Hôm nay,  

Những mối tình bất tử

14/02/202408:14:00(Xem: 1174)
Valentine's Day

love in anti

Từ muôn đời nay tình yêu là một giấc mộng đẹp giữa đời thường cuộc sống. Có tình yêu, cuộc sống của con người ý nghĩa hơn vì mọi hỷ, nộ, ái, ố cũng như... thất tình sẽ "được" tình yêu mang đến cuộc sống của chúng ta một cách nhanh chóng và "đầy đủ".
    Việt Nam là một đất nước hồn hậu, luôn ấm áp tình người. Người Việt Nam tự hào khi mình là kết quả của một mối tình thần tiên tuyệt đẹp giữa cha Lạc Long Quân dũng mãnh và mẹ Âu Cơ xinh đẹp. Kể từ ngày ấy, con cháu của mối tình này sống và yêu nhau trong sự bao dung của trời đất, thánh thần. Có biết bao mối tình đẹp đã được nhân gian cũng như lịch sử chính thống ghi vào sử sách truyền tụng và ca ngợi.
    Tình yêu dân gian thật đẹp, thật hồn hậu và luôn chân thành tha thiết. Ca dao có câu:

Ai về có nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười
.
Hay:

Canh khuya thắp chút dầu dư
Tim loan cháy lụn thiếp sầu tư một mình
.
 
Xin lướt qua những mối tình bất tử trong huyền sử cũng như chính sử của nhân loại, những mối tình có cả hạnh phúc lẫn đau thương, và mãi mãi nằm trong trí nhớ của chúng ta. 
 
Manuela  Bolivar
 
Manuela và Bolivar, một trong những mối tình lãng mạn đẹp nhất trong lịch sử. Manuela Saenz (1797-1856) là một người phụ nữ có mọi thứ mình muốn. Cô xuất thân từ một gia đình giàu có và kết hôn với một người Anh. Cô trẻ, xinh đẹp và là một trong những nhân vật được kính trọng nhất ở thành phố Quito (Ecuador). Ngày Quito của cô giành được độc lập, cuộc đời Manuela đã thay đổi mãi mãi. Tại một vũ hội, cô gặp một người đàn ông mà cô sẽ yêu cho đến chết: Simon Boliva.
Manuela đã bỏ chồng, dinh thự... để đi theo Người giải cứu. Anh cũng yêu cô ấy. Anh gọi cô là “Người điên rồ đáng yêu của tôi”. Cô theo anh vào doanh trại và chiến đấu chống lại quân đội di dân, việc này đã mang lại cho cô cấp bậc đội trưởng.
   Tuy nhiên, điều khiến cặp đôi này trở thành một trong những câu chuyện tình yêu vĩ đại nhất chính là hành động dũng cảm của Manuela trong cái được gọi là “Âm mưu tháng 9”. Kẻ thù của Bolivar cố gắng giết anh ta. Manuela sau đó đối mặt với họ với thanh kiếm trong tay, điều này giúp Bolivar trốn thoát. Người phụ nữ này đã đi vào lịch sử với tư cách là “Người giải phóng cho Người giải phóng”.
   Cô được coi là anh hùng dân tộc ở thành phố quê hương Quito, Ecuador.
 
Abélard và  Héloïse 
 
Chuyện  của Abelard và Héloïse cũng là  một trong những câu chuyện tình yêu vĩ đại nhất trong lịch sử. Pierre Abelard là một trong những người khôn ngoan nhất trong thời đại của ông. Ông là một triết gia và nhà thần học, nhưng đó không phải là lý do tại sao ngày nay ông vẫn được nhớ đến; điều khiến ông nổi tiếng là mối quan hệ đầy biến động với Héloïse, người được coi là một trong những phụ nữ lừng lẫy nhất thời bấy giờ. Ông là người tình của cô khi cô mới 16 tuổi.
   Cả hai yêu nhau và cô có thai, một điều không bình thường vào thời điểm đó. Abelard bắt cóc cô để đưa cô đến gặp em gái. Đây là nơi “Astrolabe” ra đời và vẫn được cha mẹ chăm sóc. Sau đó, họ kết hôn trong bí mật để không làm hỏng sự nghiệp linh mục phụ tá của Abelard. Ông chú, người giám hộ của Héloïse, đã khiển trách cô vì cô từ chối công khai chấp nhận cuộc hôn nhân. Abelard dẫn Héloïse vào một dòng tu để bảo vệ cô khỏi người chú. Ông rất  tức giận, hai người yêu nhau không bao giờ được gặp nhau nữa. Tuy nhiên, họ không bao giờ mất liên lạc và vẫn duy trì mối quan hệ bằng thư. 
    Những bức thư họ trao đổi được coi là một trong những tác phẩm vĩ đại nhất của văn học Pháp. Vào thế kỷ 19, họ được chôn cất ở Paris, trong cùng một ngôi mộ.
 
