Hôm nay,  

MAI

21/03/202420:21:00(Xem: 7995)
432617357_10225358733335486_7092119854917400557_n
Mai - Khởi chiếu ở các rạp Hoa Kỳ, Canada và Châu Âu từ ngày 22/3.


Nếu nói một cách ngắn gọn nhất, thì tui sẽ nói như thế này: Hình như Mai là cuốn phim Việt Nam hay nhất với tui từ trước đến giờ thì phải.
Còn nếu nói dài thì nói luôn là tui coi phim Việt Nam không nhiều. Hồi nhỏ không có gì coi thì tivi chiếu gì coi đó, trong đó có phim VN. Sao mà nó cứ chầm chậm, lây lất. Ngột ngạt. Nặng nề.

Đến lúc diễn viên có thể nói nhanh hơn một chút, cuộc sống chuyển động lẹ hơn một chút, thì tui lại thấy sao những gì mà người ta nói, người ta làm, người ta sống cứ như ở một thế giới nào đó mà tui không tồn tại, nó cứ giả giả gượng gượng như "plastic".

Rồi thì cũng đến lúc tui được xem nhiều cuốn phim Việt Nam hay ho hơn, tử tế hơn trong các lần VAALA tổ chức Đại hội điện ảnh Việt Film Fest. Nhưng bàng bạc trong đó, vẫn cứ thấy lẩn quẩn một nỗi gì khó diễn tả lắm. ‘Bi ơi, đừng sợ!’ (mặc dù tui coi tui sợ muốn chết), ‘Trăng nơi đáy giếng’, ‘Song Lang’,… nhiều quá không nhớ hết tựa…

ngoc lan
Ngọc Lan và Nguyễn Trường tại buổi Premiere phim MAI
ở rạp Regal, Irvine Spectrum, 20/3/24. Ảnh: Ngọc Lan

‘Mai’ thu hút tui từ cảnh đầu tiên, lúc Mai kéo vali vào chung cư, ngước nhìn cái cầu thang mình phải bước lên và vượt ra khỏi các ô cửa chất chồng của bao tầng cao là một khoảng trời, đủ nhỏ, tối thui!

Mai kéo theo hành trang mình, không nhiều, nhưng lỉnh kỉnh, đi qua những nhếch nhác chen trong tiếng vợ chửi chồng, mẹ quát con, hàng xóm gấu ó, cùng những mắt nhìn soi mói không cần che đậy. Tất cả đều là sự hiện diện cho một thứ mà tui gọi là cuộc đời của chốn bình dân.

Tui đi theo Mai để nhìn cuộc sống diễn ra như là chính nó, nghĩa là tui thấy đâu đó cái ồn ào, nhiều chuyện của khu xóm tui từng ở, thấy đâu đó bóng dáng bạn bè, người quen mình đang bươn chải trong cuộc mưu sinh dưới nhiều màu sắc. Và đằng sau mỗi ánh mắt, nụ cười, gương mặt dịu dàng hay đành hanh, giọng nói ngọt ngào hay chua ngoa… là những câu chuyện đời không đụng hàng, không giống ai.

Tui đi theo Mai để nhìn thấy nhân tình thế thái diễn ra như là chính nó, không cần lên gân, không cần rao giảng, không cần make-up. Có thể ai đó cho rằng tình yêu giữa Mai và Sâu là không thật, hay được thi vị hóa, lý tưởng hóa. Nhưng với tui, tui lại thấy nó thật, thật như nhân vật Sâu đã nói “Yêu đâu có ai khôn đâu” 🙂 Nghĩa là chả có một công thức hay khuôn mẫu nào cho tình yêu. Người tỉnh táo bên ngoài nhìn vào có thể thấy những ngu dại, những chông chênh, khập khiểng, không tương lai của 1 cuộc tình. Nhưng người trong cuộc lại khác. Vì yêu, họ có thể làm được những điều chính họ cũng không nghĩ đến.

