Hôm nay,  

Ngày Không Còn Mẹ

09/05/202500:00:00(Xem: 1782)
 
 ngay khong con me
 
 
 
                                     …Con biết con mất mẹ
                                            Là mất cả bầu trời…
                                                  ( TS Nhất Hạnh )
      Dù mình bao nhiêu tuổi , ngày không còn mẹ vẫn là ngày đau khổ nhất.
                                                             
*
 
Rõ ràng thằng bé đã thức. Nhưng khi An bước đến bên giường, mắt cu cậu nhắm tịt lại vờ như đang ngủ. An cù vào nách con :

— Giả bộ này. Giả bộ này…

Bin uốn éo người, cười khanh khách. An xốc con dậy, hôn vào đôi má phúng phính:

— Con đánh răng rồi ti sữa cho ngoan nhé. Mẹ đi làm đây.

Bin choàng vòng tay nhỏ xíu quanh cổ mẹ, giọng ngọng nghịu:

— Mẹ ứ đii…

Bà đưa tay đỡ lấy cu Bin:

— Sang đây bà bế. Chiều mẹ lại về với Bin nào.

 Chỉ nũng nịu với mẹ chút thôi, chứ Bin rất ngoan. Chưa bao giờ em khóc nhè, vòi vĩnh như những đứa trẻ khác. Sự hiểu chuyện của con, nhiều khi làm An nghe buốt lòng.

Bin ngoan ngoãn qua với bà, mắt vẫn không rời mẹ:

— Bye mẹ.
— Cho mẹ thơm cái nữa nào.

An chồm người hôn con, rồi quay sang mẹ:

— Con chào mẹ nhé. 

Chợt nhớ ra, cô nói:

— Hôm nay là Sinh Nhật cu Bin. Mẹ nấu soup cua cho cháu nhé. Trên đường về, con sẽ ghé tiệm mua bánh.

Loáng thoáng nghe mẹ nói mua bánh, Bin vỗ tay, reo:

— Bánh, bánh cho Bin.

Bà mắng yêu:

— Cún của bà chỉ được mỗi cái nết ăn là giỏi!

An cười vẫy tay và bước ra xe.

Xe chạy một đoạn, nhìn qua kính chiếu hậu, An vẫn thấy hai bà cháu đứng trước cửa nhà nhìn theo.

Cả ngày An rất vui. Cô vừa làm vừa hát nho nhỏ. Chỉ nghĩ đến con thôi, là cô đã cảm thấy niềm an ủi dạt dào.

Thoắt đó mà đã hai năm rồi. Lúc ấy, cô tưởng mình đã không vượt qua được cú sốc đầu đời đó. Cô và người yêu còn quá trẻ và chưa sẵn sàng để đón nhận một sinh linh mới. Trong tình yêu, con gái bao giờ cũng chịu thiệt thòi. Người cô yêu vội giũ bỏ trách nhiệm, để mặc cô một mình với nỗi khủng hoảng tăng theo sự lớn dần từng ngày của bào thai. Khi bạn bè háo hức trao đổi nhau dự định chọn trường college nào để ghi danh, thì tương lai cô tưởng chừng khép lại. 

Đã có lần cô nghĩ đến cái chết… 

An lắc đầu xua đuổi những ký ức kinh hoàng. Nếu không có tình yêu thương và khoan dung của mẹ, chắc cô không thể nào vượt qua được. 

Chương trình Medicaid của chính phủ dành cho những sản phụ thiếu điều kiện, cũng đã giúp đỡ An trong những tháng ngày khó khăn vô cùng đó.

Sinh con xong, An bắt đầu xin việc làm. Không còn lựa chọn nào khác, thôi thì đành bùi ngùi xếp sách vở lại, để lo cho đứa trẻ. Cũng may, mẹ làm việc online nên có thể ở nhà trông nom Bin giúp cô.

