Hôm nay,  

Thoát ly

14/07/202214:19:00(Xem: 4095)

Truyện ngắn

couple-in-trouble 

 

– Được rồi, nếu anh cần thì em hiểu anh mà.

 

– Em có chắc không? Em có thể tự xoay sở với ba nhóc tì không? Thật không? Mười lăm ngày thì hơi lâu đó? 

 

– Anh nè, em sẽ sắp xếp công việc của em, em sẽ cố gắng đề về nhà sớm hơn, và rồi có cô bảo mẫu và bà ngoại, mọi việc sẽ tốt thôi anh ạ.

 

– Anh vẫn còn đắn đo, nhưng đi một chuyến xa như thế mà nếu ít hơn mười lăm ngày thì sẽ uổng phí đi.

 

– Tất nhiên rồi anh ạ, nhưng mà vẫn có điều gì đó mà em không hiểu được. Làm thế nào mà cả Luc, Yvan và anh lại có thể quyết định nhanh như vậy, một chuyến du hành, đến phía Đông nước Mỹ, đâu phải ngay sát bên cạnh đây đâu, tất cả những việc đó đều phải sắp xếp từ nhiều ngày trước kia chứ.

 

– Nhưng mà bọn anh đã bàn về việc này từ lâu lắm rồi em ạ, và em cũng biết niềm đam mê của Luc đối với gia đình Kennedy, hắn cũng muốn đi xem Martha Vineyard(*), và đến đó theo kiểu hành hương.

 

– Đồng ý anh ạ, nhưng mà thời gian gần đây anh quá sức mệt mỏi và căng thẳng, em nghĩ đi du lịch như thế cũng không phải là cách tốt nhất để nghỉ ngơi đâu anh.

 

– Ba ơi ba à, ba phụ con làm cái tháp này đi ba, cái mẫu logo này sao mà khó quá nè!

 

– Chờ Ba hai phút đi Sacha con!

 

– Ba ơi, thằng Noé nó cứ ở trong bồn tắm, không chịu ra kìa ba!

 

– Joséphine, ba đang nói chuyện với mẹ con, con có thấy không chứ! để cho ba yên trong năm phút được không con!

 

– Anh thấy chưa, em đã nói mà, mọi thứ đều khiến anh bực mình, anh chỉ cần một tuần yên tĩnh đi chữa bệnh ở biển là xong ngay, thay vì đi lang thang nơi chốn khó khăn đến tận chân mây cuối trời như thế!

 

– Ủa, từ bao giờ miền Đông nước Mỹ là tận chân mây cuối trời vậy em?

 

– Thôi này anh. Anh muốn làm gì thì tùy anh, đây không phải là lần đầu tiên em phải lo cho các con của em.

 

– Con của em?

 

– Ba ơi, Mẹ ơi.

 

– Thôi đủ rồi các con ! Để cho ba mẹ nói chuyện coi, con bế Noé ra khỏi bồn tắm đi rồi vào phòng các con, nhanh đi!

 

– Dạ vâng, em nói là Con của em.

 

– Đây là lần đầu tiên anh muốn thay đổi không khí, có vẻ như là em không hề khuyến khích anh thì phải.

 

– Em đã nói rồi: anh hãy làm những gì anh thích, và nếu như mấy bà vợ của bạn anh đều đồng ý như vậy thì em không có gì để thêm nữa.

 

– Mấy bà ấy cũng đang đi chu du em à.

 

– Tất nhiên là nếu con cái không đi cùng thì tiện hơn rất nhiều rồi.

 

Thế là anh ấy đã ra đi, hai ngày nay, và xem chừng tôi đã không chịu nổi rồi, bọn nhóc vắng cha chúng có vẻ như quậy hơn nhiều, cả ba đứa luôn. Tôi nghĩ rằng mình có thể trông vào mẹ mình, bạn biết không, không tin được đâu, bà luôn bận bịu khi mình muốn nhờ vả, khi thì bạn bè của bà, khi thì làm tóc, đi bác sĩ, rồi sửa soạn cho chuyến du hành bằng tàu thủy đi Ai Cập, tôi nghĩ lại, nếu như tôi tự chăm sóc cho bản thân thì giờ này mọi thứ đã khác đi rồi. Rồi ở sở làm của tôi thì cũng không khá hơn, không cách nào bỏ về trước bảy giờ tối, rồi còn cô bảo mẫu ư? cô ta phải học tiếng Trung quốc hai lần trong tuần và chuẩn bị về nước vào tháng bảy này. Thế thì tôi làm thế nào với bọn nhóc bây giờ? Cuối tuần tôi phải ủi áo quần ít nhất là trong ba giờ đồng hồ nữa đây.