Có thể ai đó nói mẹ Sâu tráo trở quá, gia đình Sâu ác quá khi bằng mọi cách đào bới cuộc đời Mai, phơi bày nó ra một cách trần trụi trước mặt Sâu – người yêu Mai, và Bình Minh – con gái Mai, chỉ vì mục đích muốn họ phải chia tay. Nhưng với tui, tui lại thấy đó là cách vùng vẫy, chống trả quyết liệt đến cùng cực của một thứ mang tên tình thương của các bậc cha mẹ dành cho núm ruột của mình. Con cái trong mắt họ luôn như những con thỏ ngơ ngác, sẽ luôn va vấp, sẽ luôn bị dối lừa, nên họ - những bậc sinh thành, tự lúc nào, luôn khoác lên mình thiên chức phải biến thành hổ báo để bảo vệ đàn con. Mà không hề biết rằng bên ngoài nó lành lặn thật đấy, nhưng bên trong, trái tim nó tơi bời, rách mướp! Vết thương đó, những đứa con phải tự tìm cách chữa lành cho chính mình.
Tui đi theo Mai để bàng hoàng nhìn ra cái ê chề đến tàn khốc khi một người cha có thể vì tiền mà chấp nhận bán đứa con gái vừa lớn của mình cho nhà chứa. Rồi cũng vì tiền, ông lại một lần nữa bán Mai đi bằng cách kể ra quá khứ ‘làm đĩ’ của con gái mình trước mặt gia đình Sâu, mà quên kể rằng chính ông đã đẩy Mai vào chốn ấy ra sao. Cuộc đời thật liệu có khốn nạn như vậy không? Với tui, câu trả lời là không. Bởi, cuộc đời thật nó khốn nạn hơn như thế!
Tui đi theo Mai để được nghe mẹ Sâu hát bài ca mà nhiều bậc cha mẹ thuộc lòng "Tao đã hi sinh vì ai? Cả thanh xuân tao không dám yêu ai, không dám đến với ai, là vì ai? Hãy trả lại thanh xuân cho tao!” Phải chăng tất cả những đứa con đều mong chờ điều đó, đòi hỏi điều đó? Câu Sâu trả lời mẹ: "Mẹ, con có yêu cầu mẹ làm như vậy không? Con có đòi hỏi thanh xuân của mẹ không? Sao phải bắt con chịu trách nhiệm?" có phải là điều đứa con nào cũng dám nói ra?

Tui đi theo Mai, để có lúc ngỡ rằng, lúc Mai quyết định “Đánh” – đánh bầm dập cái đứa làm chung luôn bắt nạt mà lâu nay Mai nín nhịn. Đánh bằng mồm những đứa hàng xóm xấu tính xấu nết. Và kéo theo Sâu đi tìm một nơi nào không ai biết đến họ để mà được bên nhau sống tiếp cuộc đời còn lại – là đã kết thúc phim, là một kết thúc đẹp, khi đọng trên khuôn mặt của Mai, của Sâu là nét rạng ngời hạnh phúc, trên chiếc xe thong dong giữa bao la đất trời.
Nhưng, Mai sẽ không còn là đời thật nữa nếu kết thúc ở đó.

Mạch chuyện của Mai, với tui, đã được kết cấu chặt chẽ, liền mạch từ đầu đến cuối. Cái kết chuyện làm tui bâng khuâng. Nụ cười ấm áp của Mai chào tạm biệt Sâu, vợ Sâu, mẹ Sâu. Để rồi khi cửa xe đóng lại. Mai nhìn về phía trước. Và khóc. Những giọt nước mắt chấm dứt quãng thời gian đã chờ đợi – trong âm thầm. Con đường Mai đi tiếp, với tui, đã nhẹ nhàng hơn, bởi không còn phải kéo theo những cồng kềnh, lỉnh kỉnh. Và, không còn là ngột ngạt của ô cửa chồng ô cửa, trên cao, tối thui một góc trời. Mà, phía trước của Mai, là cả một bầu trời, sáng trưng.

20240320_194838
Buổi công chiếu phim Mai tại rạp Regal, Irvine, California, 20/03. Ảnh: Nina Lê
Tui thích nét diễn của Mai, của ba Mai, của Sâu, của mẹ Sâu, và của cả Bình Minh.

