Sang Mùa Mãn Khai

09/12/202109:29:00(Xem: 2985)
DC_RungCam
Rừng Câm, tranh Đinh Cường


buổi chiều sẽ biến thành bóng tối thật nhanh

mùa đông trên đầu tay thấm lạnh

nẻo đường viễn phương lắt léo

chiếc lá bay vèo

con chim non đi lạc

tháng mười hai với trăm điều tản mác

 

bóng dài trầm luân

trên hai vai thấm sương

giọng kể và mùi hương quen thuộc

đưa nhau về

đồi núi ngả vàng tuyệt đẹp

trời đất sang mùa đến độ mãn khai

vỗ về những tấm lòng chung thủy

điểm hoa cho tình yêu bóng xế đêm dài

 

ngày chúng ta có nhân duyên gặp nhau

cỏ cây cất tiếng ru thần thoại

thanh xuân chảy theo con suối

gió thổi qua núi đá thì thầm

nhớ người xưa viết câu luận ngữ

sớm chiều theo nhịp biển trầm ngâm

 

bảy mươi năm tạ ơn đời

song thân bằng hữu

một trái tim hiền gói trọn bao la

những hình ảnh lung lay nhảy múa

chữ nghĩa dư thừa rơm rạ

trầm tích rơi xuống đáy tận lòng

 

chiếc hôn cũ tàn phai

ký ức run tay một thời cổ tích

cười trên những tóc bạc vu vơ

đưa nhau về con đường thiên mộng

hoang sơ mấy bờ châu thổ

bên kia sông

ruộng lúa mây mờ…

 

– thy an      

(Tặng M.A.)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
Hãy mở cửa nhà như lòng con mở | Hãy sót thương người tứ cố vô thân | Chén cơm đó con cho đi một nửa | Một nửa cho là một nửa thâm ân
Nằm nghe hơi thở bỏ thân, | tâm như chiếc lá cuối trời gió lay.