Edouard VIII và Wally Simpson
 
Edward VIII và Wally Simpson; đây là một trong những câu chuyện tình yêu bị chỉ trích nhiều nhất. Mối quan hệ này nổi tiếng khắp thế giới vì Edward VIII đã từ bỏ ngai vàng nước Anh để kết hôn với Wally Simpson. Nhiều người cho họ là cặp tình nhân lãng mạn nhất thế kỷ 20, trong khi những người khác lại nghĩ đó là một mối tình không quan trọng.
   Người Anh chưa bao giờ tha thứ cho  quốc vương về việc này. Những mối quan hệ lãng mạn đôi khi  đưa  đến những vấn đề thiết thực hơn, chẳng hạn như quyền lực. Đó là năm 1936 và Châu Âu gần như đang có chiến tranh. Edward VIII nổi tiếng là người nóng nảy và yếu đuối.
   Churchill thậm chí còn nói rằng cả nước Anh phải cảm ơn Wally Simpson vì đã giúp đất nước tránh được vị vua tồi tệ nhất. 
   Họ sống một cuộc sống hoàn toàn phù phiếm, từ bữa tiệc này đến bữa tiệc khác, đi du lịch hết nơi này đến nơi khác.
 
Paris và Helen
 
Trong thần thoại Hy Lạp, Helen là con gái của thần Zeus và Leda. Theo truyền thuyết, cô là người phụ nữ đẹp nhất thế giới, chỉ thua nữ thần Aphrodite. Cô đã kết hôn với Menelaus, vua của Sparta, trước khi bị Paris, một hoàng tử thành Troy bắt cóc, gây ra Chiến tranh thành Troy giữa người Hy Lạp và người thành Troy. 
 
Taj Mahal
 
Một tình yêu như trong cổ tích
Truyền thuyết kể về câu chuyện tình yêu phi thường giữa Hoàng đế Shah Jahan và một “người vô danh" tên là Mumtaz Jahan. Theo truyền thuyết này, họ gặp nhau khi còn trẻ và ngay lập tức yêu nhau. Maharaja, có nghĩa vụ với gia đình và người dân của mình, đã bí mật hứa với cô lòng trung thành trong khi vẫn làm tròn nghĩa vụ của mình với tư cách là quốc vương.
   Sau đó cha ông đã tìm cho  ông  một người phụ nữ xinh đẹp, thông minh, xuất thân từ một gia đình danh giá. Ông vâng lời cha và cưới cô gái trẻ này. Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của họ chưa bao giờ viên mãn và Shah Jahan cũng không thất hứa với Mumtaz Jahan. Cha ông thất vọng khi không có được người thừa kế đã hỏi vợ của Shah lý do tai sao. Cô giải thích rằng Shah Jahan rất tốt với cô nhưng cô sẽ không bao giờ có khả năng sinh con vì anh từ chối thực hiện bất kỳ hành động thân mật nào với cô.
   Người cha tức giận quyết định đi tìm người vợ thứ hai, xinh đẹp hơn, giàu có hơn và thông minh hơn. Vương công xứ Ấn Độ đang say mê người tình không nhận ra vẻ đẹp phi thường này. Một lần nữa,  ông lại nghe lời cha và lấy cô làm vợ thứ hai, nhưng không bao giờ đồng ý cuộc hôn nhân.
   Khi cha  ông qua đời, cuối cùng anh cũng có thể chọn được vợ cho mình. Không chút do dự, ông kết hôn với người mình yêu. Cuộc hôn nhân của họ như một giấc mơ và  họ có 14 người con, trong đó  3 người sống sót. Mumtaz Mahal qua đời khi sinh đứa con thứ mười bốn của họ, một bé gái. Nhưng trước khi chết, cô bắt  ông  phải hứa hai điều: thứ nhất là  ông  phải giữ lời hứa chung thủy và không tái hôn, thứ hai là xây cho cô một lăng mộ nhỏ. Shah Jahan, đau buồn và suy sụp trước cái chết của vợ mình, đã xây dựng một tòa nhà thật đồ sộ. Ông muốn cả thế giới biết ông yêu cô đến nhường nào. Vì thế ông quyết định thuê kiến trúc sư và xây dựng một lăng mộ thật nguy nga tráng lệ: Taj Mahal.

