Hôm nay,  

Bước Chân Hòa Bình

01/01/202613:50:00(Xem: 734)

Đi bộ cầu nguyện, hành hương, tam bộ nhất bái, nhất bộ nhất bái…là những phương pháp thực hành vốn có lâu đời trong Phật giáo. Người Tây Tạng hàng ngày vẫn thực hành nhất bộ nhất bái, hàng năm đi bộ nhiễu quanh cung Potala ở Lhasa hoặc đi vòng quanh núi thiêng Kailash. Hòa thượng Hư Vân từng tam bộ nhất bái hơn 3000 km đến Ngũ Đài Sơn. Gần đây sư Minh Tuệ cũng đã đi bộ suốt chiều dài nước Việt đến sáu lần…Truyền thống này thực hành ở Việt Nam hay các nước Phật giáo châu Á thì chuyện bình thường, tuy nhiên hoàn cảnh ở Âu - Mỹ lại là một vấn đề lớn.

Người Âu - Mỹ tuyệt đại đa số là tín đồ Thiên Chúa, Tin Lành…ít người biết đến đạo Phật. Đạo Phật ở Âu - Mỹ chỉ giới hạn trong giới Trí thức, học giả mà thôi; bởi vậy việc thực hành các truyền thống Phật giáo ở nơi công cộng trên đất Âu - Mỹ là cả một vấn đề quan trọng. Cách đây mười mấy năm, đã có các nhà sư Việt đi bộ cầu nguyện cho hòa bình. Các nhà sư Việt đã gặp không ít những người Âu – Mỹ dè bỉu, la hét, xua đuổi. Chính quyền các địa phương mà đoàn sư đi qua tuy họ không làm khó nhưng họ cũng không hưởng ứng. Lần này thì khác, các vị sư đi bộ vì hòa bình được sự hưởng ứng nồng nhiệt của dân chúng khắp nơi. Chính quyền các địa phương cũng ủng hộ hết mình. Báo chí - truyền thông chính thống đưa tin, các trang mạng xã hội ngập tràn tin tức tốt lành. Các vị sư Lào, Việt, Cambodia, Sri Lanka đã thực hiện một sứ mệnh lớn, đem lại một luồng sinh khí mới, lan tỏa tinh thần yêu thương, đoàn kết, từ bi… đến với mọi người.

Mười chín vị sư dẫn đầu bởi vị tỳ kheo Bhikku Pannakara, xuất phát từ chùa Hương Đạo (Vipassana Bhavana Center) Fort Worth - Texas đi bộ vì hòa bình (Walk For Peace). Các vị sư bắt đầu đi từ 10/26/2025 dự kiến sẽ đến Washington DC vào 02/13/2026. Lịch trình sẽ đi qua 10 tiểu bang: Texas, Louisiana, Misissippi, Alabama, Georgia, South Carolina, North Carolina, Virgina, Maryland …Tổng chiều dài phải đi là 2300 miles (3680 km). Các sư đi bộ trong thời tiết giá rét, có ngày dưới không độ. Các sư đi bộ với chú chó Aloka, chú chó này vốn ở Ấn Độ, một lần thấy các vị sư đi bộ ở Ấn Độ nó quấn quýt không rời, rồi nó bị tai nạn và được cứu chữa, từ đó nó gắn bó với các sư không thể tách ra được nữa, đồng hành cùng các sư. Các sư đi bộ cho hòa bình, vì hòa bình đã tạo nên một luồng cảm xúc hứng khởi mạnh mẽ trong công chúng Mỹ. Lá cờ trắng với hình chim bồ câu và câu Slogan “Walk For Peace” cùng với thông điệp “Peace is not a destination, but a daily practice that within each individual” đang lan tỏa trong mọi tầng lớp dân chúng Mỹ.

Nước Mỹ đang trong cơn khủng hoảng niềm tin và đạo đức; đang chia rẽ trầm trọng vì sự kích động thù hận, kỳ thị của những kẻ cực hữu. Dường như sự xuất hiện của các nhà sư Phật giáo trong cuộc đi bộ vì hòa bình đã đem lại cảm xúc tích cực cho mọi người. Theo như đài Fox 5 đã nhận xét về đoàn sư Phật giáo đi bộ cho hòa bình: “…Symbolic mesage of healing, renewal”. Bước chân hòa bình của các nhà sư Phật giáo đi qua đồng hoang – bờ bãi, xóm làng, thị tứ, đô thành… nơi nào cũng nhận được sự đón chào nồng nhiệt và hoan hỷ cung nghinh của dân chúng hai bên đường. Lực lượng cảnh sát các địa phương làm việc hết mình để đón, tiễn và giữ an ninh suốt quá trình các sư đi bộ qua địa phương mình. Các ông thị trưởng, cảnh sát trưởng, dân biểu, viên chức… ra tận địa giới đón chào các sư. Dân chúng đem hoa và thức ăn để biếu các sư. Rất nhiều người Mỹ đã khóc vì hoan hỷ. Hàng ngàn dân chúng hai bên đường hoan hô các sư. Có không ít người chắp hai tay như những Phật tử thuần thành để chào các sư. Các sư Phật giáo đã làm nên một sự kiện lớn vô tiền khoáng hậu ở vùng đất mới này.



