TRANG THƠ THỨ BẨY

12/30/202310:36:00(View: 2199)
nghieu-de
Tranh Nghiêu Đề.

 

 

LÊ HƯNG TIẾN

 

 

1. Sự viết hoa

Chân chim viết hoa
Sự đời mệt lử những cô hồn con chữ
Đường lên gân tái nhợn

Ý niệm viết hoa
Bản thể đã nhiều lần đánh cắp tư cách
Đêm lẩm nhẩm cái lục lạc leng keng

Bài thơ viết hoa
Đám mây rủ rỉ bầy trâu tơ về làm mưa
Mỗi hạt lúa hoang hoải chờ mùa

Người ta viết hoa
Mỗi khi thổi hồn em bằng giao cảm tích tịch tình tang
Trầm ca mênh mang tìm nguyên chất

Không ai viết hoa
Trần gian chẳng có huyền thoại Adam và Eva
Lịch sử chỉ là nguyên thuỷ

Ai không viết hoa
Những viên Cuội đè nặng giấc hôm
Bình minh rối rít thở hồng hộc hồng hộc.

 

 

2. Chữ ký

Những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
Cơn mê nào bấn loạn
Nắng mai đóng dấu bàn chân khô khốc
Chú bé lượm lặt mẫu chữ tàn canh
Và gạch xiên con đường cô quạnh.

Cái hồ ao ước như là định phận
Con kiến lận đận tìm quên cái tên
Có nghe hơi đất thở phào phào ngụ ngôn
Vòng vo đường tinh khiết
Kiến con tận tụy ký vào dấu lưng lửng...

Nhiều khi chân lý buộc đường kẽ tay
Những giọt sương vắt kiệt mồ hôi
Hơi đất thở phào phào ngụ ngôn
Chú bé hâm hẩm dòng suy tưởng bằng nước mắt mùa xanh
Con kiến con leo vào giấc mơ ù tai chú bé.


3. Chuyện của mấy người

Cây bàng lổ đổ nắng
Dấu vết mốc meo lưng sóng
Mỗi ngày chêm chêm tí lửa
Vàng cánh gió làm con tim hổn hển.

Có bà già nọ dắt trưa lên đồng
Đem câu thơ gãy ngồi hong quê mùa

Thằng bé ngó đăm đẳm bầy sẻ ngô
Thổi trắng cái sáo diều đăm chiêu

Cô gái nọ cũng vắt vẻo phần trong trắng
Thổi hồn làm tinh chất
Bỏ vào lọ điểm trang

Bên kia cây bàng vẫn lổ đổ nắng
Mấy tàn lá phủ xanh thời không tuổi
Ai đó gọi tên mình bằng cái nhìn khiếm thị
Chằm chằm chăm chắm suy tư

Lẽ nào bà già lên đồng giặt nắng
Lẽ nào thằng bé tắm trắng thời xanh
Lẽ nào cô gái hao hao hờ nhạy cảm
Ai đó ngồi chò hỏ cặm cụi ước ao.

—Lê Hưng Tiến

 

*

 

THY AN

 

Những ô cửa

 

những ô cửa tháng mười đóng lại

vì gió thổi qua tóc em

lạnh lòng kẻ ngóng trông

lung lay cái đầu

hất ra ngoài bao nhiêu ý tưởng

rồi ô cửa tháng mười một cũng đóng lại

những nỗi niềm lăn theo con dốc

nghe tâm thức thật trơn

 

nhớ mùa hạ đi qua không từ giã

rồi mùa thu hoa tàn và tiếng nói cũng tắt

bài thơ quá ngắn không tả hết cô đơn

buổi chiều trên chiếc xe điện tân kỳ

thành phố giấu đi đâu nỗi buồn

để những chiếc bóng đeo đời

dài ra rồi ngắn lại nhân sinh

 

bài thơ níu chân người vội vã

chạy về trốn dưới hiên

phố đêm hôi mùi rác

không giống như rơm rạ thơm lòng

thuở xa xưa vỗ về của biển

dù chỉ là mơ ước trống không

 

những ô cửa lần lượt đóng lại

mùa đông mỉm cười

chỉ còn trái tim mở ra

nhân hậu bao la…

 

-- thy an

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Chuỗi hạt nêm

 

Thức dậy khản đặc

Vũng đàm vón vén kinh thiên

Ngứa gai từ bụi bờ thổ tả

Trào ngược đời váng vất cầu bơ

 