Tristan và Isolde
 
Là một huyền thoại văn học thời trung cổ. Ban đầu, câu chuyện là một bi kịch xoay quanh mối tình ngoại hôn giữa hiệp sĩ Tristan và công chúa Isolde. Nó có trước truyền thuyết về Lancelot du Lac và Guinevere của Arthurian, có lẽ được lấy cảm hứng từ nó và có ảnh hưởng lâu dài đến nghệ thuật phương Tây (hội họa, văn học, v.v.) kể từ khi nó xuất hiện vào thế kỷ 12.  
   Vua Marc de Cornwall cử cháu trai Tristan đi tìm Isolde the Blonde để cầu hôn cô. Nhưng trên đường về, Tristan và Isolde đã uống một lọ thuốc tình yêu dành riêng cho chú rể. Tristan và Isolde yêu nhau nhưng Isolde phải cưới Marc. Một ngày nọ, Marc biết được và kết án họ, đưa lên giàn thiêu. Nhưng nhờ một phép lạ, họ đã trốn thoát. Sau do, Marc phát hiện ra họ bị ngăn cách bởi một thanh kiếm và Marc - Tristan làm hòa.
    Tristan đồng ý trả lại Isolde cho Marc và rời khỏi đất nước. Anh kết hôn với một Isolde khác: Isolde Tay Trắng ghen tị với tình yêu của chồng dành cho Isolde the Blonde. Khi Tristan bị trọng thương, gọi Isolde the Blonde đến giúp đỡ vì cô là người duy nhất có khả năng chữa lành vết thương cho anh. Cả hai thỏa thuận rằng con thuyền sẽ quay trở lại với cánh buồm trắng nếu cô đồng ý giúp anh. Sau đó Isolde the Blonde đến trên một con tàu có cánh buồm trắng, nhưng vợ của Tristan vì tức giận và ghen tị đã nói với anh rằng cánh buồm màu đen. Tin rằng mình bị người yêu bỏ rơi, anh đã tuyệt vọng và sau đó qua đời.
    Isolde the Blonde, khi biết được việc này đã chết trong vòng tay anh.
 
Lancelot và Guinevere   
 
Lancelot là một trong những Kỵ sĩ Bàn tròn, đồng thời là bạn đồng hành xuất sắc nhất của Vua Arthur, còn Guinevere là một nữ hoàng xinh đẹp và cao quý.
   Chuyện tình giữa hai người này được coi là một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất trong Truyền thuyết Arthurian. Câu chuyện bắt đầu khi Lancelot đem lòng yêu vợ của vua Arthur, hoàng hậu Guinevere. Bất chấp mối tình của họ, Guinevere vẫn cố gắng giữ Lancelot tránh xa cô, nhưng không được lâu. Một đêm nọ, khi họ đang ở trong phòng cùng nhau, các cháu trai của Vua Arthur – Agravain và Mordred cùng với 12 hiệp sĩ đã đốt cháy căn phòng và đôi tình nhân.
    Lancelot bằng cách nào đó đã thoát khỏi đám cháy, nhưng thật không may, Nữ hoàng Guinevere lại không may mắn như vậy nên bị mắc kẹt ở đó. Nhưng sau đó anh quay lại giải cứu cô và làm suy yếu vương quốc của Vua Arthur bằng cách chia Hội Hiệp sĩ Bàn tròn thành hai nửa – đội Lancelot và đội Arthur.
    Mặc dù anh đã cứu cô khỏi kế hoạch xấu xa nhưng cô đã trở thành một nữ tu và ở lại Amesbury cho đến khi qua đời, còn anh thì phải trải qua những ngày còn lại của mình như một ẩn sĩ yếu đuối.
 
