Hôm nay,  

Tri túc

02/01/202600:00:00(Xem: 1337)

tri-túc-
 
Hồi còn nhỏ, tôi nhớ có đọc một câu chuyện, hình như trong mục truyện vui cười của báo Thiếu Nhi. Đại khái là có một ông nhà giàu, thấy một anh chàng trai trẻ đang nằm nghỉ thảnh thơi trên bãi biển. Ông nhà giàu hỏi sao không lên tàu ra khơi đánh cá. Chàng trai hỏi:

-          Để làm gì?
-          Để có tiền.
-          Có tiền để làm gì?
-          Để mua một con tàu đánh cá cho riêng mình.
-          Để làm gì?
-          Để kiếm nhiều tiền hơn, sau này về già có thể sống thảnh thơi.
-          Thì tôi đang sống thảnh thơi ngay lúc này rồi, đâu có cần làm chi cho cực?
 
Câu chuyện này còn đăng ở nhiều tờ báo khác, đa phần đều nằm trong mục truyện tiếu lâm.
 
Sau này ngẫm nghĩ lại, tôi tự hỏi tại sao câu chuyện này lại được xếp vào mục chuyện vui cười. Nó có thể là một đề tài tranh luận nghiêm túc về một phong cách sống, một triết lý sống có từ xa xưa: tri túc. Đại ý là khi nào mình cảm thấy nhu cầu là đủ thì nó đã đủ rồi, không cần tìm thêm nữa. Tri túc, tiện túc, hà thời túc.
 
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
 
Có một vài người thân làm tôi suy nghĩ nhiều về phong cách sống tri túc. Trong xóm lao động có ông Tư làm nghề đạp xe ba bánh chở hàng, nên có tên là Ông Tư Ba Bánh. Gia đình ông nghèo lắm, nhưng lúc nào thấy ông cũng vui, ít khi thấy ông lo lắng. Mỗi sáng chở hàng cho mấy chị bán hàng ra ngoài chợ, chiều chở về, đủ sống qua ngày, nuôi con ăn học. Ngày nào kiếm “đủ sở hụi” là ông về nhà sớm, có ai kêu chạy thêm cũng không nhận. Rồi đến một buổi sáng sớm, Ông Tư chở hàng xong, ngừng xe ba bánh để đi tiểu ở gốc cây bên lề đường, thì một tên lưu manh lên xe đạp đi mất, ông già nên không đuổi kịp, mà đường lúc đó vắng người nên chẳng ai giúp. Ông đành đi bộ về nhà. Con hỏi xe đâu, ông nói “mất rồi!”. Cũng không thấy ông tỏ vẻ quá buồn phiền. Ông nằm nhà một lát, rồi lấy phấn vẽ lên tường nguệch ngoạc mấy chữ: “Hảo sự bất như vô”. Ông giải thích với con theo cách suy diễn của mình về câu ngạn ngữ này: ở đời, điều tốt cũng không bằng không có gì… Hàng xóm thấy thương tình, gom tiền cho ông mượn mua một chiếc xe ba bánh khác cũ hơn để làm phương tiện kiếm sống. Ông sống bình thản trong cảnh nghèo cho đến ngày nhắm mắt ra đi…
 
Anh Hai Lộc trước 1975 từng là đại diện cho Bộ Dân Vận Chiêu Hồi ở Vùng Bốn. Sau ngày Miền Nam thất thủ, anh đi tù cải tạo ba năm. Khi trở về nhà được bà chị đi xuất cảnh sang Pháp để lại cơ ngơi là một cửa hàng bán thuốc tây tại nhà. Vào thời đó, đây là một kiểu kinh doanh nhỏ, không chính thức nhưng kiếm tiền rất khá. Nhưng anh không thích ngồi nhà cả ngày bán thuốc tây để làm giàu. Lúc nào thấy “đủ sở hụi” là anh chạy đi chơi, tổ chức hội họp bạn bè hát hò, văn nghệ, đi đánh mạt chược. Một trong những cuốn truyện mà anh rất thích là “Cuộc Đời Và Kinh Nghiệm Của Alexis Zorba” của nhà văn Hy Lạp Nikos Kazantzakis. Nhân vật chính sống hết mình, sống tự do không chạy theo những giá trị chung của xã hội như giàu sang, danh vọng. Anh Hai Lộc cho rằng đây là một lối sống “thiền”, và anh cũng thế, cho nên không bao giờ giàu tiền bạc. Nhưng nhiều bạn bè nói anh là một trong những người biết cách sống trọn vẹn, và sống giàu tình nghĩa với mọi người nhất.
 