Ngay từ khi các sư bắt đầu cuộc hành trình đi bộ, trong lòng tôi đã có nỗi lo sợ “không biết các sư có gặp rắc rối?” vì dân chúng ở xứ này khác đức tin vả lại hiện tại đang bị quyền lực tối cao kích động kỳ thị người da màu, chia rẽ giữa các sắc dân… Nhưng thật may thay, nỗi lo ấy không xảy ra mà hoàn toàn ngược lại. Người Mỹ đã tràn ra đường chào đón cung nghinh các sư trong niềm hoan hỷ xưa nay chưa từng thấy.

Khi các sư đến Đào bang vào ngày thứ Hai (vốn là ngày làm việc đầu tuần) ấy vậy mà hàng ngàn dân chúng đứng dọc hai bên đường 85, 138, Jonesboro… để chào đón các sư. Tối thứ Hai, tại khu vực South Lake Mall vốn rộng mênh mông mấy trăm ngàn square feet ấy vậy mà cả một biển người ken kín. Hơn mười ngàn người chờ đón các sư trong niềm hoan hỷ và tràn đầy háo hức. Nhiều em tuổi teen mang theo hoa để tặng các sư. Số người càng lúc càng đông, cảnh sát phải phong tỏa mọi lối vào South Lake Mall, không tiếp nhận thêm người được nữa. Tôi chứng kiến cả một biển người già – trẻ, lớn – bé, trắng – đen – nâu – vàng… chen vai thích cánh chờ trông thấy và nghe các sư nói chuyện. Ông John Lapm, thị trưởng thành phố Morrow là một người vô cùng tốt và hào phóng, hỗ trợ hết mình cho việc đón các sư cũng như tất cả mọi hoạt động văn hóa của người Việt tại đây.

Các sư đi qua các địa phương, chúc phúc cho dân chúng, viếng thăm các tòa nhà chính phủ và các cộng đồng (theo lời mời của chính quyền địa phương). Ngoài ra các sư còn nói chuyện và giải đáp các câu hỏi của dân chúng trong lúc các sư nghỉ chân bên đường. Tôi có một bà bạn làm chung tên là Veronica, bà khoe với tôi về sợi dây đeo tay mà các sư chúc phúc cho bà. Bà hỏi ý nghĩa của việc này. Tôi nói đại khai là lời chúc phúc cho bà thân và tâm an lạc, tam bảo gia hộ, gặp thuận duyên trong đời (người đời gọi là may mắn). Việc bà gặp gỡ các sư, được các sư chúc phúc đấy chính là thuận duyên, là may mắn rồi! Bà Veronica lại hỏi: “Tại sao trời rét cắt da cắt thịt vậy mà có vị sư đi chân đất?” Tôi vận dụng cái biết nghèo nàn ít ỏi để trả lời: “Đi chân đất là biểu trưng cho sự buông bỏ, giảm thiểu sự lệ thuộc vào vật chất…Con người bị đau khổ vì quá lệ thuộc vào vật chất, vì bị dinh mắc, vì bị ràng buộc… Bởi vậy Phật giáo chủ trương con người phải buông bỏ để thoát khổ”.

Trả lời bà Veronica mà trong lòng tôi rưng rưng cảm động và khâm phục các sư. Trời rét như thế này, mình ở bên trong nhà có lò sưởi, mặc áo quần mấy lớp, giày, vớ, khăn, mũ… đủ cả mà còn kêu lạnh. Trong khi ấy các sư đi bộ trong giá rét, đầu trần chân đất (có vị mang giày). Những bộ áo cà sa vàng, cam… sáng lên trong tiết Đông ảm đạm. Vóc dáng các sư cũng như mọi người Á Đông khác, khá nhỏ bé so với người Mỹ, ấy vậy mà bên trong là cả hùng tâm đại lực mới có thể làm được việc như thế này. Các sư đi khá nhanh, tinh thần thoải mái, hoan hỷ, luôn mỉm cười và vẫy chào mọi người hai bên đường. Đặc biệt là chú chó Aloka đi theo càng làm cho dân chúng Mỹ căng thêm thích thú và hào hứng.