Artemis và Orion
 
Không chỉ văn hóa Á Đông mới có những câu chuyện tình buồn mà thần thoại phương Tây cũng không ít mối tình éo le, đau khổ. Trong đó, thiên tình sử của nữ thần Artemis với chàng Orion là một điển hình. Artemis là nữ thần trong trắng và tươi trẻ nhất vùng đất Olympus. 
   Trong một lần đi săn, nàng tình cờ gặp gỡ và quen biết Orion, con trai của thần đại dương Poseidon và 1 người con gái trần gian. Vốn say mê cung thuật, nữ thần nhanh chóng cảm kích trước tài năng săn bắn của Orion và vẻ ngoài cường tráng của chàng nên chẳng bao lâu sau, tình yêu đã nảy nở giữa hai người. Chuyện đến tai thần Apollo, anh trai của Artemis.
   Artemis vốn là nữ thần săn bắn, đã từng lập một lời thề sẽ không bao giờ kết hôn để bảo vệ trinh tiết. Song, trước tài năng và vẻ đẹp của chàng thợ săn Orion, Artemis đã đem lòng say mê ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chuyện tình đẹp như mơ của hai người bị chính người anh sinh đôi của Artemis là thần Mặt trời Apollo ngăn cản. Vừa trải qua một cuộc tình đau khổ với tiên nữ Daphne và để bảo vệ cho sự trong trắng của nữ thần, Apollo kiên quyết phản đối lời cầu hôn của Orion dành cho Artemis.
   Apollo luôn cho rằng Artemis thế nào cũng kết hôn với Orion. Vì vậy, Apollo đã thừa lúc Orion đang bơi xa bờ, nhìn từ xa chỉ thấy đầu chàng là một chấm đen nhỏ trên mặt nước bèn tới gặp Artemis.
Apollo chê khả năng bắn cung của Artemis và thách nàng bắn trúng chấm đen nhỏ đang di chuyển trên đại dương. Vì quá nóng giận trước sự giễu cợt của anh trai, Artemis giương cung và bắn thẳng vào mục tiêu mà Apollo chỉ - đó là cái đầu của Orion. Mũi tên bay đi rất nhanh và tất nhiên, giết chết Orion. Khi xác chàng giạt vào bờ, Artemis đau đớn tột cùng và nhận ra chính tay mình đã giết chết người yêu.
   Artemis đau buồn và hóa thân xác Orion thành một chòm sao để hằng đêm có thể ở bên cạnh người yêu đã khuất của mình.
 
Anarkali và Salim
 
Anarkali gốc Iran nhưng sau đó di cư đến Lahore, Punjab (vùng đất rộng lớn tại Pakistan và Ấn Độ). Cô là một nữ nô lệ huyền thoại. Salim là một Thái tử hư hỏng và thô lỗ.Chuyện tình giữa hai người bắt đầu khi Salim nhìn thấy Anarkali biểu diễn Mujra cho hoàng đế Akbar. Anh yêu vẻ đẹp duyên dáng và xinh đẹp của cô ngay lập tức.
   Mặc dù nổi tiếng ở Lahore nhưng Anarkali vẫn là một hầu gái và một vũ công. Cô ấy không được coi là thuộc dòng máu quý tộc nên mối quan hệ của họ là bất hợp pháp. Sau khi biết về mối quan hệ của họ, Akbar quyết định bắt Anarkali và giam cô tại một trong những ngục tối ở Lahore.
   Khi Salim biết được kế hoạch của Akbar, anh đã tuyên chiến với cha mình nhưng không thể đánh bại ông ta do đội quân đông đảo của ông. Thất bại, Salim bị kết án tử hình. Khi Anarkali biết chuyện, cô cố gắng can thiệp và cứu Salim, nhưng cô cũng bị chôn sống trong một bức tường gạch khổng lồ ngay trước mắt anh.
 