Bố tôi là nhà văn, nhà giáo, trước 1975 sống cuộc đời thanh đạm của một ông bố đi dạy để nuôi tám đứa con. Sau 1975 đi tù hai lần đều liên quan đến tội “biệt kích cầm bút”. Đi tù về, trải qua bao gian khổ, ông càng trân quí với những gì mình đang có hơn. Trong một “câu chuyện đầu năm” nhân một buổi họp mặt đêm giao thừa truyền thống hằng năm, ông tặng cho con cháu một phương châm sống của năm: “Hãy sống giản dị và làm lành”. Thực ra ông sống với phương châm đó cả đời. Đa số những người quen biết không quí ông vì tài viết văn hay dạy học, mà là vì phong cách sống an nhiên tự tại.
 
Trong Phật Giáo, tri túc là quan điểm xem mọi cảm thọ đều bắt nguồn từ cái tâm. Một người sống hạnh phúc hay khổ đau là do cách nhìn những gì xảy ra với mình. Cũng cùng một sự việc, có người thấy đau khổ, có người cảm thấy lạc quan. Hạnh phúc đến từ trong tâm chứ không phải từ bên ngoài. Người Tây Phương cũng có quan niệm tương tự qua khái niệm “nửa ly nước.” Nhìn ly nước còn một nửa, có người than: “Buồn quá! Tôi chỉ còn nửa ly nước!”; nhưng cũng có người mừng: “Vui thật! Tôi có đến nửa ly nước!”
 
Trong đời sống hàng ngày, nhiều người sống tri túc một cách tự nhiên, không lý luận. Khi gặp khó khăn, họ cho đó là cơ hội để rèn luyện khả năng chịu đựng nghịch cảnh. Thấy mình gặp chuyện không may, họ nghĩ đến những hoàn cảnh khốn khó hơn mình đang xảy ra chung quanh. Dù không giàu để ăn sang, mặc đẹp, nhưng vẫn cảm thấy mình may mắn hơn những kẻ hành khất không nhà. Thấy người hành khất mù thì cảm ơn đời vì mình vẫn còn đôi mắt sáng. Nhiều người theo Đạo Phật tin vào nhân quả, khi gặp bất hạnh thì cho rằng mình đang trả quả báo cho những điều mình đã từng làm; trả hết nghiệp rồi thì sẽ bớt khổ. Không xét đến đúng sai, những người lạc quan như vậy dễ có được hạnh phúc trong đời sống.
 
Vua Trần nhân tông, Sơ Tổ của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử có một bài thơ thiền nổi tiếng “Cư Trần Lạc Đạo”. Bản dịch của Hòa Thượng Thích Thanh Từ:
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền
 
Bài thơ có ý nghĩa thiền thâm sâu, hướng đến sự nhận ra Phật Tánh có sẵn tự tâm của mỗi người. Nhưng nếu hiểu theo ý nghĩa đơn giản của từ ngữ, bài thơ cũng hàm ý tri túc như một cách sống hữu ích cho người tu. Đơn giản hóa nhu cầu đời sống để có cái tâm buông xả. Bản thân mình đã có đủ những thứ để có được an lạc, chẳng cần đi tìm cầu ở bên ngoài.
 
Không phải ai cũng thích lối sống kiểu tri túc. Có người cho rằng những người sống tri túc là an phận, dễ dãi, không cầu tiến, do đó khó thăng tiến trong sự nghiệp, khó thành công ngoài xã hội. Điều này cũng đúng. Những người sống tri túc có lẽ cũng cần học cách sống trung đạo để không bị rơi vào lối suy nghĩ dễ dãi, sống buông trôi không cố gắng. Người xưa có câu “tận nhân lực, tri thiên mệnh”, cố gắng làm hết sức mình rồi mới vui với những gì mình đang có. Nói thì dễ, làm thì khó. Làm thế nào để biết là mình đã làm hết sức mình? Đâu là giới hạn khả năng của một con người? Một câu hỏi khó, câu trả lời có lẽ tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Vua Trần Nhân Tông từng khoác chiến bào lãnh đạo dân quân nhà Trần đánh bại quân Mông Cổ hùng mạnh, sau đó mới khoác áo nhà tu sống đời thanh tịnh trên núi Yên Tử. Ngài là một tấm gương cho lối sống thấy việc cần làm thì làm, sau đó lại trở về với vô sự.
 
