Hôm nay,  

Phá Sản: Trump Siết Người Làm Thủ Công Mỹ: Thuế Quan Làm Tất Cả Chúng Tôi Phá Sản

28/08/202515:51:00(Xem: 3567)
blank 

PHÁ SẢN: Trump siết người làm thủ công Mỹ: Thuế quan làm tất cả chúng tôi phá sản
 

Bản tin của phóng viên Fiona Harrigan trên báo Reason hôm Thứ Năm 28/8/2025, nhan đề "'Tariffs Will Simply Put Us All Out of Business': Trump's Trade War Is Crushing American Crafters" ("Thuế quan sẽ chỉ khiến tất cả chúng tôi phá sản": Cuộc chiến thương mại của Trump đang bóp nghẹt người làm thủ công Mỹ).
 

Khi thuế quan của Tổng thống Donald Trump khiến cuộc sống của người Mỹ trở nên kém khả năng chi trả và ít dự đoán hơn, chúng cũng đang đe dọa làm cho nó kém sáng tạo hơn. Các cửa hàng thủ công của Mỹ đang phải vật lộn để theo kịp các chính sách thương mại luôn thay đổi, khiến các sản phẩm sản xuất ở nước ngoài mà họ bày bán trở nên đắt hơn và khó tiếp cận hơn. Nhiều công ty cung cấp vật liệu thủ công nước ngoài hiện không thể vận chuyển đến người tiêu dùng Mỹ.
 

Dana Chadwell thành lập Công ty Sợi Chattanooga Yarn Company ba năm trước khi cô "nhận thấy một khoảng trống trên thị trường địa phương mà các cửa hàng lớn như JoAnn, Michael's và Hobby Lobby không đáp ứng được." Cô hình dung "một nơi để tìm những sợi len đẹp dùng đan và móc bằng tay, và một nơi để xây dựng cộng đồng xung quanh việc làm len." Đây là một dự án thành công "cả về khía cạnh kinh doanh lẫn cộng đồng" và "tôi thực sự đang sống trong mơ ước của mình", Chadwell giải thích—nhưng thuế quan đã đẩy cửa hàng của cô vào một thế giới bất định.
 

Theo Chadwell, hơn 90% nguồn sản phẩm của cô đã bị ảnh hưởng bởi thuế quan. "Tất cả các nhà cung cấp của tôi, trừ một người, từ lớn đến nhỏ, đều đã tăng giá," cô tiếp tục. Vì tình hình thuế quan quá khó lường... nên việc lập kế hoạch dài hạn là không thể.
 

"Tôi cảm thấy như mình đang ở trong trạng thái phản ứng hơn là chủ động," Chadwell nói.
 
Từ kim đan nhôm đến vải may in, đến các chai sơn dầu, những người làm thủ công của Mỹ làm việc với nhiều loại vật liệu được sản xuất ở nước ngoài. Điều đó khiến họ đặc biệt dễ bị tổn thương trước cuộc chiến thương mại của Trump.

Theo Viện Kinh tế Quốc tế Peterson, hàng nhập cảng từ châu Âu hiện đang phải chịu thuế quan 15%, và mặc dù thuế quan cao ngất ngưởng đối với hàng nhập cảng từ Trung Quốc đã tạm dừng cho đến giữa tháng 11, chúng vẫn ở mức 57,6%. Tệ hơn nữa, Trump đang loại bỏ việc miễn trừ quy chế "de minimis", cho phép hàng hóa trị giá dưới 800 đô la Mỹ được nhập vào Mỹ mà không phải chịu thuế. Cả những người làm đồ thủ công nghiệp nghiệp dư lẫn các cửa hàng thủ công nhộn nhịp đều sẽ thấy chi phí của họ tăng lên.
 

Chadwell đã mua sắm tất cả các mặt hàng cho mùa thu năm 2025 vào mùa xuân vừa qua – điều mà cô cho là điển hình của các cửa hàng len. "Hãy nghĩ xem kể từ đó đã có bao nhiêu thay đổi về thuế quan," cô chỉ ra. Tình hình cực kỳ hỗn loạn. Không có hy vọng lập kế hoạch dài hạn, cô quyết định mua nhiều hàng tồn kho hơn bình thường để cố gắng khóa lại "chi phí thấp hơn, trước thuế quan". Là chủ doanh nghiệp, cô không có ý định chi tiêu vượt quá khả năng của mình – "Tôi bắt đầu mà không có nợ và dự định sẽ duy trì tình trạng đó," cô giải thích – vì vậy cô đã rút hết quỹ dự phòng "để đặt hàng trước [cho cô]."
 

