Hôm nay,  

Dù không là tỷ phú

11/03/202321:14:00(Xem: 4295)
Truyện

old couple

Anh Bông vừa ung dung nhâm nhi ly cà phê buổi sáng nơi chiếc bàn ăn gần cửa sổ vừa ngắm mây trời trong xanh và cành hoa mới nở rung rinh trong gió ngoài vườn sau, thấy bóng vợ thấp thoáng từ phòng ngủ bước ra anh Bông lên tiếng:

 

– Chào em buổi sáng cuối tuần dậy muộn.

 

Chị Bông đến gần:

 

– Anh dậy sớm thế. Từ lúc nào mà em không biết?

 

– Lúc tảng sáng em đang ngủ mơ đấy, anh nghe em reo hò lên “Ôi, sung sướng quá, tôi đã là tỷ phú” làm anh tỉnh giấc và không ngủ lại được. Hình như em nằm mơ trúng số?

 

Chị Bông kéo ghế ngồi xuống đối diện chồng.:

 

– Buổi tối em đọc bài báo liệt kê các nhà tỷ phú trên thế giới, ông Jeff Bezos, ông Elon Musk, ông Bill Gates… Thấy họ giàu có quá em đã mơ…

 

– Mơ… làm vợ tỷ phú hả?

 

– Không thèm. Em mơ chính mình là tỷ phú cơ.

 

Và chị Bông tiếc rẻ:

 

– Em đang sung sướng thôi chứ chưa kịp tiêu tiền thì đã tỉnh dậy, thấy thực tế anh ngồi lù lù đây và nhớ ra hôm nay thứ bảy, chốc nữa anh làm ơn mang chiếc xe cũ rích bị chảy nhớt của em đến tiệm sửa nhé kẻo em không có xe đi làm đi chợ.

 

Chị Bông lẩm bẩm xót xa:

 

– Lại tốn bạc trăm tiền sửa xe. Nếu em mà là tỷ phú thì chẳng phải cái xe hư mà chiếc máy bay hay chiếc du thuyền hư cũng chỉ là chuyện nhỏ.

 

Anh Bông an ủi:

 

– Em đừng buồn, tỷ phú hơn mình tiền của thật đấy nhưng có những thứ không thể nào hơn. Họ cũng chỉ có 24 giờ một ngày để sống, có một bao tử để ăn.

 

– Nhưng họ sống xa hoa đế vương, có lâu đài lộng lẫy, có kẻ hầu người hạ, họ ăn ngon mặc đẹp.

 

Anh Bông chứng minh:

 

– Mình ở trong căn nhà 3 phòng ngủ, tỷ phú ở trong tòa lâu đài 30 phòng ngủ, nhưng ai cũng chỉ ngủ một phòng mà chưa biết ai ngủ ngon hơn ai. Chúng ta đi máy bay thương mại thế mà tai nạn máy bay ít hơn những nhà giàu có máy bay riêng.

 

– Nhưng tỷ phú muốn gì được nấy, có tiền của là có quyền lực trong tay.

 

Anh Bông hớp một chút cà phê, chậm rãi tiếp:

 

– Ly cà phê buổi sáng sau một giấc ngủ ngon cà phê cũng ngon ơi là ngon, có khi các ngài tỷ phú không biết hưởng cảnh đời bình thường nhưng “vô giá” này. Muốn gì được nấy cuộc sống sẽ trở thành vô vị, bởi họ không còn cảm giác khao khát ước mơ nữa. Một người homeless mong có 10 đô la để mua bữa ăn trưa nhưng ông tỷ phú có nhặt được 10 ngàn đô, chưa chắc ai vui hơn ai.

 

Chị Bông mơ màng:

 

– Ai mà chẳng muốn là tỷ phú hưởng sung sướng ngu gì muốn nghèo khổ để khao khát ước mơ.

Tỷ phú sướng như tiên.

 

Anh Bông thì thực tế:

 

– Tỷ phú cũng là con người buồn vui sướng khổ như chúng ta. Thiếu gì các nhà siêu giàu li dị nhau, đưa nhau ra tòa tranh chấp tiền bạc cũng đau đầu và đau lòng lắm lắm. Ông tỷ phú khổng lồ của thế giới là Jeff Bezos và mới đây là vợ chồng Bill Gates cũng đã chấm dứt cuộc hôn nhân của họ, mặc dù các ông bà tỷ phú này sẽ dễ dàng tái hôn làm lại cuộc đời mới, vẫn tận hưởng cuộc sống xa hoa, nhưng con cái họ, thân nhân họ làm sao không bị tổn thương? Họ cũng có nhiều “nỗi khổ” em à, lấy chồng lấy vợ phải làm giấy tờ hợp đồng hôn nhân đề phòng “nửa kia” phản bội chia chác tài sản của mình, luôn sống trong bất an phải cảnh giác đề phòng bị kẻ gian bắt cóc, tấn công tống tiền dù họ được bảo vệ kỹ lưỡng và còn một nỗi lo to lớn nhất là sợ chết.

