Thơ Chúc Thanh

06/07/202220:05:00(Xem: 3113)

Image_Afternoon

Sao hoàng hôn xuống vội

           

Ta hỏi lá, sao lá buồn xơ xác

Sao úa mầu, nguồn cội lá thu rơi

Ta hỏi em, sao lặng thinh không nói

Sao trầm tư, đôi mắt ngóng trông vời

 

Ta hỏi mưa, sao mưa hoài không tạnh

Như giọt sầu, lữ thứ khóc thương ai

Ta hỏi gió, sao gió mùa da diết

Cho vầng trăng, thao thức khép mi hờ

 

Ta hỏi biển, sao thét gào phẫn nộ

Cho sóng đời, xô giạt mãi không nguôi

Ta hỏi trời, sao hoàng hôn xuống vội

Cho màn đêm, che khuất lấp tinh cầu

 

Ta hỏi người, sao thời gian bất tận

Và không gian, rộng lớn đến vô biên

Ta hỏi mình, sao mang nhiều khát vọng

Cho hành trang, nặng trĩu kiếp phong trần

 

*

 

Có một ngày

 

 

Có một ngày em vô tình nghiêng nón

Làm nắng chiều đổ xuống một bên vai

Tôi ngẩn ngơ về làm thơ rất vội

Để âm thầm hò hẹn với tương lai.

 

Có một ngày em vô tình chải tóc

Để mượt mà trôi giạt giữa hai tay

Tôi ngồi viết vần thơ như sương khói

Chở mộng đời lờ lững tựa mây bay.

 

Có một ngày em vô tình tô má

Bằng sắc hồng của nắng lụa ban mai

Thơ bỗng nở như đóa hồng rất thắm

Hương bay theo vào giấc mộng đêm dài.

 

Có một ngày tôi vô tình bắt gặp

Rất thẹn thùng đôi mắt ngước nhìn quanh

Tôi trở về gom cả trời đất rộng

Để thơ mình ngồi kết nụ xuân xanh.

 

Xin em mãi cứ là em như thế

Để đất trời mãi mãi vẫn là thơ

Xin em mãi vẫn là em bữa đó

Để tháng ngày mãi mãi vẫn là mơ…

 

Chúc Thanh

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
marfa nằm an nhiên trong hơi thở cạn | cơn mưa cuối tháng mười đã qua | đôi khi nàng thì thầm như gió | đôi khi thời gian đàn hồi | tôi ̶ ̶ ̶ tứ chi ngột ngạt thịt da râm ran | nhớ màu môi tái tím dưới ánh nến trắng
Nhịp lá rơi đang xô chèo dòng thu cập bến. Những con thuyền năm tháng sẽ tiếp tục dong buồm. Nơi chốn nào gọi là đáy đĩa mùa đi ơi Nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh? Có phải là nơi Bình tàn thu vai phấn nghiêng rơi của thi nhân 80 năm trước? Hay trong cơn khát của mùa thu của Trang Thanh? Hay nơi dấu chân em lối vàng xưa của Lê Hoàng Anh? Hay nơi mùa trăng hóa quỳ vàng của Lê Vĩnh Tài? Hay nơi mặt đất dâng lên nuốt ánh mặt trời của Duyên? Hay nơi tiếng chạm của những viên đá tím của Nguyễn Thị Khánh Minh? Hay nơi rực rỡ hoàng hôn rực rỡ Đêm tháng 11 cuối cùng của Lê Chiều Giang?
Em làm sao biết được | khó khăn là bao nhiêu | Anh cũng không tìm được | món quà cho em yêu
Ngày hôm đó ở Ui-dong | mưa tuyết rơi | và thân xác tôi, người bạn đồng hành với linh hồn, | run rẩy theo từng giọt lệ rơi.
Đã ly biệt đến rồi sao? Đó là những ngày của tháng 11, giữa mùa thu 2023, qua điện thoại. Tắt. Ngẩn người. Giữa đêm khuya gửi bài thơ ngắn. Trên giường bệnh, những giây phút cuối cùng, thơ gửi qua email, Tuệ Sỹ gõ gửi lại mấy giòng thơ cuối. Là lời giã biệt. Vậy mà chưa hết, sau bài thơ của hai chị em, vài ngày trước khi viên tịch, điện thoại reo. Người nằm trên giường bệnh. Hỏi. Không trả lời. Lặng lẽ. Nghe Thầy em đọc lời kinh cuối. Nghe được tiếng cười qua sinh tử. Tắt. Một năm qua rồi! Lễ tiểu tường Tuệ Sỹ. Vô cùng thương nhớ. Nhã Ca
Có những cửa sổ | muốn được phóng thích khỏi khung | để chạy đùa với hươu nai | băng qua | cánh đồng dã thảo sau nhà.
bài thơ độc có thể đóng khung cơn cuồng nộ | rồi treo nó lên tường, | bài thơ độc có thể làm bồ đặt chân lên xứ Trung Hoa, | bài thơ độc có thể làm cho một tâm hồn tan vỡ bay lượn,
Anh đánh vảy một con sông Sông tuồn đi chín khúc Chiếc cọc nhọn đứng khựng Thất tung chim bói cá Thủy triều vá một tấm áo xanh Bờ đá vô tăm chìm nghỉm
Bài thơ này đăng trên Việt Báo vào ngày 10 tháng 8 2024. Người dịch nói rằng “…Bài này hợp với tinh thần Phật Giáo…” Tác giả Henry Wadsworth Longfellow là một nhà thơ nổi tiếng vào bậc nhất ở Mỹ trong thế kỷ 19. Trong tiểu sử không thấy nhắc ông có nghiên cứu về Phật Giáo. Có thể giải thích rằng những gì thuộc về chân lý, sự thật thì sẽ mãi mãi tồn tại, bất kể Đức Phật có thuyết giảng hay không.