Chadwell đã thông báo với khách hàng rằng họ có thể mong đợi giá cao hơn bắt đầu từ mùa thu này. "Tôi đơn giản là không thể 'nuốt' được thuế quan với tư cách là một doanh nghiệp nhỏ," cô nói. Cô ấy đã ngừng bán một số sản phẩm nhất định "do chi phí tăng do thuế quan" và cố gắng dự trữ các mặt hàng giá thấp hơn "để giúp khách hàng của tôi không vượt quá ngân sách gia đình của họ." Cô đã nhập thêm nhiều loại sợi sản xuất tại Mỹ, nhưng "đó là những loại sợi cao cấp không có thuế, nên chúng là một lựa chọn có giá cao hơn."
 

Chỉ bán các vật liệu sản xuất tại Mỹ không phải là một lựa chọn khả thi đối với hầu hết các cửa hàng thủ công. "Thuế quan cũng ảnh hưởng đến các loại sợi sản xuất tại Mỹ," Fibre Space, một cửa hàng sợi ở Alexandria, Virginia, chỉ ra. Đó là vì "hàng hóa sản xuất tại Mỹ vẫn phụ thuộc vào vật liệu sản xuất ở các nước khác. "Sợi" là một sản phẩm nông nghiệp," Chadwell nhận xét, "vì vậy một số loại cây trồng và vật nuôi nhất định tạo ra sợi tốt nhất trong những điều kiện khí hậu rất cụ thể mà không nhất thiết phải có ở Hoa Kỳ. Trong khi đó, "kim, chỉ, đồ lặt vặt, [và] túi... chỉ có thể sản xuất với giá cao hơn nhiều" ở đây.


 

Cửa hàng thủ công Joann, từ lâu là điểm dừng chân đầu tiên của những người làm thủ công tiết kiệm hoặc những người muốn thử một sở thích mới, đã đóng cửa vào tháng 5. Nhiều cửa hàng thủ công "đã bắt đầu cố gắng mang về các sản phẩm với mức giá phải chăng hơn để phục vụ" những khách hàng đó, theo Abby Glassenberg, đồng sáng lập và chủ tịch của Craft Industry Alliance, một hiệp hội thương mại dành cho các doanh nghiệp thủ công. Nhưng với thuế quan, điều đó cũng trở nên khó khăn hơn, vì nhiều nguồn cung thân thiện với ngân sách đó được sản xuất ở nước ngoài.
 

Khi miễn trừ "de minimis" hết hạn vào hôm thứ Sáu, ngay cả các đơn hàng hàng hóa nhỏ cũng sẽ phải chịu thuế quan theo quốc gia. Theo dữ liệu của Cơ quan Hải quan và Bảo vệ Biên giới Hoa Kỳ, 1,36 tỷ gói bưu kiện đủ điều kiện được miễn thuế đã đến trong năm 2024, theo báo cáo của Eric Boehm từ Reason. Một số công ty vận chuyển châu Âu, bao gồm DHL, Royal Mail của Anh và La Poste của Pháp, đã thông báo rằng họ sẽ tạm dừng vận chuyển đến Mỹ, "với lý do chính sách mơ hồ và cần thiết phải thiết lập các hệ thống hậu cần hoàn toàn mới", NPR đưa tin. Các công ty bưu chính Đan Mạch, Thụy Điển, Ý và Áo cũng đã tạm dừng các lô hàng đi Mỹ.
 

Ngay cả trước khi những quyết định đó ngăn cản các nhà cung cấp châu Âu bán sản phẩm của họ cho những người làm thủ công ở Mỹ, một số công ty đã cắt giảm đơn đặt hàng đến Hoa Kỳ. Thương hiệu len nổi tiếng của Đan Mạch Knitting for Olive đã thông báo rằng họ sẽ chỉ vận chuyển đến các cửa hàng len ở Mỹ – không trực tiếp đến các thợ thủ công cá nhân – do chính sách thương mại của Hoa Kỳ. Cửa hàng thủ công Wool Warehouse của Anh đã tạm ngừng tất cả các lô hàng đến Mỹ vào ngày 21 tháng 8. "Rõ ràng đây không phải là điều chúng tôi muốn làm," cửa hàng giải thích, gọi doanh số bán hàng tại Mỹ là "một phần quan trọng trong hoạt động kinh doanh của chúng tôi." Nhưng "mức phí phụ trung bình có thể xảy ra sẽ ở mức khoảng 50% mỗi đơn hàng". Cửa hàng dự đoán rằng ít khách hàng sẵn sàng trả phí đó khi nhận hàng, dẫn đến "một lượng lớn bưu kiện không được giao bị trả lại cho chúng tôi".
 