Tui thích cảnh Mai hiện tại lần dò, nhìn ngắm, nghiền ngẫm Mai của quá khứ thật xa và quá khứ thật gần.

Có thể ai đó sẽ cảm thấy lạ khi nghe cách nói chuyện, cách xưng hô trong phim. Nhưng ngôn từ khi nhân loại đã bắt đầu làm quen với AI rồi thì phải chịu khó mà nghe và ráng mà hiểu, chứ quay lại cách nói của thời Hồ Biểu Chánh hay Tự Lực Văn Đoàn, thiên hạ tưởng mình đóng phim cổ trang.

Cuối cùng, tui xem Mai, cảm nhận Mai bằng những trải nghiệm của riêng tui. Và tui viết ra bằng lăng kính của riêng mình. Bạn đồng ý hay không đồng ý, là cảm nhận của riêng bạn. Nếu chưa xem, đừng có ý kiến, hãy nhấn vào poster dưới đây để tìm rạp gần nhà, xem xong hẳn bàn.

Ngọc Lan



Mai schedule
Mai - Khởi chiếu ở các rạp Hoa Kỳ, Canada và Châu Âu từ ngày 22/3. Xem các địa điểm trên để tìm rạp chiếu phim Mai gần nhà.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Mì gói du nhập vào Việt Nam từ những năm 60 và đã trở nên khá phổ biến trong mọi tầng lớp của xã hội miền Nam. Mì gói còn được gọi là mì ăn liền, mì ramen, mì hành, mì cua, mì hai tôm, Kung Fu, Vifon, v,v…có thể được xem như fast food kiểu VN ăn ở nhà. Mì có nhiều dạng: gói, hộp, ly, tô. Nó là vị cứu tinh của những kẻ độc thân, của sinh viên, học sinh nghèo, của người quá bận rộn, của kẻ làm biếng nấu nướng mất công…và trong trường hợp vợ chồng bận gây lộn. Trong thực tế, mì gói thường dùng như một món ăn chơi cho đỡ dạ (snack)
Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ Alan Lowenthal (CA-47), ngày hôm qua đã cùng với 8 vị Dân Biểu Hạ Viện Quốc Hội đệ trình một dự luật có tên là “Honor Our Commitment Act”, tạm dịch là Đạo Luật Tôn Trọng Lời Cam Kết Của Chúng Ta, nhằm giữ nguyên các quyền được bảo vệ hiện có của người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ. Đạo luật này nếu được thông qua sẽ trì hoãn 24 tháng đối với các trường hợp của những người Việt có lệnh bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ. Dự luật này dựa trên tinh thần của Bản Ghi Nhớ Mỹ-Việt (U.S.-Vietnam Memorandum of Understanding hay là MOU), được Hoa Kỳ và Việt Nam ký kết đồng ý sẽ không trục xuất về Việt Nam những người Việt đến định cư tại Mỹ trước năm 1995 và sau cuộc chiến Việt Nam.
Đó là câu hỏi được đặt ra sau mấy tháng đại dịch Covid-19 tấn công toàn thế giới với con số khoảng trên 100 ngàn người thiệt mạng ở Hoa Kỳ, bằng 1/3 con số 360 ngàn người trên toàn thế giới. Người ta bắt đầu nghiệm lại những bài học lịch sử có được từ những trận đại dịch trong quá khứ và nhận thấy dịch cúm Tây Ban Nha xảy ra năm 1918 và dịch cúm Covid-19 có rất nhiều điểm tương đồng. Dù khoảng cách thời gian khác tới hơn 1 trăm năm, con người đã tiến bộ hơn trong nhiều lãnh vực, lịch sử vẫn lập lại. Có lẽ các sử gia sẽ căn cứ vào sự giống và khác nhau của hai đại dịch mà chép sử. Dĩ nhiên trang sử có xác thực hay không tùy theo cái dũng của người viết sử, dám viết sự thật mà không sợ chết, không sợ sự uy hiếp của chính quyền đương đại. Giống như 3 anh em sử gia thời Xuân Thu, bị chém đầu vẫn viết sự thật.