Đừng cố nhìn vào cuống họng

Bọn viêm xoang cắm chốt ngã ba

Hít thở hít thở

Lụi

Tàn

 

May còn chiếc áo treo gió trên một

nhành phong

Để mặc bán cầu ca bài dạ lan nghẹn ngào tiếng hát

Leng keng leng keng

Tuyến trời phi lô

Đọc kinh tuyệt tự

 

Thức dậy con hoang

Sám hối màu a-di-đà

Đi.  đi mãi như chưa bao giờ đi

Qua vũng lầy trí tưởng

Rồi như hình nộm quăng quật vào

Rôm rả những trận liên hoan cuối năm

Cầu nghinh nước mặn

Nàng vỡ ngầm chiếc bánh bông lan

 

Madeleine hụt lưỡi

Đú đớ hát

Đêm thánh vô cùng

 

 

Nụ hôn

 

chiếc giuờng đỏ. [thẫm].  ngoạn đen

nụ hôn tử biệt

miếu đền lung lay

nàng cứ ôm chiếc gối ngày

đi đêm lõ mắt

bàn tay chực chờ

áo xống

đời

chợt bơ vơ

chiếc cằm chẻ muộn

môi ngờ vực                      trao

hôn đi

phún đã xuất

trào

hồng hoang thảo dã mùa nao

tự trầm

 

– h o à n g x u â n s ơ n

Xmas Day 23

 

*

 

TRẦN YÊN HÒA

 

Xuân thì đêm

 

Mùa xuân về bên gối thơm
em tô môi màu mận chín
ơi ngát nồng hương thủy tiên
anh trườn mình lên. lính quýnh

Cũng là hương da ngày cũ
mà sao anh thấy mùi say
ngất ngư cơn mơ tháng chạp
thơm nồng dạ hương giêng hai

Làn da nâu như khô hạn
tuôn tràn qua hồng thủy đêm
ơi em quách thành xiêu tán
say khướt trong đêm gió mềm

Tưởng em về với xuân ca
tưởng em ra giêng ngày cũ
tưởng em dạo phố cùng hoa
mà sao hoa còn trổ nụ

Anh đón mùa xuân tưởng em
năm xưa qua căn nhà đó
nay ôm giấc mộng cũ mèm
chỉ còn mình anh đứng ngó

Em qua chưa tuổi xuân tươi
có cơn dậy thì réo gọi
rồi như gió hú cùng người
em vẫn im lìm tiếng nói


Xuân Mơ

 

Em ơi cơn mộng dữ qua chưa
từ khi người bỏ đi biệt xứ
bỏ lại ta cùng cơn gió dữ
mái nhà tranh run bật giữa mùa

Cơn gió xuân tình chao nghiêng em
cành xanh sà thấp xuống bên mình
là lúc trời mưa dầm tháng chạp
mưa chập chùng theo bước tháng năm

Gió giật mùa xuân em đi qua
Anh quờ quạng tưởng chừng em đến
Mùa tháng giêng anh đang nhớ nắng
Có em về bên bến hoàng hoa

Nghĩa là xuân anh đang mơ tưởng
Gió đưa em về cùng anh lưu vong
Không ngờ anh qua ngày mưa nắng
Gió một chiều sao bỗng rỗng không


Xuân Tưởng

 

Em đi biệt một chỗ nằm
Ngàn năm ngó mãi dáng trầm hương xưa
Cúc tần nở muộn ngày mưa
Quan san xưa cũ giao mùa chợt qua

Mùa xuân rụng rớt quanh ta
Đóa hoa thương nhớ cũng xa nghìn trùng
Phượng rơi ngoài cõi mịt mùng
Em đi đâu mất lạnh lùng hở em

Mai về gói kín hương đêm
Ủ hong giấc mộng bên thềm nhớ nhau
Rửa tay gác mộng xuân nhàu
Về ôm cổ độ "thương hoài ngàn năm"

 

– Trần Yên Hòa

 

*

 

HOÀNG THỊ BÍCH HÀ

 

Hết năm

 

Giật mình… thôi đã hết năm

Làm phu câu chữ kiếp tằm nhả tơ

Gối đầu dăm bảy câu thơ

Đường đời sấp ngửa… bến bờ gian nan

 

Trăng tròn rồi khuyết… lại rằm

Hoàng hôn theo hạt sương nằng nặng rơi

Nắng mưa quanh quẩn tại trời

Soi mình vào mắt người đời thử coi

 

Buồn như con nắng lẻ loi

Đôi mắt ai chứa sông ngòi thế gian

Đâu rồi ai đó bạn bè

Đâu rồi tri kỷ trúc tre đã từng

 

Ngoảnh mặt còn lại người dưng

Em chờ ai để đi cùng tháng năm?

