Hôm nay,  

Trump ra đòn thuế quan: Khối ASEAN rạn nứt, các nước tách riêng, chạy cửa hậu với Trump

26/08/202521:29:00(Xem: 2863)
blank 

Trump ra đòn thuế quan: Khối ASEAN rạn nứt, các nước tách riêng, chạy cửa hậu với Trump

 
Dịch theo bài viết của William J Jones, giáo sư môn quan hệ quốc tế tại Mahidol University International College ở Thailand, ấn hành ngày 27 tháng 8 năm 2025 trên mạng East Asia Forum.

 
Sự trở lại của Tổng thống Mỹ Donald Trump đã gây ra một sự xáo trộn lớn trong thương mại, nhắm vào Trung Quốc đồng thời đe dọa áp thuế cao đối với các nền kinh tế ASEAN. Chiến lược "chia để trị" song phương của ông Trump khai thác cơ chế ra quyết định dựa trên sự đồng thuận của khối, khiến các quốc gia như Việt Nam và Indonesia phải ký kết các thỏa thuận riêng với Washington. Điều này đã làm rạn nứt sự đoàn kết của ASEAN và làm suy yếu sức mạnh tập thể. Mặc dù Trung Quốc chiếm ưu thế về xuất cảng, ASEAN lại phụ thuộc nhiều vào việc tiếp cận thị trường Mỹ, khiến họ dễ bị tổn thương trước các chiến thuật ép buộc của Trump.

 
Việc Tổng thống Mỹ Donald Trump trở lại nắm quyền đang tạo ra sự xáo trộn lớn trong quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, bao gồm cả việc áp đặt thuế quan đối với hầu hết các đối tác thương mại. Mục tiêu tuyên bố của việc tái định vị này là đưa sản xuất của Mỹ trở lại trong nước đồng thời định hướng lại thương mại ra khỏi Trung Quốc. Mặc dù các nước ASEAN là một trong những nước bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi thuế quan, sự thiếu đoàn kết đã làm suy yếu khả năng ứng phó của khu vực.
 

ASEAN đã trở thành trung tâm của sự cạnh tranh giữa các cường quốc. Với mức tăng trưởng kinh tế 5,5% vào năm 2024, đây cũng là khu vực phát triển nhanh nhất thế giới.
 

Trong nhiệm kỳ đầu tiên của chính quyền Trump, thuế quan đã được áp đặt lên các sản phẩm của Trung Quốc, bao gồm tấm pin mặt trời và các hàng hóa công nghệ cao khác. Các công ty Trung Quốc đã phản ứng bằng cách chuyển sản xuất sang Đông Nam Á, đặc biệt là Việt Nam, Thái Lan và Malaysia, khiến ASEAN trở thành điểm đến lớn nhất cho hàng xuất khẩu của Trung Quốc.
 

Nhưng vào ngày 2 tháng 4 năm 2025, Trump đã công bố thuế quan "Ngày Giải phóng" của mình. Campuchia, Lào, Việt Nam, Thái Lan và Malaysia phải đối mặt với một số mức thuế quan cao nhất.
 

Ngay sau khi thông báo, Trump đã tuyên bố tạm dừng 90 ngày, áp đặt mức thuế 10% phổ quát trong khi các cuộc đàm phán tiếp tục. Rõ ràng, một mục tiêu chính của thuế quan cao là hàng hóa quá cảnh — những hàng hóa có giá trị gia tăng thấp nhưng giá trị nhập cảng lớn từ Trung Quốc — nhằm vô hiệu hóa sự chuyển hướng thương mại đã thấy trong nhiệm kỳ đầu tiên của Trump.

Cách tiếp cận của Trump là từ bỏ chủ nghĩa đa phương và theo đuổi các cuộc đàm phán song phương để nghiêng cán cân quyền lực mạnh mẽ về phía Washington với hầu hết các đối tác thương mại. Hiện tại, chỉ có Nga, Ấn Độ và Trung Quốc có đủ sức mạnh kinh tế và chủ quyền an ninh để đối đầu với sức mạnh thị trường của Mỹ và không khuất phục trước áp lực từ Washington.
 