"Đại đa số" các doanh nghiệp trong ngành thủ công của Mỹ là các doanh nghiệp nhỏ, theo lời Glassenberg. Nhiều người dựa vào việc miễn trừ "de minimis" để đặt các đơn hàng bán buôn nhỏ nhằm mua các bộ phận cấu thành nên các bộ dụng cụ thủ công và sản phẩm thủ công. "Thực tế là chuỗi cung ứng ở Mỹ hiện tại không đủ mạnh để cung cấp những mặt hàng đó," cô tiếp tục.
 

Một số người làm thủ công sẽ tìm cách thích ứng. Glassenberg nhận thấy sự quan tâm ngày càng tăng đối với các xưởng sửa chữa và các trung tâm tái sử dụng sáng tạo, nơi bán các vật liệu thủ công đã qua sử dụng. Trong các diễn đàn trực tuyến về thuế quan, những người đan và móc len dự đoán rằng họ sẽ vượt qua cuộc chiến thương mại bằng cách sử dụng hết số len dự trữ hoặc tháo các dự án trước đây và áo len mua lại để tái sử dụng vật liệu.
 

Tuy nhiên, những chiến thuật đó bỏ qua nhiều người làm thủ công nghiệp nghiệp dư, những người chỉ muốn mua một chiếc móc len rẻ tiền và một cuộn len acrylic. Điều đó có vẻ nhỏ nhặt, nhưng thuế quan ngăn chặn tất cả các loại giao dịch tự nguyện định hình cuộc sống và văn hóa theo những cách lớn – và thường không đáng chú ý. Điều đó có nghĩa là những cửa hàng sẽ không được mở, những món quà sẽ không được làm thủ công và những sở thích sẽ không được theo đuổi. Và ngay lập tức hơn, thuế quan đang trừng phạt các chủ doanh nghiệp muốn giúp người Mỹ lấp đầy cuộc sống của họ bằng sự sáng tạo hơn.
 

"Những người chúng tôi đang điều hành cửa hàng của mình như một doanh nghiệp có lợi nhuận rất lo lắng nhưng cũng rất bực bội vì chúng tôi cảm thấy như mình không có quyền kiểm soát số phận của mình," Chadwell nói. "Có một điểm mà thuế quan sẽ khiến tất cả chúng ta phá sản bất kể chúng ta quản lý cửa hàng của mình tốt đến đâu."