John  Abigail Adams
 
John Adams (1735-1826 ), sinh ra ở Braintree, là một chính khách, nhà văn, luật sư và nhà ngoại giao người Mỹ, còn Abigail (1744- 1818 ) sinh ra ở Weymouth, Massachusetts với tên Abigail Smith.  
Dù biết nhau từ nhỏ nhưng chuyện tình của họ chỉ bắt đầu khi họ trưởng thành.
   Câu chuyện bắt đầu khi Abigail 17 tuổi và John 26 tuổi. Sau khi yêu nhau được khoảng 2 năm, họ kết hôn; cha của Abigail, mục sư địa phương làm phép hôn phối cho họ .
   Abigail ham học hỏi kiến thức nên đã học viết, đọc và biết về các vấn đề chính trị nhưng chưa bao giờ có cơ hội đến trường. Cô luôn thẳng thắn nói lên suy nghĩ của mình về vấn đề bình đẳng. Họ rất yêu nhau và giúp nhau bằng mọi cách trong khả năng. Dù phải sống xa nhau trong thời kỳ cách mạng nhưng họ vẫn không ngừng yêu nhau
   Họ đã viết  thư cho nhau, và những bức thư đã trở thành nổi tiếng cho đến ngày nay. Có gần 1200 lá thư được viết trong suốt cuộc đời của họ. Họ chỉ ở bên nhau sau khi Abigail Adams trở thành tổng thống. Họ vẫn ở trang trại cũ của mình cho đến khi tổng thống qua đời. John mất 8 năm sau Abigail. Hai người là bạn rất thân với nhau.
 
Hai nhà khoa học nổi tiếng Marie và Pierre Curie
 
Những thiên tình sử không chỉ xuất hiện từ thời cổ đại hay trung đại mà đến thời hiện đại vẫn có những chuyện tình khiến người đời vô cùng ngưỡng mộ. Như hai nhà khoa học nổi tiếng Marie và Pierre Curie là một ví dụ điển hình. Marie Curie (1867-1934) là nhà vật lý, hóa học nổi tiếng người Ba Lan. Tình yêu của bà với nhà khoa học người Pháp Pierre Curie đẹp và kết thúc có hậu.