 

– Mẹ ơi, lấy cho con cái bánh đi mẹ.

 

Tôi không hiểu tại sao tôi lại nghĩ ra chuyện phịa này chứ, may mà Ivan và Luc đã giúp tôi để không bị lộ, nhưng ngay cả bọn họ cũng không phấn khởi mấy khi nghe tôi trình bày kế hoạch của mình. Rồi tôi làm sao để mang quà du lịch về cho con đây?

 

Mới hôm rồi tôi đã hoảng hồn khi nói chuyện điện thoại, cô ấy không hiểu sao mà nghe rõ quá, "… Như thể anh ở đâu ngay bên cạnh đây thôi", tôi liền pha trò và nói rằng: "Em thấy chưa, đâu phải là tận chân mây cuối trời!"

 

À, tôi cũng không được tính sai việc lệch múi giờ nữa chứ. Ôi! dàn dựng cảnh không hay rồi! Đáng lý ra tôi phải tìm một điểm đến đơn giản hơn kia chứ! Trong mười lăm ngày này thế nào tôi cũng bị dính, bị mắc vào cái bẫy mình tự giăng ra. Tôi cảm thấy mình không đáng tự hào tí nào cả, để mặc cô ta tự xoay sở với ba đứa giặc, rồi tôi còn nói dối nàng nữa chứ. Nhưng mà tôi đâu có phải là người chồng đầu tiên "thoát ly" đâu, thỉnh thoảng phải nghĩ đến bản thân chứ, như thế tâm hồn mình mới có được sự cân bằng. Ngoài ra việc đổi không khí rất tốt cho đôi vợ chồng, sẽ làm mọi việc có sắc thái mới hơn. Tôi cảm thấy vui thích, bây giờ tôi có thể nghĩ đến việc khác, không còn nhớ đến bài tập của Joséphine, đến tã lót của Noé, và legos của Sacha nữa. Còn thêm những tiếng la hét không bao giờ ngưng kia nữa chứ! Bọn trẻ đòi hỏi đủ thứ. Tôi thì không thể chịu nổi rồi, tôi phải đi cho biết đó biết đây chứ!

 

– Vâng, cám ơn cô, vui lòng để khay trên bàn, vâng đúng thế, tôi đã gọi hai ly rượu gin. Cô làm ơn cho người mang lên giúp tôi thêm hai cái gối nữa, vâng, ở đây mọi thứ đều rất tiện nghi. 

 

Anh ấy đi đã mười ngày rồi, bây giờ căn nhà yên ắng hơn rất nhiều, bọn nhỏ nghe lời mẹ chúng giỏi hơn, và nói ra thì có vẻ không hay nhưng tôi sắp xếp mọi việc ổn định hơn khi anh vắng nhà. Anh đã gọi tôi ba lần, sóng không bị nhiễu tí nào cả, và giọng anh nghe ngộ ngộ, âu yếm dễ thương hơn mọi ngày. Hoặc là anh ta mặc cảm tội lỗi... tôi không hiểu tại sao anh không thú nhận mọi việc cho rõ ràng. Tôi chắc chắn rằng anh đang ở đó với một phụ nữ, và không phải là cuộc dan díu nhất thời, bởi vì đi với nhau những mười lăm ngày đến Mỹ, có lẽ họ đã biết nhau từ lâu lắm rồi. Còn tôi thì cổ lỗ sĩ, quê mùa, lấy chồng đã qua mười hai năm rồi, ba đứa nhóc, vòng eo ngày càng phình ra, tất cả mọi thứ đều chảy xệ, rồi còn gì nữa không, đủ rồi đó. Thật là điên rồ, tôi tin tưởng vào anh biết bao nhiêu!

 

Thật khó quá, không biết tôi phải làm thế nào để bình tâm trở lại đây! Rồi bọn trẻ nữa, Ôi Trời! Chính tôi là người muốn có thằng bé út, đáng lý ra tôi phải chăm sóc anh ấy chứ, đằng này tôi chỉ lo cho bọn nhỏ. Nhưng mà, ôi sao tệ bạc thế không biết!

 

– Thế nào, chuyến đi tốt chứ anh?

 

– Thật tuyệt.

 

– Trông anh có vẻ vui khỏe đấy.