Gánh gồng tình nặng sắt son

Chất đầy dâu bể vẫn còn Tình Yêu.

 

 

Giấc mơ trưa

 

Thiếp đi một lúc giấc trưa

Cơn mơ chợt tới chỉ vừa nhớ nhung

Tuổi thơ hồi ức về cùng

Ra vườn với Nội tung tăng chơi đùa

 

Hoa cà, hoa cải, me chua

Con chuồn chuồn ớt giỡn đùa cỏ non

Nội trồng rau trái xanh ngon

Tôi bên chân Nội với con chuồn chuồn

 

Vô tư nên chẳng biết buồn

Cổ tích, kho truyện, ngọn nguồn ca dao

Một hôm ngắt ngọn cỏ gà

Mừng rơn như thể ngọc ngà kim cương

 

Chạy quanh xóm, bạn chơi cùng

Cỏ gà chiến trận trùng trùng thắng to

Thế rồi từ đó cỏ gà

Trở thành vật báu của bà Nhỏ-tôi

 

Hôm sau cây cỏ đâu rồi!

Bâng khuâng tôi tiếc cả miền tuổi thơ

Đi qua chớp bể mưa nguồn

Trong vòng tay Nội một trời bình yên

Cho dù binh biến liên miên

Giấc mơ thuở nhỏ – chốn tiên êm đềm.

 

– Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Ngày săn giặc, ngoại biên tây tiến / Đêm Hạ Lào, tác chiến viễn phương / Ba lô, súng trận, sa trường / Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn
Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt một thời xưa ta ở nơi đâu trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc
Vĩnh Hảo, vốn dĩ là một nhà văn đa tài, từ cuối thập niên 1980's với những những tác phẩm mà chúng tôi ưa thích như: Thiên Thần Quét Lá (tập truyện), Núi Xanh Mây Hồng (truyện dài), Cởi Trói tập I & II (truyện dài), và Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt (tập truyện), v.v... Ngoài ra, ông là một nhà báo, nhà thơ và hơn hết là một hành giả Đạo Phật nghiêm túc, từ tốn và chuẩn mực. Chúng tôi may mắn được xem ông như là một pháp hữu thân tín. Những gì cần nói, ông nói; những gì cần làm ông làm; thậm chí những gì im lặng, ông lại im lặng cũng vì lợi ích chung và cho số đông. Ông vốn nhẹ nhàng, thầm lặng nhưng nổi bật trong những gì ông để ý đến từ văn hoá, nghệ thuật, Phật giáo đến công cuộc hoằng pháp, và kể cả việc làm từ thiện ở miền sâu, miền xa tại Việt Nam.
Langston Hughes là một thi sĩ da đen nổi tiếng của Mỹ. Bài thơ này được xuất bản năm 1930, thời điểm của cuộc Đại Suy Thoái. Người da đen khi ấy vẫn chưa có quyền bình đẳng như bây giờ. Phải đợi đến phong trào Civil Rights vào thập niên 1960 luật pháp mới cho phép họ ăn chung bàn, ngồi chung chỗ với người da trắng... Bây và cả chủng tộc bây Hãy nhìn xuống nơi bây đang sống Mà xấu hổ. Hãy nhìn xuống những người da trắng Rồi nhìn lại mình Mà xấu hổ Rằng cái nghèo vẫn ngửa ngay ra đó, Rằng con ngu cái dốt cứ đẻ đầy ra đó
Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ / ra đi chưa hết lạ / nhưng không bao giờ thôi yêu mến / mặt hồ đại dương / căn nhà chở che hạnh phúc / lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. / Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình / Như thợ giày khâu vết thương há miệng / Sau đường dài ngập máu / sau đường dài ngập phân / sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh / một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. / Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng / và chết vào buổi chiều có cánh / bay về một xứ sở đã xa.
Từ em mắt biếc cười hiền / Mà nghe đau tận trong miền thịt xương / Mình không chung một con đường / Tháng ngày qua vẫn như dường ban sơ
Không thể về lại Hôm Qua / Để tránh lầm lỗi nào, ta đã làm / Thì Hôm Nay, hãy vững vàng / Chánh-kiến, mà sống đàng hoàng hơn thôi
tôi nhớ / trong mắt em / bầu trời xanh biếc miên man / mặc dù cơn bão rớt đem lại mưa sụt sùi cùng gió lạnh