Chiến thuật của Trump rất đơn giản và hiệu quả — thả một quả bom lớn, rút lui và để đối thủ tự tìm đến bạn với những lời đề nghị. Chiến thuật này đã tận dụng vấn đề hành động tập thể — ASEAN có thể hình thành một khối lớn nếu thống nhất, nhưng bằng cách đối phó với từng quốc gia riêng lẻ, Trump đã khiến họ tranh đấu thầu với nhau. Một khi một quốc gia phá vỡ hàng ngũ, mọi sự tin tưởng đều mất đi và mỗi quốc gia phải tự lo cho mình.
 

ASEAN bị chi phối bởi "Phương Cách ASEAN" - phương pháp ra quyết định dựa trên sự đồng thuận, tập trung vào các nguyên tắc chủ quyền và không can thiệp. Cách tiếp cận này làm chậm quá trình ra quyết định và đưa lợi ích quốc gia lên hàng đầu trong khi hy sinh lợi ích khu vực. ASEAN không phải là một đơn vị hoặc khối siêu quốc gia, duy nhất như Liên minh châu Âu.
 

Ngày 13 tháng 4, Chủ tịch ASEAN, Thủ tướng Malaysia Anwar Ibrahim, tuyên bố rằng ASEAN sẽ hành động như một khối đối với thuế quan của Mỹ và tìm cách tìm ra một lập trường chung.
 

Nhưng tuyên bố dũng cảm của Anwar về "sự thống nhất của ASEAN" đã bị xói mòn. Ngay cả trước khi Trump công bố thuế quan của mình, Việt Nam đã chủ động tuyên bố vào ngày 26 tháng 3 rằng họ sẽ cắt giảm thuế quan đối với khí tự nhiên hóa lỏng và xe hơi của Mỹ, đồng thời cho phép nhà cung cấp dịch vụ viễn thông thuộc sở hữu của Mỹ là Starlink tiếp cận đầy đủ và sở hữu tại Việt Nam mà không cần liên doanh. Khi Việt Nam bị áp thuế 46%, chính phủ Việt Nam đã nhanh chóng tuyên bố cắt giảm thuế đơn phương xuống 0% vào ngày 5 tháng 4. (Lời người dịch: VN còn phải cho Trump mở sân golf ở Hưng Yên và tòa Tháp Trump ở Sài Gòn.)
 

Campuchia cũng làm theo vào cùng ngày bằng cách thông báo giảm thuế quan xuống 5% đối với gần như tất cả hàng hóa của Mỹ. Sự dễ bị tổn thương của nó thể hiện rõ trong ngành may mặc, chiếm 60% tổng kim ngạch xuất cảng của Campuchia, tạo ra doanh thu hàng tỷ đô la và sử dụng 750.000 lao động. (Lời người dịch: Campuchia còn phải có thư đề cử Trump cho Giải Nobel Hòa Bình.)
 

Vào ngày 8 tháng 4, Indonesia đã thông báo cắt giảm thuế quan đối với hầu hết hàng hóa của Mỹ xuống gần bằng không, đồng thời đồng ý nhập cảng các mặt hàng nông sản của Mỹ đã bị Trung Quốc cắt giảm. Thái Lan cũng làm theo vào ngày 8 tháng 4 nhưng vẫn duy trì mức thuế cao hơn đối với một số sản phẩm và được Mỹ giảm thuế từ 36% xuống 19%. Malaysia đã giành được miễn trừ tạm thời cho ngành công nghiệp bán dẫn và giảm 5 điểm phần trăm cho thuế quan của mình.
 

Chiến lược đàm phán song phương của Trump lần đầu tiên mang lại kết quả với việc Việt Nam đạt được thỏa thuận vào ngày 3 tháng 7, tiếp theo là Indonesia vào ngày 16 tháng 7 và Philippines vào ngày 24 tháng 7. Bắt đầu với thỏa thuận của Việt Nam, áp lực tiếp tục gia tăng đối với các chính phủ ASEAN khác để tự mình đạt được các thỏa thuận, đặc biệt là sau các bức thư thuế quan của Trump.
 

Trong khi nhiều nhà phân tích chỉ ra rằng Trung Quốc đang thay thế Hoa Kỳ trở thành đối tác thương mại chính của hầu hết các quốc gia, điều này lại che khuất một điểm quan trọng - Trung Quốc xuất cảng sang thế giới trong khi Hoa Kỳ nhập cảng. Gần như tất cả các quốc gia ASEAN đều có nền kinh tế hướng tới xuất cảng, nghĩa là sự thịnh vượng kinh tế của họ đến từ việc nhập cảng, gia tăng giá trị (gia công) và xuất cảng. Trung Quốc có thể là đối tác thương mại lớn nhất, nhưng Hoa Kỳ vẫn là nguồn giàu có chính. Trump tận dụng sự phụ thuộc của ASEAN vào Hoa Kỳ như một thị trường nhập cảng cốt lõi trong chiến lược chia để trị song phương của ông.
 