 

– Đúng rồi, anh đã nghỉ ngơi được. Anh rất cần thư giãn. Các con đâu?

 

– Ngủ rồi. 

 

– Sớm vậy ư?

 

– Vâng, chúng đã tỏ ra rất ngoan ngoãn trong suốt những ngày qua.

 

– Thế à? Thế thì anh lại đi nữa nhé. Ôi, anh được tiếp đón nồng hậu ghê nhỉ!

 

– Vậy chứ anh muốn gì nào? Trải thảm đỏ ư? 

 

– Em à, làm ơn giúp anh đi, em đừng bắt đầu nữa.

 

– Tôi đang mơ hay sao trời? Quý Ông đã bỏ đi trong suốt mười lăm ngày, rồi trở về nhà tràn trề sinh lực, trong khi đó tôi thì...

 

– Em không thấy là anh quá mệt mỏi hay sao, phải chấm dứt đi thôi.

 

– Cái gì, cuộc sống của anh và em? cuộc sống lứa đôi, gia đình của chúng ta? Không bao giờ, sẽ không chấm dứt như vậy đâu!

 

– Em đang nói gì vậy? Nếu như em nói không được, thì anh đã không đi rồi!

 

– Nhưng tại sao anh không nói sự thật đi, như thế sẽ đơn giản hơn rất nhiều, anh thấy không?

 

Và họ đã cãi vã nhau suốt đêm, nàng không muốn nghe anh giải thích nữa. Anh đã thề nguyền, năn nỉ phải tin lời anh nói, không gì có thể làm nàng thay đổi lập trường đang ám ảnh mình, nàng nổi khùng, rồi anh trở nên giận dữ, nàng la hét, khóc than, anh thì cười khẩy, rồi tức điên không chịu nổi, đã đập bể cái tượng nửa người bằng đất nung mà Sacha đã làm ở trường, nàng lấy hai tay đấm vào ngực anh, anh đóng sập cửa lại, và bỏ đi. Anh đi mà không mang theo áo khoác.

 

Sáng hôm sau, nàng thu nhặt những mảnh đất nung vỡ, dọn dẹp phòng khách cho ngăn nắp sạch sẽ, rồi lên đánh thức các con dậy, thay áo quần cho chúng đi học, lấy cái giỏ đựng đồ giặt, và nhét cái áo vét mà anh đã mặc khi đi chơi xa vì nàng thấy có vẻ bẩn, rồi đưa các con đến trường.Đến tiệm giặt ủi, người nhân viên moi đồ đạc trong các túi áo ra, và lấy từ trong túi áo của anh một tấm danh thiếp, đưa cho nàng. "Khách sạn Quan chức Trung Hoa".

 

Nàng biết khách sạn này, nằm ngay bên cạnh trường các con. Nàng đến đó, hỏi phòng tiếp tân, họ xác định rằng ông nhà thật sự đã nghỉ ở đó, thật là tiếc, ông vừa ra đi tối hôm qua, nếu bà đến sớm hơn chút xíu thì đã gặp được ông rồi. Một quý ông thật nhã nhặn lịch sự, có vẻ là một nhà văn, luôn một mình, và thường ở trong phòng, nếu như ông ấy không viết sách thì ít ra ông cũng được nghỉ ngơi thư thả.

 

Constance Delange

(Tháilan dịch)

 