Sống tri túc không chỉ có được an lạc cho bản thân. Một người khi cảm thấy mình đã đầy đủ sẽ dễ chia sẻ với người khác hơn. Điều này cũng dễ hiểu. Khi chưa thấy đã kiếm đủ tiền bạc, tài sản, làm sao ta có thể giúp đỡ vật chất cho người khác? Mà sự cho đi không chỉ giới hạn ở của cải. Do không còn mong cầu, người tri túc dễ có được sự bình an, dễ cảm thấy hạnh phúc, nhờ vậy mà có thể đem lại bình an cho người khác. Làm sao ta có thể cho người khác cái mà ta không có?
 
Tôi có biết một nhóm Phật tử trẻ thường đi giúp vui cho các vị cao niên sống trong viện dưỡng lão. Các bác không thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng cô đơn. Mỗi lần nhóm bạn trẻ đến, các bác vui lắm. Khi trả lời đúng một câu hỏi trong chương trình đố vui, khi cùng hát chung một số bài hát quen thuộc thời trai trẻ, những gương mặt tuổi già cười vui rạng ngời. Cũng có khi là những giọt nước mắt vì hạnh phúc.
 
Tôi có một người bạn trung học tên C. bị chứng bệnh Alzheimer kết hợp với Parkinson từ khi tuổi đời chưa đến 60, phải nằm liệt giường gần 5 năm ở San Diego trước khi qua đời. Nhóm bạn cùng lớp ở California quyết định đi thăm C. một tháng một lần. Gia đình kể mỗi lần biết có bạn sắp đến chơi, C. mong lắm, ngủ sớm từ tối hôm trước để hôm sau tỉnh táo gặp bạn bè. Sáng ra C. nói với con rằng “Hôm nay các bác đến chơi với ba…” Có lần có thêm các bạn từ tiểu bang khác, từ Việt Nam sang chơi, lên đến gần 10 bạn. Những lần như vậy C. vui lắm. Nằm trên giường, cho dù đã quên chuyện đời thường khá nhiều, C. huyên thuyên cười nói, nhắc lại những kỷ niệm thời đi học. Vợ C. nói ít khi thấy chồng mình hạnh phúc đến như vậy.
 
Khi mang lại niềm vui cho những người có hoàn cảnh khó khăn, có người không thấy mình đang làm phước, mà cảm thấy chính mình có được hạnh phúc. Khi biết cách cho, người cho còn hạnh phúc hơn người nhận.
 
Trong một bài giảng, Thầy Phước Tịnh có kể một câu chuyện thú vị về cuộc đối thoại giữa một vị hoàng đế và một người ăn mày. Vị hoàng đế dù có nhiều tiền của nhưng vẫn không sẵn lòng giúp đỡ bố thí cho người khác vì thấy bao nhiêu tài sản cũng là chưa đủ. Hoàng đế dù có địa vị quyền lực cao nhất nhưng vẫn thiếu thốn hạnh phúc, thiếu tình yêu thương đích thực, cho nên vẫn phải đi tìm người giúp mang lại sự bình an cho tâm hồn. Ngược lại, những người dù nghèo của cải vật chất nhưng nhờ biết đủ vẫn sẵn sàng chia sẻ những gì mình có cho những người thiếu thốn hơn. Người nghèo vẫn có thể giàu lòng từ bi nhờ tâm vô cầu. Chỉ cần tâm thấy vui với những gì đang có, thì hạnh phúc liền có mặt trong giây phút hiện tiền, họ sẵn sàng chia sẻ hạnh phúc với những người chung quanh. Làm hoàng đế, hay làm ăn mày, cũng chỉ do cái tâm mà ra…
 
Xin mời nghe bài thiền ca Hoàng Đế Và Ăn Mày, viết theo tinh thần lời giảng của Thầy Thích Phước Tịnh:
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Một người ăn mày ái tình
Đi đến thế nhân cố xin tình thân
Một người đi tìm hạnh phúc
Nơi sang nơi giầu mà chẳng thấy đâu
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Rồi người không còn si tình
Bố thí nhân gian với tâm từ bi
Rồi người không cần danh tướng
Nhìn ra vô thường người thành đế vương
Hoàng đế cần chi sang giầu
Hoàng đế nhờ tâm vô cầu
 
