơ hoặc giả vờ.
Chàng đã ra khỏi chiến tranh / Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng./ Như con dấu nung / Đóng vào trái tim chàng
và ở trung điểm bức ảnh / những dấu đạn xoáy vỡ gạch men trên tường / bếp lãng mạn? / bếp ấm cúng? / chỉ là hoang tưởng.
Những kẻ hèn luôn luôn tìm người khác tôn thờ. Những kẻ kém phẩm chất thường xuyên nói lời tồi tệ. Như một người sau khi đốt xác hốt tro, lượm một mảnh sọ chưa cháy, nhìn bên trong thấy chữ nghĩa khắc vào xương. Học nhiều vô ích khi luôn luôn tôn thờ thần tượng.
Mai xa phố thị về rừng / Cỏ cây chua xót đếm từng nổi đau / Ta về ngõ trống trước sau / Thấy trăng cổ tích, thấy sao đầy trời
Năm tháng cách ly trở lại chùa / Đường mòn ngõ trúc vắng hơn xưa / Đồi mây thanh thản sư vào hạ / Gió thoảng hương trầm hong nắng trưa