Các viên chức y tế công cộng Quận Cam đã âm thẩm thực hiện việc đeo khẩu trang, nhưng Cảnh Sát Trưởng Don Barnes cho biết ông và các cảnh sát thì “không phải là cảnh sát đeo mặt nạ,” theo bản tin của Đài CBSLA cho biết hôm 28 tháng 5. Để có hiệu lực vào Thứ Bảy,Y Tế Công Cộng Quận Cam đưa ra yêu cầu che mặt bằng vải cho tất cả người dân và du khách ở những nơi công cộng, trong khi đến các cơ sơ kinh doanh, tại nơi làm việc hoặc nếu không thể duy trì khoảng cách vật lý ít nhất 6 feet so với mọi người những người không cùng gia đình của họ.
Toàn thể nhân loại đều đang hướng về Hương Cảng với ánh mắt lo âu cùng chia sẻ. Ngay cả báo giới của nước CHXHCNVN cũng vậy, cũng trích dịch từ những nguồn tin với ít nhiều hảo cảm dành cho những công dân ở hòn đảo nhỏ bé này: Theo South China Morning Post, giới chức sân bay Hong Kong đã hủy bỏ tất cả các chuyến bay kể từ 16h (giờ địa phương), đổ lỗi cho những cuộc biểu tình đã "làm gián đoạn nghiêm trọng" việc vận hành của sân bay, ngăn cản hành khách làm thủ tục check-in và kiểm tra an ninh.
Thành quả của cuộc trưng cầu dân ý này sẽ xác định rõ lập trường của người dân so với chính sách của Đảng Cộng Sản Việt Nam, chứng tỏ lòng yêu nước của một dân tộc kiên cường, phản ánh nguyện vọng thật sự của tuyệt đại đa số người Việt trước cộng đồng quốc tế, dằn mặt bè lũ Trung Cộng xâm lược và tạo khí thế cho việc đòi hỏi quyền tự quyết cho người dân.
Tiệm thẩm mỹ đã được phép mở cửa lại sau thời gian phải đóng cửa theo lịnh của chính phủ, để ngăn ngừa sự lan truyền đại dịch corona khủng khiếp, giết người hằng loạt trên khắp thế giới. Buớc qua giữa tháng năm, đại địch đã chậm lại và nhiều sinh hoạt xã hội từ từ được phép mở cửa một cách hạn chế theo vệ sinh chung
Chị ơi, sắp tới mùa hè rồi. Em thường mặc quần đùi cho mát mẻ, nhưng em hơi thấp người và thích mang giày cao. Giày dây hở ngón chân và cao khoảng 10cm (4 ins) có thích hợp không?
Những tiệm thẩm mỹ đóng cửa, ngưng cung cấp dịch vụ làm đẹp do lịnh của từng tiểu bang vì đại dịch corona, nay từ từ tái hoạt động. Mô hình mới cần phải sắp đặt trong những tiệm thẩm mỹ, có thể khái niệm trước khi mở cửa trở lại.
Vấn đề đóng cửa ở địa phương đang bắt đầu thả lỏng ở nhiều nước, nhưng việc ngưng du lịch quốc tế nhiều phần sẽ kéo dài hơn. Nhiều nước vẫn đang tập trung vào việc phòng chống làn sóng lây nhiễm thứ hai, vì thế các phi trường, biên giới sẽ vẫn còn đóng cửa hoặc hạn chế trong một thời gian nào đó. Cơn đại dịch này đã thay đổi thế giới. Mọi thứ như ngừng lại.
Thống Đốc California Gavin Newsom hôm Thứ Ba, 26 tháng 5 tuyên bố rằng ông sẽ nới lỏng các hạn chế của tiểu bang đối với ngành hớt tóc và hair salon cho một số quận trong tiểu bang đáp ứng một số tiêu chuẩn về sức khỏe. Tiểu bang, đã đưa ra một trong những lệnh ở trong nhà trên toàn tiểu bang sớm nhất vào giữa tháng 3, đã và đang tái mở cửa kinh tế toàn tiểu bang trong các giai đoạn. Tiểu bang hiện đang ở giai đoạn 2 của kế hoạch tái mở cửa, mà đã cho phép các cơ sở kinh doanh bán lẻ và việc làm sản xuất với những điều chỉnh.