Doãn Hưng
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Angela Merkel được biết đến với việc thúc đẩy mạnh mẽ việc bảo vệ mũi - miệng trong cuộc chiến chống khủng hoảng corona - nhưng liệu thủ tướng có tự đeo mặt nạ không? Hay bà ấy đang cố tình tránh những bức ảnh với mặt nạ như Tổng thống Mỹ Donald Trump, chỉ để không cho thấy một bức tranh về sự yếu đuối? Nữ Thủ tướng Đức Merkel đã có một câu trả lời rất đơn giản và thực dụng vào thứ Hai 29.06.2020 khi bà xuất hiện tại Lâu đài Meseberg với Tổng thống Pháp Emmanuel Macron. "Nếu tôi tuân thủ các quy tắc về khoảng cách, tôi không cần phải đeo mặt nạ. Và nếu tôi không tuân thủ nó và tôi đi mua sắm, chẳng hạn, thì chúng ta rõ ràng sẽ không gặp nhau," bà nói với một nhà báo muốn biết tại sao không bao giờ nhìn thấy Merkel với một mặt nạ. "Nếu không bạn cũng có thể đã nhìn thấy tôi với mặt nạ. Nhưng tôi sẽ không tiết lộ cho bạn khi nào tôi sẽ đi mua sắm ở đâu," Merkel nói thêm.
Không chỉ thường xuyên xua quân đi canh cửa, an ninh Thanh Hóa còn liên tục gửi giấy mời, giấy triệu tập như là một thủ trấn áp tinh thần bà Nguyễn Thị Lành - vợ của Mục sư, TNLT Nguyễn Trung Tôn. Chồng bị bỏ tù, một mình bà Nguyễn Thị Lành phải vất vả gánh vác gia đình. Những ngày qua càng thêm vất vả bởi chăm mẹ chồng lớn tuổi mắc bệnh phải nhập viện, và con bị tật nguyền. Nhưng bà Lành vẫn liên tục bị an ninh tỉnh Thanh Hóa sách nhiễu, đe dọa…
Why do men have nipples? “Tại sao đàn ông có núm vú” là tựa đề tác phẩm do Billy Goldberg biên soạn và xuất bản năm 2005 tại Hoa Kỳ. Quyển sách này đã đạt số bán kỷ lục. Tác giả là bác sĩ làm việc tại Emergency room của một bệnh viện New York. Trong sinh hoạt hằng ngày Bs Goldberg đã chịu khó ghi nhận lại tất cả những câu hỏi ngộ nghĩnh đôi khi rất hốc búa của mọi người. Theo lời Ông ta thì đây là những câu mà mình bệnh nhân chỉ dám hỏi bác sĩ khi đầu óc họ đã ba xứa hơi men mà thôi(Hundred of questions you’d only ask a doctor after your third Martini). Sau đây là một số câu hỏi tiêu biểu đã được người gõ chọn lựa ra, và biết đâu trong số này há chẳng có những thắc mắc của chính các bạn nữa.
Cuộc tranh cử tổng thống Hoa Kỳ chính thức mở màn. Ô. Trump sẽ tổ chức lễ nhận đề cử của Đảng Cộng Hòa tại Jacksonville, Florida dự trù có sự hiện diện của cử tri. Còn Ô. Joe Biden sẽ tổ chức tại Milwaukee, Wisconsin qua hệ thống máy điện tử và không có cử tri hiện diện. Tới nay, hầu hết các cuộc thăm dò đều nói Ô. Joe Biden thắng Ô. Trump tới hai hàng số. Ngay cả đài Fox New cũng thưa nhận Ô. Biden hơn Ô. Trump 14 điểm (Poll puts Trump down 14 points to Biden in general election showdown). Thế nhưng từ nay tới ngày bầu cử còn bốn tháng nữa, biết bao biến cố có thể xảy ra khiến tác động đến cử tri. Cho nên chúng ta chưa biết ai thắng ai.
