Trở về

20/09/202214:48:00(Xem: 2533)
Ann Phong for Doi Cho color 1
Tranh Ann Phong

 

Tôi lại trở về. lần nữa

trong một giấc mơ khác. Lạ lùng

cách tiềm thức chúng ta làm việc. Có lẽ nào tôi vẫn còn mong

nhìn thấy trong những kẽ nứt sâu của mặt đất mà mặt trời đốt cháy,

bên mảnh vụn xích xiềng, những hạt giống nảy mầm

có lẽ nào tôi thất bại triền miên

không nuôi tới lớn khôn tình yêu cho quê hương mới

với tất cả mầu nhiệm xứ sở này ban tặng

có lẽ nào tôi vẫn chưa cắm rễ sâu

 

không, không phải nỗi nhớ quê nhà

tôi đã giết chết cảm xúc đó ngày tôi rời đất mẹ

chúng tôi đã ra đi. tinh thần và cơ thể

tôi không nhớ gì ngoài những khuôn mặt của xích xiềng

 

không, tôi không phải là

người dán mắt vào quá khứ

tôi không muốn nhớ những lần tắm mưa thời thơ ấu

tôi từ chối kể tên những con đường tôi đi với đôi giày cao gót đầu tiên

tôi từ chối tìm hiểu điều gì đã xảy ra cho những cây ăn trái trong sân

tôi không thắc mắc nếu những người bạn bây giờ thay đổi

tôi không tin linh hồn cha mẹ tôi còn quanh quẩn nơi ngôi nhà cũ

tôi không chịu để những giọt nước mắt chảy dài trên má ngày đặt chân trở lại sân bay xơ xác của Sài Gòn

 

trong một giấc mơ khác, tôi về

nơi đó

từ sâu thẳm tôi vẫn còn tin, có lẽ

khi nước tràn khe đất nứt, mảnh kim loại bắt đầu han rỉ và những lá mềm của cây lúa mọc lên

khi sáo ngữ văn hiến bốn ngàn năm thay bằng đối thoại về nhân quyền

khi tiếng thì thầm từ quê cũ thay bằng tiếng gọi

nước mắt chảy dài, tôi nói

gốc rễ của một người không đứt mất bao giờ

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.