Hoa Kỳ đang trải qua sự xuống dốc kinh tế sâu nhất trong lịch sử hiện đại. Hàng chục triệu người Mỹ đã khai thất nghiệp khi vi khuẩn corona làm đóng các cơ sở kinh doanh và buộc các công ty phải sa thải nhân viên. Người dân cần sự hỗ trợ để giúp họ vượt qua cơn khủng hoảng bằng một vài phương cách chính yếu -- tiền mặt để đáp ứng tức thì nhu cầu tài chánh, chăm sóc sức khỏe để bảo vệ khi họ bị bệnh và có nhà ở nếu họ không thể trả tiền thuê nhà. Dù các nỗ lực kích cầu liên bang lên tới 2 ngàn tỉ đô la – cho đến nay – thì một số người bị ảnh hưởng gần đây cũng sẽ rơi vào sự đổ vỡ. Là học giả nghiên cứu cách người dân ghi danh vào các chương trình công cộng, tôi và đồng nghiệp Cecille Joan Avila, người nghiên cứu các chương trình xã hội liên quan đến sửc khỏe phụ nữ, đã nhìn thấy bằng cách nào các chính sách có thiện chí đôi khi có thể thất bại trong việc hỗ trợ những người cần giúp. Chúng tôi đã tìm hiểu xâu xa sự khó khăn ra làm sao đối với người dân để điều hướng theo cách của họ
Sắc lệnh hành pháp kiểm tra ranh giới của thẩm quyền của Bạch Ốc. Trong một cuộc đấu thầu hợp pháp lâu dài, nó tìm cách hạn chế sức mạnh của các nền tảng truyền thông xã hội lớn bằng cách diễn giải lại một đạo luật quan trọng năm 1996 nhằm che chở các trang web và công ty kỹ thuật khỏi các vụ kiện. Nhưng các chuyên gia pháp lý ở cả phái hữu và tả đã nêu ra những lo ngại nghiêm trọng về đề xuất này. Họ nói rằng nó có thể vi hiến vì nó có nguy cơ xâm phạm quyền Tu Chính Án Thứ Nhất của các công ty tư nhân và vì nó cố gắng phá vỡ hai nhánh chính phủ khác. "(Trump) đang cố gắng tự đánh cắp sức mạnh của tòa án và Quốc Hội để viết lại hàng thập niên luật đã được ấn định," theo Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Ron Wyden của tiểu bang Oregon, kiến trúc sư của luật pháp mà sắc lệnh tìm cách giải thích lại. "Ông ấy quyết định những gì hợp pháp dựa trên những gì có lợi cho ông ấy."
400,000 công nhân có thể sẽ trở lại làm việc khi Thành Phố New York bắt đầu giai đoạn một của việc tái mở cửa trong tháng 6, khi trung tâm đại dịch toàn quốc của khủng hoảng xem xét việc bắt đầu phục hồi lâu dài từ cuộc phong tỏa vi khuẩn corona. Thị Trưởng Bill de Blasio hôm Thứ Năm, 28 tháng 5 đã phát họa các hướng dẫn cho các cơ sở kinh doanh sẽ được phép mở cửa trong những tuần lễ sắp tới, và phỏng đoán rằng từ 200,000 tới 400,000 người sẽ được báo cáo làm việc tiếp xúc trực tiếp với người khi việc tái mở cửa bắt đầu.
Một lần nữa Hải Quân Hoa Kỳ đã thách thức tuyên bố chủ quyền của TQ tại Biển Đông hôm Thứ Năm, 28 tháng 5 năm 2020, khi chiếc khu trục hạm phi đạn dẫn đường loại Arleigh Burke là USS Mustin đã vào gần Quần Đảo Hoàng Sa, theo bản tin CNN cho biết. Hải Quân Hoa Kỳ đã 2 lần đưa tàu chiến vào Hoàng Sa và Trường Sa trong tháng trước để thách thức tuyên bố chủ quyền của TQ tại Biển Đông và thực hiện một hoạt động tương tự gần Hoàng Sa trong tháng 3.


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.