Thơ Trương Đình Luận

28/02/202000:00:00(Xem: 4252)
TDLuan NTrung
Chân dung: Trương Đình Luận - Bản vẽ: Nguyễn Trung



Có những điều rất thản nhiên

Ngước mặt lên trời, cũng là thản nhiên thôi

Trăng là hình

Ở chỗ trống vắng, trăng thành tiếng

Tiếng trăng là con đường thất lạc

Bản thể cũng như muôn loài, cũng như tảng đá, tảng mây

Trầm mặc,

Cũng là tiếng.

Tiếng sa mù.

Em nhìn qua bờ tóc bạc của anh đi

Như nhìn qua khung cửa sổ

Tìm một ngày không đến

Buổi tối hơ tay lên lửa trại

Đắp vào má nhau

Thôi đừng tìm ngày lạc lõng

Vì đêm sao sẽ tắt đi trong khoảng khắc.

Đuổi bắt mùa xuân ở lưng trời

Hơi thở còn nồng nàn cây trái.

Anh không còn nhìn thấy em và anh tự hỏi

Những hy vọng sẽ là lời ca ngợi khổ đau

Hay nụ cười thinh không

Ngoài bờ cõi nghi hoặc

Không một tiếng trả lời

Eâm ái như những lần bỏ nhau đi,

Biệt tích.

Ngón tay đặt lên môi

Xóa đi một nụ cười

Tiếng gió hú qua gềnh đá

Là tiếng khóc vỡ nát

Thể tích nào của đời sống

Đóng khung trong con mắt giông bão

Khóe mắt ánh lên nỗi khổ hạnh

Cắm nhành mai vào đất tuyết

Hái nụ sương mù.

“Hai mươi bài thơ tình và một bản bi ca”

Lời bí mật cuối đời

Hay bông hoa từ giã

Bạc nắng ngày tháng

Không,

Chỉ giản dị thôi

Như cuộc đời, như mọi người

Như anh và em đã được sống sót

Và thấy nhau thêm một lần nữa

Nghe lá cỏ lướt qua bờ tuyết

Khói chiều hồn nhiên.

Có một lần

Thống khổ và hạnh phúc

Không đến nữa.

Cánh đồng yên nghỉ trong lòng bàn tay em,

Sẽ là hoang phế

Căn nhà xanh đóng kín

Và cửa sổ vỡ nát

Anh sẽ tìm về chữ nghĩa

Bụi sách mờ trang giấy thảo nguyên

Nhìn đôi mắt mờ khói cà phê

Nhìn em dao động với chữ nghĩa

Như Nữu Ước dao động dưới trăng.

Nếu em nghĩ về tiếng vang

Em sẽ không bao giờ hiểu anh

Phiến âm thanh

Như một công án khắc vào đá

Dấu lặng nằm ở cuối phím đàn

Cánh rừng lớn

Rung lên ngày du thủ

Khúc Pasacaglia

Đêm ngủ trong rừng lạnh

Đêm ngủ trong thạch thất.

“Hai mươi bài thơ tình và một bản bi ca”: Pablo Neruda, “Twenty Love Poems and a Song of Despair”.


***



Thơ tình giữa trời

Đã có một ngày tận cùng ảm đạm

Như lời kinh lặng lẽ

Của một người ra đi không về

Thức giấc

Hoài niệm ngày vui trong nắng

Thủy mặc xanh màu lá cây

Ơû ngoài đời gió bão

Đã có một ngày gió thưa xuôi ngược

Anh gọi em một tiếng thảng thốt

Khơi động dấu tích trong tinh thạch

Đã khuất bóng

Như cổ tích nhạt màu trang sử

Đã có lúc gió hú lời trốn nắng

Lời chân mây

Lời bi ca trầm tủa

Dấu tái sinh ở đâu

Khi lá phong nhuốm màu gió bấc

Sẽ có lúc không còn thấy nhau nữa

Âm thừa cho đời sau đã tắt

Như giòng sông trên nguồn đã cạn

Nhưng còn dấu tro than, dấu thủy trúc

Dấu sương bay ngày du thủ

Dấu lá cỏ cứa ngang tâm huyết

Dấu đêm cánh bướm chạm mi dài

Đôi khi đêm như cánh tay trần

Quàng vai giấc ngủ

Ẩn mật dấu trăng

Khuất trong thâm tâm một lời từ biệt

Trời sao một lúc sẽ tắt

Nói chi điều vĩnh cữu

Trong màu xanh của lá cây

Em sẽ nhận ra màu xanh của tuổi thơ

Con mắt mở to

Cho thấy hết những bình phàm

Rồi giây phút nào, sẽ là điều màu nhiệm

Anh sẽ nhóm cho em một đêm

Đám lửa gai ấm môi trừ tịch

Lúc ấy còn điều gì

Nồng nàn hơn là nằm ngủ dưới trời sao

Ngỏ lời rơm rạ

Nhành cây cỗi sẽ trổ lá

Ngón tay tuyết sẽ tan thành giọt nắng

Và như thế anh sẽ giữ cho em

Chùm lá reo

Rưng rưng ngày bồng gió

Khi quàng cổ nhau

Như mùa xuân quàng cổ cuộc đời.