Bây giờ, cu Bin và mẹ là cả cuộc sống của cô. Người ta vẫn nói, những đứa trẻ bất hạnh thường khôn ngoan hơn những đứa trẻ có cuộc sống bình ổn. Điều đó thật đúng với  Bin. Con ngoan, không bao giờ khóc nhè và rất nhạy cảm. Chỉ cần thấy An mệt, hay không vui, là con đã chập chững bước đến hôn An, miệng thầm thì:

— Yêu mẹ, yêu mẹ. 

Những lời đớt đát thốt ra từ đôi môi chúm chím xua tan tất cả buồn phiền, lo lắng trong An. 

Chiều nay, khi tan làm, An ghé Publix mua bánh cho con. Đứng tần ngần một lúc, An chọn được một chiếc bánh vừa ý. Chiếc bánh phủ đầy chocolate nâu, có chú bé đội mũ đỏ chạy trên thảm cỏ xanh điểm xuyết những bông hoa đủ màu trông thật vui mắt.

— Hôm nay là Sinh Nhật của con trai cháu. An nói với người bán hàng.

Bà bán hàng vui vẻ:

— Xin chúc mừng. Bé tên gì? Mấy tuổi vậy cô?

— Con tên Bin, hai tuổi.

Bà bán hàng hí hoáy viết hàng chữ Happy Birthday Bin lên chiếc bánh. An xuýt xoa khe:

— Đẹp quá. Bà thật khéo tay.

Bà cười và đưa cho An hộp bánh, kèm theo 2 cây nến xanh đỏ:

— Mong là em bé sẽ có một buổi Sinh Nhật thật vui.

— Vâng, chắc chắn rồi. Cảm ơn bà nhé.

An đi như bay ra xe. Cô cẩn thận đặt hộp bánh bên cạnh, rồi ngồi vào tay lái. 

Bầu trời trĩu mây đen và lất phất mưa. An bật cần gạt nước. Mùa này hay có những cơn mưa cuối ngày như thế.

Niềm vui long lanh trong mắt An. Cô nghĩ đến lúc cu Bin nhìn thấy mẹ bước xuống xe với hộp bánh trên tay. Con hẳn sẽ vui lắm, sẽ nhoài người ra đòi mẹ. Tiếng reo của con ắt rộn ràng như tiếng phong linh réo rắt trong gió. Cô nghĩ đến lúc cả nhà ngồi quây quần bên bàn ăn, cùng hát bài Happy Birthday. Lúc đó, Con vỗ hai bàn tay nhỏ xíu vào nhau, đầu lắc lư, ê a hát theo mẹ và bà. Rồi con chu môi, phùng má cố thổi hai ngọn nến. Chắc hẳn những giọt nước mắt của cô sẽ chảy tràn mi vì hạnh phúc khi nhìn hình ảnh đó. 

Chỉ mới tưởng tượng vậy thôi, mà An đã nghe cay nồng đầu mũi.

An biết, cuộc đời của người mẹ đơn thân không dễ dàng gì. Gánh nặng cơm áo gạo tiền oằn trên vai, mà cô thì còn quá trẻ, tương lai còn mập mờ. Đôi lần tình cờ đi qua ngôi trường đại học, An bắt gặp ánh mắt mình đăm đắm nhìn vào khoảng sân thênh thang với những sinh viên tung tẩy cặp sách lượn lờ. Họ cùng trang lứa với cô, nhưng họ hồn nhiên và có lẽ chưa bao giờ đối diện với những gian nan như cô đã từng. Cuộc đời không trải thảm hoa  cho cô. Nhưng tình yêu thương của Bin, với cô là một món quà quý giá vô cùng, đủ để cô có nghị lực vượt qua những khó khăn trước mắt. Một ngày nào đó không xa, cô sẽ trở lại trường, bắt đầu lại tất cả, vì tương lai của Bin. Cô sẽ cố làm tất cả để bù đắp những thiệt thòi cho con, khi con không có một gia đình toàn vẹn. 