(*) Martha's Vineyard là một hòn đảo trong Đại Tây Dương, ở phía nam cách bờ biển bang Massachusetts 7 dặm, nơi nghỉ mát lý tưởng, để hưởng không khí trong lành và khung cảnh sống thanh nhàn, thoải mái, tránh xa những áp lực của đời sống vội vã thường ngày.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Phi trường Heathrow ấm dần trong không khí nhộp nhịp vào những tuần đầu tiên của mùa lễ hội lớn nhất trong năm. Cứ mỗi lần được đến Vương Quốc Anh, tôi có thêm nhiều kỷ niệm với đất nước có nền văn minh lâu đời này. Câu hát "giấc mơ trở thành hiện thực" ("your dream comes true") được cất lên với giai điệu nhẹ nhàng làm ấm cả không gian trắng như tuyết phủ...
Trước cổng nhà, bác bầy một cái tủ kính nhỏ, đã nói là bác khéo tay lắm, trong tủ kính bán bánh mì đó, bác bán bánh mì kẹp thịt đỏ, xá xíu, pâté gan và đồ chua, tất cả là do hai bàn tay thiện nghệ của bác sáng tạo… và bán rất đắt hàng, bán rẻ mà...
Mỗi khi ngày lễ Noel về, hồn chúng tôi ngây ngất với biết bao hoài niệm của thuở thiếu thời. Nhớ về một Sàigòn xa xưa như nhớ về một thiên đường đã mất. Nhà thờ Đức Bà-Notre Dame Cathédrale vẫn sừng sững trong trí nhớ, nơi chúng tôi đã từng đứng trong giáo đường nghe thời gian rơi theo từng hồi chuông nhà thờ đổ. Con đường Catinat, phố Bonnard, phố Nguyễn Huệ... biết bao lần thay đổi, nhưng cái nét Hòn Ngọc Viễn Đông từ ngàn xưa của Sàigòn không một phai mờ...
Thấm thoát Quán Văn đã ra được trăm số báo... Còn niềm vui nào hơn!
Về tới nhà, chúng tôi vội vàng thay quần áo để chuẩn bị ăn sáng. Uyên luôn tỏ ra nhanh nhẹn trong việc bếp núc. Chỉ một thoáng chúng tôi đã có sẵn sàng một bữa cơm ngon. Nói là ăn sáng, nhưng đúng ra, với những món ăn được đặt trên bàn phải được gọi là bữa ăn trưa mới đúng...
Canada năm nay kỳ thiệt à nghen! Đó là tôi đang nói đến chuyện thời tiết, mà cụ thể là chuyện “tuyết rơi mùa Đông”, bởi nói đến Canada mà không nói chuyện nàng tuyết thì còn biết nói chuyện gì...
Trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, tôi thích nhất nhân vật Hồng Thất Công, bang chủ Cái Bang (kế thừa là Kiều Phong), ông già tính khí trẻ con. Tôi thích vì rất hợp tạng. Nói cách khác, tôi rất sợ những chuyện nghiêm túc. Ở đây bạn đọc sẽ bắt gặp mọi chuyện: chính trị, xã hội, kinh tế, văn chương, thi ca, nghệ thuật…, kể cả những chuyện tầm phào như gái trai, rượu chè hoang đàng nhăng nhít... Nói gọn, mảnh vườn "Ba Điều Bốn Chuyện" này luôn rộng cửa, bạn đọc hãy cùng tôi rong chơi. Xin giới thiệu truyện ký của nhà văn Thận Nhiên. (Khánh Trường)
Cơn mưa bất chợt đến mang theo nỗi buồn vô cớ. Nỗi buồn chầm chậm len vào tim vào phổi rồi thoát ra thành hơi thở nóng hòa nhịp tiếng mưa rơi. Tiếng hát Thái Thanh vút lên, dội lại những hình bóng nhập nhòa kỷ niệm. Những hình bóng cũ, những hò hẹn xưa. Ngày mưa tháng nắng theo nhau qua...
Bố Nisha người Ấn, mẹ Nisha người Việt, người bắc Hà Nội. Nisha là một cô bé thật xinh với giọng nói dễ thương, có chút màu sắc Quảng Ngãi. Chị của Nisha kể một giai thoại vui. Nisha vào Sài Gòn, ở nhà bên ngoại, buổi sáng, các bác gọi Nisha xuống điểm tâm. Từ trên lầu Nisha trả lời...
Bông và ông bà Phạm văn Huê trân trọng báo tin lễ thành hôn của con chúng tôi là Caden Nguyễn và Sophia Phạm. Hôn lễ sẽ tổ chức ngày… tại nhà hàng… Trân trọng mời ông bà, cô bác… đến tham dự chung vui với gia đình chúng tôi. Sự có mặt của ông bà cô bác là niềm hãnh diện cho chúng tôi…
Nghe tin tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Đình Toàn được Người Việt Books cho in lại 2 tập: Nguyễn Đình Toàn – Tiểu thuyết 1 & 2. Tôi chỉ đọc những giới thiệu trên nhật báo Người Việt và Web Diễn Đàn Thế Kỷ, nhưng tôi chưa được nhìn qua hai đứa con tinh thần này của nhà văn Nguyễn Đình Toàn bằng xương bằng thịt. Định trong lòng một ngày đẹp trời nào đó sẽ đến thăm ông, vấn an sức khoẻ của ông, và sẽ mua 2 cuốn sách này...
Đã hơn cả tuần nay, chiều nào mây cũng giăng xám một góc trời. Mưa không lớn chỉ lất phất bay, đủ ướt phủ mặt đường. Những hình ảnh chập chùng, bao kỷ niệm hiện về lẫn lộn...


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.