Chiến lược này đã mang lại kết quả khi ASEAN tan vỡ trước khi các cuộc đàm phán bắt đầu. Phản ứng "bán hàng xóm để tự hưởng lợi" (beggar-thy-neighbour: bần cùng hóa láng giềng) của các quốc gia ASEAN dưới áp lực đã làm suy yếu ASEAN và khiến tất cả họ phải phụ thuộc vào ý chí của Trump. Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, vì ASEAN luôn gặp khó khăn trong việc hành động tập thể nhanh chóng.
 

Sự thống nhất của ASEAN đã bị thiếu sót, bị ràng buộc bởi sự đồng thuận giữa 10 quốc gia, mỗi quốc gia có lợi ích quốc gia riêng. Trump không kết bạn được với cách tiếp cận thuế quan cứng rắn của mình, với cựu bộ trưởng quốc phòng Singapore Ng Eng Hen mô tả Washington là "chủ nhà đang tìm cách thu tiền thuê nhà".
 

Nếu Trump không hài lòng với kết quả của các mức thuế quan trong một hoặc hai năm tới, không có gì đảm bảo rằng ông sẽ không hủy bỏ các thỏa thuận này. Khả năng công dân [các nước] biết được đầy đủ phạm vi nhượng bộ của các quốc gia ASEAN là rất thấp vì chúng phải tuân theo các thỏa thuận bảo mật. Nhưng chúng ta biết rằng các nhượng bộ [của các nước ASEAN đối với Mỹ] trong các thỏa thuận không đối xứng hoặc đồng nhất.