Mỗi ngày các sư đi trung bình 30 miles (46 km), đến Georgia coi như được nửa hành trình, từ đây đi lên Washington DC còn khó khăn hơn vì càng về hướng Bắc thì thời tiết càng lạnh và khắc nghiệt hơn. Thời tiết lạnh giá nhưng may thay lòng người ấm áp, nồng nhiệt và hoan hỷ. Dặm đường phía trước còn nhiều trở ngại nhưng chắc chắn các sư sẽ đến Hoa Thịnh Đốn trong bình an. Các sư đi bộ vì hòa bình, cho hòa bình đã thật sự đem lại sự hòa bình trong tâm dân chúng ở các địa phương mà các sư đi qua.

Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 1225

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tuy nhiên theo các chuyên gia, chỉ có mặt nạ đặc biệt với phân loại FFP (lọc mặt mảnh / filtering face piece) và phải rất khít với khuôn mặt mới có thể làm được điều này là ngăn chận được những giọt nhỏ trong không khí mà virus bay lơ lửng trong không khí, nhỏ đến mức mà một bảo vệ mũi-miệng đơn giản sẽ không ngăn chận nổi. Biện pháp phòng ngừa đã được chứng minh có hiệu quả vẫn là rửa tay kỹ lưỡng và giữ khoảng cách với người khác .!
Cuối cùng (hay nói chính xác hơn là cuối đời) rồi tôi cũng thấy một cây hoa gạo, mọc cạnh tường thành bao quanh Cung Điện Mandalay – kinh đô cuối cùng của vương triều Miến. Có thể vì mới đầu tháng ba, chưa tới giai đoạn mãn khai, và cũng vì tôi đứng khá xa (khoảng cách là cả một cái hào nước rộng) nên ảnh chụp những cành hoa gạo trông … không rõ nét! Kể cũng hơi đáng tiếc nhưng dù sao thì tôi cũng đã nhìn được tận mắt, và (tưởng) thế cũng đã đủ vui rồi.
Tin ngưng phát hành vé số trong 2 tuần cách ly toàn quốc làm sững sờ đến rơi nước mắt của nhiều bà con. Đây là cách kiếm sống duy nhất của hàng trăm ngàn người nghèo khổ, tàn tật, không nhà.
Một con vật cực nhỏ, mắt thuờng không thể thấy, có tên là Corona 19, đang làm đảo lộn cả thế giới siêu văn minh. Nhưng thật sự nó có phải là một con vật, tức một sinh vật, có đời sống, hay không? Nó có hoạt động vì nó làm cho cả thế giới đảo điên, làm cho vài tỷ người bị cô lập, hằng trăm ngàn người bịnh, hằng chục ngàn người mất mạng. Vậy nó sống thật! Nó sống nên nó đặt ra qui luật quyết định sanh tử cho loài người mà sức mạnh của siêu khoa học chưa ngăn chặn được, chưa phá vở được hệ thống quyền lực của nó. Cả chưa ai vi phạm. Răm rắp tuân hành!
Điều quan trọng nhất bạn cần làm là bảo vệ bản thân và bảo vệ những người bạn yêu thương. Nếu tiểu bang hoặc thành phố của bạn có Lệnh "ở trong nhà" (“shelter in place” policy), thì bạn phải ở nhà. Điều này giữ cho bạn khỏi bị lây nhiễm và truyền cho người khác. Ngay cả khi không có Lệnh như vậy, hãy ở nhà. Sơ đồ GIF này ( GIF diagram ) giải thích việc ở nhà của bạn có thể cứu hàng ngàn người. Chỉ nên có một người, người khỏe mạnh nhất, rời khỏi nhà vì lý do cần thiết như mua thức ăn và lấy thuốc men. Bạn có thể ra ngoài để tập thể dục, nhưng phải tránh đám đông. Nếu bạn đi ra ngoài: Hãy giữ khoảng cách xa người khác ít nhất 6 feet. Nếu có ai đến quá gần thì bạn hãy tránh xa. Cẩn thận khi chạm vào bất cứ vật gì, vì virus COVID-19 có thể tồn tại trong không khí trong vòng 3 giờ, trên những bìa cạc-tông trong vòng 24 giờ và các vật liệu bằng nhựa trong vòng 72 giờ. Nên rửa tay bằng xà-phòng và nước trong vòng 20 giây. Nhớ tắt nước lúc xoa xà-phòng để tiết kiệm nước.
