Bức Tranh Vô Thanh

22/03/202109:31:00(Xem: 3306)
hinh moi
Minh họa: Đinh Trường Chinh

 


lời chào từ thân cây mùa đông

những cành khô đen

màu xanh diệp lục đã mất trong thăm thẳm của ánh mắt

vẫn ngôi nhà nóc đỏ

cười với cơn mưa

về đây ngồi trên phiến đá

ngẫm lại bao ngu si, háo thắng, tự kiêu

thương cho bản thân

buồn cho số phận 

nghìn năm vẫn là cát sỏi phân vân

 

hãy bỏ nỗi buồn trong túi

lang thang khu rừng bình yên

thiên thần khỏa thân trên chiếc lá vội vã

trò chơi giăng ra trước mắt

đam mê tơi tả

cuồng vọng khát khao

sự chân thật khó định hình

khi buổi chiều chạng vạng

nhìn nét vẽ trên bức tranh im lặng

người đàn bà chạm tay cây cọ còn ấm

tháng giêng mùi sơn của vô thanh…

 

thy an

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Vũ Hán Những ngôi nhà cửa bị đóng đinh những cánh cổng bị bịt lại bằng những then gỗ hình chữ X người nhốt người trong đó không hề nghĩ họ sẽ sống thế nào nếu không còn thuốc nếu không còn thức ăn
Anh ở đâu ra vậy anh yêu / Hình như chúng ta từng gặp nhau
Biêng biếc làm sao chàng mây / vừa nhặt được màu xanh của ký ức
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
tôi phải trở lại những ý tưởng lần thứ hai / khi mưa mặc áo choàng xám đi quanh lâu đài
Rừng ngưng thở / thức / chíu chít tiếng chim
Lửa ! Lửa ! Lửa ! / khắp nơi, biết chạy về đâu
Núi chiều nay đã quay về chờ đợi. Còn gì đâu những hò hẹn trong đời.
Làm sao quên / mỗi chiều / Venice lóng lánh tà dương
Chiều ấy rất nhiều gió Đàn chim nhớ phố bay về(1)