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
SACRAMENTO - CA, Chủ tịch Thượng viện lâm thời Toni G.Atkins công bố thành lập một ủy ban đặc biệt về ứng phó khẩn cấp trước đại dịch COVID-19 trên toàn tiểu bang California. Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg là một trong các thành viên của Ủy ban quan trọng này.
Theo nhật báo USA Today số ra ngày April 5, 2020, Bác sĩ Jerome Adams, US Surgeon General (Tổng Y sĩ?) của Hoa Kỳ, từng so sánh sự tàn phá của trận đại dịch trên khắp nước Mỹ hiện nay như việc Pearl Harbor bị tấn công năm 1941, như việc Pentagon (Ngũ Giác Đài) và World Trade Center tại New York cùng bị tấn công ngày 11 tháng 9 năm 2001: “This is going to be the hardest and the saddest week of most Americans’ lives … This is going to be our Pearl Harbor moment, our 9/11 moment, only it’s not going to be localized. It’s going to be happening all over the country.”
Văn phòng bác sĩ Quỳnh Kiều vừa gửi tới tòa soạn Việt Báo một thông báo của Hội Bất Vụ Lợi Project Vietnam Foundation, nội dung cho biết sẽ giúp xét nghiệm nhanh cho Covid-19 miễn phí cho cộng đồng người Việt tại quận Cam.
Các viên chức tình báo và an ninh quốc gia Hoa Kỳ nói rằng chính phủ Mỹ đang tìm hiểu khả năng vi khuẩn corona lây lan từ một phòng thí nghiệm của Trung Quốc đúng hơn là từ một ngôi chợ, theo nhiều nguồn tin thân cận với vấn đề này là người cảnh báo hãy còn sớm để đưa ra bất kỳ kết luận nào, theo bản tin của CNN hôm 16 tháng 4 năm 2020 cho biết. Ngoại Trưởng Anh Dominic Raab nói hôm Thứ Năm rằng TQ phải trả lời những câu hỏi hóc búa về cách làm sao vi khuẩn corona đã xảy ra và làm sao nó có thể đã bị ngăn chận.
Ủy Ban Dựng Cờ Chính Nghĩa Quốc Gia đã được phép của Thành Phố Westminster để treo cờ Việt và Mỹ trên các đường phố trong khu Little Saigon để tưởng niệm Tháng Tư Đen lần thứ 45 hai tuần trước ngày 30 tháng 4. Tuy nhiên Ủy Ban đang thiếu khoản $2,500 cho các chi phí mua cờ và thuê mướn công ty gắn cờ.
Trúc Hồ là một nhạc sĩ và một nhà hoạt động truyền thông nổi tiếng trong cộng đồng Người Mỹ Gốc Việt. Những cống hiến không mệt mỏi của ông trong cộng đồng, những việc làm đáng kể của ông cùng với ca nhạc sĩ SBTN có thể được xem như là sự thể hiện toàn hảo của nền văn hóa Việt Nam. Cùng với SBTN, nhạc sĩ Trúc Hồ đã sản xuất DVD âm nhạc “Những Người Lính Bị Bỏ Rơi” để vinh danh những người lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, và để tưởng niệm 45 năm Tháng Tư Đen.
Tại trung tâm thành phố Vũ Hán của China, rõ ràng nhiều người đã chết vì virus corona mới hơn so với trước đây: Cơ quan hành chánh của thành phố tuyên bố vào ngày thứ Sáu rằng 1290 trường hợp tử vong đã được ghi nhận thêm. Con số này là kết quả của việc xem xét dữ liệu có sẵn. Điều này tương ứng với mức tăng 50 phần trăm. Kết quả là 3869 người chết riêng ở Vũ Hán và 4632 trên khắp Trung Cộng.
Sau khi tổng thống Donald Trump hăm doạ sẽ cắt bỏ phần đóng góp của Mỹ cho Tổ chức Y tế Thé giới (OMS/WHO) vì cách tổ chức này giải quyết đại dịch Vũ Hán không minh bạch và có ẩn ý, đã gây ra thảm hại khủng khiếp cho cả thế giới như hiện nay, ông Tedros Adhanom Ghebreyesus, Tổng Giám đốc của Tổ chức Y tế Thế giới (OMS), liền phản ứng mạnh bằng cách khuyến cáo lãnh đạo các quốc gia là “đừng chính trị hoá đại dịch Covid-19 nếu không muốn có nhiều túi đựng xác chết hơn nữa “.
Tôi sống hơi dai, trải dài từ thế kỷ này qua thế kỷ khác nên đã có dịp đưa tiễn khá nhiều vật dụng tân kỳ (máy đánh chữ, máy fax, máy ảnh chụp phim, radio, akai cassette, DVD …) về nơi an nghỉ cuối cùng. Cứ tưởng như thế là tất cả đều đã mồ yên mả đẹp, và sẽ tiêu diêu nơi miền cực lạc nhưng thực tế lại không hẳn thế.