Tuổi dù cao, mà không bệnh hoạn, thì sức khỏe tương đối vẫn còn khả quan. Tuy nhiên cơ thể về già, cũng như cái máy xe hơi chạy trên trăm ngàn dặm, có những bất thường, chẳng giống ai. Ta mất đi một số khả năng thích ứng với ngoại cảnh và bệnh tật, nên đã đau thì thường trầm trọng hơn và kéo dài lâu hơn. Dấu hiệu bệnh không giống như ở người trẻ. Chẳng hạn khi sưng phổi thì ta hay than phiền mệt mỏi, yếu sức toàn thân, rối loạn tâm thần, còn người trẻ thì có triệu chứng rõ ràng như ho, nóng sốt. Phản ứng của ta với bệnh tật cũng khác. Nhiều người có bệnh mà không nói ra vì tính tình chịu đựng, đôi khi nghĩ là dù có khai với bác sĩ, ông ta lại bảo tại già nó vậy, hoặc e ngại bác sĩ sẽ thực hiện nhiều thử nghiệm, lấy máu, phiền phức, đau đớn. Một số người cao tuổi có nhiều bệnh, uống nhiều thuốc khác nhau do nhiều bác sĩ cho toa. Họ cũng thường đi khám bác sĩ nhiều hơn người ở các tuổi khác. Những phức tạp, khác với bình thường đó đặt ra vấn đề tương quan giữa thầy thuốc
Trước tình trạng đại dịch vi khuẩn corona (COVID-19) ngày càng gia tăng tại Mỹ làm ai nấy đều lo lắng và căng thẳng, Việt Báo xin trích dịch tài liệu hướng dẫn an toàn và vệ sinh của của ký giả Scottie Andrew tư hãng thông tấn CNN cho mọi người để tránh mang vi khuẩn corona vào nhà. Mạng sống của chúng ta đang nằm dưới tay của vi khuẩn corona có nghĩa là mọi người nên ở trong nhà thì tốt nhất, nhưng nếu bạn cần đi ra ngoài để mua thực phẩm hay thuốc men tại một nơi nào đó thì cần phải rất cẩn thận. Sau đây là một số điều bạn nên làm để không phải mang vi khuẩn corona về nhà. Lập kế hoạch. Chỉ định một người trong nhà đi ra ngoài mua đồ đạc các thứ để hạn chế số người bị lây. Lập ra một trạm tẩy trùng, một khu vực nào đó bên ngoài nhà của bạn hay trong một phòng nào đó với ít người đi lại để bạn có thể tẩy trùng thực phẩm đóng gói. Khi đi ra ngoài: Tránh đến những nơi mà người đứng gần hơn 6 feet. Lau tay cầm trên những chiếc xe hay những rổ để đồ trong lúc mua sắm.
(Robert Mullins International) Trong quá khứ, nếu người bảo lãnh nộp đơn Bảo Trợ Tài Chánh I-864 tốt là điều duy nhất cần thiết để bảo đảm rằng người được bảo lãnh sẽ không là gánh nặng xã hội. Nhưng kể từ ngày 24 tháng 2 năm 2020 vừa qua, điều luật mới về gánh nặng xã hội đã có hiệu lực và đã thay đổi hòan tòan trọng tâm của đơn Bảo Trợ Tài Chánh I-864 sang một câu hỏi khó khăn khác: Liệu người được bảo lãnh có khả năng trở thành gánh nặng xã hội bất cứ lúc nào trong tương lai không?Nói cách khác, Sở di trú và Tòa Lãnh sự hiện nay đang xem xét khả năng của đương đơn có thể tự túc lo đời sống của mình hay không, kể cả với năng khiếu hoặc với lợi tức trong gia đình ở Hoa Kỳ. Sở di trú hiện dùng mẫu đơn I-944 - Bản Tuyên Bố Về Sự Tự Túc. Sở di trú muốn biết nếu các đương đơn xin Thẻ Xanh có từng nhận bất cứ phúc lợi xã hội về tiền mặt hay không, chẳng hạn như trợ cấp tiền mặt để duy trì lợi tức, hoặc các chương trình xã hội như SSI, TANF, GA.... Trên đơn I-944, những phúc lợi xã hội khác