Donald Trump có thể bỏ cuộc tranh cử tổng thống năm 2020 nếu ông ấy tin là ông không có cơ hội để thắng, theo một thám tử Đảng Cộng Hòa nói với Fox News, theo bản tin của Yahoo News cho biết hôm 29 tháng 6 năm 2020. Tin này đến trong một báo cáo trong cơ quan truyền thông yêu thích của tổng thống đã trích thuật nhiều nguồn tin nội bộ của Đảng Cộng Hòa là những người quan tâm về viễn tượng tái đắc cử của Ông Trump giữa những con số thăm dò xuống dốc. Joe Biden, người nắm chắc sự đề cử của Dân Chủ, hiện dẫn đầu 9 điểm trước Trump, theo một nhà theo dõi các thăm dò năm 2020 bởi RealClearPolitics, cho biết.
Đại dịch vi khuẩn corona đang leo thang trên toàn thế giới khi nhiều quốc gia đã tái mở cửa các nền kinh tế của họ đang chứng kiến sự gia tăng trong các trường hợp bị lây, theo Tedros Adhanom Ghebreyesus, tổng giám đốc Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) cho biết hôm Thứ Hai, 29 tháng 6 năm 2020. “Dù nhiều quốc gia đã có một số tiến bộ, trên toàn cầu, đại dịch thực sự đang tăng tốc,” theo ông cho biết trong cuộc họp báo mới từ tổng hành dinh tại Geneva của tổ chức này. “Tất cả chúng ta đều muốn đại dịch qua đi. Tất cả chúng ta đều muốn tiếp tục cuộc sống, nhưng thực tế khó khăn rằng điều này không đến gần chỗ chấm dứt.”
Mục tiêu được liệt kê của Công Ty Dầu Quốc Doanh TQ (CNOOC0 cho biết hôm Thứ Hai, 29 tháng 6 năm 2020 rằng họ đã khám phá dầu và khí đốt thiên nhiên tại vùng phía đông của Biển Đông, theo bản tin của https://oilprice.com cho biết. Mỏ dầu được khám phá tại Huizhou hôm 26 tháng 6 nằm ở Pearl River Mouth Basin thuộc phía Đông Biển Đông được thử để sản xuất khoảng 2,020 thùng dầu và 15.36 triệu feet khối khí đốt mỗi ngày. CNOOC dự đoán mỏ dầu mới sẽ trở thành mỏ dầu khí ngưng tụ cỡ trung đến cỡ lớn đầu tiên ở khu vực nước cạn của Pearl River Mouth Basin.
Trong hàng trăm cú điện thoại được xếp hạng bí mật với các lãnh đạo quốc gia ngoại quốc, Tổng Thống Donald Trump đã thường xuyên bất ngờ đề cập đến những vấn đề nghiêm trọng, quá thường xuyên xuất hiện trong các cuộc trò chuyện với các nhà lãnh đạo đầy quyền lực như TT Vladimir Putin và TT Thổ Nhĩ Kỳ Recep Erdogan, và để mắng nhiếc các lãnh đạo của những đồng minh chính của Mỹ, mà những cú điện thoại giúp thuyết phục một số viên chức cao cấp Hoa Kỳ - gồm các cựu bộ trưởng ngoại giao và quốc phòng, 2 cố vấn an ninh quốc gia và đổng lý văn phòng phục vụ lâu năm của ông – rằng chính Tổng Thống đã phô bày nguy hiểm đối với an ninh quốc gia của Hoa Kỳ, theo các viên chức Bạch Ốc và tình báo thông thạo với các nội dung của những cuộc trao đổi cho biết, theo CNN tường trình hôm Thứ Hai, 29 tháng 6.
Chánh Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện John Roberts đã đứng về phía các thẩm phán tự do tại Tối Cao Pháp Viện hôm Thứ Hai, 29 tháng 6 năm 2020 để chận đứng luật phá thai gây nhiều tranh cãi tại Louisiana mà các chỉ trích nói là sẽ đóng cửa mọi phòng mạch trong tiểu bang, theo bản tin CNN cho biết.
Bắt đầu từ thứ Hai, ngày 13 tháng 7 năm 2020, Thành phố Garden Grove sẽ chấp nhận các đề cử cho Thị trưởng và ba ghế Thành viên Hội đồng tại Quận 2, 5 và 6, cho cuộc bầu cử ngày 3 tháng 11 năm 2020. Hạn chót để nộp giấy tờ đã hoàn tất là Thứ Sáu, ngày 7 tháng 8 năm 2020, lúc 5:00 giờ chiều. Giấy tờ Đề cử Ứng viên phải được nộp cùng Văn phòng Thư ký Thành phố.
Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .
Thống Đốc California Gavin Newsom hôm Chủ Nhật, 28 tháng 6 năm 2020 đã ra lệnh đóng cửa các quán bars tại nhiều quận gồm Los Angeles, trong khi đề nghị đóng cửa tại một số quận khác, vì sự lây lan của vi khuẩn corona. Lệnh từ Newsom đã ảnh hưởng các quận Fresno, Imperial, Kern, Kings, San Joaquin, Tulare, và Los Angeles – dân số đông nhất Hoa Kỳ. Các viên chức tiểu bang đã yêu cầu ít nhất 8 quận khác đưa ra các lệnh sức khỏe địa phương để đóng cửa các quán bars. Các viên chức tại Texas và Florida cũng đã có hành động tương tự, chủ yếu ngưng vùng tái mở cửa kinh tế các tiểu bang vì các trường hợp lây dịch bệnh tăng cao. “Covid-19 vẫn hoành hành tại California, và một số vùng của tiểu bang, gia tăng mạnh hơn,” theo Newsom tuyên bố trong văn bản viết sẵn. “Đó là lý do tại sao rất quan trọng để chúng tôi thực hiện bước đi này để hạn chế sự lây lan của vi khuẩn tại nhiều quận đang chứng kiến sự gia tăng lớn nhất.”
Số trường hợp bị truyền nhiễm vi khuẩn corona được xác nhận trên toàn thế giới đã vượt quá 10 triệu hôm Chủ Nhật, 28 tháng 6 năm 2020, với Hoa Kỳ dẫn đầu, theo dữ liệu được thu thập bởi Đại Học Johns Hopkins cho biết. - Trên toàn cầu hiện có 10,072,616 trường hợp bị lây, với 500,882 người thiệt mạng. - Hoa Kỳ hiện có 2,593,169 trường hợp bị lây, với 127,693 người thiệt mạng. - Brazil hiện có 1,345,254 trường hợp bị lây, với 57,658 người thiệt mạng. - Nga hiện có 634,437 trường hợp bị lây, với 9,073 người thiệt mạng. - Ấn Độ hiện có 528,859 trường hợp bị lây, với 16,095 người thiệt mạng. Trong khi đó Trung Quốc đã ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt gần nửa triệu người tại một tỉnh lân cận với thủ đô Bắc Kinh để kềm chế một nhóm người bị lây vi khuẩn corona mới hôm Chủ Nhật, khi các viên chức thẩm quyền cảnh báo sự lây lan vẫn còn “nghiêm trọng và phức tạp.”
Một nhà lập pháp Cộng Hòa nổi tiếng đã thúc giục Tổng Thống Donald Trump đeo khẩu trang để không chính trị hóa vấn đề, theo báo Newsmax cho biết hôm Chủ Nhật, 28 tháng 6. Thượng Nghị Sĩ Lamar Alexander, Cộng Hòa-Tennessee, chủ tịch Ủy Ban Y Tế, Giáo Dục, Lao Động và Hưu Bổng Thượng Viện, nói với CNN hôm Chủ Nhật rằng Trump có thể làm gương tốt hơn cho người Mỹ và ông ấy có thể giúp chấm dứt tranh luận chính trị về việc đeo khẩu trang để giúp hạ thấp sự lây lan của COVID-19.
Nhiều nhà lập pháp Cộng Hòa đã đòi hỏi câu trả lời từ Bạch Ốc về các tường trình rằng Tổng Thống Nga Putin đã đặt tiền thưởng để lấy mạng lính Mỹ tại Afghanistn, và rằng Hoa Kỳ đã không có hành động gì để đáp trả, theo bản tin của Newsmax cho biết hôm Chủ Nhật, 28 tháng 6 năm 2020. Trong bình luận đầu tiên về vấn đề này, TT Trump đã viết twitter hôm Chủ Nhật rằng “không ai báo cáo hay nói với tôi” về “các vụ gọi là tấn công,” một bình luận mà cựu cố vấn an ninh quốc gia của ông gọi là “đáng chú ý.”


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.