Bình Minh Đui Con Mắt

6/30/202318:11:00(View: 2369)
Cao Ba Minh 2
Tranh Cao Bá Minh

  


Bây giờ, 30 tháng 6 năm 2023,

đáng lẽ đã giữa trưa,

sao chưa thấy bình minh.

Chân trời không ánh sáng

không tối đen

có màu sắc điên trong màn mắt kẻ loạn trí.

Mọi người chí tử nâng cao đời sống rộn rịp.

Chụm mũi lại hít thở một nắm không gian.

Vui mong manh buồn khoảnh khắc

sướng khoảnh khắc khổ mong manh

trạng thái tiếp nhau chạy dài theo kim đồng hồ

đánh tiếng chuông nhắc nhở báo động mau quên

A, thì ra,

Đúng rồi, còn gì nữa,

Ngu.

Ngu không phải vì không biết

Ngu vì biết mà không làm

không làm cho rằng khôn.

A, đúng rồi.

Khôn là cách ngu tự nguyện.

Nắng bình minh đẹp làm thẩm mỹ lu mờ.

Sáng bình minh sáng làm ánh sáng xấu hổ.

 

Tôi mong đợi bình minh đã 70 năm

sáng nay lẽ ra hẹn gặp gỡ

nhưng nó đang ở đâu?

Tôi có thể chết bất cứ lúc nào

sao bình minh còn lẫn trốn?

A, hiểu rồi,

không thể xảy ra khác.

Không ai chờ đợi bình minh.

Tôi nín thở, nghĩ trong cảm giác tắt thở:

Trái đất xoay tròn, bình minh ở đâu?

- Khắp mọi nơi ngoài trừ con mắt.

Ngu Yên

 

Send comment
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu.Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Your Name
Your email address
)
Rồi tình một lẵng xanh lơ | Mấy bông hoa tỏ mù mờ xưa sau | Khe nào suối đã hồn nhau
anh vẫn đi trên con đường | vắng bóng hoàng hôn đời mình | đôi cánh tay nối dài đại lộ lê thê | sương khói mùa thu không về
Người Việt Nam giã từ vũ khí nhưng không vĩnh biệt chiến tranh. Có hai lý do: cuộc xung đột hai mươi năm chưa bao giờ được các bên tham dự giải quyết xong về mặt lý thuyết. Những tranh cãi không nguội đi, các khác biệt chưa giảm bớt, nguyên nhân là tồn tại những quan điểm khác nhau về ý nghĩa của chiến tranh. Căn nhà của dân tộc như bị ma ám. Thứ hai, cuộc chiến tàn khốc và kéo dài, vinh quang và nhục nhã, quá cay đắng và hào hùng, quá mất mát, hiểu lầm, hối tiếc. Vết thương ấy đã sống quá lâu. Nó không cam lòng chết đi.
tràng hạt đắng rất vô vị | giữa hồ vẫn mượt gương sen | ngựa hí. bung rồi dây mã | tàn trăng. giũ một ánh đèn
Từ trên cây | Chúng ta không còn cần ăn trái cây nữa | Dù chúng thơm ngon | Chúng ta bước lom khom trên mặt đất | Bằng hai chân | Một chân đi trước | Một chân đi sau
Chúng tôi lạc nhau ở một ngã rẽ | mà chưa hề buông tay
Thơ Chủ Nhật của các thi sĩ Hoàng Xuân Sơn - Nguyễn Hàn Chung - Quảng Tánh Trần Cầm - Thy An
Tôi về đó chỉ cần em ôn lại | Chút mơi xưa xanh ngọn lá đương thì | Tim loạn nhịp cuồng yêu cơn vồ vập | Cả sa bàn trên gân mạch li ti