Trời bỗng trở gió. Những ngọn gió mạnh làm An lạc tay lái. Chiếc xe chao đảo, trượt một đường dài, lấn sang làn xe bên trái. Một chiếc xe tải trờ tới, hất tung xe An lên cao…

Đầu An đập vào cửa xe rồi bật xuống vô lăng. Một dòng máu chảy dài từ trán An… Trong mơ hồ, An thấy mình đang bay lên, tay cầm chiếc bánh Sinh Nhật. Hai ngọn nến nhảy múa lung linh . Và cu Bin đang chập chững chạy đến. Tiếng con gọi Mẹ ơi ! Mẹ ơi!   nhỏ dần, nhỏ dần… rồi chìm mất hút.
 
Trong bóng chiều xuống dần trên khoảng vườn rợp bóng cây, chú bé con đang ngồi trên bậc cửa, háo hức nhìn ra con đường trước mặt. Miệng em ngậm chiếc ti bằng cao su màu xanh, thỉnh thoảng lại nút chụt chụt. 
 
Có bóng xe trờ tới. Em nhổm dậy nhìn, rồi lại ngồi xuống. Không phải là mẹ.  Mẹ vẫn chưa về.

Em nhớ mẹ lắm. Chỉ chờ chiếc xe dừng lại trước sân, là em sẽ chạy ù ra và hét lên gọi mẹ thật to. 

Từ trong nhà, bà thẩn thờ nhìn ra ngoài. Không biết bao nhiêu buổi chiều rồi đứa cháu nhỏ của bà ngóng chờ mẹ . Ôi, đứa cháu tội nghiệp của bà, thằng bé còn nhỏ quá để biết rằng mẹ nó đã chết và không bao giờ nó còn có thể gặp lại mẹ trên cõi đời này. Nước mắt bà chảy dài trên má. Run run, bà lấy tay lau vội những giọt lệ, nghe trái tim của mình thắt lại.

Bà bước ra sân, cúi xuống vuốt mái tóc cu Bin:

—  Bin vào nhà ăn cơm với bà nhé.

Cu Bin lắc đầu nguầy nguậy:

—  Bin đợi mẹ, đợi mẹ…

Em đập tay vào chỗ trống bên cạnh, ra dấu cho bà ngồi xuống cùng em.

Bà nén tiếng thở dài, ghé ngồi cạnh em. Hình như cu Bin đã thấm mệt, em tựa người vào bà. 

Hoàng hôn ửng cuối trời. Những vầng sáng rực lên và chìm nhanh trong màn mây nhòa nhạt. 

Đàn chim chấp chới bay về tổ. Bóng đêm bao trùm xuống những vòm cây.

Ánh mắt cu Bin cụp xuống. Em mếu máo:

— Mẹ An, mẹ An ơi…

Tiếng đàn muỗi cỏ vo ve chung quanh. Bà quơ quơ tay, đuổi những con muỗi đói đang vờn quanh cu Bin, dỗ dành:

— Bà bế Bin vào nhé. Chừng nào mẹ An về gọi cửa, bà cháu mình sẽ mở cửa cho mẹ nhé. 

Bà cúi xuống xốc lấy cu Bin:

— Bin ngoan nào, bà thương nào.

Bóng hai bà cháu liêu xiêu hắt lên khung cửa vệt tối hắt hiu. 

Vẳng trong tiếng gió lao xao, có tiếng thút thít của cu Bin gọi mẹ.
 