1993

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một mai đây đất nước này trở lại / Đón bình minh, trong ánh sáng chan hòa, / Chúng ta cùng nối lại bản tình ca / Khi Cô Vi đã lui vào dĩ vãng.
Ngày săn giặc, ngoại biên tây tiến / Đêm Hạ Lào, tác chiến viễn phương / Ba lô, súng trận, sa trường / Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn
Bờ hiên dĩ vãng xanh rờn nhung nhớ mà đau như có gai đâm vào da thịt một thời xưa ta ở nơi đâu trong ngôi nhà ấu thơ có hàng chè tàu chiếc cổng xi măng con đường đất đá trên bờ thành ấu thơ ta đã trèo lên ngồi vắt vẽo chân đánh đu hạnh phúc
Vĩnh Hảo, vốn dĩ là một nhà văn đa tài, từ cuối thập niên 1980's với những những tác phẩm mà chúng tôi ưa thích như: Thiên Thần Quét Lá (tập truyện), Núi Xanh Mây Hồng (truyện dài), Cởi Trói tập I & II (truyện dài), và Mẹ, Quê Hương và Nước Mắt (tập truyện), v.v... Ngoài ra, ông là một nhà báo, nhà thơ và hơn hết là một hành giả Đạo Phật nghiêm túc, từ tốn và chuẩn mực. Chúng tôi may mắn được xem ông như là một pháp hữu thân tín. Những gì cần nói, ông nói; những gì cần làm ông làm; thậm chí những gì im lặng, ông lại im lặng cũng vì lợi ích chung và cho số đông. Ông vốn nhẹ nhàng, thầm lặng nhưng nổi bật trong những gì ông để ý đến từ văn hoá, nghệ thuật, Phật giáo đến công cuộc hoằng pháp, và kể cả việc làm từ thiện ở miền sâu, miền xa tại Việt Nam.
Langston Hughes là một thi sĩ da đen nổi tiếng của Mỹ. Bài thơ này được xuất bản năm 1930, thời điểm của cuộc Đại Suy Thoái. Người da đen khi ấy vẫn chưa có quyền bình đẳng như bây giờ. Phải đợi đến phong trào Civil Rights vào thập niên 1960 luật pháp mới cho phép họ ăn chung bàn, ngồi chung chỗ với người da trắng... Bây và cả chủng tộc bây Hãy nhìn xuống nơi bây đang sống Mà xấu hổ. Hãy nhìn xuống những người da trắng Rồi nhìn lại mình Mà xấu hổ Rằng cái nghèo vẫn ngửa ngay ra đó, Rằng con ngu cái dốt cứ đẻ đầy ra đó
Tan sương đầu ngõ có đâu ngờ / Gặp lại ta là mây xanh lơ / Hôm nay tạnh ráo màu siêu thực / Bữa nọ òa bay sắc viễn mơ / Cảm tạ tình sau thương ý trước / Tri ân tâm đạo thấu huyền cơ / Biển dâu dẫu biết lòng chưa thỏa / Vẫn ngước trông lên lạy mịt mờ.
có thể chúng ta sẽ có thuốc chủng ngừa COVID-19 không lâu lắm / nhưng cũng cần có vắc-xin cho bệnh mù quáng, cố chấp / đất nước nầy đặt nền tảng trên người dân ̶ ̶ ̶ / of the people by the people for the people
“Chúng ta đến xứ sở này xa lạ / ra đi chưa hết lạ / nhưng không bao giờ thôi yêu mến / mặt hồ đại dương / căn nhà chở che hạnh phúc / lối mòn nhỏ ven rừng con ta bước tiên khởi tự do. / Đây là nơi chúng ta hàn gắn mình / Như thợ giày khâu vết thương há miệng / Sau đường dài ngập máu / sau đường dài ngập phân / sau chợ chiều cân xác chết chiến tranh / một triệu tiếng chuông không mua hết oan hồn. / Đây là nơi chúng ta sống đàng hoàng / và chết vào buổi chiều có cánh / bay về một xứ sở đã xa.
Từ em mắt biếc cười hiền / Mà nghe đau tận trong miền thịt xương / Mình không chung một con đường / Tháng ngày qua vẫn như dường ban sơ
Không thể về lại Hôm Qua / Để tránh lầm lỗi nào, ta đã làm / Thì Hôm Nay, hãy vững vàng / Chánh-kiến, mà sống đàng hoàng hơn thôi