Tổng Thống Donald Trump cảnh cáo 2 tuần tới sẽ là “đau đớn” và “khó khăn” khi ông gia hạn biện pháp giữ khoảng cách nơi công cộng trên toàn quốc mà - nếu còn tiếp tục chung đụng – thì có nghĩa là sẽ có từ 100,000 tới 240,000 người Mỹ chết từ vi khuẩn corona, theo CNN cho biết hôm Thứ Ba, 31 tháng 3. Đó là thông điệp quả quyết từ một vị tổng thống đã mất nhiều tuần lễ để hạ thấp mức độ nghiêm trọng của vi khuẩn và nghi vấn về ảnh hưởng có thể có của nó tại Hoa Kỳ. Trump đã không giảm thiểu tối đa những gì đã trở thành cuộc khủng hoảng sức khỏe cộng đồng nghiêm trọng nhất trong nhiều thập thập niên trong những phát biểu của ông kéo dài hơn hai giờ vào Thứ ba. Thay vào đó, ông khuyên người Mỹ rằng những ngày đen tối hơn vẫn sẽ đến. "Tôi muốn mọi người Mỹ phải chuẩn bị cho những ngày khó khăn ở phía trước. Chúng ta sẽ trải qua hai tuần rất khó khan," theo Trump nói, đặt dự đoán vào nửa tháng khủng khiếp khi tỷ lệ tử vong tăng cao. Ông đã phát biểu trong cuộc họp báo tại Bạch Ốc ...
Đại dịch vi khuẩn corona đã lây nhiễm hơn 1 triệu người trên thế giới, theo các số liệu mới nhất của Đại Học Johns Hopkins cho biết hôm Thứ Năm. Vi khuẩn, được báo cáo lần đầu tại thành phố Vũ Hán của Trung Quốc vào cuối năm ngoái, hiện đã lây lan tới ít nhất 181 ngưới bà vùng lãnh thổ, với số người bị lây được xác nhận là 1,013,157 và 52,983 người thiệt mạng. Hoa Kỳ có trường hợp bị lây nhiều hơn bất cứ nước nào, với 244,254 và 6,054 người thiệt mạng. Ý với 115,242 trường hợp bị lây và 13,915 người thiệt mạng. Tây Ban Nha với 112,065 trường hợp bị lây và 10,348 người thiệt mạng.
Toàn tiểu bang California có 10,646 trường hợp được xác nhận bị lây vi khuẩn corona và 233 người thiệt mạng, tính tới Thứ Năm, 2 tháng 4, theo CNN cho biết. Tại Quận Los Angeles, tổng số trường hợp bị lây là 3,518 và số người thiệt mạng lên tới 65, theo Bộ Y Tế Công Cộng của Quận này cho biết.
Con số người thất nghiệp thực sự trên toàn nước Mỹ thì “thực sự cao hơn nhiều” so với con số 6.6 triệu người được báo cáo khai thất nghiệp hôm Thứ Năm, theo Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Tiểu Bang Florida Marco Rubio cho biết.
Vào lúc 5:00 chiều ngày Thứ Tư 1 Tháng 4 2020, Dân Biểu Liên Bang Harley Rouda (Địa Hạt 48) đã tổ chức một cuộc hội đàm qua điện thoại về vấn đề kỳ thị người Mỹ gốc Á trong thời điểm đại dịch COVID-19 đang hoành hành trên nước Mỹ.
Nhìn chung, không ai có thể lường đoán sau khi virus bị tiêu diệt, một trật mới cho thế giới hay bang giao Trung Quốc và Hoa kỳ theo một mô hình nào. Tuy nhiên, công đồng quốc tế nhận ra điều chắc chắn là: Gian trá của Trung Quốc đối với dân trong nước và quốc tế đã phơi bày, lệ thuộc vào kinh tế của Trung Quốc sẽ mang đến thảm hoạ, tốc độ toàn cầu hoá sẽ chậm lại, tại các nước phong trào bài ngoại sẽ tăng lên, hợp tác về truyền thông xã hội dân sự sẽ chặt chẻ hơn, tinh thẩn đoàn kết tương trợ và ý thức về giá trị sức khoẻ và môi trường được đề cao hơn.
Một hội đồng khoa học uy tín đã nói với Bạch Ốc vào tối Thứ Tư rằng nghiên cứu cho thấy vi khuẩn corona có thể lây lan không chỉ bằng nhảy mũi hay ho, mà cũng qua nói chuyện, hay có thể ngay cả hít thở nữa, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Năm. “Trong khi nghiên cứu đặc biệt về vi khuẩn corona gần đây là hạn chế, các kết quả của những nghiên cứu hiện có phù hợp với vi khuẩn chuyển thành dạng mịn hoặc hỗn dịch keo trong không khí từ việc thở bình thường,” theo lá thư, được viết bởi Bác Sĩ Harvey Fineberg, chủ tịch ủy ban Hàn Lâm Viện Khoa Học Quốc Gia, cho biết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.