Tính đến nay, 13 tháng 4, đã một tháng kể từ ngày Tổng Thống Trump tuyên bố tình trạng khẩn cấp quốc gia.Trong phát biểu tại Vườn Hồng của Bạch Ốc, đứng cạnh các nhà lãnh đạo của các đại công ty bán lẻ và thử nghiệm thuốc, TT Trump hứa vận dụng các nguồn lực công và tư để chống vi khuẩn corona, theo trang mạng www.npr.org cho biết hôm 13 tháng 4.“Chúng tôi đã và đang làm việc rất cực trong việc này. Chúng tôi đã có tiến bộ to lớn,” theo Trump cho biết. “Khi bạn so sánh điều chúng tôi đã làm với các khu vực khác trên thế giới, nó thật là tuyệt vời.”Nhưng có rất ít đều hứa hẹn hôm đó đã được thực hiện. Nhóm Điều Tra của NPR đã tìm hiểu sâu vào mỗi tuyên bố được đưa ra từ bục nói ngày đó. Và thay vì một chiến dịch bảo vệ toàn quốc, thu thập mẫu thử nghiệm và thử nghiệm trong phòng thí nghiệm, nhóm này phát hiện một ít các dự án thí điểm nhỏ và các nỗ lực bị hủy bỏ. Trong một số trường hợp, không có hành động nào được thực hiện cả.
Trong Vương Cung Thánh Đường Peter gần như trống vắng, Đức Giáo Hoàng Francis đã cử hành Lễ Phục Sinh trong đơn độc hôm Chủ Nhật, kêu gọi thế giới hãy cùng nhau đương đầu với đại dịch vi khuẩn corona.Thế giới “bị áp lực bởi đại dịch đang thử thách đại gia đình nhân loại chúng ta,” theo Đức Giáo Hoàng Francis phát biểu, được Vatican cung cấp bản dịch cho biết. Trong sự khổ đau, theo ĐGH Francis cho biết, thông điệp mà Đức Chúa Kitô đã đã sống lại là “sự lan truyền của hy vọng.”“Đối với nhiều người, đây là một Lễ Phục Sinh cô đơn sống giữa nỗi buồn rầu và khó khăn mà đại dịch đang gây ra, từ đau khổ về thể xác đến khó khăn kinh tế, ĐGH Francis nói. "Xin Chúa Jesus của chúng ta, ban sức mạnh và hy vọng cho các bác sĩ và y tá, là những người ở khắp mọi nơi cung cấp bằng chứng của sự chăm sóc và tình yêu cho hàng xóm của chúng ta, đến mức kiệt sức và không thường xuyên phải trả giá bằng sức khỏe của chính họ.
WASHINGTON — Chính phủ Trump đã công bố các hướng dẫn mới cho các tiểu bang, cá nhân và công ty làm cách nào để từ từ hồi sinh hoạt động và nới lỏng lệnh giữ khoảng cách xã hội trong các khu vực nơi mà các trường hợp bị lây vi khuẩn corona đang giảm xuống, theo bản tin của AP cho biết hôm Thứ Năm, 16 tháng 4. Các hướng dẫn, đã phân phối cho các thống đốc hôm Thứ Năm, được phổ biến dưới tiêu đề “Mở Cửa Nước Mỹ Trở Lại.” Chúng đã theo sau các quan ngại được lên tiếng bởi Tổng Thống Donald Trump về nhu cầu để người dân trở lại làm việc và để mua sắm khi hàng triệu người Mỹ mất việc làm.
Thống Đốc của 7 tiểu bang Miền Trung Tây Hoa Kỳ hôm Thứ Năm, 16 tháng 4 đã cho biết họ sẽ hợp tác chặt chẽ để tái mở cửa kinh tế bị vùi dập bởi các nỗ lực kềm chế dịch vi khuẩn corona, phản ảnh các hành động tương tự được thực hiện bởi 10 thống đốc tại các tiểu bang Miền Đông và Miền Tây trong tuần này. Các thống đốc của các tiểu bang Michigan, Ohio, Wisconsin, Minnesota, Illinois, Indiana, và Kentucky đã hình thành sự hợp tác để cùng nhau làm việc trong việc tái khởi động lại kinh tế trong các tiểu bang của họ, theo họ cho biết trong một tuyên bố.
Con số kỷ lục 22 triệu người Mỹ xin trợ cấp thất nghiệp trong tháng qua, với hàng triệu người khai thất nghiệp trong tuần rồi, hầu như đã xóa sạch số việc làm lấy lại kể từ Đại Suy Thoái và làm tổn hại nền kinh tế từ các biện pháp đặc biệt để kiểm soát sự lây lan của vi khuẩn corona, theo bản tin của Reuters cho biết hôm Thứ Năm, 16 tháng 4.
Hiện nay, Viện Việt-Học đang gặp rất nhiều khó khăn về tài-chánh để duy-trì cơ-sở, nơi lưu giữ tài-liệu, sách vở, tập trung và khai triển mọi sinh-hoạt cuả Viện - những sinh-hoạt vốn là một phần các nhu-cầu và ước mơ Việt-học cuả nhiều thế-hệ. Trước đây, mỗi tháng Viện thanh toán các chi-phí về phòng ốc, điện-thoại, internet, văn-phòng-phẩm và nhu-cầu duy trì các sinh-hoạt cùng với các lớp học Việt-ngữ là $5000, trong khi các mức thu về, không vào đâu so với mức chi. Nhưng đáng tiếc, trong tình-hình hiện nay, việc thu-nhập khiêm-tốn trên cũng bị đình chỉ trong thời-gian này, trong khi chi-phí phòng ốc hằng tháng vẫn là một vấn-đề nan-giải của Viện.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.