BIỂN CÁT
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lời Phi Lộ: Xin ai đó khi đọc tựa đề “Chết Tại Buôn Mê Thuộc” đừng có vội nghĩ ngay rằng tôi đang viết về” Cuộc Triệt Thoái Cao Nguyên 1975” của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa. Không, đây là câu chuyện hoàn toàn khác hẳn và xảy ra tại Mỹ vào những tháng đẩu năm 1997 đến năm 2000 và câu chuyện được bắt đầu như sau:
Trời tối đen như mực, tiếng mang tác, tiếng hổ gầm từ đại ngàn vọng về xen vào bản hợp tấu bất tận của lũ ếch nhái côn trùng quanh con suối Hầm Hô.
Vừa vói tay muốn lấy cuốn sách đọc dỡ dang tối hôm qua để đọc tiếp, nhưng Phượng-Quỳnh vội dừng tay; vì nghe điện thoại reng. Phượng-Quỳnh vội chụp ống nghe, bước nhanh sang chiếc xa-lông nhỏ; vì ngại tiếng nói chuyện sẽ làm mất giấc ngủ của đứa cháu cưng.
Bây giờ là mùa xuân, chỉ sau Tết mới tròm trèm mươi ngày, nghĩa là khí dương đang mạnh và mọi thứ đang sinh sôi nảy nở. Nàng nhớ da diết vườn cải hoa vàng nơi góc quê. Cái màu vàng miên man như một dòng ánh sáng dắt con người lùi dần vào một nơi chốn nào đó khuất lấp và sáng dịu, một thứ ánh sáng đã bị bọc kín bởi hoài niệm, xa xôi sương mù.
Nằm trong lòng Nhân, Ngân cuộn tròn như chú mèo con, mặt dụi vào ngực để tìm hơi ấm và ngửi mùi thân thể người yêu. Mặt trời lên cao, ánh sáng xuyên qua khung cữa kiếng lớn của căn phòng, không còn ngủ nữa nhưng cả hai luyến tiếc mộng đẹp nên chưa muốn dậy.
Người thì bảo “Chiến Tranh Việt Nam” là cuộc nội chiến Bắc Nam, kẻ thì bảo đó là cuộc chiến chống xâm lăng, chống lại các đế quốc Cộng sản và Tư bản. Riêng tôi, là một bác sĩ phẫu thuật, tôi biết Chiến Tranh Việt Nam” đã là thảm họa của quê hương tôi, của dân tộc tôi..
Con Mén đi ngang, mùi hương bông bưởi từ mái tóc tỏa ra thoang thoảng. Thằng Mễn hít lấy hít để, laị lấy tay quạt quạt như muốn gom hương vào mũi, tụi thằng Chí, thằng Ròm… cười ngặt nghẽo làm con Mén thẹn thùng. Con Mén liếc một cái sắc lẻm.
Mau quá anh nhỉ, mới đó đã hai mươi chín năm. Không ngờ đi ăn cưới người cháu vợ ở Cali, gặp lại anh ở phố Bolsa sau gần ba mươi năm.
Tôi không có thói quen viết về những nhân vật nổi tiếng đã qua đời; dù để “dựa hơi” hay là trút tất cả bất bình/phẫn nộ cho những người không thể nào tự biện minh được! Do đó khi hay tin nhà văn Mai Thảo qua đời, tôi chỉ biết âm thầm niệm kinh/cầu nguyện cho linh hồn anh Mai Thảo được về cõi Vĩnh Hằng!
Y Uyên tên thật Nguyễn Văn Uy, sinh năm 1940 tại làng Dục Nội (nay thuộc xã Việt Hùng), huyện Đông Anh, tỉnh Phúc Yên, Bắc Việt. Là con cả trong gia đình có 9 người em, năm 1954 cùng gia đình di cư vào Nam, cư ngụ tại Hạnh Thông Tây, Gò Vấp. Học trung học tại các trường Nguyễn Trãi, Chu Văn An (Sài Gòn). Tốt nghiệp trường Quốc gia Sư Phạm Sài Gòn năm 1964, dạy học tại Tuy Hòa, Phú Yên từ 1964 - 1968.
Yasunari Kawabata sinh năm 1899 và mất năm 1972. Gia đình ông sung túc có truyền thống văn hóa cao. Cuộc đời ông nhiều tang tóc. Ông sớm mồ côi cả cha lẫn mẹ. Lên bảy, ông mất bà nội. Người chị độc nhất cũng qua đời khi ông mới lên chín. Tang tóc làm tuổi thơ ông không bình thường, và phải chăng đã tạo ra nét mất mát bơ vơ trong văn chương ông.
Đây là tựa đề một tác phẩm văn học rất dễ thương của nhà văn Vũ Bằng. Ông bắt đầu viết từ tháng Giêng 1960, tiếp tục viết 1965, và hoàn thành vào khoảng 1970 – 1971. Hơn mười năm cho một quyển sách, có thể là dòng suy tưởng của tác giả bị gián đoạn do công việc mưu sinh, có thể tác giả chưa nắm bắt được sự rung cảm của riêng mình.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.