Mặc dù không có giải pháp nhanh chóng, nhưng một vài con đường hợp lý sẽ là tăng cường thương mại và đầu tư nội bộ khối ASEAN và mở rộng hợp tác ASEAN-GCC (GCC: 7 nước vùng vịnh Ả Rập). Cái cách sau mang lại sự bổ sung độc đáo. Các quốc gia ASEAN có thể tìm thấy thị trường màu mỡ cho xuất cảng và nhập cảng nông sản cũng như đầu tư vào dầu khí. Cái cách sau lý tưởng ở chỗ các tập đoàn ASEAN có thể kiểm soát cả chuỗi cung ứng thượng nguồn và hạ nguồn, đồng thời tạo ra giá trị gia tăng nhờ ngành hóa dầu phát triển của họ. Các nhà lãnh đạo ASEAN cần nhanh chóng đoàn kết lại hoặc đối mặt với nguy cơ bị lợi dụng riêng lẻ một lần nữa.
.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
- DB Derek Tran yêu cầu Trump đừng cắt ngân sách giáo dục của 6 triệu trẻ em ở California. - California: xin đừng cắt giảm ngân sách 2026 chương trình TRIO đối với hơn 100.000 SVHS nghèo - California: 3 lính cứu hỏa chữa lửa, bị cây đè trúng, bị thương, nhập viện - Thủ tục xin thị thực (visa) vào Mỹ sẽ có phí 250 đô, riêng tờ đơn từ 6 đô lên 24 đô. Sẽ hốt bạc World Cup 2026 và Thế vận 2028.
- Dân biểu Jamie Raskin (Dân chủ) ra nghị quyết được nhiều DB ủng hộ: Trump phải nộp tất cả "hồ sơ Epstein" - Đặc vụ ICE được xem dữ liệu Medicaid chi trả cho bệnh viện, sẽ dò ra những di dân lậu cần bị trục xuất. Nếu bạn khai gian để có Mediciad cũng cơ nguy bị tước quốc tịch và bị trục xuất sang VN hay Phi Châu.
Trong một chính trường phân cực sâu sắc, nơi tiếng nói bất đồng bị chụp mũ và ranh giới giữa quyền lực và tư thù ngày càng mong manh, một điều xem ra đã luật bất thành văn: khi Donald Trump không vừa ý, sẽ có kẻ phải trả giá. Và cái giá đó không bao giờ rẻ. Các tập đoàn, hãng luật và đại học Hoa Kỳ vốn lệ thuộc vào giấy phép, ngân khoản liên bang hay cửa ngõ ra vào chính quyền – bỗng trở thành miếng mồi cho cuộc mặc cả quyền lực của Tổng thống. Có nơi chọn cách cúi đầu cho yên chuyện. Có nơi chống trả tới cùng. Hai phản ứng, hai lối thoát – hoặc dàn xếp để "giữ thể diện" cho Trump, hoặc chấp nhận đòn phản công để giữ thể diện cho chính mình.
Rạng sáng thứ Bảy, tại Rafah, một em bé 12 tuổi – chưa xác định tên – bị bắn chết ngay tại chỗ hôm 12 tháng 7, khi em đang cố len lỏi tiến lên rào sắt để nhận phần lương thực cho gia đình. Cùng hôm đó, hơn ba mươi người khác gục xuống giữa bụi cát và khói đạn, trong lúc chen chúc tại điểm phát thực phẩm của một tổ chức mang tên Gaza Humanitarian Foundation (GHF).Trước đó, tại trại Nuseirat, sáu trẻ em – có em chỉ độ sáu tuổi – trúng pháo kích thiệt mạng khi đang hứng nước vào ca. Trong tay các em không có đá, không có súng… chỉ có chiếc bình nhựa, vài mẩu bánh mì chưa kịp đem về nhà. Giữa cảnh Gaza bị phong toả hoàn toàn, dân chúng đói khát, bệnh tật, kiệt sức… thì chính phủ Hoa Kỳ chọn rót ba mươi triệu Mỹ kim cho GHF – một tổ chức tư nhân, lập ra vội vã, không kinh nghiệm, không kế hoạch, không kiểm toán, không ai giám sát.
Trong một chính trường phân cực sâu sắc, nơi tiếng nói bất đồng bị chụp mũ và ranh giới giữa quyền lực và tư thù ngày càng mong manh, một điều xem ra đã luật bất thành văn: khi Donald Trump không vừa ý, sẽ có kẻ phải trả giá. Và cái giá đó không bao giờ rẻ. Các tập đoàn, hãng luật và đại học Hoa Kỳ vốn lệ thuộc vào giấy phép, ngân khoản liên bang hay cửa ngõ ra vào chính quyền – bỗng trở thành miếng mồi cho cuộc mặc cả quyền lực của Tổng thống. Có nơi chọn cách cúi đầu cho yên chuyện. Có nơi chống trả tới cùng. Hai phản ứng, hai lối thoát – hoặc dàn xếp để "giữ thể diện" cho Trump, hoặc chấp nhận đòn phản công để giữ thể diện cho chính mình.
Ngày 24 tháng 6 năm 2025 — Tòa án Tối cao Hoa Kỳ hiện đã cho phép chính quyền Trump trục xuất người di dân sang một “nước thứ ba”, tức là một quốc gia không phải là quê hương của họ. Tòa án Tối cao đã hủy bỏ phán quyết của một thẩm phán tòa án liên bang ở Boston. Phán quyết này cho rằng những người di dân được lên lịch bị trục xuất sang nước thứ ba cần được trao cho cơ hội giải thích với giới chức rằng họ có lý do chính đáng để tin rằng họ sẽ bị ngược đãi hoặc tra tấn ở quốc gia thứ ba đó.