 

– Ai mà chẳng sợ chết chứ.

 

Dĩ nhiên, đó là điều bình thường, nhưng người siêu giàu thì sợ chết hơn chúng ta, tiếc rẻ tiền của một đống để lại thế gian có khi… 49 ngày mà vong chưa siêu thoát đấy.

 

– Anh chỉ nói toàn những điều bi quan.

 

Anh Bông chợt nhớ ra:

 

– Chắc em không quên nhà tỷ phú Aristotle Onassis vua tàu biển Hy Lạp, vợ chết bí ẩn không rõ nguyên do, con trai chết tai nạn máy bay, con gái sau 4 đời chồng, chuẩn bị cho cuộc hẹn người thứ 5 do người bạn giới thiệu thì cô ta chết đột tử trong bồn tắm vì dùng thuốc giảm cân quá liều. Thừa kế cuối cùng duy nhất là một đứa cháu ngoại khi mẹ chết nó mới 3 tuổi, năm 20 tuổi nó lấy chồng là một chàng giỏi… đua ngựa và 11 năm sau li dị. Dưới nấm mộ sâu ông Onassis chắc đã tiếc đứt ruột công lao kiếm tiền của mình. Cả gia đình ngồi trên đống tiền tỷ mà không ai mua được hạnh phúc, sung sướng dài lâu.

 

Chị Bông đứng lên:

 

– Tranh luận với anh thì cả ngày không hết. Em đi tắm đây.

 

Anh Bông uống cà phê xong ra ngoài chừng nửa tiếng sau anh trở vào nhà báo tin:

 

– Em ơi, cái xe chảy nhớt tùm lum của em…

 

Chị Bông đang ở trong phòng tắm vọng ra ngắt lời chồng, than thở:

 

– Em biết ngay mà.

 

– Để anh nói hết câu nào… Anh đã tìm ra nguyên nhân chảy nhớt và tự sửa được rồi khỏi cần mang ra tiệm.

 

Tiếng chị Bông reo vui to hơn cả tiếng nước chảy rào rào của vòi hoa sen:

 

– Vậy hả anh, vui quá, đỡ tốn cả trăm đồng.

 

Chị Bông tắm xong bước ra ngoài. Anh Bông nói:

 

– Em vào sửa soạn quần áo đẹp lát anh chở em đi ngắm vườn  hoa ở downtown và chụp hình.

 

Chị Bông ngạc nhiên:

 

– Em mấy lần rủ anh đi chơi vườn hoa chụp hình mà anh cứ khất là chưa có hứng hay bận rộn, sao hôm nay…?

 

– À, hôm nay anh có hứng vì anh vừa nghĩ ra chắc gì các ông bà tỷ phú có thì giờ đi dạo vườn hoa công cộng dập dìu kẻ qua người lại đông vui nên anh muốn…hơn họ đều này. Với lại anh muốn chạy xe đường dài để thử xe em còn chảy nhớt nữa không.

 

– Thích quá..anh đợi em vào trang điểm và mặc đồ nhé. Hôm nay nhất định em sẽ chụp nhiều hình bên các loài hoa đẹp mà em yêu thích.

 

Anh Bông đề nghị:

 

– Rong chơi vườn hoa xong thể nào chúng ta cũng đói bụng, sẽ ghé vào nhà hàng Việt Nam ở downtown nổi tiếng với những món ăn ngon miền Bắc nhé. Lâu rồi chúng ta không đến đó thưởng thức những món ăn Bắc như mẹ đã từng nấu. Canh riêu cá, đậu hũ chiên giòn tẩm nước mắm hành hay canh mồng tơi, cà pháo muối xổi, tôm rim mặn với thịt ba rọi.

 

Chị Bông lại reo lên:

 

– Anh nhắc làm em nhớ mấy món này và thèm quá chừng.

 

– Thấy chưa, dù không là tỷ phú hôm nay chúng ta cũng có mấy niềm vui. Tỷ phú có niềm vui của họ, ta có niềm vui của ta. Em vừa lòng chưa?

 

Và anh Bông lại lý luận:

 

– Các nhà tỷ phú ăn cao lương mỹ vị của ngon vật lạ thường xuyên chắc gì ngon miệng bằng chúng ta hôm nay sẽ được ăn những món quê hương mà mẹ yêu cho ta ăn từ thuở nào em nhỉ…

 