Thailan sưu tầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi xin kể bạn nghe câu chuyện về hai ngôi làng, một của người Bahnar và làng kia của người J’rai trên vùng cao nguyên Trung phần Việt Nam, bây giờ được nhập chung là tỉnh Gia Lai-Kontum. Nói rõ hơn một chút, Làng Hồ, ngôn ngữ Bahnar là Kontum; Làng Đuôi, tiếng J’rai là Pleiku...
Làm người Huế là đã mang một cái “nghiệp” tha hương. Vì đất thì chật mà lòng người thì rộng lớn nên không giữ được những bước chân ôm mộng viễn xứ sông hồ. Huế kỳ cục, ở thì không thấy thương mà đi xa rồi mới quay quắt nhớ. Nhớ đất, nhớ quê có khi di lụy cả một đời…
Nhà Trần đã khởi nghiệp với năm vị vua liên tiếp đều là những bậc anh hùng. Mặt ngoài các ngài đã lập được những chiến công hiển hách, đẩy lùi được mấy cuộc xâm lăng của lũ cường khấu phương Bắc. Mặt trong các ngài lại giỏi việc văn trị, cố gắng lo cho muôn dân được sống trong cảnh no ấm, yên vui. Thời kỳ vinh quang, thịnh vượng đó đã kéo dài gần một trăm năm...
Cầu Hội có dáng “hình thang” thật đơn giản, cao và thông thoáng. Chỉ là chiếc cầu gỗ mảnh khảnh nên nó lại phù hợp, hài hòa với sự êm đềm lắng đọng của cảnh vật chung quanh. Vì cầu Hội cao và thông thoáng nên thuyền qua lại ngược xuôi dưới gầm cầu được dễ dàng. Dưới gầm cầu, bóng núi và mây vẫn lung linh, trôi chảy theo dòng suối mà không bị vướng mắt, hay bị cắt ngang hoặc che lấp...
Tim, mối tình đầu của Lily vừa chia tay, anh ta đã có người yêu khác. Lily đang thất tình đang đau khổ. Tim làm việc ngành tài chính ngân hàng, chàng trai có công việc tốt, đẹp trai, lịch sự đỏm dáng, luôn khéo ăn nói làm vừa lòng mọi người...
Như Ý đã trên bốn mươi, nhan sắc trung bình hay hơn trung bình một tí. Khuôn mặt trái soan, mái tóc dài, cao trên thước sáu đã níu lại được cái dáng đi hấp tấp, nhanh lẹ của cô.
Ở đất Sài Gòn, vào những đêm giao thừa xa xưa hầu như gia đình nào cũng bỏ lệ nhắc bọn trẻ đi ngủ sớm. Ở nhà tôi, trong khi mấy đứa em được tha hồ xem chương trình ti-vi đặc biệt chủ đề mừng năm mới, tôi được phụ mẹ tôi chuẩn bị mâm cúng đón giao thừa đúng 12 giờ khuya. Rồi khi mẹ tôi cùng mấy bà hàng xóm đi Lăng Ông Bà Chiểu, tôi cũng được tháp tùng.
Từ tờ mờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị xong và sẵn sàng cho cuộc đi chơi hôm nay. Mỗi người trong chúng tôi đều đeo trên vai một chiếc ba-lô nhỏ, trong đựng vài bộ quần áo đủ để thay đổi đôi ngày. Chúng tôi không quên sắp thêm chút ít thức ăn dọc đường, thêm vài ba chai “nước suối” nhỏ và ít trái cây trước khi ra khỏi nhà...
LTG: Viết chưa xong bài viết hàng tuần đã nhận tin nhà thơ Phan Xuân Sinh vừa qua đời ở Houston do bệnh tim mạch ngày 28 tháng 02 năm 2024. Thêm một người anh xứ Quảng ra đi. Cha sanh mẹ đẻ anh nguyên vẹn, nhưng chiến tranh đã lấy mất của anh một bên chân khi anh làm sĩ quan Thám báo bên bờ sông Thạch Hãn năm 1972. Anh không oán hận gì vì từ trong khói súng mịt mù của mùa hè đỏ lửa anh đã từng viết cho người lính Bắc phương, “Nếu có thể ta gầy thêm cuộc nhậu/ bày làm chi trò chơi xương máu/ để đôi bên thêm mầm mống hận thù/ ta chán lắm rồi ba chuyện ruồi bu/ chỉ có bạn, có ta là người thua cuộc…” Bây chừ thì anh đã có thể đi uống rượu thoải mái với những người anh em bên kia chiến tuyến cho thoả lòng anh không thích hận thù, tâm anh chỉ thấy anh em một nhà chém giết lẫn nhau làm đau lòng cha ông dựng nước… Chúc anh lên đường khoẻ nhẹ tâm linh sau cuộc đời nhiều uẩn khúc, thiệt thòi với chiến tranh và hoà bình trên quê hương chúng ta.
Khoảng chín giờ tối, tôi lặng lẽ rời trường đi về hướng giếng Cây Trâm như lời hướng dẫn. Đèn đường lưa thưa, nên đoạn đường tối lờ mờ không nhìn rõ mặt người. Đêm như lặng lẽ bắt đầu với vài cơn gió hanh hanh mùi rạ khô dọc ven đường...
Từ sáng sớm tinh mơ, chúng tôi đã thức dậy để chuẩn bị cho chuyến đi chơi chùa Hương hôm nay. Nhìn Thi, ở cái tuổi lăm, mười sáu trăng tròn tôi không thể không nhớ tới bài thơ “Chùa Hương”...
Cô Tư tôi (tên cô là Ngọc Quỳnh) dáng người thanh thoát, gương mặt sáng, đôi mắt đẹp, đài các. Năm nay bước qua tuổi thất thập nhưng vẫn khỏe mạnh nhanh nhẹn, dấu ấn thời gian vẫn chưa xóa hết nét xuân sắc một thời. Cô có một mối tình “thời xa vắng” thật lâm ly, và bi văn đát. Hôm nay giấu cô, tôi kể lén cho mọi người nghe chơi...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.