Trong trái tim của biết bao người di dân, nước Mỹ luôn là một miền đất hứa, nơi mọi ước mơ có thể nảy mầm và được bảo vệ. Niềm tin ấy được xây dựng trên một trụ cột vững chắc: quyền công dân theo nơi sinh, một nguyên tắc được khắc sâu trong Tu chính án thứ 14 của Hiến pháp Hoa Kỳ, khẳng định rằng bất cứ ai sinh ra trên đất Mỹ đều là công dân của quốc gia này.
Do các cuộc biểu tình liên quan đến vấn để lao động vẫn đang tiếp diễn, việc thu gom rác tại Garden Grove vẫn bị trì hoãn. Đặc khu Vệ sinh Garden Grove (Đặc Khu Vệ Sinh) hiện đang cung cấp các điểm thu gom rác trong khu vực. Cư dân và các cơ sở thương mại đang sử dụng dịch vụ từ Sanitary District có thể đến các điểm thu gom rác tạm thời, miễn phí này để vứt bỏ rác
Trang mạng thông tin khoa học www.livescience.com có đưa hai tin ngắn đáng chú ý vào trung tuần Tháng Bảy. Bản tin đầu tiên là về sự dịch chuyển của lưỡng cực trái đất. Đại đa số chúng ta không nhận ra rằng thời gian của một ngày “ngắn” hơn một chút trong thời gian trung tuần tháng 7. Nhưng hành tinh của chúng ta thực sự đã quay nhanh hơn một chút, do sự thay đổi vị trí của Mặt Trăng so với hai cực của Trái Đất.
Chủ nghĩa bài ngoại – quan điểm cho rằng chính phủ cần bảo vệ người Mỹ sinh trong nước trước các mối đe dọa từ di dân – đã tồn tại lâu đời trong lịch sử Hoa Kỳ, theo Daniel Tichenor, Giáo sư Chính trị học tại Đại học Oregon, viết trên trang The Conversation ngày 15 tháng 7, 2025. Hiện nay, chính quyền Trump đang viện dẫn Đạo luật Di trú và Quốc tịch năm 1952 – một đạo luật ra đời trong thời kỳ lo sợ chủ nghĩa cộng sản – để siết chặt quyền của những người không mang quốc tịch Mỹ.
Trong thế giới hiện đại, niềng răng đã trở nên phổ biến như một phần của chăm sóc nha khoa. Tuy nhiên, các nghiên cứu khảo cổ học cho thấy rằng tình trạng răng mọc lệch (malocclusion) ở người tiền sử không phổ biến như hiện nay. Các nhà nghiên cứu đang tìm hiểu nguyên nhân, và một trong những yếu tố được chú ý là chế độ ăn thay đổi theo thời gian, từ thô cứng sang mềm và dễ nhai hơn.
Theo tờ The Economist ngày 7 tháng 7, hơn 100 người đã thiệt mạng trong một trận lụt được xem là tồi tệ nhất tại Hoa Kỳ trong cả thế kỷ qua. Trận mưa như trút nước xảy ra vào rạng sáng ngày 4 tháng 7 đã quét qua quận Kerr ở miền trung Texas. Trong số các nạn nhân có 27 bé gái và nhân viên bị nước lũ cuốn trôi tại một trại hè Thiên Chúa giáo. Dự báo còn có thêm mưa lớn trong những ngày tới. Các bản đồ và biểu đồ khí tượng cho thấy ba yếu tố góp phần biến tai họa này thành thảm sát: 1. địa hình hiểm yếu, 2. lượng mưa kỷ lục, và 3. một hệ thống báo động không hoạt động.
Lời dịch giả: Bài viết "Bi Và Ái" được Ni Trưởng Thích Nữ Diệu Không (1905-1997) viết, in trong Tạp chí Liên Hoa, số 3, ấn hành cuối tháng 8/1955. Tạp chí Liên Hoa thành lập năm 1955, với Thượng toạ Thích Đôn Hậu trú trì chùa Linh Mụ ở Huế làm chủ nhiệm, Thượng toạ Thích Đức Tâm làm chủ bút, và Ni sư Thích Nữ Diệu Không làm quản lý. Trong bài này, Ni sư ký tên tác giả là Thích Diệu Không. Ni trưởng là dịch giả nhiều kinh và luận, cũng là một nhà thơ xuất sắc.
Sau 10 năm anh Tony Trương ra khỏi tù, anh lập lại sự nghiệp từ đầu cũng rất thành công mau chóng như trước kia. Nhờ anh chịu khó chăm chỉ học nghề sửa chữa điện lạnh trong suốt thời gian ở tù và khi anh ra tù anh đã có đầy đủ chứng chỉ tốt nghiệp và bằng hành nghề máy điện lạnh tại tư gia cũng như cho các cơ sở thương mại. Ít lâu sau anh anh thành lập một hãng Air Repairs Company sửa chữa điện lạnh
Năm 2002, Trump nói Epstein là "tuyệt vời". Sau khi Epstein bị buộc tội buôn sex trẻ vị thành niên vào tháng 7/2019, Trump nói ông không phải là "người hâm mộ" Epstein. Tháng 8/2019, khi Trump là Tổng Thống, Epstein chết trong tù, Trump lên mạng tố Bill Clinton có liên quan đến cái chết của Epstein. Nên Cộng Hòa nghi Clinton có tên là khách hàng của Epstein. Tháng 8/2020, Trump (đang là Tổng Thống) nói Epstein có thể đã bị giết trong tù.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.