– Nguyễn Thị Thanh Dương

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một truyện ngắn của nhà văn Tiểu Lục Thần Phong – truyện không có cốt truyện mà chỉ là những gam màu của cuộc sống hiện đại trên nước Mỹ, xen lẫn những quan điểm riêng tư của tác giả. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Hôm 22/1/2022, Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc (pronounced Foock, xin đừng xuyên tạc) đăng đàn phát biểu trong chương trình “Xuân Quê Hương” dành cho kiều bào về Việt Nam đón Tết, có đọc hai câu thơ của ông, nguyên văn: Mỗi năm Tết đến Xuân về/ Quê hương đất mẹ đề huề đón con. Lê Thị Mộng Nở tôi vốn dòng dõi mười đời con cháu nhà bần cố nông, dù thơ văn dốt đặc cán mai, nhưng đọc hai câu thơ này của Nguyễn Chủ tịch
Một truyện ngắn mang phong vị Thiền và triết lý Phật giáo của nhà văn Trần Hoàng Vy. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Chùa có thầy viện chủ, thầy trụ trì, nhiều sư thầy khác hay đăng đàn giảng pháp, có sư cô giảng kinh kệ và đánh trống rất oai nghi! Đặc biệt có ban ẩm thực làm bếp rất ngon. Cũng có một bác vừa làm quản lý vừa là thủ quỹ trông coi thu vén mọi việc trong ngoài chùa… nhất là chỉ huy việc nấu nướng, bà ấy thường rất hiền và đôi khi cũng rất dữ… đó là vị hộ pháp thứ hai của chùa. Chùa còn rất may có chị Diệu Thảo ở đâu đến từ lâu, đến ở chùa, coi như phụ tá của bác thủ quỹ. Chị Diệu Thảo, người như tên, rất từ tốn và dễ thương bên cạnh bà chef của chị. Cũng có nhiều chị khác đến làm công quả mà tôi không nhớ tên rõ lắm.
"Cuối năm ngồi tính lại sổ đời mà lạnh run lên Bác Lý ơi! Năm Trâu đúng là thiệt khổ như trâu. Đã cùng cực vì dịch giã, thấy cảnh người mất chẳng gặp được thân nhân, mình chẳng biết phải làm những gì để bù đắp cho. Đau đớn nào bằng, chẳng còn tâm trí đâu mà hoài vọng chuyện ngày xưa. Chuyện Năm Hết Tết Đến của ngày xưa, ai dù có khó khổ mấy cũng sắp xếp được thảnh thơi để đón năm mới, mong năm mới có những ngày an lạc." -- Tác giả Lâm Minh Anh, qua thi ca và ca dao - tục ngữ, giúp chúng ta có cái nhìn hoài niệm về sinh hoạt và tâm thức của người xưa chuẩn bị cái Tết như thế nào. Việt Báo hân hạnh giới thiệu một cây bút trẻ lần đầu góp mặt.
Thời tiết nước Mỹ năm nay rất khác với những năm trước. Virginia từ ngày lập Đông đến Christmas tới New Year chưa có lấy một lần tuyết rơi, trong khi bờ Tây Bắc nước Mỹ tuyết phủ trắng đường phố. Bạn tôi phần đông đang sống ở phía Bắc và Nam California, quanh năm khí hậu ôn hòa, khi nghe tôi kể chuyện phải cào tuyết trên xe mỗi mùa Đông ai cũng sợ. Giờ đây dân “Cali nắng ấm tình nồng” được thấy tuyết rơi đẹp như trong mơ, còn sợ nữa không? -- Một bài tản mạn đọc ấm lòng trong những ngày tuyết rơi tầm tã hiên ngoài, của tác giả Hồ Thị Kim Trâm. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Một bài "Phiếm" về chuyện lái xe ở bên ta và bên... Đức, của nhà văn Hoàng Quân. Việt Báo hân hạnh mời đọc.
Một bài tùy bút về chiếc bánh ít, một món ăn chơi tuyệt ngon và tuyệt thú của đồng bào ta từ Bắc vào Nam. Tác giả Trần Hoàng Vy gửi đến quý độc giả đôi điều chung quanh chiếc bánh ít, và không quên ghi chép ít giai thoại về lịch sử của nó. Mời đọc.
"Tín nhiệm dễ mất khó tìm, Một lần bất tín, vạn lần bất tin". -- Một bài tùy bút về chữ "tín" của nhà báo/ doanh nhân Kiều Mỹ Duyên. Việt Báo mời đọc.
Viết với tấm lòng kính yêu những bậc cha mẹ vì tương lai đàn con mà chọn sống cho ra người. Cuộc sống các bậc cha mẹ này chọn sống là tương lai trong đó con cháu các vị sẽ sống mà không lo mình sẽ lạc loài khỏi vết tích tốt tiền nhân để lại, có mà theo… – Tác giả Lý Khánh Hồng có đôi lời phi lộ như thế trong truyện ngắn lấy bối cảnh Nam bộ trong thời kháng Pháp. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Một bài viết xoay quanh vấn đề từ nguyên của từ "tấm mẳn", để từ đó tác giả Trần Hoàng Vy bày tỏ lòng cảm khái đối với những công lao khó nhọc của tiền nhân mở mang bờ cõi đất nước vùng Nam bộ. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tháng Giêng, nàng rời Việt Nam, khi đang năm cuối Đại Học Sư Phạm, Sài Gòn. Từ đó, mỗi tháng đầu năm nơi xứ người, nàng bồi hồi đếm. Lại thêm một mùa xuân tha hương. .. -- Một truyện ngắn nhưng cũng có thể là tản mạn hồi ức về thời "Tuổi Ngọc" êm đềm, của nhà văn Hoàng Quân. Việt Báo trân trọng mời đọc.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.